Virtus's Reader
Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu

Chương 272: CHƯƠNG 97: TRƯỚC BÌNH MINH

"Cứ ngồi đi. Dù câu chuyện có dài hay ngắn, chúng ta cũng nên ngồi xuống nói chuyện cho ra ngô ra khoai chứ nhỉ~?"

Roswaal dùng con mắt màu vàng đang nhắm hờ của mình bắn xuyên qua hai người đang đứng ở cửa phòng.

Bị vướng vào ánh nhìn nhớp nháp đó, tôi cảm nhận được Otto đứng cạnh mình đã nín thở như thể vừa bị ma tính xâm chiếm. Bàn tay ma quỷ ấy cũng vươn về phía Subaru, nhưng vì vốn đã đề cao cảnh giác nên cậu chỉ cần hắng giọng một cái là đã giữ vững được vị trí, không bị nó nuốt chửng.

"Trang điểm kỹ càng để ra đón khách thế này, ngài dồn hết tâm huyết vào việc chưng diện làm tôi cũng thấy ngại đấy."

"Ồ~, đừng bận tâm làm gì~. Suy cho cùng, chẳng phải chính cậu đã bảo ta làm thế sao~? Rằng hãy trang điểm lại như thế này~."

"À, hình như cũng có nói vậy thật."

Sau khi giao kèo và vụ cá cược được thiết lập, trước khi rời khỏi phòng, Subaru quả thực đã nói với Roswaal như vậy. Dù cậu không nghĩ hắn sẽ thật sự tuân theo lời đó.

"Vốn dĩ, đối với ta thì việc trang điểm khuôn mặt này cũng giống như chuẩn bị ra trận vậy. Để mọi việc tiến triển theo đúng Phúc Âm Thư, ta cần phải hành động mà không bao giờ được lơ là cảnh giác~ đấy. Và để tiếp tục giữ vững tinh thần đó, ta đã dùng việc trang điểm như một phương pháp tự kỷ ám thị~ nhỉ."

Nghe được một câu chuyện hậu trường bất ngờ, Subaru bất giác nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đó.

Khuôn mặt trắng bệch với đường kẻ mắt ma mị. Đôi môi tô son đỏ và ký hiệu đặc trưng trên mắt trái. Tất cả những thứ đó lại có ý nghĩa hơn cả việc trêu chọc đối phương.

"Hay là ông chỉ nói ra vẻ bí ẩn thế thôi?"

"Cứ tin một cách ngây thơ là được rồi~ mà. Thôi~, cứ tùy cậu tưởng tượng vậy. Vì đã đi chệch khỏi những gì Phúc Âm Thư ghi lại, ta, kẻ đã từ bỏ việc tiếp tục thế giới này, cũng đã ngừng trang điểm... Việc ta lại trang điểm như thế này có ý nghĩa gì, cậu cứ suy ngẫm cùng với nó đi~ nhé."

Trước cách nói vòng vo của Roswaal, Subaru nghiến răng để kìm nén sự thay đổi trên nét mặt.

Nếu lời nói về việc chuẩn bị ra trận của Roswaal lúc trước là sự thật, thì lý do hắn lại trang điểm và đứng trước mặt nhóm Subaru đã quá rõ ràng.

Hẳn là hắn đã tìm lại được động lực đã mất, ý chí để sống trong thế giới này.

Dù cho nó bắt nguồn từ một hy vọng tiêu cực giống hệt như hy vọng mà Subaru từng ôm ấp trước đây – kết thúc thế giới này và gửi gắm hy vọng cho bản thân ở thế giới tiếp theo.

"Ta không có động lực thì chẳng phải sẽ tốt hơn cho cậu sao~?"

"Cũng không hẳn. Để Emilia-tan trở thành vua, tên tuổi, gia thế, quyền lực và sức mạnh của ông là không thể thiếu. Ông mà biến thành cái vỏ rỗng thì tôi phiền lắm. Tôi sẽ khiến ông có động lực rồi đập tan nó, cho ông thấy một hy vọng khác rồi lôi ông ra khỏi đó."

"Thật đáng trông đợi. ...Nếu làm được thì cứ thử xem sao~."

Khi Subaru đường hoàng tuyên chiến một lần nữa, Roswaal khoái trá nhếch mép. Rồi hắn giữ nguyên nụ cười đó, nhìn sang người bên cạnh Subaru và nói, "Mà này,"

"Cái cậu đang ngơ ngác bên cạnh cậu là Otto-kun đã được giới thiệu nhỉ~. So với lần gặp trước đầy năng nổ, sao lần này lại có vẻ héo hon thế~?"

"Không phải héo hon, mà là đang sợ chết khiếp đấy. Cái người mà mình định nịnh bợ để lấy lòng, lần sau gặp lại đã biến thành một tên hề trang điểm lòe loẹt. Sợ đến tè ra quần là phải rồi, đúng không?"

"Sao ngài lại tự tiện nói người khác tè ra quần thế hả, cái người này! Với lại, đừng có nói toạc ra là tôi cố tình nịnh bợ chứ! Ấn tượng xấu đi thì sao!"

"Ấn tượng xấu cái quái gì, ngay từ lúc hợp tác với tao, kẻ đang đối đầu trực diện với hắn, thì mày có muốn tạo ấn tượng tốt cũng chẳng được đâu. Ít nhất cũng phải để người ta công nhận mình là một kẻ địch khó nhằn, để lỡ có cuộc bình chọn nhân vật được yêu thích thì còn lọt vào top trên chứ."

