Sự việc đã đến nước này, Subaru phán đoán rằng vòng vo tam quốc chỉ tổ làm xấu đi ấn tượng.
Kể cả nguy cơ Elsa đang lảng vảng gần đây, cậu muốn kết thúc cuộc thương lượng này ngay lập tức. Trái với ý định đó, mức độ cảnh giác của Felt lại tăng thêm một bậc.
Cô bé dùng tay che ngực, nơi có lẽ đang cất chiếc huy hiệu, rồi hỏi:
"Sao anh biết là tui đã chôm cái huy hiệu? Chuyện này tui đâu có hé răng với ai ngoài người ủy thác đâu, mà tui cũng mới chôm nó lúc nãy thôi. Tai anh thính quá rồi đấy?"
"Nghe nói mới thấy đúng thật! Mình hấp tấp quá rồi! Đúng là hớ hênh mà!"
"...Anh trai à, không giấu nổi lòng mình thế này thì đàm phán cái nỗi gì? Mới bị chọc có tí mà đã lòi đuôi ra hết rồi."
Thấy Subaru vò đầu bứt tai vì lỡ lời, vẻ mặt Felt cũng giãn ra.
Cô bé khuỵu gối xuống, nhìn thẳng vào mắt Subaru đang ngồi xổm, rồi nói vào đầu câu chuyện: "Vậy thì?"
"Vụ mua lại huy hiệu là sao đây? Vốn dĩ, chị gái nhờ tui vụ này với anh là hai người khác nhau mà? Kẻ thù trong làm ăn à?"
"Kẻ thù trong làm ăn... nói là kẻ thù thì cũng không phải là không thể nói, mà có thể là không biết được, chuyện này phức tạp như núi vậy?"
"Chả hiểu gì cả. Mà, chuyện đó sao cũng được."
Trong khi bên này đang vắt óc nghĩ cách nói cho xuôi, cô bé lại cười một cách thản nhiên. Từ trong lòng cô bé, chiếc huy hiệu mang hình rồng được lấy ra.
Trong tay Felt, viên bảo ngọc màu đỏ trên huy hiệu lóe lên. Cô bé huơ huơ nó trước mặt Subaru như để khoe khoang.
"Về phần tui thì bên nào trả giá cao hơn, tui bán cho bên đó thôi. Dù khả năng cao là chị gái bên kia sẽ nổi điên vì tui hủy kèo."
"Mà có khi mức độ nổi điên đó không phải dạng vừa đâu... À mà thôi, đó là chuyện của bên này."
Tạm gác lại những chuyện có thể khiến cuộc đàm phán trở nên khó khăn, Subaru hắng giọng một tiếng, làm ra vẻ mặt nghiêm túc.
"Vậy là, cô đồng ý đàm phán rồi nhỉ?"
"Chuyện gì có khả năng kiếm lời thì tui đều nghe hết. Đương nhiên rồi, đúng không?"
"Mạnh mẽ gớm. ...Bên này đã chuẩn bị một món đồ có giá trị hơn 20 Thánh kim tệ. Với điều kiện đó, tôi muốn mua lại huy hiệu của cô."
Vút một tiếng, đôi tai trắng của Felt giật nhẹ, đồng tử trong đôi mắt đỏ của cô bé co lại hệt như mắt mèo. Dù vẻ mặt không thay đổi, nhưng cái đuôi đang vẫy loạn xạ sau lưng cô bé trông rõ mồn một, thậm chí còn có phần đáng yêu.
Cô bé vẫn giữ nguyên bộ mặt poker giả tạo đó, khoanh tay lại.
"Hê, ra là vậy. Anh ra giá cao phết nhỉ. Công sức của tui cũng được đền đáp rồi. ...Nhưng mà, kẻ thù làm ăn của anh cũng đang ra giá tầm đó đấy?"
"Xạo vừa thôi, giao dịch là 10 Thánh kim tệ chứ gì. Tham quá là chết đấy, thật luôn."
Thực tế, nguyên nhân cái chết lần đầu tiên của cậu có lẽ cũng tương tự như vậy. Nguyên nhân tử vong: Lòng tham.
