Virtus's Reader
Phổ La Chi Chủ

Chương 877: CHƯƠNG 875: ĐỒ DÙNG TRONG NHÀ (3)

Biết tin Lý Bạn Phong bị thương, Mã Ngũ lập tức trở về Tiêu Dao Ổ, nhìn những vết thương đáng sợ trên người Lý Thất, y nổi giận đùng đùng: “Bây giờ tôi lập tức dẫn người đi tìm Hà Gia Khánh!”

Lý Bạn Phong lắc đầu: “Anh không cần tìm hắn, sắp xếp người mang cho hắn hai giỏ cánh hoa, rắc trước cửa công ty điện ảnh của hắn, chuyện này coi như xong.”

Mã Ngũ không hiểu rắc cánh hoa có tác dụng gì, chẳng lẽ thật sự có thể mời được Bách Hoa Thần?

Nhưng đã là do lão Thất sắp xếp, Mã Ngũ lập tức sai người đi làm.

Thẩm Dung Thanh nhìn thấy cánh hoa trước cửa công ty điện ảnh, vội vàng liên lạc với Hà Gia Khánh.

Hà Gia Khánh lúc này đang ở bên giường bệnh chăm sóc Đầu To bị thương nặng.

Vì tu vi của Hà Gia Khánh ở trên Vân Thượng, y không thể đảm nhận chức Địa Đầu Thần của mười ba mảnh địa bàn này, nên y để Đầu To thay mình làm Địa Đầu Thần.

Đầu To không chỉ có mảnh địa bàn này, bây giờ khế thư bị đào đi, anh ta mất đi phần lớn vị cách, nhưng vẫn còn các địa bàn khác làm chỗ dựa, cộng thêm Hà Gia Khánh dùng một số thủ đoạn của đạo tu, miễn cưỡng giữ được mạng sống cho Đầu To.

Nhận được tin của Thẩm Dung Thanh, lửa giận của Hà Gia Khánh cũng bùng lên.

Địa bàn đã bồi thường cho hắn rồi, tên Bách Hoa Thần này còn muốn làm gì nữa? Còn muốn lấy lại Bách Hoa Môn hay sao?

Đầu To càng cảm thấy tức giận hơn: “Gia Khánh, chuyện này không cần cậu ra tay, đợi tôi khỏe lại, tôi sẽ đi tìm Mã Ngũ tính sổ!”

Hà Gia Khánh lắc đầu: “Tìm Mã Ngũ cũng vô ích, chuyện này không đơn giản như vậy, anh cứ nghỉ ngơi cho khỏe.”

Sắp xếp xong cho Đầu To, Hà Gia Khánh đến Khổ Thái Trang, y tìm Khổ bà bà, muốn đòi một lời giải thích.

Nghe Hà Gia Khánh miêu tả, Khổ bà bà cảm thấy sự việc không đúng: “Bách Hoa Thần không phải là Ngải Diệp Thanh, cậu có chắc chuyện này là do Ngải Diệp Thanh làm không?”

Hà Gia Khánh không chắc chắn, nhưng chuyện này y buộc phải đổ lên đầu Ngải Diệp Thanh.

Y lấy ra mấy đồng tiền: “Đây là đồng tiền hắn ta đánh vào người tôi, tôi đã cho kiểm tra kỹ, đây chính là vũ khí mà Ngải Diệp Thanh thường dùng nhất. Người bình thường có thể không phân biệt được, nhưng người bán hàng rong chắc chắn biết hàng, tôi muốn tìm ông ta đòi một lời giải thích, Ngải Diệp Thanh dựa vào đâu mà động đến địa bàn của tôi!”

Khổ bà bà nhìn Hà Gia Khánh: “Cậu muốn tìm người bán hàng rong đòi lời giải thích?”

“Phải!”

Hà Gia Khánh gật đầu: "Vì mười ba mảnh địa bàn này, tôi đã đến nội châu liều mạng, người bán hàng rong đã hứa mười ba mảnh địa bàn này thuộc về tôi, bây giờ địa bàn của tôi bị người khác cướp, ông ta nên…”

“Cậu không thấy xấu hổ sao!” Khổ bà bà quát lớn, cắt ngang lời Hà Gia Khánh.

Hà Gia Khánh kinh ngạc nhìn Khổ bà bà.

Y đến Khổ Thái Trang là muốn dẫn Khổ bà bà cùng đi tìm người bán hàng rong.

Khổ bà bà có thân phận cao như vậy, bà đích thân ra mặt nói chuyện, người bán hàng rong chắc chắn sẽ cho một lời giải thích.

Nhưng Hà Gia Khánh không ngờ Khổ bà bà lại có thái độ này.

“Bà bà, chuyện này không phải lỗi của tôi!”

“Vậy cậu nói xem lỗi này là của ai?”

Khổ bà bà đặt rau đắng trong tay xuống: "Lúc trước bọn ta đã tìm mọi cách giao Hồng Liên lấy được từ Cục Ám Tinh cho cậu là vì cái gì? Vì người bán hàng rong có một số việc làm không đúng, Phổ La Châu cần sự thay đổi, nên bọn ta mới đặt tâm huyết vào cậu!

