Trên chiến trường còn rất nhiều thương binh, chỉ có thể nằm dưới đất phó mặc cho số trời.
Thổ Phương quốc cử đến tổng cộng mười doanh trại, lần này Lý Bạn Phong đột kích doanh trại thứ nhất.
Doanh trại thứ nhất có tám ngàn người, là doanh trại đông người nhất, theo chiến thuật do Hồng Oánh vạch ra, Xa Vô Thương giả vờ thua, dụ quân địch ra khỏi doanh trại, đợi đến vòng mai phục sẽ tiêu diệt địch trong một trận.
Toàn bộ cục diện trận chiến diễn ra rất thuận lợi, doanh trại thứ nhất đã bị tiêu diệt một cách dễ dàng.
Nhưng đợi đến khi Hồng Oánh dẫn mọi người vào doanh trại dọn dẹp chiến trường thì xảy ra sự cố.
Doanh trại thứ ba và doanh trại thứ sáu của Thổ Phương quốc đến hội quân với doanh trại thứ nhất, hai bên đã đánh một trận tao ngộ chiến trong tình trạng hoàn toàn không chuẩn bị gì.
Điều mà loại đụng độ ngoài kế hoạch này thử thách nhất chính là tố chất chiến đấu, quân đội tinh nhuệ của Thổ Phương quốc thể hiện tốt hơn nhiều so với quân ô hợp.
Cục diện trận chiến ngày càng khó khăn, phu xe nói với Hồng Oánh: “Hay là chúng ta rút lui đi!”
“Nhảm nhí!” Hồng Oánh hét lên: "Bây giờ mà rút lui, để bọn chúng đuổi đánh sau lưng thì sẽ chết bao nhiêu người?”
Cửu Nhi nói: “Ta lập một pháp trận, ngươi dẫn người đi qua pháp trận, quân địch có lẽ sẽ không đuổi kịp!”
Bánh Trôi quay đầu nhìn tình hình, lắc đầu nói: “Bây giờ đang hỗn chiến, ngay cả quân lệnh cũng không truyền xuống được thì làm sao dẫn họ đi qua pháp trận.”
Đang nói chuyện, từ xa truyền đến một tiếng gầm rú, Thổ Phương Quân lần lượt tránh đường.
Mã Ngũ buộc chặt băng gạc trên cánh tay: “Chủ tướng của chúng đến rồi!”
Mười một châu ba ngàn nước, xét về chiến lực đơn lẻ, không nơi nào có thể sánh với Phổ La Châu.
Nhưng không biết Thổ Phương quốc này đào ở đâu ra một kẻ hổ báo như vậy, trong doanh trại thứ ba có một chủ tướng trông giống như gấu, cưỡi một con quái vật đầu hổ thân rắn, xông pha trong doanh trại, lần lượt đánh trọng thương Mã Ngũ và Tần Tiểu Bàn.
Cánh tay trái của Mã Ngũ bị gãy xương, vẫn muốn xông lên chém giết, Tiểu Bàn chắn trước mặt nói: “Ngũ ca, để tôi!”
Cậu ta lén nhét một cục than vào miệng thì nghe thấy Hà Ngọc Tú quát một tiếng: “Hai người các cậu bị thương thì lui hết ra đằng sau, đừng có ở đây cản đường!”
Hà Ngọc Tú cầm hồ lô rượu uống một ngụm, đang định xông lên thì thấy Hồng Oánh đã lao lên rồi.
Trước đó tên chủ tướng gấu này mấy lần ra vào, Hồng Oánh vẫn chưa từng đụng mặt hắn ta, hôm nay ả muốn xem người này rốt cuộc mạnh đến đâu.
Hai người giao chiến, Hồng Oánh trước tiên dùng Đạp Phá Vạn Xuyên thăm dò thực lực, sau một tiếng nổ lớn, binh lính xung quanh ngã xuống một loạt, tên chủ tướng gấu này cũng bị thương, nhưng vung một đôi chùy sắt, vậy mà vẫn có thể phản công.
Đôi chùy sắt nặng nề như vậy làm sao đánh trúng Hồng Oánh được, ả dùng Tiêu Dao Tự Tại dễ dàng né tránh, đôi chùy sắt đánh hụt, nhưng đầu chùy va vào nhau, phát ra một tiếng nổ lớn.