"Tôi hoàn toàn không hiểu ngài đang nói chuyện gì cả!?"

Nhìn thấy cảnh ồn ào quen thuộc, Subaru nhận ra sự căng thẳng của Otto đã vơi đi phần nào. Bản thân Otto cũng hiểu rằng màn đối đáp vừa rồi là để giúp mình thả lỏng nên lộ ra vẻ mặt phức tạp.

Và Roswaal, người đang quan sát Subaru và Otto giao tiếp bằng ánh mắt, vừa đưa ngón tay lướt trên má mình vừa cười đầy ẩn ý.

"Chỉ cần nhìn mắt nhau là hiểu ý, hai người thân thiết với nhau ghê nhỉ~. Rõ ràng ta quen cậu lâu hơn, thế mà cũng thấy ghen tị đấy~."

"Đừng có nói mấy câu ghê tởm. Vị trí số một và số hai trong tim ta lúc nào cũng bán hết rồi. Lũ các người... huống chi là một thằng đực rựa, làm gì có cửa chen vào, tên khốn này."

"Thật đáng tiếc. Nhưng, nếu vậy thì... Beatrice cũng không được đền đáp rồi~ nhỉ. Không biết con bé sẽ nghĩ sao đây."

"——"

Nếu nói là để dằn mặt, thì từ đó đã phát huy hiệu quả không gì sánh bằng đối với Subaru.

Cậu không hề cảnh giác rằng cái tên Beatrice sẽ được thốt ra từ miệng Roswaal ngay tại đây, cộng thêm sự khó chịu với vẻ mặt biết tuốt của hắn, cậu cảm thấy kinh ngạc như bị tát vào mặt.

"Chuyện của Beatrice..."

"Con bé đó cũng đang tuân theo sự dẫn dắt của Phúc Âm Thư. Theo nghĩa đó, có thể nói con bé là đồng chí với ta đấy~ nhỉ. Dù rằng, cách đối mặt của ta, kẻ chủ động với những gì Phúc Âm Thư ghi lại, và con bé, kẻ bị động, có khác nhau~ mà."

"Chỉ cần chờ đợi là có kết quả thì còn gì bằng, đúng không? Chuyện đó thì ta cũng đồng cảm... nhưng trường hợp của con bé, lời nguyền của mệnh lệnh 'hãy chờ đợi' quá mạnh."

"Đúng là như vậy~ nhỉ."

Tuân theo mệnh lệnh của Đấng Sáng Tạo Echidna, Beatrice vẫn đang chờ đợi 'người đó', một người không hề tồn tại, trong Cấm Thư Khố của dinh thự Roswaal. Đối với cô bé, một tinh linh chỉ được ban cho một mục đích duy nhất từ khi sinh ra, việc ngoan cố bám víu vào mệnh lệnh chính là ý nghĩa tồn tại của mình.

Nếu nói về sự ngoan cố, Beatrice cũng có điểm giống với Roswaal.

Ký ức về lần cô bé cầu xin Subaru hãy để mình được chết vẫn còn mới nguyên.

Và cả nét mặt của cô bé khi che chở cho Subaru vào cuối sự kiện tại dinh thự sau đó nữa.

Vậy nên——.

"Lời nguyền đó ta cũng sẽ giải trừ. Ta sẽ lôi con bé ra khỏi căn phòng ẩm mốc đó, phơi nắng cả con bé lẫn sách và váy áo của nó.——Việc có được đền đáp hay không, là tùy thuộc vào con bé sau đó."

"——"

Trước lời tuyên bố dõng dạc của Subaru, Roswaal nheo mắt lại như thể đang nhìn một thứ gì đó chói lòa. Rồi hắn thở ra một hơi ngắn, đưa mắt về phía Otto, người đang chờ cơ hội xen vào cuộc trò chuyện.

"Vậy thì~? Gộp chung việc để cậu ta có mặt ở đây và cuộc nói chuyện vừa rồi lại để suy xét... ta có thể coi Otto-kun ở đó là một quân bài của phe cậu được chứ~ nhỉ."

"A, không, tôi chỉ là một dạng sắp xếp để cân bằng các điều kiện thôi ạ. Tuyệt đối không có ý định bất trung như chống lại ý muốn của Biên cảnh Bá tước đâu ạ..."

"Đến nước này rồi mà còn chùn bước cái gì! Nói thẳng vào mặt hắn đi! Rằng mày không ưa cái kiểu trang điểm hề của hắn, nên sau khi đánh bại hắn sẽ dùng màu đỏ và trắng vẽ cho hắn kiểu mặt nạ kumadori!"

"Tôi có nói thế bao giờ đâu với lại kumadori là cái gì ạ!!"

Bị ép phải nói những lời khiêu khích mà mình không hề biết, Otto chỉ biết nhìn Subaru giơ ngón tay cái lên một cách vô nghĩa. Nhưng, trước thái độ đó của Subaru, Roswaal lại nheo một mắt ra vẻ suy tư, rồi ném cho Otto một cái nhìn đầy ẩn ý.

"Ta đoán... sự thay đổi trong quyết tâm của Subaru-kun có lẽ là do sự tồn tại của cậu~ nhỉ. Thật là~, một chuyện đáng xấu hổ làm sao~."

"Tôi không phủ nhận... nhưng nghĩ lại thì, mượn sức của một nhân vật nam để hồi sinh thì có hơi sai kịch bản nhỉ? Thường thì phải là nữ chính vực tôi dậy chứ?"

