Sáng hôm sau, Thư Vạn Quyển mua một tờ báo trước cửa quán trọ, xem xong thì nổi giận đùng đùng.
Tin tức đầu trang của tờ báo là: Văn tổ ra tay, giao tổ trọng thương, hai hổ tranh đấu, hươu chết về tay ai.
Lại là "Tuần san Mặc Hương", lại là báo của Thiệu Ứng Chân, Thư Vạn Quyển cầm tờ báo vào phòng Huyết Nha Quái.
Huyết Nha Quái ngáp dài nói: “Sớm vậy đã đến tìm ta, có phải vừa dậy nên căng tức khó chịu không?”
Thư Vạn Quyển đặt tờ báo trước mặt Huyết Nha Quái.
Huyết Nha Quái nhìn tin tức, mặt lộ vẻ khó xử: “Có vài chữ ta cũng không nhận ra hết, trên này có phải nói ngươi và tổ sư giao tu đã đánh một trận không?”
Thư Vạn Quyển chất vấn: “Chuyện này tại sao lại bị Thiệu Ứng Chân biết? Chuyện như vậy sao hắn dám đăng lên báo?”
Huyết Nha Quái nhìn Thư Vạn Quyển: “Ngươi hỏi ta thì ta hỏi ai đây? Ta còn không biết ngươi đánh nhau với lão tổ giao tu lúc nào!”
“Ta và hắn vốn dĩ…”
Thư Vạn Quyển muốn nói lão ta và Tất Vô Gian không hề giao đấu, nhưng lão ta lại ngập ngừng.
Huyết Nha Quái cười lạnh một tiếng: “Có phải ngươi lại có chuyện gì giấu ta không? Ngươi chẳng nói cho ta biết gì hết, gặp chuyện lại trút giận lên đầu ta, như vậy không ổn lắm đâu? Tờ báo này là do Thiệu Ứng Chân làm ra, ngươi có chuyện thì nói với hắn, có sức thì dùng với hắn, nếu ngươi dám giết hắn, ta cũng coi ngươi là một đấng trượng phu!”
“Được!” Thư Vạn Quyển nghiến răng: "Ta đi tìm hắn!”
Rời khỏi quán trọ, Thư Vạn Quyển không đến tòa soạn, lão ta đi lang thang vô định trên đường, không biết mình nên đi đâu.
Tuyết hôm nay rơi còn lớn hơn trước, lão ta không nhìn rõ con đường phía trước, thậm chí quên mất mình đang ở con phố nào.
Hôm qua lão ta quả thực không giao đấu với Tất Vô Gian, chỉ nhìn hắn ta một cái ở dưới lầu trà.
Chuyện xảy ra hôm qua, hôm nay đã lên báo, là Tất Vô Gian tự mình nói cho Thiệu Ứng Chân? Làm vậy có lợi gì cho Tất Vô Gian?
Báo viết Tất Vô Gian bại dưới tay Thư Vạn Quyển, Tất Vô Gian nói dối để tự làm mình mất mặt? Tại sao hắn ta lại làm vậy?
Hay là Thiệu Ứng Chân không đưa tin đúng sự thật, bịa đặt lung tung?
Hắn ta không muốn sống nữa sao? Vì một tin tức mà dám đắc tội với cả hai vị tổ sư của đạo môn?
Chuyện này không phải Tất Vô Gian nói cho Thiệu Ứng Chân, vậy thì còn có thể là ai?
Tuyết càng lúc càng lớn, tầm nhìn của Thư Vạn Quyển càng lúc càng mờ.
Không nhìn rõ sao?
Thật sự không nhìn rõ sao?
Thư Vạn Quyển phất tay áo, một hàng chữ “Tán” thay lão ta chắn đi gió tuyết phía trước.
Muốn nhìn rõ thật ra không khó, nhưng có đôi khi lão ta đã tự che mắt mình lại.
Không che cũng không được, nhìn quá rõ thì lão ta sợ mình không sống nổi!
Hôm qua những người có mặt ở đó, ngoại trừ lão ta và Tất Vô Gian thì còn có Huyết Nha Quái.
Huyết Nha Quái giả vờ không nhìn thấy Tất Vô Gian, ả thật sự không nhìn thấy sao?
Ả giả vờ không biết gì hết, thật ra ả biết rất nhiều chuyện.
Đan Thành Quân chết trong tay Lý Thất, chuyện này ả biết, nên chuyện này đã lên báo!
Quần hùng các nơi đến cửa hàng Mặc Hương, chuyện này ả biết, cũng đã lên báo!
Tại sao chuyện Huyết Nha Quái biết lại chắc chắn có thể lên báo?
Nhân vật như Thiệu Ứng Chân không thể nào bám đùi Kiều Nghị được, người thật sự bám đùi Kiều Nghị là Huyết Nha Quái, ả là thuộc hạ của Kiều Nghị, ả là người của triều đình!
