Kiều Nghị nhìn công văn từ Phổ La Châu gửi tới, vẻ mặt có chút phức tạp.
Y hài lòng chín phần với kết quả, nhưng vẫn cảm thấy thiếu mất một phần.
"Người bán hàng rong vẫn chưa xuất hiện ở cửa hàng Mặc Hương sao?"
Niên Thượng Du trả lời: "Cho đến nay vẫn chưa phát hiện tung tích của người bán hàng rong."
Kiều Nghị nhấc bút lông lên, định soạn thảo một bản công văn, nhưng suy nghĩ một lúc, y lại rửa sạch đầu bút rồi phơi lên giá bút.
Người bán hàng rong không đến cửa hàng Mặc Hương, Kiều Nghị cũng không muốn thay đổi chiến lược.
Niên Thượng Du cũng cảm thấy kỳ lạ, y tự hỏi, người bán hàng rong không quản cửa hàng Mặc Hương, hắn ta bận việc gì rồi?
***
Trong thôn Hồ Lô, A Y lau mồ hôi trên trán, nói với người bán hàng rong: "Đừng vội, ngươi chậm một chút."
Người bán hàng rong tay trái cầm lọ kem dưỡng da, tay phải cầm cây kim thăm dò, tay run rẩy: "Còn chậm kiểu gì nữa?"
"Chỉ gẩy ra một chút thôi, tuyệt đối đừng nhiều, nhiều quá lại không dễ phân biệt."
Người bán hàng rong gẩy ra một cái bóng đen cỡ đầu kim từ trong lọ, bỏ vào trong bình thủy tinh trên tay A Y.
Cái bóng đen từ từ ngọ nguậy trong bình thủy tinh, A Y vội đậy nắp bình, nói với người bán hàng rong: "Ngươi ở đây chờ, không được quyến rũ vợ ta!"
Người bán hàng rong nhìn Thu Lạc Diệp, mím môi, cả buổi không nói gì.
A Y xách hộp cơm, cầm bình thủy tinh lên trên đám mây, nhân cơ hội đưa cơm, đưa bình thủy tinh cho A Vũ.
A Vũ xem một lúc lâu, nói với A Y: "Không sai, đây chính là Hư Nguyên Tằm, giống hệt loại lần trước người bán hàng rong đưa cho ngươi."
A Y suy nghĩ, lắc đầu nói: "Đại tỷ, nhìn nhầm rồi, Hư Nguyên Tằm người bán hàng rong mang đến lần trước to hơn con này nhiều."
A Vũ lại xem một lúc: "Con Hư Nguyên Tằm này bị một loại thuật pháp đặc biệt giam cầm nên không lớn được, chỉ cần giải trừ thuật pháp, đặt nó vào vùng đất Hư Nguyên, để nó có thứ để ăn, rất nhanh sẽ lớn bằng ngón tay."
A Y gãi đầu: "Cái gì gọi là vùng đất Hư Nguyên?"
A Vũ mất kiên nhẫn: "Ngươi đi hỏi người bán hàng rong đi, ta đang đói đây!"
Mở hộp cơm, bên trong có đùi dê và mì xào.
A Vũ nhíu mày: "Sao lại ăn đùi dê nữa? Món này ngày nào cũng ăn, ngán chết đi được? Ngươi không thể đổi món khác hả?"
A Y tức giận: "Bà là vong hồn nửa sống nửa chết, ăn uống còn kén chọn như vậy."
A Vũ cười dịu dàng, nhấc một chân lên đạp A Y ra ngoài phòng.
A Y bay ra khỏi lầu hai, ngã xuống đất, đợi khi bò dậy, phủi đất trên người, nàng ta chửi ngược vào ngôi nhà: "Đồ đàn bà chanh chua, bỏ đói bà ba ngày cho bà biết mùi!"
Trở lại dưới đám mây, A Y chuyển lời nguyên văn cho người bán hàng rong.
Người bán hàng rong lắc lắc lọ kem dưỡng da: "Đúng là Hư Nguyên Tằm thật, một chút bằng đầu kim đã là một con, trong Đại Vật Tổ rốt cuộc giấu bao nhiêu con?"
Trước đó, người bán hàng rong đã thu hoạch được một mảng lớn bóng đen ở trung tâm của Đại Vật Tổ, nếu đều là do Hư Nguyên Tằm tạo thành thì số lượng thật sự không thể ước tính nổi.