Chắc cô bé nghĩ rằng khi bị đoán trúng cả con số chính xác thì không thể chối cãi được nữa. Felt khẽ mở to mắt trước lời nói của Subaru, rồi gãi đầu ra vẻ bất đắc dĩ.
"Gì chứ, anh biết đến mức đó luôn à? ...Đúng vậy, là 10 Thánh kim tệ. Mà, nếu biết có đối thủ cạnh tranh xuất hiện, có khi bên kia sẽ trả giá cao hơn đấy?"
"Vụ đó thì không phải nói dối đâu nhé?" Cô bé ước chừng mười bốn, mười lăm tuổi nhếch mép cười.
"Ranh ma thật," Subaru vừa có phần nể phục sự trơ tráo của cô bé, vừa hừng hực khí thế muốn chiếm thế thượng phong trong cuộc đàm phán.
"Chắc tôi có nói 'Cứ ngoan ngoãn chấp nhận thỏa thuận bên này đi' thì cô cũng chẳng nghe đâu nhỉ."
"Đương nhiên rồi. Với lại, vốn dĩ câu chuyện lúc nãy của anh cũng đáng ngờ lắm. Tai tui không nghe nhầm đâu. Anh không nói là 20 Thánh kim tệ, mà là một món đồ có giá trị tương đương. Bài của một bên bị biết hết thế này thì không công bằng cho lắm, xét về mặt đàm phán."
"Tôi thì nghĩ bản lĩnh của một người thể hiện ở việc họ chuẩn bị được bao nhiêu con bài tẩy trước khi đàm phán... nhưng đúng là nếu bên này không lật bài thì cô cũng khó mà phán đoán được."
Cậu cũng muốn tránh việc lãng phí thời gian vì bị cù nhây.
Subaru quyết định, rồi rút từ trong túi ra món đồ chủ chốt của cuộc đàm phán: chiếc điện thoại di động.
Trước sự xuất hiện của cỗ máy nhỏ bé, Felt chỉ khẽ nhíu mày. Vẫn như mọi khi, cô bé này chỉ có phản ứng hời hợt với những thứ không liên quan trực tiếp đến tiền bạc.
"Đó là 20 Thánh kim tệ à? Tui thấy nó giống cái gương cầm tay hay gì đó hơn."
"Đây là 'Ma pháp khí' đang cực kỳ thịnh hành dạo gần đây. Nó có thể cắt lấy và đóng băng thời gian. Nào, hãy thử xem đây... NATSUKI Flash Bát Liên Xạ!"
Bật chức năng chụp liên tục, âm thanh cơ học và ánh sáng phát ra liên hồi. Ánh sáng trắng xé toạc con hẻm tối, Felt bị ánh sáng chiếu thẳng vào mặt, phản ứng lại với âm thanh và ánh sáng bằng một tiếng hét không mấy nữ tính: "U oao!"
Thấy phản ứng có vẻ khá hơn lần trước, Subaru phấn chấn hẳn lên, rồi chìa màn hình ra trước mặt cô gái đang tỏ vẻ muốn phàn nàn. Đôi mắt đỏ của cô bé mở to kinh ngạc.
"Đây là sức mạnh của 'Ma pháp khí' này. Nó có thể lưu giữ lại những bức họa cực kỳ tinh xảo. PR thêm chút nữa thì đây là món đồ độc nhất vô nhị trên thế giới. Nào, thấy sao?"
Với vẻ mặt đắc chí như thể mũi dài ra, Subaru nhìn xuống, còn Felt thì "hừm hừm" trong mũi. Cô bé chăm chú nhìn chiếc điện thoại trong tay, xem xét một lượt rồi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
"...Có vẻ không phải là nói dối. Nhưng, đây là tui á? Nếu nói là nó ghi lại thế giới một cách đẹp đẽ, thì tui nghĩ mình phải xinh hơn thế này chứ."
"Nền tảng thì có vẻ tốt đấy, nhưng trang trí tệ thế này thì cũng khó nói lắm... Nếu chịu khó tắm rửa sạch sẽ, mặc đồ tử tế vào thì có LẼ NÀO sẽ lột xác."