Kẻ thật sự đứng đằng sau chỉ huy Thiệu Ứng Chân là Huyết Nha Quái!
Là ả đứng sau giật dây quần hùng các nơi, bao gồm cả Thư Vạn Quyển và Đan Thành Quân.
Thư Vạn Quyển và Đan Thành Quân mưu tính mười ba mảnh địa bàn của Hà Gia Khánh, ả biết.
Thư Vạn Quyển và Hà Gia Khánh ngấm ngầm cấu kết, ả biết.
Thư Vạn Quyển và Đan Thành Quân muốn xưng vương, ả biết.
Lại nhìn xa hơn nữa, ả đều biết rất nhiều chuyện giữa Thư Vạn Quyển và Đan Thành Quân.
Ả biết, có nghĩa là Kiều Nghị biết.
Kiều Nghị biết tất cả nhưng lại không nói gì, kết cục sau này dành cho Thư Vạn Quyển sẽ là gì?
Một trận gió tuyết thổi tan những con chữ trên không trung.
Tầm nhìn của Thư Vạn Quyển hoàn toàn mơ hồ.
***
Chập tối, Thư Vạn Quyển đầu bù tóc rối trong tình trạng say khướt, bước đi loạng choạng đến vườn liễu.
Lão ta không đi vào trong sân, lão ta chỉ muốn xem thêm một buổi kịch rối dây bên cạnh vườn.
Đợi hơn một tiếng đồng hồ, gánh hát đẩy sân khấu đến bên cạnh vườn liễu.
Xem xong vở kịch này, Thư Vạn Quyển chuẩn bị rời khỏi cửa hàng Mặc Hương, nhưng lão ta không biết mình nên đi đâu.
Thương quốc chắc chắn không về được nữa, Kiều Nghị chắc chắn sẽ giết lão ta.
Phổ La Châu cũng không ở lại được nữa, người bán hàng rong sẽ không tha cho lão ta.
Còn có thể đi đâu?
Đi ngoại châu?
Đi Vạn Sinh Châu?
Xoảng~
Sân khấu một mét kéo màn, kịch rối dây bắt đầu.
Thư Vạn Quyển viết lên người mình một chữ “Ẩn”, biến mất trong đám đông.
Hôm nay tuyết lớn, người xem kịch rất ít, Thư Vạn Quyển không muốn bị người khác nhìn thấy, lão ta chỉ muốn yên ổn xem hết vở kịch này.
Trống chiêng dần trở nên dồn dập, văn tổ và võ tổ sắp bắt đầu cuộc giao tranh đầu tiên.
Thư Vạn Quyển đang xem say sưa, lờ mờ cảm thấy một luồng âm khí đang đến gần.
Lão ta nới lỏng đầu bút lông đã đông cứng trong tay áo, nhỏ mực lên tuyết, viết một chữ “Nhãn”.
“Con mắt” này men theo mặt tuyết di chuyển khắp nơi, nhanh chóng nhìn thấy bóng dáng của Thường Cửu Hài, âm khí vừa rồi cảm nhận được chính là phát ra từ người ông ta.
Ông ta đến đây làm gì?
Thường Cửu Hài đến rồi, còn có người khác đến hay không?
Thư Vạn Quyển viết liên tiếp hơn mười chữ “Nhãn”, không lâu sau lại phát hiện ra bóng dáng của Tất Vô Gian.
Hai người này muốn làm gì?
Thật ra Thư Vạn Quyển có thể suy đoán được, theo suy đoán của Huyết Nha Quái, gánh hát này chắc chắn không tầm thường, hai vị tổ sư này muốn bắt sống gánh hát, và rất có thể sẽ diệt khẩu tất cả những người xem kịch khác.
Hay lắm! Đánh tới mặt rồi!
Thư Vạn Quyển nghiến răng, cẩn thận quan sát hành động của Thường Cửu Hài và Tất Vô Gian.
Hai người này đi thẳng đến sân khấu, xung quanh không có người khác tiếp ứng, chứng tỏ họ vẫn chưa phát hiện ra Thư Vạn Quyển.
Nếu Thư Vạn Quyển ra tay bây giờ, lão ta có đủ tự tin để xử lý hai người này.
Nhưng bây giờ có thể ra tay không?
Họ đều nên nghe lệnh của Huyết Nha Quái, Huyết Nha Quái nghe lệnh của triều đình, một khi ra tay bây giờ thì chẳng khác nào trở mặt với triều đình.
Với tình cảnh hiện tại có được coi là đã trở mặt với triều đình chưa?
Lẽ nào thật sự không còn đường hòa giải?
Trong lúc do dự, hàng chục quỷ bộc bên cạnh Thường Cửu Hài đã đến gần sân khấu.