Bây giờ cậu tự mình làm mất địa bàn, lại đi tìm người bán hàng rong đòi lời giải thích? Cậu trông cậy vào người bán hàng rong cho cậu sự công bằng, thì ta còn có thể trông cậy vào cậu làm cái gì được nữa?”

Hà Gia Khánh không nói một lời.

Khổ bà bà nói: “Ngải Diệp Thanh cướp địa bàn của cậu, hắn cướp đi ra sao thì cậu cứ cướp lại như vậy!”

Hà Gia Khánh siết chặt nắm đấm: “Chuyện này còn liên quan đến Mã Quân Dương, rất có thể còn liên quan đến Lý Thất.”

Khổ bà bà hỏi: “Cậu sợ rồi? Lý Thất không phải là do cậu đưa đến Phổ La Châu hay sao?”

Hà Gia Khánh cầm lấy chậu rau, giúp Khổ bà bà lặt rau, không nói thêm một câu nào.

Ngày hôm sau, Hà Gia Khánh liên lạc với Đoàn Thụ Quần: “Trả lại Bách Hoa Môn cho Trương Tú Linh, làm cho rầm rộ một chút.”

Đoàn Thụ Quần không hiểu: “Gia Khánh, chuyện này còn làm cho rầm rộ nữa sao?”

Đây không phải là chuyện vẻ vang gì.

Hà Gia Khánh nói: “Phải làm cho rầm rộ, mời Mã Quân Dương đến, để hắn làm chứng.”

***

Trương Tú Linh lại trở thành chưởng môn Bách Hoa Môn, Lý Thất, Mã Ngũ, Tần Tiểu Bàn cùng đến chúc mừng.

Tan tiệc, ba anh em cùng ăn cơm ở Tiêu Dao Ổ, Mã Ngũ trước tiên rót rượu cho Lý Thất: “Lão Thất, tôi thật sự phục anh, hai giỏ cánh hoa đã đổi lại được Bách Hoa Môn?”

Lý Thất cười không nói, Tần Điền Cửu nghĩ mãi cũng không hiểu ra nguyên nhân.

Mã Ngũ thì đoán ra được vài phần: “Đêm đó lúc tôi giao đấu với Hà Gia Khánh đã gặp không ít chuyện lạ, sau đó tôi nghĩ kỹ lại, lão Thất, có phải anh đã âm thầm giúp tôi không?”

Lý Bạn Phong gật đầu.

Mã Ngũ vỗ mạnh vào đùi: “Có phải anh đã âm thầm đánh cho Hà Gia Khánh phục rồi, nên hắn mới ngoan ngoãn như vậy?”

Lý Bạn Phong lắc đầu: “Người hắn phục không phải là tôi, mà là Bách Hoa Thần.”

Tần Điền Cửu nói: “Thất ca, ở đây không có người ngoài, anh nói thật cho tôi biết đi, Bách Hoa Thần có phải là anh giả trang hay không?”

Lý Bạn Phong vẫn lắc đầu: “Người giả trang Bách Hoa Thần là người khác, hơn nữa còn không phải một người.”

“Không phải một người?"

Mã Ngũ suy nghĩ kỹ: "Người trộm gân chân của tôi là Hà Gia Khánh hay là Bách Hoa Thần?”

Lý Bạn Phong nói: “Tôi nghĩ là Bách Hoa Thần.”

Mã Ngũ hiểu ra nguyên do: “Trước tiên hắn để tôi chịu thiệt, sau đó quay lại xử lý Hà Gia Khánh, đây là đâm bị thóc thọc bị gạo!”

Tần Điền Cửu nói: “Tên lưu manh thường đến Tiêu Dao Ổ cũng là người của Bách Hoa Thần?”

“Người này thì khó nói." Lý Bạn Phong lắc lắc chén rượu: "Có lẽ hắn không phải là thuộc hạ của Bách Hoa Thần.”

Tần Điền Cửu ngẩn ra: “Sao Thất ca lại nhận ra được?”

Lý Bạn Phong nói: “Trộm gân chân của lão Ngũ trên tàu hỏa, như vậy đã gây chuyện một lần, hơn nữa cho dù thành công hay không thì người này đều có cách thoát thân, đây là dáng vẻ gây chuyện.

Còn tên gây rối mấy lần ở Tiêu Dao Ổ, chuyện cũng không lớn, hắn cũng không chuẩn bị sẵn sàng để thoát thân, hôm đó nếu lão Cửu mang thêm người thì có khi đã bắt sống được hắn rồi.

Một khi hắn bị bắt sống, mọi chuyện sẽ bị phơi bày, Bách Hoa Thần không thể mạo hiểm lớn như vậy để làm những việc không hiệu quả này.”

Tần Điền Cửu bừng tỉnh: “Thất ca nói đúng! Người đó là cao thủ, nếu thật sự muốn gây chuyện thì không nên dùng thủ đoạn lưu manh như vậy, thà trực tiếp xuống tay với Ngũ ca còn hơn.”

Lý Bạn Phong nói: “Hành động của người này không hợp lý, chắc là có ẩn tình khác.”

Thù oán trước đây tạm thời kết thúc, Mã Ngũ cũng tỉnh táo hơn một chút: “Lão Thất nói không sai, chúng ta phải tìm ra người này.”

Tần Điền Cửu nâng chén rượu: “Hai vị đại ca, chuyện này cứ giao cho tôi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!