Virtus's Reader
Phổ La Chi Chủ

Chương 989: CHƯƠNG 987: CHỦ NHÂN PHỔ LA (2)

Niên Thượng Du dâng chiến báo cho Kiều Nghị: “Ma Chủ Thổ Phương đã xuất binh tấn công trấn Hoang Đồ, nhưng bên phía Lý Thất vẫn còn đang kịch chiến trong hoang nguyên.”

Kiều Nghị nhìn chiến báo, ý cười càng lúc càng rõ.

Niên Thượng Du hỏi y một câu: “Chủ công, Thổ Phương quốc thúc giục chúng ta tiến binh, hành động này có hơi liều lĩnh hay không? Bên Lý Thất vẫn chưa phân thắng bại, chi bằng chúng ta đợi đến khi tình hình lắng xuống rồi xuất binh cũng không muộn.”

Kiều Nghị lắc đầu: “Thắng bại đã sớm phân định, tiếp tục chờ đợi chỉ lỡ mất thời cơ, Tuế Hoang Thiết Kỵ do Diêu Tín huấn luyện ra căn bản không đủ sức để chiến đấu, còn đám lính ô hợp mà Lý Thất mang đến vốn dĩ chẳng có quan hệ gì với Tuế Hoang Nguyên, bản thân Tuế Hoang Nguyên không đánh thì đám cường hào bang môn kia lại chiến đấu vì ai? Lý Thất có thể chống đỡ được bao lâu?

Ma Chủ nói muốn tiếp quản trấn Hoang Đồ, chứng tỏ hắn tự tin sẽ chiếm được trấn Hoang Đồ mà không tốn một binh một tốt, đợi trấn Hoang Đồ thất thủ, Lý Thất hết hi vọng, có khả năng sẽ dẫn người quay lại Vô Ưu Bình, cũng có thể dẫn người chi viện núi Quần Anh, khi đó ngược lại sẽ tăng thêm trợ thủ cho người bán hàng rong, đẩy quân ta vào thế bất lợi. Hiện tại Lý Thất vẫn đang chém giết ở Tuế Hoang Nguyên, tiến thoái lưỡng nan, chính là thời cơ tốt nhất để quân ta xuất binh.”

Niên Thượng Du luôn miệng tán thưởng: “Chủ công mưu tính không kẽ hở, thật là thần nhân!”

Kiều Nghị bảo Niên Thượng Du truyền quân lệnh: “Toàn quân khởi hành, đến núi Quần Anh.”

Cuối cùng y vẫn chọn núi Quần Anh, nhưng Niên Thượng Du không quen thuộc với núi Quần Anh: “Chủ công, đến núi Quần Anh rồi thì nên hành quân về hướng nào?”

Kiều Nghị nhíu mày: “Hỏi việc này làm gì?”

Làm gì?

Hỏi như đúng rồi vậy!

Niên Thượng Du phải dẫn binh, bây giờ còn chưa biết đường đi ra sao, còn nói hỏi việc này làm gì?

“Thuộc hạ chưa từng đến núi Quần Anh, không biết gì về lộ tuyến, nếu chủ công không chỉ rõ, thuộc hạ cũng không biết nên tiến binh ra sao.”

Kiều Nghị lấy một tấm bản đồ, chỉ điểm cho Niên Thượng Du vài câu: “Đây là Vụ Lao Cốc, ba mặt đông, tây, bắc đều là vách núi dựng đứng, chỉ có một cửa ra ở phía nam. Dưới vách núi phía bắc của Vụ Lao Cốc có một hang động, trong hang động này có một con đường nối liền với Thánh Hiền Phong, con đường này bình thường đều bị phong tỏa, bây giờ đã được đả thông rồi, giờ ngươi đã hiểu chưa?”

Lời này khá dễ hiểu, ý của Kiều Nghị là có thể đi thẳng đến Vụ Lao Cốc của núi Quần Anh từ Thánh Hiền Phong, sau đó tìm cách xông ra từ trong Vụ Lao Cốc.

