Lý Bạn Phong ở Tiêu Dao Ổ hai ngày, tính toán ngày giờ gần đủ, hắn đến cầu Diệp Tùng.
Hắn đặt một lô đồ nội thất với Tiêu Diệp Từ, bên phía Tiêu Diệp Từ cũng đã hoàn thành: “Ân công à, số đồ nội thất này có phải nên gửi đến nhà ga không nha?”
Đồ Lý Bạn Phong đặt toàn là đồ nội thất trên tàu hỏa, Tiêu Diệp Từ tưởng là dùng cho chuyến tàu chuyên dụng.
“Không cần đâu nha, cứ gửi hết đến nhà tôi là được.”
Trước khi giao hàng, Lý Bạn Phong cho công nhân trong nhà nghỉ một tháng.
Quản gia có chút không hiểu: “Thất gia, mới nghỉ một tháng trước đây.”
Lý Bạn Phong nói: “Tôi thấy một tháng hơi ít, cho các người thêm một tháng nữa, đến chỗ kế toán lĩnh lộ phí với tiền công đi.”
Ở phủ đệ của Lý Bạn Phong, công nhân nghỉ phép có tiền công, có lộ phí, còn được thêm một khoản tiền để họ mang về mua ít đồ tốt cho gia đình.
Đuổi hết nhóm công nhân đi, Lý Bạn Phong nhận đồ nội thất, bắt đầu chuyển vào nhà.
Đồ nội thất của hai mươi toa tàu, trông như số lượng rất nhiều, nhưng trong nhà có nhiều người, chưa đến một tiếng đồng hồ đã chuyển hết vào Tùy Thân Cư.
Lý Bạn Phong bỏ tâm huyết sắp xếp, dời bàn, chuyển ghế, đặt bình phong, mỗi toa tàu bài trí mỗi khác.
Triệu Kiêu Uyển và Cửu Nhi ra phố mua nồi niêu xoong chảo, bút mực giấy nghiên, dao nĩa muỗng đũa, gối chăn rèm màn,… một đống đồ dùng trong nhà.
Đợi đến khi sắp xếp xong nội thất và đồ dùng trong nhà, Lý Bạn Phong đứng trong Tùy Thân Cư, đi qua từng gian phòng, càng đi trong lòng càng sảng khoái.
Hắn đi đi lại lại hàng trăm lần, mỗi lần đi không chỉ cảm thấy vui vẻ, mà còn cảm thấy có chút thiếu sót.
Lục phòng thiếu một bình rượu, bát phòng thiếu một cái gác bút, thập lục phòng thiếu một cái ghế đẩu, nhị thập bát phòng thiếu một cái bình hoa…
Bất kể nơi nào thiếu đồ, Lý Bạn Phong lập tức ra phố mua, cứ vậy chạy đi chạy lại, hắn vui không biết mệt.
Chạy mãi đến đêm khuya, các cửa hàng trên phố đã đóng cửa, Lý Bạn Phong nằm trên giường vẫn không ngủ được.
Triệu Kiêu Uyển dịu dàng hỏi: “Tướng công bảo bối, chàng có tâm sự gì sao?”
Lý Bạn Phong gật đầu: “Ta nhìn trúng một bộ ấm trà bằng sứ men xanh, bày ở chính phòng nhà mình rất đẹp.”
Triệu Kiêu Uyển ngáp một cái: “Tướng công bảo bối, chúng ta đừng náo loạn nữa, giờ này là giờ nào rồi, mau ngủ đi.”
“Nương tử, ta thật sự thấy nó đẹp!”
“Thứ tướng công đã để ý thì chắc chắn đẹp, sáng mai chúng ta đi mua.”
Sáng hôm sau, Lý Bạn Phong chưa đến năm giờ đã tỉnh, hắn muốn đi mua bộ ấm trà.
Bình thường không mua sắm, hắn cũng không nghĩ tới, nhưng một khi đã mua sắm thì Lý Bạn Phong lại không thể buông bỏ, bộ ấm trà này hắn đã nhung nhớ cả một đêm.
Triệu Kiêu Uyển dụi mắt: “Tướng công à, giờ này làm gì có tiệm đồ sứ nào mở cửa? Ngủ thêm chút nữa đi được không?”
Lý Bạn Phong hoàn toàn không ngủ được, bèn gọi Hồng Oánh ra ngoài luyện tập kỹ pháp.
Hồng Oánh không quan tâm đống đồ trang trí trong nhà, dùng được là được.
Nhưng vừa nói đến luyện kỹ pháp thì Hồng Oánh hết buồn ngủ.
Hai người đứng đối mặt trong sân, Lý Bạn Phong nhấc một chân lên.
Hồng Oánh nhìn tư thế, cười hỏi: “Đây là muốn luyện Đạp Phá Vạn Xuyên? Được thôi, ta cũng thích chiêu này.”
Triệu Kiêu Uyển có chút lo lắng: “Luyện cái này làm gì? Kỹ pháp này quá dễ làm người khác bị thương!”
Hồng Oánh bật cười: “Kiêu Uyển, không cần sợ, đừng thấy Thất Lang tu vi cao, chỉ dựa vào kỹ pháp lữ tu thì hắn còn chưa khiến ta bị thương được đâu.”
Triệu Kiêu Uyển giận dữ nói: “Khiến ngươi bị thương thì có gì mà sợ? Ta sợ ngươi khiến tướng công bị thương!”