"Cái giọng bề trên và cái đuôi câu nghe khó chịu thật... Tự nhiên không muốn cho anh xem nữa."
Dù vô tình mua thêm sự khó chịu, nhưng có vẻ như phản ứng của Felt khá tốt.
Tuy nhiên, sự kiên cường của cư dân khu ổ chuột này chính là ở chỗ họ không dễ dàng bị cuốn theo ý đồ của người khác.
Trước vẻ mặt đắc chí của Subaru, Felt cười một cách tinh quái.
"Nhưng mà, tui công nhận là nó lạ mắt thật, nhưng bán được bao nhiêu tiền thì khó nói lắm nhé? Nói trước cho anh biết, tui không có ngây thơ đến mức nuốt trọn lời của đối tác đàm phán và tin vào cái mật ngọt rằng nó đáng giá 20 Thánh kim tệ đâu."
"...Thì, đó là chuyện đương nhiên rồi. Với tôi thì não cô có là bọt biển cũng chẳng sao, nhưng thực tế thì vẫn cần ý kiến của bên thứ ba."
Nếu có thể dùng khí thế và nhịp độ để áp đảo thì tốt quá, nhưng cậu cũng đã đoán trước được rằng mọi chuyện sẽ không dễ dàng như vậy. Vấn đề là nên chọn ai làm 'bên thứ ba thiện chí' đây.
"Sâu trong khu ổ chuột này có một nơi gọi là Kho đồ trộm. Tên sao thì nơi vậy thôi, nhưng hỏi lão già gàn dở ở đó là nhanh nhất. Mắt nhìn đồ của lão công bằng lắm đấy? Lão cũng từng trải nhiều rồi, nên chắc nhìn 'Ma pháp khí' cũng sẽ phán đoán được thôi."
"Biết ngay là sẽ thế mà..."
Và cậu cũng đã đoán được rằng Felt sẽ đề nghị như vậy.
Đối với cô bé, Kho đồ trộm vừa là nơi hẹn gặp Elsa, vừa là căn cứ có lão già vệ sĩ đáng tin cậy khi có chuyện không hay xảy ra.
Tính cả việc cần một con mắt thẩm định cho con bài 'Ma pháp khí', thì không còn lựa chọn nào khác. Tuy nhiên, tận đáy lòng Subaru lại muốn giải quyết mọi chuyện trước khi đến Kho đồ trộm.
"Tôi hoàn toàn không phản đối việc nhờ lão già đó xem giúp, nhưng..."
"Chưa gặp mặt bao giờ mà đã gọi người ta là lão già, có khi gặp rồi anh sẽ hối hận đấy? Lão già đó đáng sợ lắm đấy, đối với những kẻ vô lễ."
"Vậy mà lão vẫn đối xử tử tế với con nhóc hỗn láo như cô, còn cho cả sữa uống nữa cơ mà..."
Đây rõ ràng là một lời nói thừa, nhưng cậu đoán chắc là lão già đó có tâm trạng cưng chiều cháu gái.
Dù sao đi nữa, vấn đề không phải là người, mà là địa điểm.
"Không gọi lão ra ngoài được à? Này, nếu cần thì cô cứ dùng điện thoại của tôi đi."
"Anh có đẩy cho tui thì tui cũng có hiểu gì đâu."
"Cũng phải nhỉ. Trong danh bạ cũng chỉ có gia đình và những người khác thôi." Ngoài ra còn có một danh sách gồm đồn cảnh sát, sở cứu hỏa, xe cứu thương, báo giờ, dự báo thời tiết để làm tăng số lượng danh bạ ít ỏi. Một sự cô độc khiến cậu bất giác phải 'vênh mặt' tự hào.
"Chả hiểu anh đang lo vấn đề gì nữa, nhưng nếu vội thì đi nhanh đến Kho đồ trộm đi. Thật ra tui cũng còn vài việc muốn làm."
"Việc muốn làm?"
"À thì, chủ nhân của món đồ này cũng cứng đầu phết, chạy thoát cũng vất vả nên tui định làm vài trò phá đám. Chỉ cần đưa chút tiền là mấy đứa xung quanh sẵn lòng làm ngay ấy mà."