Choang!
Tiếng nổ lớn này khiến Hồng Oánh đau nhói tim, không ít binh lính Thổ Phương xung quanh cũng ngã lăn ra đất rồi chết.
Hồng Oánh kinh ngạc, con gấu này biết dùng kỹ pháp thanh tu sao?
Trong lúc kinh ngạc, chủ tướng gấu thúc con quái vật dưới háng xông lên chém giết, không còn giao chiến với Hồng Oánh nữa.
Đây là chiến thuật cố định của tên chủ tướng gấu này, con thú cưỡi dưới háng cứ vậy xông về phía trước, nhất quyết không dây dưa với ai, đây là chiến thuật vô cùng chính xác khi giao đấu với người Phổ La Châu.
Phùng Đái Khổ nhận ra tên chủ tướng gấu này: “Các vị cẩn thận, hắn là người Phổ La Châu, tông sư thể tu Giới Bát Kiện!”
Tông sư thể tu Giới Bát Kiện, hơn mười năm trước đã vang danh khắp Phổ La Châu, Mã Quân Dương và Tần Điền Cửu đều từng nghe qua nhân vật này, nhưng hôm nay gặp mặt lại không nhận ra được.
Sở dĩ Giới Bát Kiện có thể trở thành tông sư một đời là vì hắn ta đã thay đổi đạo môn thể tu, đạo môn thể tu truyền thống hoàn toàn dựa vào ưu thế của thể phách để chiến đấu với người khác, nhưng Giới Bát Kiện đã dung hợp một số tay nghề của công tu vào tu hành, khuếch đại ưu thế của thể phách, đồng thời cũng bù đắp rất nhiều thiếu sót.
Giống như con thú cưỡi dưới háng đã bù đắp hiệu quả cho sự thiếu hụt về tốc độ của hắn ta, còn đôi chùy sắt kia nếu đánh không trúng thì vẫn có thể dùng âm thanh để tấn công, bù đắp cho sự thiếu hụt về độ chính xác của hắn ta.
Về phần tại sao con thú cưỡi và đôi chùy sắt này lại dùng thuận tay như vậy, bởi vì chúng vốn là một phần cơ thể của Giới Bát Kiện, con quái vật dưới háng thật ra chính là chân của hắn ta, đôi chùy sắt đó vốn là tay của hắn ta, tay nghề của công tu đã hoàn toàn dung hợp vào cơ thể hắn ta.
Giới Bát Kiện từng nhận được đồng bạc từ tay người bán hàng rong, là tông sư được người bán hàng rong công nhận, sau này hắn ta cũng dựa vào đồng bạc mà người bán hàng rong cho để trở thành tướng lĩnh ở Thổ Phương quốc.
“Cua Tám Món?”
Bóng Đèn nghe không hiểu rõ lắm, người này trông cũng chẳng giống cua, gã còn đang nghĩ cách bôi chút dầu vào chân con thú cưỡi của hắn ta, không chừng có thể khiến hắn ta ngã.
Hồng Oánh xách trường thương đuổi theo, bất kể Giới Bát Kiện có lai lịch gì, Hồng Oánh không muốn cho hắn ta có cơ hội ra tay nữa.
Vừa đuổi được hai bước, Hồng Oánh đã lùi lại.
Xa Vô Thương lớn tiếng cười: “Hồng tướng quân, ngươi cũng có lúc sợ hãi!”
Hồng Oánh quả thực đã sợ, ả phát hiện phía trước có nguy hiểm đang đến gần.
Giới Bát Kiện cầm đôi chùy sắt đang tả xung hữu đột chém giết, bỗng thấy phía trước bốc lên bụi mù, một đội kỵ binh Thổ Phương bị húc tan tác, người ngã ngựa đổ.
Đến gần hơn nhìn lại, thấy trong bụi mù lại có một chiếc tàu hỏa xông ra.
Lý Bạn Phong ngồi xổm trên nóc tàu hỏa, gặp người là giết.
Giới Bát Kiện không biết Lý Thất kiếm đâu ra một chiếc tàu hỏa, hắn ta cũng không muốn đối đầu trực diện với tàu hỏa, lập tức chuyển hướng, trốn sang bên đường.