Hồng Oánh chuẩn bị xong: “Thất Lang, đến đi, ta cho ngươi ra tay trước, có thể làm ta bị thương thì coi như ngươi có bản lĩnh!”
Lý Bạn Phong mang theo Trạch Tâm Nhân Hậu, tung ra một cú Đạp Phá Vạn Xuyên.
Cú đạp này không chuẩn, cách Hồng Oánh một khoảng không nhỏ.
Hồng Oánh lắc đầu: “Thất Lang, ngươi cũng quá xem thường ta rồi, chúng ta luyện như vậy thì không có ý nghĩa gì, ta sẽ không nương tay đối với ngươi như vậy đâu.”
Lý Bạn Phong lùi lại vài bước: “Ngươi đến đi!”
“Được!”
Hồng Oánh cười dữ tợn, tiến lên một bước rồi đứng yên không động đậy.
Triệu Kiêu Uyển sững sờ, bước lên vỗ vỗ vào mặt Hồng Oánh.
Bốp! Bốp!
Nụ cười hung tợn vẫn còn đó, nhưng mặt Hồng Oánh rất giòn, cứng như đá.
Cửu Nhi ngẩn ra: “Kiêu Uyển, có phải ngươi đã gõ vào đầu thương của ả không?”
Lời chưa dứt, người Hồng Oánh run lên, hít một hơi thật sâu, ho khan mấy tiếng.
Ả có thể cử động được rồi, ả kinh hãi nhìn Lý Bạn Phong: “Thất Lang, vừa rồi ngươi dùng kỹ pháp gì vậy?”
Đây là một kỹ pháp mới, Lý Bạn Phong đã dựa vào kỹ pháp này để cố định Đan Thành Quân.
Đạp Phá Vạn Xuyên cộng với Trạch Tâm Nhân Hậu cùng ra tay sẽ khiến đối phương bị cố định.
Đối phương không bị cố định ngay lập tức, mà sẽ bị cố định sau khi bước ra một bước.
Thời gian cố định không dài, theo tính toán của Lý Bạn Phong, cũng chỉ khoảng hơn mười giây.
Cơ thể của Hồng Oánh vừa rồi trở nên vô cùng rắn chắc, nếu đánh mạnh, dường như khó có hiệu quả.
Nhưng trong hơn mười giây đó, ả hoàn toàn không thể cử động, giúp hắn có thể làm được rất nhiều việc.
Hồng Oánh rất ghen tị, ả kéo tay Lý Bạn Phong: “Thất Lang, ngươi nói cho ta biết đi, Đạp Phá Vạn Xuyên này dùng ra sao?”
Lý Bạn Phong cười thâm trầm: “Đây không phải là Đạp Phá Vạn Xuyên, đây là kỹ pháp cuồng tu, Cố Chấp Khóa Mình.”
Cái tên là do Lý Bạn Phong bịa ra, Phán Quan Bút hừ lạnh một tiếng: “Cố chấp khóa mình cũng không có nghĩa này.”
Hồng Oánh không hiểu kỹ pháp này, càng không hiểu cuồng tu là đạo môn gì.
Hai người luyện tập cả buổi sáng, Lý Bạn Phong đã luyện kỹ pháp thành thạo, nhưng Hồng Oánh vẫn chưa mò ra được manh mối.
Trở về Tùy Thân Cư, Lý Bạn Phong cầm ấm trà sứ men xanh rót một tách trà, vừa uống vừa giải thích với Hồng Oánh: “Muốn học Cố Chấp Khóa Mình thì ngươi phải biết kỹ pháp trạch tu, nhưng bây giờ ngươi muốn nhập môn trạch tu thì cũng quá muộn rồi.”
Hồng Oánh không phục: “Đó là kỹ pháp trạch tu gì chứ? Rõ ràng là Đạp Phá Vạn Xuyên, ngươi dạy cho ta đi mà! Những gì ta biết, ta đều dạy cho ngươi hết!”
Lý Bạn Phong cũng không biết nên giải thích với Hồng Oánh kiểu gì: “Ngươi uống một tách trà trước, nghe ta nói từ từ.”
Hắn đặt tách trà xuống, định lấy ấm trà rót cho Hồng Oánh, lại phát hiện ấm trà đã biến mất.
Lý Bạn Phong nhíu mày: “Ấm trà đâu?”
Triệu Kiêu Uyển sững sờ: “Ấm trà gì?”
Lý Bạn Phong chỉ vào bàn: “Ấm trà sứ men xanh, vừa rồi còn đặt trên bàn.”
Triệu Kiêu Uyển nhớ ra: “Bộ ấm trà đó còn chưa mua, lát nữa thiếp sẽ cùng Cửu Nhi ra phố mua.”
“Chưa mua? Vậy tách trà vừa rồi của ta…” Lý Bạn Phong nhìn bàn, tách trà hắn vừa uống cũng biến mất.
Lý Bạn Phong liếm môi, nước trà bên môi vẫn còn.
Hắn nhìn về phía Hồng Oánh: “Ngươi có thấy vừa rồi ta uống trà không?”
Hồng Oánh ngẩn ra một lúc: “Hình như là có uống.”
Lý Bạn Phong kinh ngạc: “Không có tách trà, vậy ta lấy gì để uống trà?”