A Y rất tò mò: "Rốt cuộc Hư Nguyên Tằm là gì, vùng đất Hư Nguyên lại là gì?"
Người bán hàng rong giải thích: "Phổ La Châu lúc mới sinh ra chính là một vùng đất Hư Nguyên, sau này dần dần cải tạo mới xuất hiện nhiều địa bàn như vậy, hiện nay Phổ La Châu vẫn còn vùng đất Hư Nguyên, nhưng rất hiếm thấy. Hư Nguyên Tằm sinh trưởng ở vùng đất Hư Nguyên, lai lịch cụ thể ra sao thì ta cũng không rõ, nhưng thứ này sẽ gây ra một số xáo trộn đối với tu vi."
A Y hỏi: "Xáo trộn ra sao?"
Người bán hàng rong cẩn thận nhớ lại: "Theo như ta biết, một khi ăn phải Hư Nguyên Tằm, có năm phần là tu vi hơi dao động, nhưng biên độ không lớn, có hai phần là tu vi sẽ tăng trưởng rõ rệt, còn ba phần là tu vi sẽ tổn hại rõ rệt. Cũng có một số rất ít người sẽ mất hết tu vi, còn một số rất ít người sẽ đột phá tu vi mạnh mẽ."
A Y chớp chớp mắt: "Cái gì gọi là đột phá mạnh mẽ?"
"Ta nghe nói có người tu vi trong thời gian ngắn từ Địa Bì nhảy lên Vân Thượng."
A Y giật lấy lọ kem dưỡng da: "Vậy để ta thử xem sao!"
Người bán hàng rong giật lại lọ: "Ngươi thử cái này làm gì?"
A Y trưng ra bộ mặt ấm ức: "Ta làm cho ngươi nhiều việc như vậy, ngươi còn không cho ta nếm chút ngọt ngào nào? Không phải ngươi nói có thể đột phá mạnh mẽ hay sao?"
Người bán hàng rong rất bất đắc dĩ: "Những lời ta vừa nói trước đó ngươi không nghe lọt tai một câu nào hả? Chỉ một số rất ít người mới có thể đột phá mạnh mẽ, ngươi nghĩ ngươi là một trong số rất ít người đó sao?"
A Y không phục: "Coi như ta không phải, biết đâu vợ ta lại là người như vậy thì sao."
Người bán hàng rong cất lọ kem dưỡng da: "Ngươi mau bỏ cái ý nghĩ đó đi, loại người này vạn người không có nổi một, đâu có dễ tìm như vậy."
***
Tần Điền Cửu đến cửa hàng Mặc Hương, đưa Lưỡng Vô Sai đến dinh thự của Lý Bạn Phong.
Lưỡng Vô nhìn thấy Lý Bạn Phong thì vô cùng vui mừng: "Thất gia, ta tưởng ngài đã quên tỷ muội bọn ta rồi."
Vẻ mặt Lưỡng Sai u sầu: "Quên đi lại hay, mỗi lần nhìn thấy ngài là trong lòng lại dấy lên nỗi đau buồn vô tận."
Lý Bạn Phong nhíu mày: "Đâu ra mà lắm đau buồn vậy? Chẳng phải tôi đã để các cô làm hoàng thái hậu rồi sao? Chẳng lẽ còn để các cô chịu ấm ức hả?"
Lưỡng Vô lườm Lưỡng Sai một cái, quay mặt lại nói với Lý Bạn Phong: "Thất gia, ngài đừng nghe ả nói, thời gian qua bọn ta đã hưởng không ít phúc, trong lòng cũng luôn nhớ đến ơn của Thất gia."
Khi nói chuyện, ánh mắt của Lưỡng Vô đong đầy tình cảm, muốn lên ôm Lý Bạn Phong một cái, nhưng Lưỡng Sai không biết điều, cứ đứng yên không nhúc nhích.
Thân thể là của hai người, Lưỡng Sai không động, Lưỡng Vô chỉ có thể sốt ruột, hai tỷ muội đang giằng co, Tần Điền Cửu ho khan một tiếng đầy ngượng ngùng: "Thất ca, tôi đã mang tất cả anh em của Tam Anh Môn đến đây rồi, hễ có chuyện gì bọn tôi sẽ báo cho anh ngay, tôi đi dạo phố một vòng trước."