"Được, đi thôi, đi ngay, đi nhanh, đi lẹ làng nào."
Cậu đẩy vai Felt đang bước đi từ phía sau, ép cô bé phải đi nhanh hơn đến Kho đồ trộm.
"Gì thế?" Vừa thúc giục cô bé đang phồng má, Subaru vừa tự khen mình một tiếng 'Good Job' vì đã giảm bớt được những thiệt hại không đáng có.
Vì vài đồng bạc lẻ mà đi cản đường Satella giả đang đuổi theo huy hiệu thì đúng là rút phải quẻ xui. Thà ôm bụng đói ngủ ở nhà còn hơn là bị tảng băng đập vào người rồi quằn quại.
"Nhưng mà, xem lướt qua, giải quyết gọn lẹ rồi té thẳng đấy nhé."
"Anh trai, sao anh vội thế? Mồ hôi mồ kê nhễ nhại kìa, sống mạnh mẽ lên."
"Sao ở khu ổ chuột ai cũng nói câu đó vậy, đây là mật khẩu gì à!?" Cậu nghĩ nên sửa lại thành 'sống khôn khéo lên' thì đúng hơn là 'sống mạnh mẽ lên'.
Bỏ lại những suy tính đó, cậu tiến đến Kho đồ trộm lần thứ ba trong thế giới thứ tư.
— Phải ra khỏi đây ngay. Phải chạy như bay ra khỏi đây. Dù có phải bỏ lại ai đó cũng phải ra.
Với quyết tâm cháy bỏng trong lòng, Subaru mạnh mẽ đẩy vào tấm lưng trước mặt.
"Đau đấy!"
"Á!"
Cậu bị đá.
---
"Gửi con chuột lớn."
"Bả chuột bán ở đâu thế? Độc dược ấy."
"Gửi bộ xương khô."
"Đào hố cũng tốn sức phết nhỉ. Bẫy sập."
"Gửi đến ngài rồng tôn quý của chúng ta."
"Vì là thế giới fantasy nên chắc là có thật, nhưng đảm bảo nếu gặp mặt trực tiếp thì mình sẽ chẳng làm được gì sất. Nhưng vì nó lãng mạn nên vẫn muốn gặp. Lại không thể dối lòng với trái tim mập mờ này của bản thân, thế nhưng rốt cuộc mình lại không ghét con người đó của mình. Đúng là tâm trạng chết tiệt."
"Không thêm mấy lời rườm rà vào thì không nói được mật khẩu à! Càng nghe càng tức điên!"
Cánh cửa bị đá tung từ bên trong, nhưng Subaru đã đoán trước được điều này nên nhanh chóng nhảy lùi về sau và không bị thương.
Người đang gầm gừ trong cổ họng một cách tức tối là một người khổng lồ có chiều cao không vừa với lối vào — cũng là một gương mặt quen thuộc, lão Rom hói đầu. Mặt lão đỏ bừng, trông có vẻ huyết áp đang tăng cao.
"Lão mà cứ để máu dồn lên não thế là đứt mạch máu đấy. Y học hiện đại cũng cho là nguy hiểm lắm."
"Nếu biết là có hại cho sức khỏe thì đừng có chọc tức ta nữa! Cậu là cái quái gì vậy! Hôm nay phải đuổi khách nên không vào được đâu! Không vào được đâu! Đáng đời chưa!"
Lão Rom trẻ con dậm chân xuống đất. Nhưng, vẻ mặt đắc thắng của lão đã bị che lấp bởi:
"À, xin lỗi. Tên này cũng là khách của tui. Cho cậu ta vào đi, lão Rom."
Đó là Felt, người đã nấp sau lưng Subaru.
Cô bé nhìn lão Rom đang rũ vai xuống một cách ái ngại, rồi liếc sang Subaru đang huýt sáo với vẻ mặt thản nhiên.
"Anh đúng là tính xấu thật đấy. Nói giảm nói tránh thì là tệ nhất."
"Không hiểu sao lão già này có tính cách khiến người ta muốn trêu chọc. Kiểu càng bị bắt nạt càng tỏa sáng ấy... Cứ tưởng mình là M, hóa ra mình cũng có máu S à... Công thủ toàn diện nhỉ!?"
