“Thổ Phương quốc đánh tới rồi, Ma Chủ mang theo mười vạn đại quân đến Tuế Hoang Nguyên rồi!”
“Tuế Hoang Thiết Kỵ đâu? Sao không thấy ai?”
“Ra ngoài thành đánh giặc hết rồi!”
“Sao không ở lại giữ thành? Canh giữ trong thành dễ đánh hơn ở ngoài mà?”
“Ông ngốc hả? Bọn họ mà ở đây giữ thành thì chẳng phải chúng ta sẽ gặp họa theo hay sao? Đợi Thổ Phương quốc công phá thành rồi giết sạch hết chúng ta luôn!”
“Coi như không phá được thành, chỉ cần vây thành thôi thì chúng ta ăn gì!”
“Tuế Hoang Thiết Kỵ cũng coi như có lương tâm, đánh thắng hay thua cũng không thể để chúng ta phải chịu tội theo!”
Một đám người đang bàn tán về chiến sự trong quán trà, ông lão coi chuồng ngựa ở sân sau quán trà tìm đến chưởng quỹ: “Hôm nay trong người khó chịu quá, muốn nghỉ một ngày.”
Chưởng quỹ nhíu mày: “Khó chịu gì? Ông bị bệnh à? Buổi sáng lúc đến đây còn nhảy nhót tưng bừng, sao mới một lúc đã bệnh rồi?”
Ông lão cười hì hì nói: “Tuổi cao rồi mà, lúc khỏe lúc yếu, tiền công hôm nay không cần đâu, cho tôi nghỉ một ngày đi!”
Chưởng quỹ giận dữ: “Ông còn muốn tiền công? Tôi dựa vào đâu mà phải cho ông! Không đi làm thì lấy đâu ra tiền! Ông thật sự muốn đi cũng được, sau này không cần đến nữa!”
Ông lão nghiến răng, đập bàn một cái rồi xoay người bỏ đi: “Không đến thì không đến, ai thèm mấy đồng bạc lẻ của các người chứ!”
Một tên tiểu nhị vừa dọn xong bàn, đi vào bếp sau, thấy chưởng quỹ mặt mày cau có, ngó nghiêng ra cửa.
Tiểu nhị hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Chưởng quỹ hừ một tiếng: “Lão coi ngựa đi rồi!”
Tên tiểu nhị này mới đến, không nhớ ra lão coi ngựa là ai: “Lão coi ngựa đó tên gì?”
Chưởng quỹ hừ một tiếng: “Ai mà biết lão tên gì, lão chỉ là một tên coi ngựa!”
Tiểu nhị cũng không biết chưởng quỹ tức giận vì chuyện gì: “Vậy lão đi thì cứ đi thôi.”
Chưởng quỹ gảy gảy bàn tính: “Lão nói lão bệnh, lão đang lừa ta, nếu lão thật sự bệnh thì ta có thể không cho lão tiền công sao!”
Tên tiểu nhị cười nói: “Loại người này đúng là phế vật, ngài chấp nhặt với lão làm gì?”
Chưởng quỹ đập bàn tính vào người tên tiểu nhị: “Cậu nói ai là phế vật? Lão là hảo hán!”
Tên tiểu nhị vội vàng nhặt bàn tính lên: “Vậy rốt cuộc lão ra sao rồi…”
Chưởng quỹ nắm chặt hạt bàn tính, nắm đến mức kêu răng rắc: “Lão lừa ta làm gì chứ, lão đến đó làm gì chứ, cậu nói xem lão đi thì có tác dụng gì chứ!”
Tên tiểu nhị càng nghe càng lú: “Rốt cuộc lão đi đâu rồi?”
Ông lão coi ngựa đã ra khỏi thành, đi suốt năm mươi dặm men theo dấu móng ngựa.
Phía trước có một vùng địa bàn, gọi là dốc Dê Rỗ, cứ đến mùa xuân hè là khắp sườn núi lại mọc đầy cỏ Dập Đá.
Cỏ Dập Đá là một loại cỏ chăn nuôi đặc biệt, lá cỏ tươi ngon mọng nước, trâu bò bình thường ăn xong một bữa, không quá vài tiếng sẽ tìm một tảng đá rồi bắt đầu dập đầu, dập đến khi nát sọ não, óc chảy hết thì mới dừng lại.
Chỉ có dê mặt rỗ sinh trưởng ở Tuế Hoang Nguyên mới ăn được cỏ Dập Đá.
Dê mặt rỗ thiếu da ít lông, khắp người lỗ chỗ, trông như bị ghẻ lở, chúng thích ăn cỏ Dập Đá nhất, càng ăn càng béo, ăn bao nhiêu cũng không sao, cho nên nơi này mới gọi là dốc Dê Rỗ.
Lúc này không thấy dê mặt rỗ, cũng không thấy cỏ Dập Đá, trước mắt chỉ có một vùng tuyết trắng, trên tuyết có hai đội binh mã đứng đó.
Một đội do Diêu Tín dẫn đầu, đội này là Tuế Hoang Thiết Kỵ, cũng chính là đội quân do những Thiết Cốt Hán trong truyền thuyết tạo thành, Triệu Kiêu Uyển cũng ở trong đội ngũ.
Một đội khác do một cô nương dẫn đầu, đội này là quân ô hợp do người của Sở gia, Lục gia và Bách Hoa Môn tạo thành.
Cô nương chỉ huy này mặc đồng phục học sinh, dáng người rụt rè e thẹn, nhìn kiểu gì cũng không giống người đi đánh trận.
Ông lão coi ngựa nhìn ra xa, nhìn một lúc lâu, ông ta không thấy bóng người, nhưng lờ mờ nghe thấy tiếng trống.
Ầm ầm, ầm ầm!
Vì còn ở xa nên tiếng trống này nghe không lớn lắm, nhưng mỗi một tiếng đều như nện vào tim, khiến người ta sợ hãi không thôi.
Ông lão coi ngựa nhận ra tiếng trống này, ông ta biết là người Thổ Phương đã đến.
Kỵ binh bên cạnh Diêu Tín đều nắm chặt dây cương, có lẽ do trời lạnh, không ít người đang sụt sịt mũi.
Một tên doanh quan bên cạnh Diêu Tín trước thì hắt hơi, sau thì ho liên tục.
Diêu Tín hỏi: “Ngươi bị cảm lạnh?”
Doanh quan xoa mặt nói: “Không sao đâu, một lát là tôi khỏe lại.”
Diêu Tín hạ thấp giọng: “Hay là ngươi lùi ra sau đứng một chút.”
Doanh quan lắc đầu: “Ngài không cần lo cho tôi, tôi chỉ hắt hơi vài cái thôi, không ảnh hưởng đến việc đánh trận.”
Diêu Tín nhìn về phía xa, trên cánh đồng tuyết hiện ra bóng dáng một đám người.
Đại quân của Thổ Phương quốc đã đến.
Diêu Tín cầm bầu rượu uống một ngụm, định nói vài câu đùa để khích lệ mọi người, lại nghe thấy xung quanh vang lên tiếng ho dồn dập.