“Gia Khánh, ngươi là một đứa trẻ ngoan của Hà gia, tuy trước đây đã làm sai một số chuyện, nhưng triều đình nể mặt mấy lão già bọn ta nên đã không so đo nữa. Sớm muộn gì triều đình cũng sẽ phong thưởng mảnh địa bàn này cho ngươi, nhưng trước khi triều đình hạ văn thư, ngươi không được cướp đoạt trắng trợn, quy tắc tối thiểu này không thể phá vỡ.
Bây giờ ngươi giao khế thư ra đây, mấy lão già bọn ta sẽ mang khế thư về giao cho Kiều đại nhân, bọn ta sẽ dập đầu, bọn ta sẽ vái lạy, bọn ta liều cái mặt già này cũng phải bảo toàn tính mạng cho ngươi. Nhưng ngươi không thể chấp mê bất ngộ, Hà gia đời đời trung lương, thanh danh này không thể bị hủy hoại trong tay ngươi được!”
Hà Thắng Đông kiên nhẫn khuyên nhủ Hà Gia Khánh, Hà Gia Khánh quét mắt nhìn đám người khai hoang trước mặt, y thật sự không ngờ những người này lại đều có liên quan đến Hà gia.
Khoảng thời gian này Hà Gia Khánh rơi vào cảnh nợ nần chồng chất, tiền công kéo dài mãi không trả nên đã chẳng còn người khai hoang nào chịu làm việc cho y nữa.
Đáng lẽ Hà Gia Khánh phải sớm nhận ra vấn đề khi những người này chủ động tìm đến cửa, nhưng chỉ vì nóng lòng khai hoang nên những vấn đề này đều bị y xem nhẹ.
Dưới sự giới thiệu của Hà Thắng Đông, Hà Gia Khánh đã nhận ra lại những vị lão tiền bối này, trong số họ có không ít người họ Hà, có người là thúc công của Hà Gia Khánh, có người là tằng thúc côngcủa Hà Gia Khánh, còn có cả tằng bá tổ phụcủa Hà Gia Khánh, ngoài ra còn có một số người không mang họ Hà, nhưng năm xưa cũng là người đi theo Hà gia.
Mọi người nhao nhao khuyên nhủ Hà Gia Khánh, đều bảo y giao khế thư ra.
Hà Gia Khánh quan sát mọi người, trong lòng đang suy nghĩ một chuyện.
Vừa rồi y định trộm gân tay của lão Hà Thắng Đông nhưng không thành công, vậy thực lực của những vị trưởng bối này rốt cuộc mạnh đến mức nào?
Nghe xong lời khuyên của các vị trưởng bối, Hà Gia Khánh cúi người thi lễ thật sâu, nói: “Ông cố, mỗi lời ông nói đều là vì tốt cho con, nhưng bây giờ con đang cưỡi trên lưng cọp, không thể xuống được! Trên người con gánh thanh danh của Hà gia, còn gánh cả một Thủ Túc Minh, nếu con giao khế thư ra thì sau này Hà gia còn đặt chân ở Phổ La Châu kiểu gì được nữa?”
Hà Thắng Đông thở dài: “Tiểu tử, sau này sẽ không còn Phổ La Châu nào nữa, nói cho cùng, đây chẳng phải đều là địa bàn của triều đình hay sao? Chỉ cần chúng ta trung thành với triều đình thì ai dám bàn tán sau lưng về Hà gia chúng ta? Mấy lão già bọn ta sẽ khâu miệng họ lại!”
Mấy vị trưởng bối bên cạnh đều khuyên nhủ:
“Tiểu tử, con cứ yên tâm, Hà gia chúng ta có công với triều đình, không cần để ý đến những kẻ khua môi múa mép đó!”
“Có ai không phục, mấy người bọn ta sẽ giúp con xử lý sạch sẽ, có bao nhiêu tiếng xấu, mấy người bọn ta sẽ gánh thay con!”
“Người trẻ tuổi không ai không phạm sai lầm, sai thì phải sửa, không thể sai lại càng sai! Bên Thủ Túc Minh đáng dứt thì phải dứt, sau này không được qua lại với họ nữa!”
Hà Gia Khánh liên tục gật đầu: “Vãn bối biết sai rồi, bây giờ con chỉ xin các vị trưởng bối cho con thêm hai ngày, hai ngày sau con nhất định sẽ giao khế thư ra.”
Hà Thắng Đông nhíu mày: “Ngươi cứ nhất quyết trì hoãn hai ngày này là muốn làm gì?”
