Khổ tu vừa đi, Hà Thắng Đông lập tức hiện thân: “Gia Khánh, mọi chuyện đã xong, nên giao khế thư cho ta rồi.”
Hà Gia Khánh dẫn Hà Thắng Đông đến địa bàn của Liễu Bộ Phi, vào một khu rừng thông đỏ, đào ra một tấm khế thư, giao cho Hà Thắng Đông.
Hà Thắng Đông cầm khế thư kiểm tra đi kiểm tra lại nhiều lần, lão thấy không có vấn đề gì, những người khác cũng đã xem qua, một vị thúc công của Hà Gia Khánh còn dùng pháp bảo để giám định, khế thư quả thực là thật.
Nhưng Hà Thắng Đông vẫn không yên tâm: “Gia Khánh, theo ta đến Triều Ca một chuyến, ta sẽ dẫn ngươi đi gặp mấy vị đại nhân.”
Trong lòng Hà Gia Khánh hiểu rõ, để tỏ lòng trung thành với Kiều Nghị, Hà Thắng Đông định áp giải y như một phạm nhân đến Thương quốc.
Thật ra Hà Thắng Đông không phải muốn đưa Hà Gia Khánh đến Triều Ca, mà lão muốn đưa y đến Châm Tầm.
Theo quy tắc do Kiều Nghị đặt ra, ngoại trừ việc đưa thư cho Kiều Nghị, bản thân Hà Thắng Đông cũng không có tư cách tùy tiện đến Triều Ca, không có sự cho phép của Kiều Nghị, những người Hà gia này bình thường không được rời khỏi Châm Tầm, bây giờ để họ ra ngoài thực hiện nhiệm vụ, trước đó còn phải xóa đi ký ức của họ về Đại Vật Tổ.
Nhưng dù là Triều Ca hay Châm Tầm, đối với Hà Gia Khánh mà nói đều không phải nơi tốt lành gì.
Vẻ mặt Hà Gia Khánh tỏ ra bất đắc dĩ: “Ông cố, ông không tin tưởng con đến vậy sao?”
Hà Thắng Đông nhíu mày: “Sao có thể gọi là không tin tưởng ngươi, đưa ngươi đến Triều Ca là vì tốt cho ngươi, ngươi dốc sức vì triều đình, đương nhiên phải có người tiến cử giúp, không nói đến người khác, cứ nói ngay Liễu Bộ Phi này, hắn liều mạng cả đời, đến mạng cũng mất, ngươi hỏi hắn có cơ hội này không?”
Hà Gia Khánh thở dài: “Ông cố, con đều nghe lời ông, ông cho con về thu dọn đồ đạc một chút.”
Hà Thắng Đông xua tay: “Không cần thu dọn, Triều Ca không thiếu thứ gì.”
“Ít nhất cũng phải để con mang theo vài bộ quần áo để thay.”
Hà Gia Khánh bước vào một căn nhà gỗ trên địa bàn, những người khác đợi ở ngoài cửa, Hà Thắng Đông đi thẳng vào trong nhà.
“Gia Khánh, có một chuyện ta vẫn không hiểu, ngươi tìm một người thay ngươi làm Địa Đầu Thần, bây giờ ngươi đã đào khế thư lên, người đó ra sao rồi?”
Hà Gia Khánh cúi đầu sắp xếp quần áo: “Người đó đã được con đưa về nhà, đợi vài ngày nữa con sẽ giải thích nguyên nhân với hắn.”
Hà Thắng Đông nghĩ ngợi: “Ta thấy người này cũng tội nghiệp, chúng ta tận trung vì triều đình, lại liên lụy đến hắn, lần này đưa hắn cùng đến Triều Ca đi, y thuật của Triều Ca không phải là thứ Phổ La Châu có thể so sánh được, đến Triều Ca có thể giúp hắn bớt khổ.”
Để cho chắc chắn, Hà Thắng Đông muốn đưa cả Đầu To đi cùng.
“Vẫn là ông cố nghĩ chu đáo, ông xem giúp con, bộ quần áo này mặc đi có hợp không?” Hà Gia Khánh cầm lên một bộ trường sam gấm.
“Để ta xem.”
Hà Thắng Đông bước đến bên cạnh Hà Gia Khánh, tay phải luồn vào trong vạt áo, nắm lấy một đầu dây thừng.
Sợi dây thừng này là một pháp bảo trói tu hiếm có, chỉ cần trói người lại, tất cả các khớp xương đều như bị khóa chặt, đừng hòng động đậy một chút nào.
Hà Gia Khánh khoác bộ trường sam lên người: “Ông cố, ông xem bộ quần áo này có được không?”
Hà Thắng Đông đưa tay sờ thử: “Vải cũng tạm được, thêu thùa kém một chút, cứ mặc tạm đi, đợi đến Triều Ca rồi ta sẽ mua cho ngươi mấy bộ mới.”
“Làm ông tốn kém rồi, thật ngại quá.”