"Không biết và cũng không cần biết nên tui không hỏi sâu. Vào thôi, lão Rom."
Đi ngang qua lão Rom đang cúi đầu, Felt vào Kho đồ trộm một cách tự nhiên.
Bị lơ đi ánh mắt đòi giải thích, lão Rom quay sang nhìn Subaru với vẻ mặt hoang mang. Subaru gật gù với khuôn mặt nhăn nheo đó.
"Mấy kẻ tự do tự tại đúng là phiền phức. Người bình thường như chúng ta bị bỏ lại phía sau rồi, nhỉ?"
"Ta muốn định nghĩa lại từ ngữ quá... Vào nhanh đi."
Như thể đã từ bỏ tất cả, lão Rom thu nhỏ thân hình khổng lồ của mình rồi quay vào trong. Theo sau lưng lão, Subaru cũng bước vào, được chào đón bởi không khí bụi bặm của Kho đồ trộm.
Cậu liếc nhìn vào trong một cách cảnh giác, nhưng may mắn là không có cảnh Elsa hay Satella giả đang đợi sẵn.
Felt đang thản nhiên ngồi trên quầy, tự tiện rót sữa uống như ở nhà mình. Nhận ra ánh mắt của cậu, cô bé nói:
"Gì thế? Chỉ còn một chai này lạnh thôi. Không cho đâu."
"Cô trơ tráo đến mức thần kinh không rung rinh luôn à. Tôi uống rượu là được rồi, lão già."
"Cậu cũng mặt dày quá rồi đấy! Không chia! Không chia đâu!"
Thân hình khổng lồ chạy làm sàn nhà kêu cót két, cố gắng che đi thùng gỗ có vẻ là hầm rượu khỏi tầm mắt cậu. Thấy sự bối rối đến đáng thương của lão, Subaru cười khẽ: "Đùa thôi."
"Ra là rượu ở đó. Chỉ cần biết chỗ là xong rồi..."
"Lộ cả suy nghĩ thật ra rồi kìa! Dám trộm rượu của chủ Kho đồ trộm, đúng là hạng cực ác hạ đẳng!?"
"Thế cơ à... Ngại quá. Mà lúc trộm tôi không tự làm đâu. Tôi sẽ nhờ Felt."
"Xin lỗi nhé, lão Rom. Nếu được nhờ thì tui không từ chối được đâu."
"Không có ai về phe ta à, đây không phải là nhà của ta sao!?"
Bắt đầu lo lắng cho mạch máu của lão thật rồi, nên cậu quyết định dừng việc trêu chọc lão Rom ở đây.
Felt có vẻ đang bắt đầu hứng thú nên tỏ ra không hài lòng, nhưng Subaru chỉ cười xã giao với cô bé rồi tiến đến quầy.
Ngồi xuống chiếc ghế cố định, cậu lập tức vào thẳng vấn đề như thể không muốn lãng phí thời gian.
"Nào, lão già. Hơi lạc đề một chút, nhưng tôi muốn vào thẳng vấn đề chính."
"Ta có cảm giác việc đi lạc đường là do cậu tự gây ra thì phải... Chuyện gì?"
"Chuyện tôi muốn nhờ chắc là thẩm định. Tôi muốn lão định giá 'Ma pháp khí' của tôi, và bảo đảm giá đó với Felt."
Khi câu chuyện chuyển sang việc làm ăn, đôi mắt xám của lão Rom trở nên nghiêm túc.
Lão nhìn Felt như để xác nhận, và sau khi thấy cô bé gật đầu đồng ý, lão quay lại nhìn cậu.
Cảm nhận được ánh mắt của lão đang yêu cầu vật phẩm thẩm định, Subaru cũng rút chiếc điện thoại di động từ trong túi ra. Vẻ ngoài kim loại của nó ngay lập tức thu hút sự chú ý của lão, và trong bàn tay quá khổ của lão, thiết bị trông như một món đồ chơi được lão dùng những ngón tay tinh tế vuốt ve để kiểm tra.
"Đây là Ma pháp khí. Ngay cả lão đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy..."