"Dù ngài có nhìn tôi với ánh mắt trách móc thì tôi cũng không biết nói gì cả."

Subaru đáp lại ánh nhìn phản kháng bằng một cái vẫy tay, rồi tự thuyết phục bản thân rằng chuyện đó cũng đành chịu.

Sức mạnh để đứng dậy là mượn từ người khác. Lần này, đến lượt Subaru nắm tay nữ chính và kéo cô ấy đứng lên. Ít nhất, cậu đã quyết tâm trong lòng như vậy.

Subaru nhắm mắt lại rồi mở ra. Nhận thấy sự sắc bén trong ánh mắt cậu đã thay đổi, Roswaal chỉnh lại tư thế, không khí trong phòng cũng thay đổi theo.

Roswaal ngồi trên nệm, đan các ngón tay vào nhau và mở lời, "Nào~."

"Cứ bị cách ly dưới danh nghĩa dưỡng bệnh thế này, chẳng có việc gì làm thật không hay chút nào~. Chán không chịu được. Vì thế nên... ta chỉ toàn dỏng tai lên nghe ngóng thôi."

"Sở thích tệ hại thật đấy."

"Cậu thì cũng đang âm thầm tiến hành âm mưu của mình còn gì~. ...Cái 'Thánh Vực' này được hình thành như thế nào, và môi trường xung quanh nó phức tạp ra sao, chắc cậu cũng đã thấm thía phần nào rồi~ nhỉ?"

"Toàn những chuyện phức tạp rắc rối, đúng là làm tôi đau đầu thật. Nếu thêm cả vấn đề 'Thử Thách' của ông và Emilia vào nữa, thì hai từ 'bế tắc' cũng không đủ để diễn tả."

Subaru thẳng thắn thừa nhận tình hình khó khăn, nhưng cậu đã lường trước được tỷ lệ thắng thấp.

Cậu nhắc lại với Roswaal những gì đã xác nhận với Otto, rồi giơ một ngón tay lên, cho thấy mình vẫn chưa từ bỏ việc cải thiện tình hình.

"Hạn chót của giao kèo, của vụ cá cược là ba ngày nữa. Tôi định sẽ có những động thái lớn trong ngày mai và ngày kia... ông đừng có cản đường quá đấy."

"Ta không thể làm thế được~. Hoàn thành Phúc Âm Thư là tâm nguyện của ta. Chuyện này ta nghĩ không cần phải giải thích với cậu nhiều lần đâu~ nhỉ?"

"Trong ba ngày tới, ta sẽ khiến Emilia vượt qua 'Thử Thách' và thuyết phục Garfiel. Phe cánh lớn mạnh hơn cũng không phải là chuyện xấu với ông đâu. Thay vì dựa vào cái Phúc Âm Thư đó, ta sẽ bảo đảm cho ông một tương lai tươi sáng hơn nhiều."

"Nếu cậu đã nói vậy, thì có lẽ tương lai đó cũng không phải là thứ đáng để vứt bỏ đâu~ nhỉ."

Đến nước này, Subaru vẫn tiếp tục những lời thuyết phục mà cậu biết là vô ích. Roswaal bỗng cúi mắt xuống, để lại một lời thì thầm như đang suy ngẫm về tương lai mà cậu đưa ra.

Nhưng, khi hắn ngẩng mặt lên lần nữa, đôi mắt hai màu của hắn không còn chút do dự.

"Không có gì chắc chắn.——Đối với ta, lý do để phủ nhận tương lai mà cậu mang đến chỉ cần có thế là đủ. Nếu tuân theo Phúc Âm Thư, tương lai ta mong muốn sẽ được đảm bảo. Dù cho số lượng những thứ phải hy sinh để có được tương lai đó có nhiều đến đâu, ta cũng không quan tâm. Thứ ta khao khát, chỉ có duy nhất một mà thôi."

"Vì một thứ duy nhất vô cùng quan trọng đó, mà ông vứt bỏ tất cả những thứ khác đang nhìn vào ông sao. Những kẻ đang ủng hộ vị thế hiện tại của ông, và cả Ram nữa, sẽ ra sao?"

"Này~ này, vừa phải thôi chứ, Subaru-kun.——Bây giờ còn hỏi về quyết tâm của ta thì được gì chứ~. Câu trả lời của ta không đổi, và việc cậu cần làm cũng vậy thôi."

"——"

Kết quả của cuộc thuyết phục đã biết trước, những lời từ chối đã biết trước.

Roswaal không nghe lời Subaru. Giống như Subaru đã từ chối đề nghị của Roswaal, giao kèo của Echidna, 'phương án tốt nhất' đã nằm sẵn trong lòng hắn.

"...Quả nhiên, ta không bao giờ có thể trở thành ông được, Roswaal."

"Vậy sao. ...Thật là, thật lòng đáng tiếc đấy, Subaru-kun."

Tựa lưng vào chiếc gối, Roswaal khẽ thở dài. Hơi thở phảng phất sự thất vọng đó, có lẽ là do sự kỳ vọng mà Roswaal đã dành cho Subaru.

Rằng nếu là Natsuki Subaru, người đã bị phong tỏa mọi khả năng, chắc chắn sẽ đạt đến cùng một cảnh giới với hắn, Roswaal, kẻ đang dấn thân vào một cuộc chiến cô độc đến mức sẵn sàng hy sinh cả mạng sống.

"Chúng ta hãy quay lại chủ đề chính. Được chứ, Biên cảnh Bá tước?"