Hà Gia Khánh thu lại bộ trường sam, tay phải đột ngột vươn về phía cổ tay của Hà Thắng Đông.
“Đều là người nhà, nói vậy chẳng phải quá khách sáo rồi sao!”
Hà Thắng Đông lật cổ tay, ra tay trước một bước, dùng dây thừng trói chặt Hà Gia Khánh.
Hà Gia Khánh kinh ngạc: “Ông cố, ông làm gì vậy?”
“Tiểu tử, lúc ta lăn lộn giang hồ, ông nội ngươi còn chưa chào đời, ngươi muốn giở trò này với ta?” Hà Thắng Đông nắm chặt nút thắt, nhấc bổng cả người Hà Gia Khánh lên.
“Ông cố, con không có ý gì khác đâu!” Hà Gia Khánh vùng vẫy kịch liệt.
“Có ý đồ gì hay không tự ngươi rõ, ngươi có biết ngươi đã phạm tội lớn đến mức nào không? Nếu không phải Hà gia chúng ta đời đời trung thành với triều đình, ngươi có một trăm cái đầu cũng không đủ để chém!”
Hà Thắng Đông siết chặt nút dây, vốn tưởng Hà Gia Khánh đã hoàn toàn không thể động đậy, không ngờ Hà Gia Khánh đột nhiên vươn tay trái, quẹt một cái vào chân phải của Hà Thắng Đông.
Phịch!
Hà Thắng Đông kinh hãi, gân chân phải đã bị Hà Gia Khánh rút mất, lão suýt nữa thì ngã quỵ xuống.
Hà Gia Khánh giãy thoát khỏi dây thừng, lại quẹt thêm một cái vào chân trái của Hà Thắng Đông.
Cả hai chân Hà Thắng Đông đều mất gân, lần này không thể đứng vững được nữa, trực tiếp ngã phịch xuống đất.
Lão không biết Hà Gia Khánh làm sao thoát ra khỏi pháp bảo này, chỉ thấy sợi dây thừng rơi dưới đất đã đứt thành hai đoạn.
Sợi dây này đứt từ lúc nào?
Hà Gia Khánh cắt sợi dây này lúc nào?
Trong lúc kinh ngạc, Hà Thắng Đông lớn tiếng hô hoán: “Mau tới đây!”
Hà Gia Khánh xông lên định bóp cổ lão, nhưng Hà Thắng Đông lập tức vung hai tay chống đỡ, giao chiến với Hà Gia Khánh.
Lão là võ tu trên Vân Thượng, dù mất đi hai chân thì cũng có thể cầm cự với Hà Gia Khánh một lúc.
Mọi người bên ngoài nghe thấy động tĩnh trong nhà, vội vàng xông vào, nhưng không biết trong nhà đặt pháp bảo gì mà khi mọi người xông đến cửa lại bị một lực cực mạnh hất văng ngược trở về.
Tằng bá tổ phụ của Hà Gia Khánh vung tay lên, một lưỡi dao sắc bén phá không bay ra, chém một đường trên kết giới vô hình đó.
Mọi người nhảy qua khe hở xông vào nhà gỗ, chỉ thấy Hà Thắng Đông ngã dưới đất, thân thể mềm nhũn, hai mắt trợn tròn.
Vị tằng bá tổ phụ này tiến lên kiểm tra, Hà Thắng Đông vẫn còn thở.
Những người còn lại tìm kiếm khắp nhà, không thấy Hà Gia Khánh đâu, tằng bá tổ phụ lập tức ra lệnh: “Ra ngoài đuổi theo! Bắt được tên súc sinh này thì lập tức bằm thây vạn đoạn!”
Mọi người lao ra ngoài nhà, tìm kiếm tung tích của Hà Gia Khánh khắp nơi, tằng bá tổ phụ ôm lấy Hà Thắng Đông, nước mắt rưng rưng: “Huynh đệ, ngươi không nghe lời ta khuyên, chúng ta sớm đã nên giết tên tiểu súc sinh này, ngươi cứ mềm lòng với nó.”
Hà Thắng Đông chớp mắt liên tục mấy cái, tằng bá tổ phụ cảm thấy không ổn, lão ta đột ngột quay đầu lại, bỗng thấy Hà Gia Khánh đứng sau lưng, tay trái bóp cổ lão ta, còn tay phải rút xương sống của lão ta.
Hai người cùng nằm dưới đất, Hà Gia Khánh cho mỗi người một nhát dao, xử lý sạch sẽ.
Y nhảy lên mái nhà, quan sát hướng đi của những người khác.
Nếu họ muốn tập trung lại, Hà Gia Khánh vẫn phải tiếp tục giằng co.
Nhưng bây giờ họ đã chia nhau hành động, chuyện này lại đơn giản hơn nhiều, Hà Gia Khánh trước tiên bám theo một vị thúc công, vào trong rừng cây, lặng lẽ lấy đi cái đầu của ông ta.