Tần Điền Cửu rời đi rồi, Lý Bạn Phong hỏi Lưỡng Vô Sai: "Các cô là tỷ muội ruột sao?"
Lưỡng Sai rơi nước mắt: "Ta đã nói hắn là một kẻ phụ bạc mà, hắn chưa bao giờ nhớ những lời chúng ta đã nói."
Lưỡng Vô cũng có chút thất vọng: "Thất gia, chuyện này bọn ta quả thực đã nói với ngài rồi, bọn ta vốn không phải tỷ muội ruột, sau khi chết biến thành du hồn lang thang trên đời, đến khi tới tân địa thì mọc dính vào nhau."
"Các cô đã đến mảnh tân địa nào? Tại sao lại mọc dính vào nhau?"
Lý Bạn Phong trước đây chưa từng hỏi vấn đề này, hắn không muốn thăm dò bí mật của người khác, nhưng hôm nay nhất định phải hỏi cho rõ, chuyện này có quan hệ trọng đại.
Lưỡng Vô Sai quả thực không muốn nhắc đến chuyện này, đặc biệt là Lưỡng Sai, nàng ta nhìn ra ngoài cửa sổ, muốn chuyển chủ đề: "Hôm nay tuyết rơi lớn quá, những bông tuyết tinh khiết đang gột rửa tâm hồn của ta."
Lý Bạn Phong không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn hai người.
Lưỡng Vô nhịn một lúc lâu, cuối cùng cũng mở miệng: "Nơi đó không thể tùy tiện nhắc đến, một khi nhắc đến là sẽ gặp họa sát thân, nhưng Thất gia đã hỏi thì chắc chắn là có chuyện quan trọng."
Lý Bạn Phong gật đầu: "Quả thực có chuyện quan trọng."
Lưỡng Sai hỏii: "Nếu bọn ta vì vậy mà mất mạng, ngài cũng nhất định phải hỏi sao?"
Lý Bạn Phong nói: "Tôi sẽ đảm bảo an toàn cho các cô."
Lưỡng Vô cắn môi: "Nếu tỷ muội bọn ta thật sự mất mạng, Thất gia tuyệt đối đừng quên bọn ta!"
"Chờ một chút!" Lý Bạn Phong lặng lẽ nhỏ một giọt máu, để giới tuyến vô hình bao bọc lấy hai tỷ muội.
Hắn dùng kỹ pháp Kê Cao Gối Ngủ trong giới tuyến, một khi xảy ra chuyện, Lý Bạn Phong có đủ tự tin sẽ cứu được hai tỷ muội này.
Lưỡng Vô nói trước: "Sau khi ta chết, linh hồn lang thang đến tân địa, nhưng lại đến một nơi không giống tân địa, ta đã gặp Lưỡng Sai ở đó."
Lưỡng Sai nói tiếp: "Ta đến trước Lưỡng Vô vài ngày, ta cảm thấy nơi đó là cựu thổ trong truyền thuyết, nơi đó rất lớn, nhưng dân số rất thưa thớt."
Lý Bạn Phong hỏi: "Nơi đó có tên không?"
Lưỡng Vô nói: "Tên của nơi đó là Chú Cổ Khư, bên trong có một số người sống, họ gọi nhau là tỷ muội."
Lưỡng Sai nói: "Hồn phách của bọn ta bị giam ở Chú Cổ Khư, họ đã hạ chú thuật lên người bọn ta, ép bọn ta trở thành tỷ muội."
"Họ đã làm lại thân thể cho bọn ta, thân thể của hai người dính liền vào nhau, trở thành bộ dạng như ngày hôm nay."
"Họ còn đặt cho bọn ta một cái tên, gọi là Lưỡng Vô Sai..."
Nói được nửa chừng, Lưỡng Sai bắt đầu ho dữ dội, giống như bị mắc thứ gì đó ở cổ họng.
Hai tỷ muội không nói dối, họ quả thực không thể nhắc đến nơi này.
Lai Vô Cụ có lẽ cũng gặp vấn đề tương tự, nàng ta thậm chí còn không dám nhắc đến vị tỷ muội kia.
Lý Bạn Phong mở Kim Tinh Thu Hào, banh miệng Lưỡng Sai ra, nhìn thấy một con trùng đang ngọ nguậy trong cổ họng Lưỡng Sai.
Hắn để găng tay lôi con trùng ra, găng tay thử vài lần, đáp lại: "Đương gia, con trùng này quá linh hoạt, dồn ép nó là nó lại chui vào trong thịt, ta không tiện ra tay cho lắm."
Nếu là ở nơi khác thì hai tỷ muội này đã mất mạng rồi, nhưng họ đang ở trong giới tuyến của Lý Bạn Phong, đã dùng kỹ pháp Kê Cao Gối Ngủ thì Lý Bạn Phong chính là chủ nhân ở đây.
Hắn nhẹ nhàng bước một bước về phía trước, hai tỷ muội ngồi bất động như tượng đất.
Đây là kỹ pháp Cố Chấp Khóa Mình, mức độ vừa phải, hoàn toàn không khiến hai tỷ muội bị thương.
Con trùng trong cổ họng không cắn được máu thịt của Lưỡng Sai, còn muốn trườn xuống dưới men theo khí quản.