Otto bước lên một bước và lên tiếng giữa căn phòng đang dần chìm vào im lặng. Roswaal hướng đôi mắt màu vàng về phía chàng thanh niên tóc xám, sự im lặng của hắn chính là lời đồng ý.

Otto chỉ quay đầu về phía Subaru, gật đầu với cậu rồi nói, "Tôi xem như hai bên đã đồng thuận về việc lấy thời hạn là ba ngày sau, tức là thời điểm xảy ra sự kiện chấn động 'Thánh Vực' này. Và việc Biên cảnh Bá tước vừa dằn mặt Natsuki-san, vừa âm thầm quan sát quá trình của anh ấy cũng vậy."

"Âm thầm quan sát... ta không nhớ là đã cho phép dùng những lời như vậy đâu~ nhỉ."

"Nhưng, việc tôi vẫn chưa bị biến thành tro bụi ở đây có thể xem như là một lời tuyên bố cho ý chí đó, phải không ạ? Với sức mạnh của ngài Roswaal L. Mathers, Biên cảnh Bá tước, Trưởng Cung đình Pháp sư lừng danh của Vương quốc Lugunica, ngài có thể biến tôi thành những mảnh Mana trong nháy mắt. Đó là cách đơn giản nhất để làm hỏng mục tiêu của Natsuki-san trong giới hạn không phá vỡ vụ cá cược với anh ấy."

"Hô."

Nhìn Otto thao thao bất tuyệt trình bày logic một cách cẩn thận, Subaru nín thở dõi theo bóng lưng cậu. Cậu ta đang nói năng trôi chảy hơn cả lúc bàn bạc.

Đọc được ý đồ trong lời nói của Otto, Roswaal cũng lộ vẻ mặt ngạc nhiên.

"Thú vị đấy, cậu. Ta nhớ đã từng đánh giá cậu như vậy trước đây... nhưng ta xin rút lại lời đó.——Cậu là một nhân tài thú vị hơn ta tưởng tượng nhiều."

"Tôi có thể xem đó... là một lời khen không ạ?"

"Là một lời tán dương không chút ẩn ý đấy~. A ha~, tuyệt vời. Cậu, bằng việc đứng cạnh Subaru-kun tại đây, đã liều mạng để chứng minh cho logic vừa rồi. Đó quả thực là một quyết định cao quý và hợp sở thích của ta~ đấy. Không phải ai cũng có thể bắt chước được đâu."

"Chuyện đó... xin cảm ơn ngài."

Dù có vẻ bị khí thế của Roswaal áp đảo phần nào, Otto vẫn không hề sợ hãi mà đối mặt với hắn. Như chính Otto đã nói, hắn là một ma nhân có thể biến cậu thành tro bụi chỉ bằng một cái búng tay nếu muốn, và cậu đang ở trong một hoàn cảnh có thể bị đối xử như vậy.

Thực tế, nếu Roswaal thực sự bất chấp tất cả để thực hiện giao kèo với Subaru, hắn chỉ cần làm đúng như những gì Otto vừa nói. Kể cả không làm vậy, hắn chỉ cần đi trước một bước, đốt trụi 'Thánh Vực', hoặc cho tuyết rơi sớm hơn để gọi Đại Thố đến, Subaru cũng không có cách nào ngăn cản. Vụ cá cược sẽ được xác định là Subaru thua. Otto, người không biết về 'Tử Hồi', dường như nghĩ rằng sự sống của Subaru là điều kiện bắt buộc cho sự thành bại của vụ cá cược, nhưng giữa Subaru và Roswaal, những người cùng biết về 'Tử Hồi', ngay cả sự sống của Subaru cũng không phải là điều kiện bắt buộc.

Có thể nói, tại nơi giao kèo được lập ra, việc có bị thiêu sống từ sau lưng hay không mới là mối bận tâm lớn nhất của Subaru.

Việc Roswaal không dùng đến hành động tàn bạo đó, nếu không gọi là âm thầm quan sát thì gọi là gì?

"Dù sao đi nữa, tôi muốn có một lời cam kết. Biên cảnh Bá tước. Rằng ngài sẽ không dùng đến các biện pháp cực đoan cho đến thời hạn ba ngày sau... dù chúng tôi có âm mưu và thực hiện điều gì đi nữa."

"Bảo ta cam kết, cậu cũng to gan thật đấy~ nhỉ."

"Đây là một ván cược mà tôi không nghĩ có thể hoàn thành nổi nếu cứ phải lo lắng sau lưng xem có bị cản trở hay không. Nếu ngài đã chắc chắn Natsuki-san sẽ thua và đặt cược toàn bộ, thì việc không can thiệp cũng chẳng phải là vấn đề gì to tát, phải không ạ?"

"——"

Vừa nói vừa khoa tay múa chân, Otto nhếch mép, ánh mắt Roswaal trở nên sắc bén.

Nín thở, theo dõi cuộc đàm phán, Subaru cảm nhận được Otto đã quyết định chơi lớn. Nếu Roswaal 'chấp nhận' lời khiêu khích đó, thì bên này sẽ thua.

Sự im lặng đến nghẹt thở bao trùm căn phòng một lúc lâu. Tuy nhiên,

"Ra~ thế. Subaru-kun, cậu có được một người bạn tốt đấy~ nhỉ."

"...À, đúng vậy. Một người bạn tốt sẽ đấm vào mặt tôi nếu tôi sắp phạm sai lầm."