"Chắc là độc nhất vô nhị trên thế giới. Với lại, nó là một cỗ máy khá tinh xảo nên lão xử lý cẩn thận nhé. Nếu bị làm hỏng thì tôi chết thật đấy." Theo nghĩa là phải làm lại từ đầu.
Lão Rom cẩn thận kiểm tra bên ngoài, rồi từ từ mở chiếc điện thoại gập. Âm thanh khởi động vang lên gây ra sự ngạc nhiên đầu tiên, và màn hình chờ tiếp tục gây ra sự ngạc nhiên thứ hai.
"Bức tranh này..."
"Tôi nghĩ thời điểm này khá hợp lý. Để chứng minh hiệu quả của nó, tôi đã đặt hình nền là một ngày của Felt-chan."
Hình nền là một trong những bức ảnh của Felt được chụp lúc nãy.
Cậu đã chọn tấm mà cậu nghĩ là chụp dễ thương nhất, nên nhờ chất lượng hình ảnh tốt mà nó trông cũng khá ổn.
Lão Rom so sánh hình ảnh đó với Felt đang ngồi uống sữa ngay bên cạnh.
"Thật đáng kinh ngạc. Chắc không có ai có thể vẽ được một bức tranh tinh xảo đến thế này."
"Đây là một Ma pháp khí có thể cắt lấy và phong ấn thời gian vào đó. Vẻ đẹp này không phải là thứ mà bàn tay con người có thể tạo ra được, đúng không? Nếu lão muốn, tôi cũng chụp cho lão một tấm."
"Ta cũng có hứng thú, nhưng cũng cảm thấy hơi đáng sợ. Có bị lấy mất mạng không?"
"Xem ra ở thời đại nào, thế giới nào thì người ta cũng có chung một mê tín khi nhìn thấy ảnh chụp nhỉ..."
Phản ứng của lão Rom giống như thời trước Minh Trị Duy Tân vậy. Bên cạnh đó, Felt cũng vểnh tai lên khi nghe đến chủ đề liên quan đến tuổi thọ. Để trấn an họ, cậu trả lời "Dù bị chụp ảnh thì vẫn sống bình thường đến tám mươi tuổi" rồi dùng chức năng máy ảnh chụp lão Rom.
Nhìn bức ảnh vừa chụp xong, lão Rom trầm ngâm "Ưm."
Được chứng kiến tận mắt thế này, thì coi như đã đủ để thử nghiệm hiệu năng của chiếc điện thoại. Vốn dĩ, thiện cảm của lão Rom đối với chiếc điện thoại này đã được bảo chứng bằng kinh nghiệm thực tế của chính lão.
"Cái này quả thực khiến ta phải nể phục. Nếu để lão đây xử lý, lão tự tin bán được không dưới mười lăm... không, hai mươi Thánh kim tệ. Nó đáng giá như vậy."
Có lẽ tinh thần nghệ nhân của một người bán hàng đã bị kích thích, đôi mắt lão Rom sáng rực lên. Dù nghề nghiệp "nghệ nhân bán đồ trộm" có đáng tự hào hay không thì cũng khá là mơ hồ, nhưng sự bảo chứng của lão thực sự khiến cậu vững tâm.
Subaru quay sang Felt, không kìm được mà hếch mũi lên với vẻ mặt đắc chí.
"Đấy, bài của tôi là như vậy. Đúng như đã tuyên bố, một món đồ trị giá hơn 20 Thánh kim tệ. Tôi muốn dùng nó để trao đổi lấy huy hiệu của cô."
"Cái mặt đó, anh cứ chen vào làm tôi thấy khó chịu ghê."
Có lẽ vì không vui khi mọi chuyện diễn ra theo ý đồ của cậu, Felt tỏ ra không hài lòng. Nhưng có lẽ cô bé cũng không thể thay đổi được sự thật là túi tiền của mình sẽ dày lên.
Ánh mắt cô bé hướng về chiếc điện thoại trên lòng bàn tay của lão Rom.
"Mà, việc nó có thể ra tiền được bảo đảm thì tui cũng vui thật. Chắc cũng không cần nghi ngờ về 20 Thánh kim tệ nữa. Tui hiểu bài của anh rồi."