Nhưng liệu người bán hàng rong có biết con đường từ Thánh Hiền Phong thông đến Vụ Lao Cốc này không?

Nếu người bán hàng rong biết, vậy thì con đường này e là không dễ đi.

Niên Thượng Du hỏi: “Quân địch có thể sẽ vào con đường này trước để giở trò không?”

Kiều Nghị lắc đầu: “Quân địch không thể vào con đường này.”

Niên Thượng Du đã hiểu ra, chỉ có dùng ngọc tỷ thì mới có thể vào con đường này.

“Chủ công, ngọc tỷ truyền quốc chẳng phải đã để lại ở Châm Tầm rồi sao? Bây giờ chúng ta đang ở Thánh Hiền Phong mà!”

Kiều Nghị lườm Niên Thượng Du một cái: “Đây là chuyện ngươi nên hỏi sao?”

Niên Thượng Du không dám hỏi thêm về chuyện ngọc tỷ, nhưng có một số việc bắt buộc phải xác nhận rõ ràng với Kiều Nghị: “Chủ công, sau khi vào Vụ Lao Cốc từ phía bắc, chúng ta bắt buộc phải xuyên qua thung lũng để ra ngoài từ phía nam sao?”

Kiều Nghị gật đầu: “Đây là điểm khó khăn nhất của trận chiến này, người bán hàng rong sẽ dẫn cựu binh của Tuế Hoang Thiết Kỵ chặn đánh quân ta trong thung lũng, Thập Bát Luân sẽ dẫn đám kiêu hùng truy kích quân ta từ phía sau.”

Niên Thượng Du cảm thấy cục diện khá khó khăn: “Trận này nên đánh kiểu gì?”

Kiều Nghị vẽ một đường trên bản đồ: “Đánh bại người bán hàng rong, xông ra khỏi Vụ Lao Cốc, lợi dụng địa thế để nhốt chết đám người dưới trướng Thập Bát Luân trong hẻm núi.”

Niên Thượng Du không biết Vụ Lao Cốc trông ra sao, nhưng y có thể hình dung quá trình đánh bại người bán hàng rong rồi xông ra khỏi hẻm núi trong đầu.

Nhưng nhốt đám người Thập Bát Luân trong Vụ Lao Cốc thì có chút khó hiểu.

Nhốt kiểu gì?

Với chiến lực của đám người Thập Bát Luân, họ có vô số cách để xông ra khỏi hẻm núi này.

Kiều Nghị cười nói: “Đợi đến núi Quần Anh rồi ngươi sẽ biết thủ đoạn ở đây, hạ lệnh toàn quân khởi hành, tuyệt đối ghi nhớ, trong vòng hai ngày phải đánh bại người bán hàng rong và cựu binh của Tuế Hoang Thiết Kỵ, dẫn toàn quân xông ra khỏi Vụ Lao Cốc, nếu không chiến cục sẽ có biến số.”

Bên phía Niên Thượng Du dẫn đại quân khởi hành, người bán hàng rong trên núi Quần Anh nhìn thấy rõ mồn một, ông lập tức gửi tin cho Thập Bát Luân: “Kiều Nghị đã động thủ, ngươi lập tức dẫn người truy kích.”

Thập Bát Luân tập hợp tất cả nhân thủ, xác nhận lại địa điểm tác chiến với người bán hàng rong: “Vẫn đánh ở Vụ Lao Cốc, địa điểm không đổi chứ?”

“Không đổi." Người bán hàng rong đáp: "Ta đã lập Mệnh Khế ở Vụ Lao Cốc, có lẽ ngươi biết trận này phải đánh ra sao.”

Vừa nghe đến Mệnh Khế, trong lòng Thập Bát Luân trở nên căng thẳng: “Ta biết phải đánh ra sao, nhưng ngươi chịu nổi không?”

“Chịu nổi.”

“Mấy lão Thiết Cốt Chủng trên núi chịu nổi không?”

“Chịu nổi, cầm hàng lên là đánh được!” Người bán hàng rong nhìn về phía Tuế Hoang Nguyên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!