Roswaal giãn cơ mặt, Subaru đáp lại, và hắn thoáng nhìn xa xăm.

Subaru chợt nghĩ. Phải chăng Roswaal không có một Otto? Một Otto đã đấm cậu để sửa chữa sai lầm khi cậu sắp lạc lối.

Phải chăng Roswaal không có ai đó có thể sửa chữa những suy nghĩ ngoan cố và lệch lạc của hắn như vậy?

"Vậy nên đành chịu thôi.——Dù đã muộn 400 năm, nhưng chúng tôi sẽ làm điều đó."

"——"

"Roswaal! Thái độ vừa rồi, tôi có thể coi là ông đã đồng ý không!"

Trước lời xác nhận của Subaru, Roswaal cười khổ. Hắn nghiêng cái đầu hề của mình sang một bên.

"Được thôi, ta hứa. Dù sao thì, để làm tuyết rơi sau ba ngày nữa, ta cũng cần phải luyện Mana. Nói trước cho cậu biết, dù là một người có thực lực như ta~, việc điều khiển thời tiết cũng khá là vất vả đấy~ nhé? Dù chỉ là tạm thời và trong một khu vực giới hạn~ thôi."

"Vậy là từ giờ ông sẽ vào trạng thái thiền định à. Tiện thể cho tôi hỏi, trong lúc ông thiền định, có việc gì mà ông không muốn bị làm phiền không, nói ra sẽ giúp tôi rất nhiều đấy."

"Ta không có sở thích giúp đỡ kẻ địch đến mức đó đâu~.——Chỉ đơn giản là, ta hiểu rằng mục tiêu của các cậu sẽ không thể đạt được mà không cần ta phải làm gì cả~ thôi."

Chỉ riêng điều đó là hắn không nhượng bộ.

Trước cách nói mỉa mai, Subaru khịt mũi, Otto cũng thở dài với vẻ mặt mệt mỏi.

Dù vậy, một trong những lý do lớn nhất để đến đây đã được giải quyết ổn thỏa.

Việc Roswaal không xen ngang là điều kiện bắt buộc để bước vào ván cược chính.

Chỉ riêng việc có được lời cam kết đó đã là một thu hoạch lớn. Việc Otto đã hùng biện hơn cả dự tính của phe này đóng một vai trò quan trọng.

"Nhân tiện, Subaru-kun."

"——Hả?"

"Ta nghe nói Đại Tinh Linh đã rời khỏi Emilia-sama rồi~ nhỉ."

Một sự chuyển chủ đề như một cú đấm giáng xuống tư duy đang thả lỏng trong giây lát của Subaru.

Cậu thẳng lại sống lưng đang chùng xuống, gật đầu trước câu hỏi của Roswaal.

"Giao kèo giữa Emilia và Puck đã xảy ra sai sót, mối liên kết của họ đã tan vỡ. Nếu xét theo quan điểm của một Tinh linh Sứ, Emilia bây giờ không còn tư cách để được gọi như vậy nữa."

"Ta nghe nói con bé đã rất đau buồn... vào thời điểm quyết định này, lại có thêm một chuyện làm rạn nứt thêm trái tim vốn đã bị tổn thương, liệu có ổn không~ nhỉ?"

"...Ai, mà biết được. Ít nhất, 'Thử Thách' tối nay đành phải hoãn lại. Việc nó sẽ ảnh hưởng thế nào đến ngày mai và những ngày sau, phải đợi đến khi Emilia tỉnh lại mới biết được."

Thực tế, nỗi đau buồn của Emilia, dù đã được Puck cảnh báo trước, vẫn bi thảm đến mức khiến người ta không nỡ nhìn.

Trong tình cảnh chỉ còn hai ngày, việc dồn ép Emilia như vậy, đối với một người đang tham gia một ván cược vốn đã ít cơ hội thắng, chẳng khác nào đặt thêm một ván cược khác lên trên tỷ lệ thắng mỏng manh đó, khiến cánh cửa càng thêm hẹp. Chỉ có điều, việc một lỗ hổng cho gió lùa qua đã được tạo ra trên cánh cửa tưởng chừng đã đóng kín, là tia hy vọng mong manh mà Subaru có thể tin vào lúc này.

"Dù vậy, đúng là nặng đầu thật. Nhưng, dù thế nào đi nữa, ta..."

"Ta có hơi thắc mắc một chút~ nhỉ."

Roswaal ngắt lời Subaru giữa chừng, giơ ngón tay lên và lắc qua lắc lại.

Trước cử chỉ đó, Subaru bất giác im lặng, Roswaal lại tiếp lời, "Không,"

"Nhìn Subaru-kun bây giờ, đúng là cậu có vẻ đang lo lắng về việc làm thế nào để vực dậy Emilia-sama... nhưng về việc giao kèo giữa Đại Tinh Linh và Emilia-sama bị cắt đứt, cậu lại không có vẻ gì là ngạc nhiên cả~. Chuyện này là sao~ nhỉ?"

"——"

Trước câu hỏi có vẻ bâng quơ của Roswaal, Subaru im bặt trong giây lát.

Việc hắn nhìn thấy cậu ít ngạc nhiên là vì đó là thông tin Subaru đã biết trước. Nếu không được Puck báo trước về tình huống này, Subaru có lẽ đã chỉ biết bó tay đứng nhìn Emilia khóc lóc gào thét.

Dù rằng, ngay cả bây giờ khi đã biết trước, cũng không có nhiều khác biệt.