Hà Gia Khánh nhìn Đoàn Thụ Quần đang nằm dưới đất: “Con phải cho thuộc hạ một lời giải thích, dù là dỗ họ hay lừa họ, con cũng phải thuyết phục họ rời đi trước, không để họ phá hỏng chuyện!”
Một vị thúc công bên cạnh lắc đầu nói: “Không cần nói nhiều với họ, kẻ hiểu chuyện thì giữ lại bên mình, cùng nhau phò tá triều đình, kẻ không hiểu chuyện thì giết thẳng, Hà gia chúng ta làm việc không thể nhân từ nương tay được!”
Nước mắt Hà Gia Khánh rưng rưng: “Các vị trưởng bối, những người dưới trướng này đã cùng con vào sinh ra tử, sao con nỡ xuống tay được chứ? Chỉ xin cho con thêm hai ngày để con có lời giải thích với họ là được.”
Hà Thắng Đông suy nghĩ một lúc lâu, nói với Hà Gia Khánh: “Ta chỉ cho ngươi một ngày, tối nay ngươi phải giao khế thư cho ta. Gia Khánh, đừng hòng giở trò gì với ta, từ bây giờ ta sẽ không rời ngươi nửa bước!”
Mấy vị trưởng bối còn lại cũng nhao nhao bày tỏ: “Bọn ta cũng đi theo, tất cả bọn ta đều phải đi theo!”
Hà Gia Khánh giao Đoàn Thụ Quần cho Trâu Quốc Minh: “Đầu To, chăm sóc lão Đoàn cho tốt, thời gian sắp tới đừng tùy tiện ra ngoài, dù gặp phải chuyện gì cũng đừng tự ý xử lý, nhất định phải đợi tin của tôi.”
Tiễn Đầu To và lão Đoàn đi, Hà Gia Khánh lại dặn dò riêng Thẩm Dung Thanh: “Báo cho tòa soạn biết, thời gian này phải đăng nhiều tin về chiến sự, phải để Phổ La Châu biết Thủ Túc Minh chúng ta đang chiến đấu mọi lúc mọi nơi.”
Thẩm Dung Thanh không biết nên đánh giá kiểu gì: “Thay vì để tôi cầm bút viết bừa, chi bằng để tôi thật sự ra chiến trường đánh một trận.”
Hà Gia Khánh im lặng một lúc rồi cười với Thẩm Dung Thanh: “Thật ra chúng ta vẫn luôn chiến đấu, ước mơ của chúng ta chưa bao giờ thay đổi, mỗi tội quá trình có hơi trắc trở.”
“Ước mơ?” Thẩm Dung Thanh cười gượng: "Từ này đối với tôi mà nói có hơi xa xỉ.”
Người của Thủ Túc Minh lần lượt rời khỏi tân địa, Hà Thắng Đông nói với Hà Gia Khánh: “Cũng đến lúc rồi, giao khế thư cho ta đi.”
“Ông cố, ông đợi thêm chút nữa, tối nay Khổ bà tử sẽ cho người đến, chuyện này cũng phải có lời giải thích với bà ấy.”
Vừa nghe thấy Khổ bà tử sắp cho người đến, có mấy vị trưởng bối không muốn đi theo Hà Gia Khánh nữa.
“Gia Khánh, ngươi với Khổ bà tử không cần phải nói rõ mọi chuyện như vậy đâu.”
“Người của Khổ bà tử thì phải mau chóng đuổi đi, Hà gia chúng ta vốn dĩ chẳng có qua lại gì với Khổ Thái Trang.”
“Mụ già này nhiều chuyện, bớt được câu nào hay câu đó.”
Hà Thắng Đông vẫn đi theo Hà Gia Khánh, nhưng không theo quá sát.
Đợi đến bảy giờ tối, quả nhiên có một vị khổ tu đến tìm Hà Gia Khánh, hắn ta giục Hà Gia Khánh mau đến Vô Ưu Bình.
Hà Gia Khánh nói với khổ tu đó: “Làm phiền chuyển lời tới bà bà, Hà mỗ chưa bao giờ sợ chiến, tâm Hà mỗ ở chiến trường, người cũng ở chiến trường!”
Khổ tu liếc nhìn Hà Gia Khánh một cái rồi quay người bỏ đi.
“Nói mấy lời sáo rỗng đó thì có ích gì chứ?”
Khổ tu đó nhổ một bãi nước bọt trên đường: "Ngay cả Vô Ưu Bình cũng chưa từng đến mà còn dám nói mình đang ở chiến trường.”