Lý Bạn Phong dùng uy nghiêm của Chủ Nhân Một Nhà, dưới sự uy hiếp, thân thể con trùng cứng đờ, găng tay dễ dàng lấy nó ra.
Toàn thân con trùng đen kịt, kích thước tương đương ngón trỏ của găng tay, hình dáng không có gì đặc biệt.
Lý Bạn Phong cầm con trùng quan sát một lúc, thân thể con trùng đang cứng đờ chợt co giật một trận, còn muốn gặm cắn Lý Bạn Phong, nhưng bị Lý Bạn Phong vo thành một cục, giao cho lão ấm trà chăm sóc.
Một lúc lâu sau, hai tỷ muội hồi phục từ kỹ pháp Cố Chấp Khóa Mình, thở hổn hển một lúc mới phát hiện cơ thể không còn gì khác thường.
Lưỡng Sai xoa cổ họng: "Chúng ta chưa chết sao?"
Lưỡng Vô thở phào một hơi: "Ta biết ngay mà, có Thất gia ở đây là chắc chắn có thể giải được chú thuật đó."
Lý Bạn Phong nghĩ về hình dáng của con trùng: "Đó là chú thuật hay cổ thuật?"
Hai tỷ muội lắc đầu, họ không thể phân biệt được, vì hai loại tu giả thuộc đạo môn này cực kỳ hiếm thấy ở Phổ La Châu.
Lý Bạn Phong nói: "Trong Chú Cổ Khư đều gọi nhau là tỷ muội, ở đó không có đàn ông sao?"
Lưỡng Vô nói: "Lúc bọn ta ở Chú Cổ Khư chưa từng thấy đàn ông."
Lai Vô Cụ đã nói với Lý Bạn Phong, nàng ta có một người tỷ muội sở hữu thiên phú tương tự nàng ta, trong tên cũng có một chữ giống nàng ta.
Nàng ta còn nói với Lý Bạn Phong rằng, Lý Bạn Phong đã gặp những tỷ muội như họ, sinh ra ở cùng một nơi, cũng có cùng truyền thống, cũng dùng cùng một chữ.
Lưỡng Vô Sai, Lai Vô Cụ, còn có một Hận Vô Do.
Xem ra Lý Bạn Phong đã tìm đúng người.
"Làm sao các cô ra khỏi Chú Cổ Khư được?"
Lưỡng Sai nói: "Ra từ trong mơ, trong mơ có một người phụ nữ rất xinh đẹp, nàng ta đã chỉ cho bọn ta một con đường để bọn ta rời khỏi Chú Cổ Khư."
Lưỡng Vô nói: "Người phụ nữ đó nói sau này sẽ đến tìm bọn ta, nói sẽ cho bọn ta một mái nhà, nhưng bọn ta chưa bao giờ gặp lại nàng ta, sau này Thu gia thu nhận bọn ta, bọn ta mới ở lại địa bàn của ông ấy."
"Trong mơ? Một người phụ nữ rất xinh đẹp?" Lý Bạn Phong trầm ngâm cả buổi: "Chẳng lẽ là Mộng Thiến?"
***
Thương quốc, Bạc Châu.
Thôi Đề Khắc men theo con phố không người, đi vào thành Nhị Trọng.
Cấu trúc của Bạc Châu và Triều Ca về cơ bản là giống nhau, thành Nhất Trọng có nhiều nhà máy, thành Nhị Trọng có nhiều xưởng sản xuất.
Hiện nay các nhà máy và xưởng sản xuất đều đã ngừng hoạt động, vì Bạc Châu không còn lại bao nhiêu người.
Nhưng xưởng gốm ở thành Nhị Trọng này có chút đặc biệt, tuy trong xưởng cũng không thấy người, nhưng Thôi Đề Khắc luôn cảm nhận được một chút hơi thở của sự sống.
Anh ta bước vào xưởng, từng bước đi về phía sân sau.
Một cơn buồn ngủ dữ dội đột nhiên ập đến buộc Thôi Đề Khắc phải dừng bước.
"Khâm sai đại nhân, chỗ ta chỉ là một cơ sở kinh doanh nhỏ, không có gì để tra xét, mời ngài đi nơi khác."
Thôi Đề Khắc nhận ra giọng nói của đối phương: "Mộng quý cô, tôi chưa từng vào Mộng Khiên Lâu ở Triều Ca, tôi nghĩ tôi đã dành cho cô sự chiếu cố cần thiết."
Mộng Thiến đáp lại: "Ta vô cùng cảm kích sự chiếu cố của khâm sai đại nhân."
Thôi Đề Khắc nhìn xưởng gốm: "Nhưng tôi không thể chiếu cố cô mãi được, tôi là khâm sai, nhất định phải thực hiện chức trách của mình."
Mộng Thiến hiểu ý của Thôi Đề Khắc: "Ta cũng không thể nhận sự chiếu cố của ngài một cách vô cớ, mời ngài ra một con số, ta bằng lòng trả thù lao cho ngài."
"Con số..."
Thôi Đề Khắc nghĩ về hoàn cảnh hiện tại của mình: "Tôi muốn một mộng cảnh, một mộng cảnh có thể giúp tôi giữ được tính mạng."
Mộng Thiến im lặng rất lâu: "Khâm sai đại nhân, với hoàn cảnh hiện tại của ngài thì việc này rất khó, ta chỉ có thể cố gắng hết sức thôi."