Tùy Thân Cư làm sao để hắn ta trốn thoát được, lão gia tử đột nhiên lắc đầu, húc thẳng Giới Bát Kiện, khiến hắn ta ngã nhào xuống đất, Lý Bạn Phong nhảy lên người Giới Bát Kiện, vung lưỡi liềm chém liên tục vào mặt Giới Bát Kiện.
Mặt của Giới Bát Kiện làm bằng sắt, tuy bị chém đầy sẹo, nhưng có tu vi chống đỡ, hắn ta cũng không bị thương quá nặng.
Hắn ta vật lộn quyết liệt với Lý Bạn Phong, muốn tìm cơ hội va hai chiếc chùy sắt vào nhau để tạo ra một tiếng nổ.
Phập!
Trong lúc ác chiến, không biết găng tay đã cắm thứ gì vào mắt phải của Giới Bát Kiện.
Mắt trái của Giới Bát Kiện làm bằng thủy tinh, còn mắt phải làm bằng máu thịt, cú này khiến hắn ta đau điếng, vội vàng rút thứ trong mắt ra.
Đây là thứ gì?
Là một chiếc chìa khóa?
Giới Bát Kiện còn chưa kịp hiểu ý đồ của Lý Bạn Phong thì phát hiện cơ thể mình đang phát sáng.
Lý Bạn Phong nhìn chằm chằm Giới Bát Kiện, nhìn cơ thể hắn ta ngày càng sáng, cho tới khi sáng đến một mức độ nhất định, Lý Bạn Phong tung một cước đá hắn ta văng ra xa.
Một luồng sáng mạnh lóe lên, Giới Bát Kiện loạng choạng đứng dậy từ trong đống tuyết, lúc đầu không cảm thấy cơ thể có gì bất thường, nhưng đợi đến khi hắn ta thử đi về phía trước một bước thì phát hiện con “quái vật” dưới háng đã không còn động đậy.
Hắn ta đã trúng kỹ pháp Mắt Chẳng Có Ai của Lý Bạn Phong, mất gần như toàn bộ tu vi nên đã không thể chịu đựng được cơ thể nặng nề của bản thân nữa.
Hắn ta còn đang suy nghĩ làm sao để thoát khỏi chiến trường thì thấy Lý Bạn Phong đã áp sát, vung một đao chém bay đầu hắn ta.
Một kẻ mất hết tu vi như Giới Bát Kiện không hề có bất kỳ sự kháng cự nào, đầu lập tức rơi xuống đất, bị Lý Bạn Phong ném cho Hồng Oánh.
Hồng Oánh ném cái đầu cho Hà Ngọc Tú, Hà Ngọc Tú ném cho Mã Ngũ, Mã Ngũ ném cho Tần Tiểu Bàn.
Tần Tiểu Bàn ôm cái đầu cắn một miếng, liên tiếp nhổ mấy bãi rồi chửi rủa: “Cái thứ rác rưởi này là sắt!”
Cậu ta tiện tay ném cái đầu cho Xa Vô Thương, Xa Vô Thương xách đầu của Giới Bát Kiện, hỏi Thổ Phương Quân: “Các ngươi ai muốn như vậy nữa?”
Người Phổ La Châu chuyền tay nhau cái đầu của Giới Bát Kiện, trên mặt mang theo nụ cười dữ tợn.
Những người Thổ Phương cao lớn vạm vỡ đều run rẩy, họ cố gắng né tránh ánh mắt của người Phổ La Châu.
Chủ tướng bị giết, vô số binh lính rơi vào hoảng loạn, đội hình dần dần xuất hiện hỗn loạn.
Lý Bạn Phong nhảy lên tàu hỏa, vừa cười điên cuồng vừa gào thét: “Giết! Chặt hết đầu của chúng xuống, xem còn ai có da mặt làm bằng sắt nữa!”
***
Quốc quân Thổ Phương cưỡi chiến mã hơi nước đang tiến về trấn Hoang Đồ thì binh lính mang đến chiến báo: “Chủ tướng doanh trại thứ ba Giới Bát Kiện bị Lý Thất giết hại.”
Ba cái đầu người lần lượt xem qua văn thư, Ma Chủ hạ lệnh: “Cho doanh trại thứ năm đến chi viện, cầm chân Lý Thất, các doanh còn lại theo ta tiếp quản trấn Hoang Đồ, truyền tin cho Kiều Nghị, bên hắn nên động thủ rồi.”