"Cậu... có lẽ đã biết trước tình huống này rồi, phải không? Sự thật rằng Đại Tinh Linh sẽ rời khỏi Emilia-sama. Dù cho cậu biết được điều đó qua con đường nào đi nữa~."

"Giả sử là vậy... cũng không đến lượt ông nói này nói nọ đâu. Ta sẽ dùng hết sức lực mình có để thắng cược. Chẳng có lý do gì để bị trách móc cả..."

"Không~, đủ rồi.——Ta chỉ muốn nghe những lời đó thôi."

Roswaal đưa lòng bàn tay ra, gật đầu với vẻ mặt hài lòng. Bị thái độ đó chặn họng, Subaru thở ra bằng mũi với cảm giác không thỏa mãn.

"Mà~ này... việc Đại Tinh Linh rời khỏi Emilia-sama là một kịch bản đã định sẵn, thì đây quả là một tình huống khá phiền phức đối với ta đấy~ nhỉ."

"...Vậy sao? Trái lại, đối với mục đích của ông thì đó là một xu hướng tốt mà..."

"Không đời nào. Đúng là việc nhìn Emilia-sama đau khổ không đành lòng có thể khơi dậy ngọn lửa trong tim cậu, điều đó phù hợp với điều kiện... nhưng việc Emilia-sama mất đi sức mạnh của một Tinh linh Sứ, đồng nghĩa với việc không thể làm tuyết rơi ở 'Thánh Vực' nữa~ rồi. Đây là một tổn thất khá~ lớn đối với ta đấy."

"A..."

Điều Roswaal vừa nói, đó là sự mâu thuẫn với Phúc Âm Thư.

Ba ngày sau, tuyết sẽ rơi ở 'Thánh Vực' để dụ Đại Thố đến. Để tuân theo nội dung được ghi lại đó, Roswaal cần phải bao phủ 'Thánh Vực' bằng tuyết.

Nhưng, nếu vậy thì——.

"Roswaal, tôi đã nghĩ mãi về chuyện này..."

"Hửm? Chuyện~ gì thế?"

"Về sự thiếu sót trong cuốn Phúc Âm Thư hoàn chỉnh mà ông đang giữ."

"——"

Nghe những lời của Subaru, nụ cười mờ nhạt trên môi Roswaal biến mất. Không khí thoáng chốc khô lại, cảm giác da gà nổi lên bắt nguồn từ ánh nhìn của ma nhân đối diện.

Otto bên cạnh khẽ rụt vai lại, Subaru cũng cảm thấy một áp lực như có gì đó nghẹn lại trong cổ họng. Ma nhân hướng sự tập trung từ đôi mắt hai màu của mình về phía Subaru.

"Nói tiếp đi, Subaru-kun. Về sự thiếu sót của Phúc Âm Thư này... cậu đã nói~ vậy nhỉ."

Hắn thò tay vào chiếc gối sau lưng, thứ được rút ra trong tay Roswaal là một cuốn sách bìa đen——Phúc Âm Thư. Nó cùng loại với cuốn mà Beatrice cầm trong Cấm Thư Khố, chỉ riêng sự xuất hiện của nó tại đây đã khiến không khí trong phòng trở nên nặng nề một cách kỳ lạ.

"Vốn, vốn dĩ... tôi đã cảm thấy có gì đó không ổn trong lời nói của ông, người luôn tuân theo những gì Phúc Âm Thư ghi lại. Chỉ là, có quá nhiều chuyện đáng lo ngại hơn, nên từ trước đến nay tôi đã bỏ qua sự không ổn đó. ...Nhưng, sau khi có thời gian bình tĩnh suy nghĩ về ông và Phúc Âm Thư, tôi đã đào sâu vào sự không ổn đó... và nhận ra một điều."

"Ta nghe đây."

"Cái Phúc Âm Thư mà lũ Tà giáo Ma nữ có... dù là bản không hoàn chỉnh cũng vậy, nhưng nội dung ghi chép không thân thiện thì tạm gác lại. Vấn đề là ở khiếm khuyết mang tính quyết định của cuốn Phúc Âm Thư mà ông đang giữ."

"——"

Nghe từ 'khiếm khuyết', đuôi mày của Roswaal khẽ run lên.

Dù vậy, hắn vẫn giữ im lặng, có lẽ vì sự tò mò về nội dung mà Subaru sắp đưa ra là vô tận. Đối với Roswaal, Phúc Âm Thư đúng như tên gọi của nó, là sợi dây sinh mệnh chống đỡ cho mục đích của hắn.

Nghe nói về sự thiếu sót, khiếm khuyết của nó, hắn không có lý do gì để không lắng nghe.

Hít một hơi nhỏ, Subaru cảm thấy nội tạng run lên vì áp lực như sắp nghẹn lại trong cổ họng, cậu dồn sức vào đôi mắt, trừng trừng nhìn Roswaal và nói.

"Nghe ông nói, Phúc Âm Thư có ghi lại nội dung của chuỗi sự kiện tại 'Thánh Vực' lần này, và cả con đường dẫn đến sự kết thúc của nó. Trong đầu ông, đó là dòng chảy 'thay cho Emilia thất bại trong việc chinh phục Mộ, ta sẽ chinh phục Mộ'. Để khiến Emilia thất bại, ông cho tuyết rơi như một điều kiện để dồn ép con bé, và để Đại Thố tấn công 'Thánh Vực'. Để thúc đẩy quyết tâm của ta, ông dồn dinh thự vào thế khó và gọt giũa đi những 'thứ thừa thãi' trong con người ta.——Vậy, đúng chứ?"

