Virtus's Reader
Phổ La Chi Chủ

Chương 931: CHƯƠNG 929: TỔ SƯ ĐI THONG THẢ (1)

Thư Vạn Quyển đi quanh rừng liễu mấy vòng, rồi lắc đầu với Huyết Nha Quái: “Ta thật sự không nhìn ra cây liễu nào là lối vào.”

Huyết Nha Quái lấy hộp phấn ra, sửa lại lớp trang điểm, dù cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng vẫn không nhịn được mà oán trách vài câu: “Mấy ngày rồi, lão Thư, ngươi có thật lòng tìm không?”

Thư Vạn Quyển thở dài một tiếng: “Ngươi cũng thấy trong vườn này có bao nhiêu cây liễu rồi, mỗi cây đều phải thử từng chút một, đây chắc chắn không phải là chuyện dễ dàng.”

Huyết Nha Quái nói: “Ngươi đã biết không dễ mà còn để lão Đan làm chuyện này? Ban đầu ngươi đã nói gì với lão Đan? Ngươi nói để lão Đan tìm một toán tu bên cạnh, cho hắn nửa ngày là chắc chắn tìm được nơi này! Kết quả lão Đan và Tiểu Kế đều bỏ mạng ở đây!”

Thư Vạn Quyển không vui: “Đan Thành Quân bị Lý Thất giết, chuyện này có thể tính lên đầu ta sao?”

Huyết Nha Quái lại cứ bám vào chuyện này: “Theo ta thấy, chuyện này đúng là phải tính lên đầu ngươi, cơ quan do đồ tôn của ngươi làm, ngươi không đến phá giải, tại sao lại để Đan Thành Quân đến phá giải?”

Thư Vạn Quyển cười lạnh một tiếng: “Vậy để Đan Thành Quân đi lấy thân xác của Tuệ Nghiệp Văn Nhân thì hắn có lấy được không?”

Huyết Nha Quái cũng đang muốn nói đến chuyện này: “Ta không hiểu, lấy thân xác của Tuệ Nghiệp Văn Nhân để làm gì? Kiều Nghị có nói cần Tuệ Nghiệp Văn Nhân không? Bốn người chúng ta cùng đến lấy khế thư, chẳng lẽ Lý Thất có thể thu phục hết cả bốn chúng ta hay sao?”

Thư Vạn Quyển lắc đầu: “Có những chuyện ngươi không hiểu, ta có nói với ngươi cũng không thể giải thích rõ được.”

Huyết Nha Quái cất hộp phấn, liếc xéo Thư Vạn Quyển: “Phải, ta ngốc, ta chẳng hiểu gì hết, ta đoán ngươi đã tìm thấy lối vào rồi, nhưng ngươi không muốn nói cho ta biết, ta cũng chẳng làm gì được ngươi!”

Thư Vạn Quyển phất tay áo, trừng mắt nhìn Huyết Nha Quái: “Ngươi nói chuyện bớt ngang ngược được không?”

Huyết Nha Quái chống nạnh, lắc lư đầu cười nói: “Ai ya, lão tổ văn tu giận rồi kìa, có cần tiểu nữ đây tạ lỗi với ngươi không? Có cần dập đầu cho ngươi không? Có cần tự mình lấy thước kẻ để ngươi đánh ta một trận không?”

Thư Vạn Quyển không muốn để ý đến Huyết Nha Quái, thấy trời sắp tối, lão ta trực tiếp rời khỏi vườn liễu.

Huyết Nha Quái theo sau lải nhải: “Đi đâu vậy? Buổi tối không phải là thời cơ tốt để làm việc sao? Sao cứ đến tối là ngươi lại đi?”

Thư Vạn Quyển không quay đầu lại: “Ta không giỏi đánh đêm.”

“Ta giỏi mà! Ta giỏi đánh đêm nhất, không tin thì lát nữa chúng ta tìm một nơi, đắp chăn lên, ta với ngươi đánh tới cùng!”

Mặt Thư Vạn Quyển đầy vẻ chán ghét, bước đi càng lúc càng nhanh, đi đến ven đường, nghe thấy một tràng chiêng trống, lão ta đột nhiên dừng bước.

Ven đường có một sân khấu gỗ đàn hương đỏ, viền sân khấu khảm một hàng nến, ánh nến lung linh, màn được kéo ra, một dàn dây treo một Tu Sinh râu dài lên sân khấu trước.

Hai nhạc công phía sau sân khấu kéo đàn gõ nhịp, ông bầu đạp lên tấm phách ngũ âm, "cạch” một tiếng, phông nền sân khấu đỏ biến thành một vùng núi xanh.

“Tu Sinh râu dài” bị dây treo cất giọng hát: “Bút lượn rồng bay trận đồ mở, ngàn quân mất mạng chẳng còn xương!”

Chập chập cheng! Xoảng!

Trên sân khấu lại treo xuống một Võ Sinh mặc giáp dài, tay cầm trường đao, lớn tiếng chửi mắng: “Trường đao chém nát vạn quyển sách, quét ngang bay đầu trên cổ ngươi!”

Chập chập cheng! Xoảng!

Trên sân khấu bắt đầu đánh nhau.

Thư Vạn Quyển xem rất chăm chú, Huyết Nha Quái không nhịn được mà hỏi: “Có gì hay mà xem? Đây không phải chỉ là trò múa rối dây thôi sao?”