"Đúng không!? Vậy thì, thỏa thuận thành công nhé. Bán được hay không là tùy vào cách của cô. Cố lên! Tôi đang vội nên xin phép đi trước đây..."
Cậu vội vàng tiến lại gần Felt, chìa tay ra và nói "Nào" để đòi huy hiệu.
Tuy nhiên, lòng bàn tay cậu bị nhẹ nhàng đẩy xuống từ trên.
Trước Subaru đang nhíu mày, Felt ghé sát mặt vào cậu.
"Chờ chút. Sao anh vội thế?"
"Vội vàng gì đâu, không có chuyện đó đâu ạ? À, với lại đừng có dí sát mặt vào thế."
"Gì thế? Anh thuộc tuýp người sẽ ngượng khi có con gái dí sát mặt vào à?"
"Này, cô mấy ngày rồi chưa tắm đúng không? Cái mùi nồng nặc làm cay cả mắt."
Một cú đấm móc từ dưới lên thẳng vào cằm.
Ngửa người ra sau, Subaru rơm rớm nước mắt vì cơn đau điếng khi cắn phải lưỡi.
"Ra tay với con gái mà không nương tay gì cả!?"
"Anh cũng không nương lời với mấy câu đùa cợt của người ta nhỉ!? Mới đó đã đổ máu rồi kìa!"
Miệng bị rách khá to, vị sắt của máu gợi lại cho Subaru một cảm giác khó chịu.
Felt đỏ mặt, kéo mái tóc vàng hoe trên vai xuống che trước mặt.
"Có hôi lắm không..."
"Tôi cũng muốn nói là cô chỉ đang nói vậy để che giấu sự ngượng ngùng thôi, nhưng. Tôi không thể nói dối bản thân mình được!"
Vẫn còn rơm rớm nước mắt, cậu quay mặt đi, rồi khuỵu gối xuống đất và diễn cảnh khóc lóc yếu đuối. Trước màn kịch chi tiết đó, Felt đã vượt qua cơn giận, khẽ dùng ngón tay đỡ trán và hít một hơi thật sâu.
"Hiểu rồi, chờ chút. Quay lại vấn đề đi. Bình tĩnh, bình tĩnh nào."
"Quay lại vấn đề à. Ừ nhỉ. Tôi nghĩ nên bắt đầu từ việc dọn dẹp chỗ ngủ thì tốt hơn. Chỗ đó hơi nhiều rác hữu cơ, nên chỉ ngủ thôi cũng bị ám mùi..."
"Bỏ qua chuyện mùi của tui đi, mình quay lại vấn đề trước đó nữa đi!?"
"...Cô... cũng... ra chân... nhanh... thật đấy..."
Một cú đá thẳng do ngượng ngùng đã trúng ngay cằm của Subaru đang ngồi xổm. Dù không cắn phải lưỡi, nhưng cú sốc thứ hai khiến máu, vốn chưa kịp cầm, lại chảy ra.
"Uống nhiều máu quá là thấy khó chịu lắm đấy..."
"Nếu biết sợ rồi thì hãy đối thoại với tui một cách nghiêm túc hơn đi. Giờ thì, quay lại vấn đề sau khi đã quay lại, tôi hỏi lại lần nữa, tại sao anh lại vội như vậy?"
Xóa đi vẻ giận dữ trên khuôn mặt, Felt cố gắng giữ vẻ bình tĩnh để hỏi.
Cầu cứu lão Rom đang im lặng đọc tình hình cũng vô ích, Subaru đành nhún vai.
"Cuộc đời là hữu hạn. Từng giây từng phút đều phải trân trọng, loại bỏ tối đa sự lãng phí bằng cách..."
"À, vâng vâng. Mấy cái đó thì thôi đi. Mà này..." Felt lơ đi Subaru đang cố gắng lấp liếm bằng cách nói lấp lửng.
Cô bé nheo đôi mắt đỏ lại, rồi với thái độ dửng dưng, cuối cùng cũng đi thẳng vào vấn đề cốt lõi.
"Mà khoan đã, tại sao anh trai lại muốn có cái huy hiệu này?"