"Phần lớn là như vậy~ đấy. Vậy, khiếm khuyết là gì?"

"...Ông đáng lẽ không biết rằng kết quả của việc làm tuyết rơi sẽ dẫn đến việc Đại Thố xuất hiện. Vì vậy, Phúc Âm Thư của ông không ghi lại kết quả sau khi tuyết rơi. Nó chỉ đơn giản ghi 'tuyết sẽ rơi', và ông thực hiện điều đó vì đó là nội dung cần thiết——một con rối của cuốn sách."

"Ta có tự ý thức được. Dù có là vậy, ta cũng không quan tâm. Bằng việc tuân theo nội dung của cuốn sách, ta có thể có được tương lai mà ta mong muốn. Vậy thì có lý do gì để do dự khi bị những con chữ vô hồn, vô hình điều khiển chứ."

Với thái độ dửng dưng, Roswaal ném ra những lời có vẻ như khẳng định suy luận của Subaru.

Đôi mắt hắn dao động như không thể hiểu được Subaru đang định nói gì, nhưng về phía Subaru, việc suy luận đến đây được khẳng định đã khiến cậu tin chắc rằng giả thuyết trong đầu mình đang dần trở thành hiện thực.——Nếu giả sử là như vậy,

"Cả ta và ông, đều là những tên hề thực sự rồi."

"——Hô."

Roswaal nheo mắt, không khí trong phòng càng thêm nặng nề. Cảm giác như nhiệt độ cũng đã giảm xuống, có lẽ là do sự dao động cảm xúc thầm lặng của ma nhân khiến Mana trong không khí mất đi phương hướng.

Dù sao đi nữa, dù có chọc giận Roswaal ở đây, việc đề cập đến sự không ổn của Phúc Âm Thư là một vấn đề cần thiết. Cả về mặt giải tỏa thắc mắc của Subaru——và cả để gieo rắc nghi ngờ vào tâm thế của Roswaal, kẻ đang cố chấp vào những gì được ghi lại.

"Quay lại vấn đề. Phúc Âm Thư có ghi 'tuyết sẽ rơi'. Giả sử rằng đó vốn là loại tuyết do Emilia tạo ra. Vì Emilia không thể hoặc không làm, nên ông thay thế làm tuyết rơi. Tuân theo, những gì Phúc Âm Thư ghi lại."

"Lại lặp lại rồi. Mau vào kết luận đi. Nội dung đó, có gì thiếu sót, khiếm khuyết..."

"Điều đó cũng có nghĩa là, nếu Emilia không làm tuyết rơi, và nếu không có Phúc Âm Thư, ông cũng sẽ không làm tuyết rơi. 'Thánh Vực' sẽ không có tuyết, cũng có nghĩa là vậy."

Đó là một kết quả đơn giản của sự việc.

Roswaal làm tuyết rơi là vì Phúc Âm Thư ghi như vậy. Nếu Phúc Âm Thư không ghi, hoặc nếu không có sự tồn tại của Phúc Âm Thư, Roswaal không có lý do gì để hành động như vậy.

Trong dòng lịch sử mà Phúc Âm Thư nguyên bản ghi lại, lý do Emilia bao phủ 'Thánh Vực' bằng tuyết là không rõ——nhưng nếu Phúc Âm Thư thực sự đúng, thì vì một lý do nào đó, Emilia phải bao phủ 'Thánh Vực' bằng tuyết. Việc phớt lờ phần 'lý do nào đó' mà chỉ làm tuyết rơi thì chẳng có ý nghĩa gì. Huống chi, một lịch sử nguyên bản không thể thành hiện thực nếu không có Phúc Âm Thư——.

"Một cuốn sách tiên tri mà phải có nó thì lời tiên tri mới thành hiện thực——một thứ như vậy thì gọi gì là sách tiên tri nữa?"

"——"

"Dù có xảy ra những chuyện không thể tin được, không thể xảy ra đi nữa, thì chính vì nó đã ghi lại trước những điều đó nên mới là sách tiên tri chứ. Cái bản không hoàn chỉnh mà Tà giáo Ma nữ có là dạng ghi chép được bổ sung thêm. Nên bên đó, việc câu chữ được hình thành để ứng phó với lịch sử đã thay đổi thì tôi còn hiểu được. Nhưng, Phúc Âm Thư mà ông có thì sao. Cái thứ mang cái danh hiệu hoành tráng là bản hoàn chỉnh đó."

"——"

"Chỉ chăm chăm điều chỉnh cho khớp với nội dung đã được ghi sẵn, để tính nhất quán của câu chữ được đảm bảo thì có ích gì. Phớt lờ toàn bộ những yếu tố khác đã dẫn đến kết quả đó, mà lại tin rằng thời gian sẽ trôi đi đúng như những gì đã được ghi lại, làm sao có thể tin được. Một người thông minh như ông, không thể nào không nhận ra điều đó."

"——"

"Cái đó của ông, chỉ là ngừng suy nghĩ mà thôi, Roswaal."

Subaru chỉ tay và tuyên bố.

Bị những lời đó dội vào mặt, Roswaal tiếp tục giữ im lặng một cách kéo dài. Nhưng, áp lực đã bao trùm căn phòng cho đến lúc đó bỗng nhiên biến mất, và tôi nhận ra Otto, người đã được giải thoát khỏi áp lực, đang thở dốc để làm dịu trái tim mình.