Đây đúng là kịch rối dây, sân khấu đỏ một mét ở phía trước, hai nhạc công và một ông bầu ở phía sau, thổi kéo đàn hát diễn, tất cả đều dựa vào ba người này.

Có người vô cùng thích xem kịch rối dây, cũng có người chỉ thích xem kịch nhưng lại không nỡ đến rạp hát, đành xem tạm múa rối ở ven đường cho đã ghiền.

Huyết Nha Quái xem thường thứ này từ tận đáy lòng, cũng không hiểu tại sao Thư Vạn Quyển lại xem say mê như vậy.

Lẽ nào gánh hát này có vấn đề?

Hay là những người xem kịch này có vấn đề?

Thật ra ả không biết, vở kịch này tên là "Văn Võ Tranh Phong", viết về một trận ác chiến năm xưa giữa Thư Vạn Quyển và Đan Thành Quân, hai người đánh nhau ngươi sống ta chết, câu chuyện vẫn lưu truyền cho đến ngày nay.

Bây giờ nhân vật chính trong kịch đã đổi tên, tình tiết trong kịch cũng khác xa so với tình huống thực tế năm đó.

Nhưng khi Thư Vạn Quyển xem vở kịch này vẫn cảm thấy thích, không chỉ xem chăm chú, mà thỉnh thoảng còn ném vài đồng tiền thưởng lên sân khấu.

Bên cạnh sân khấu có một quán trà, Huyết Nha Quái liếc mắt lên lầu hai, lấy khăn tay lau miệng, son môi trên khóe miệng lưu lại trên khăn tay.

Một người đàn ông kéo lê hai hàng nước mũi, gật đầu với Huyết Nha Quái.

Người đàn ông chảy nước mũi này là tổ sư giao tu Tất Vô Gian, hắn ta đều thấy rõ mọi hành động của Huyết Nha Quái.

Hắn ta nặn ra một sợi nước mũi từ trong mũi, cho vào ấm trà, pha với nước trà lắc lắc, chuẩn bị hất ấm trà này xuống lầu.

Nếu ấm trà này thật sự được hất ra, ba người trong gánh hát rối dây cộng thêm những người xem kịch ven đường, tất cả đều sẽ bị dính chặt tại chỗ.

Bất kể thành công hay không, hắn ta đều phải rời khỏi quán trà ngay lập tức, hành động này chắc chắn đã xúc phạm đến Thư Vạn Quyển, hắn ta tự biết bản thân không phải là đối thủ của Thư Vạn Quyển.

Nhưng chuyện này hắn ta đã nghĩ xa rồi.

Tất Vô Gian đang định hất nước trà ra thì quai ấm đột nhiên trở nên nóng bỏng, từng làn khói xanh bốc lên trên lòng bàn tay, đốt xuyên qua lớp keo, cháy vào da thịt.

Hắn ta vội vàng đặt ấm trà lại lên bàn, trước tiên nhìn vào lòng bàn tay mình.

Thịt trong lòng bàn tay là một mảng đen thui, Tất Vô Gian lờ mờ nhìn thấy một chữ “Chước”trên vùng da cháy đen.

Đây là thủ đoạn của văn tu.

Tất Vô Gian nhìn xuống dưới lầu trà.

Thư Vạn Quyển vẫn đang xem kịch rối dây, dường như không hề nhúc nhích.

Vừa rồi là lão ta ra tay sao?

Tất Vô Gian cảm thấy vừa rồi mình không hề để lộ sơ hở, làm sao Thư Vạn Quyển phát hiện ra hắn ta?

Quét mắt một vòng trên lầu hai của quán trà, Tất Vô Gian không thấy người quen, hắn ta vội vàng xuống lầu trả tiền.

Tiểu nhị trong quán lên dọn đồ, một người đàn ông ngậm tẩu thuốc chặn tiểu nhị lại: “Tiểu ca, ấm trà này tôi mua rồi, cậu đừng động vào.”

Tiểu nhị ngẩn người: “Ngài đây là muốn…”

“Nếu cậu không quyết định được thì gọi chưởng quỹ nhà cậu ra báo giá, ấm trà này tôi nhất định phải lấy.” Nói xong, ông chủ Lỗ dùng một tay đậy ấm trà lại.

Vừa rồi chính là y đã viết chữ “Chước” làm bỏng tay Tất Vô Gian.

Đợi đến khi Tất Vô Gian ra ngoài quán trà, hắn ta bỗng thấy Thư Vạn Quyển nhìn mình một cái.

Tất Vô Gian không dám lên tiếng, cúi đầu vội vàng rời đi, cơn đau rát trong lòng bàn tay càng lúc càng dữ dội.

Thư Vạn Quyển tiếp tục xem kịch, không để ý đến Tất Vô Gian, lão ta biết người này đang ở cửa hàng Mặc Hương.

Huyết Nha Quái ở sau lưng chọc chọc Thư Vạn Quyển: “Muốn xem kịch thì chúng ta vào rạp, ngươi không mua nổi vé hay sao? Mau về nghỉ ngơi đi.”

Đến quán trọ, Huyết Nha Quái gọi một bàn rượu và thức ăn, vốn định uống vài ly với Thư Vạn Quyển trước, sau đó giúp Thư Vạn Quyển làm ấm người, không ngờ Thư Vạn Quyển ăn qua loa vài thứ rồi về phòng ngủ của mình đi ngủ sớm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!