Nhắm cả hai mắt, Roswaal im lặng như đang suy nghĩ. Đôi môi tô son đỏ của hắn, có vẻ như đang khẽ run, phải chăng đó là do ảo giác của Subaru, người mong muốn những lời vừa rồi đã ảnh hưởng đến Roswaal.

Tuy nhiên, cơ hội để hỏi rõ điều đó đã không được cho phép.

"Sách tiên tri... Phúc Âm Thư tồn tại, là tiền đề của lịch sử. Việc nội dung của Phúc Âm Thư được khắc ghi với ý niệm rằng có những kẻ sẽ hành động theo nó là một dòng chảy tự nhiên..."

"Đúng vậy. Một lời phản bác như thế, thật lòng tôi cũng đã nghĩ đến.——Vì vậy, lời phản bác của tôi đối với điều đó, cũng đã được chuẩn bị kỹ càng."

Đối với Roswaal, đó là những lời quá đứt quãng, quá không giống hắn. Do đó, nó dễ dàng bị giọng nói của Subaru, người đã dự đoán trước, thổi bay đi.

Nhắm một mắt, Roswaal chỉ dùng con mắt màu vàng để nhìn Subaru. Từ trước đến nay, Roswaal đã nhiều lần dùng ánh mắt màu vàng tỏa ra ánh sáng ma mị đó để bắn xuyên qua Subaru.

Vì vậy, có lẽ đây là lần đầu tiên ánh sáng màu vàng đó lại yếu ớt đến vậy.

Vừa mơ hồ nhận ra điều đó, Subaru vừa nói.

"Cho tôi xem cuốn Phúc Âm Thư mà ông đang giữ đi. Nếu thấy được những câu chữ được viết trong đó, tôi cũng sẽ chấp nhận lý lẽ của ông."

"——Ực. Chuyện đó, không thể được. Phúc Âm Thư, sẽ không bao giờ cho ai khác ngoài người được nó công nhận là chủ nhân xem nội dung. Chủ nhân của cuốn Phúc Âm Thư này là ta. Dù cậu có nhìn, cũng không thể hiểu được nội dung ghi chép, và nếu người không được sách công nhận chạm vào, thậm chí còn có nguy cơ bị thiêu đốt não..."

"Ông nói nhiều thật đấy, Roswaal. Ông sợ tôi thấy cuốn sách đó đến vậy sao."

Nhìn Roswaal nghẹn lời, Subaru lại là người phải mở to mắt ngạc nhiên.

Sắc mặt thì không thể nhìn rõ nhờ lớp trang điểm trắng bệch, nhưng phản ứng của Roswaal đối với đề nghị của Subaru là một sự từ chối có thể nói là thái quá.

Sự thay đổi thái độ đột ngột đó cho Subaru biết rằng lời chỉ trích của mình đã đánh trúng một điểm yếu của Roswaal hơn cả tưởng tượng.

Nội dung của Phúc Âm Thư, hoặc những gì được ghi trong đó, Roswaal đang che giấu một điều gì đó không được để người khác biết. Thái độ ngoan cố tuân thủ bề mặt của lời tiên tri, có lẽ cũng bắt nguồn từ điều gì đó được che giấu đó.

Nếu không phải vậy, làm sao một người như Roswaal lại không nhận ra sự mâu thuẫn trong bản chất của Phúc Âm Thư.

"Natsuki-san, thêm nữa thì..."

Otto, người đang khách quan quan sát thái độ của Roswaal và Subaru, người đang định xông vào vì cho rằng đây là thời điểm tấn công, đã đưa tay ra như muốn ngăn cản việc truy cứu thêm.

Subaru chỉ quay đầu lại, định gạt đi sự ngăn cản đó, nhưng trước ánh mắt nghiêm túc của Otto đang nhìn mình, cậu đã từ bỏ việc đi đến một kết luận thô bạo.

Otto đang nhìn thấy những thứ mà bản thân cậu, người đang quá hăng máu, không thể thấy được. Và thứ phản chiếu trong mắt cậu ta đang nói rằng, đây chính là thời điểm kết thúc cuộc hội đàm này.

Subaru không có đủ sự dũng cảm liều lĩnh để vượt qua ranh giới đó và phá hỏng toàn bộ cuộc nói chuyện cho đến nay.

"——Roswaal, còn ba ngày nữa. Ngày mai, ngày kia. Và, ngày cuối cùng. Đến lúc đó tôi sẽ giải quyết tất cả. Về phần ông, hãy suy ngẫm lại những gì tôi đã nói đi."

"Cậu định tạo ra một món nợ cho ta sao~.——Hãy cảm ơn bạn cậu, Otto-kun đi. Cậu ta đã nhận ra một đường phân thủy không tốt cho cả ta và cậu."

Vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, Roswaal giấu Phúc Âm Thư ra sau lưng. Rồi hắn nhún vai, ném một lời cuối cùng cho nhóm Subaru đang hướng ra cửa phòng.

"Từ giờ ta sẽ bắt đầu luyện thuật thức để điều khiển thời tiết. Để biến những gì Phúc Âm Thư ghi lại thành chính sử.——Làm như vậy, là phương châm của ta."

"Tùy ông thôi. Nếu ông đã ngoan cố bám víu vào nó đến thế thì đành chịu."

Đặt tay lên tay nắm cửa, Subaru quay cả người lại, nhìn thẳng vào Roswaal.

Cậu đối đầu trực diện ánh mắt của mình với ánh mắt của ma nhân.

"Khi mọi chuyện kết thúc, tôi sẽ đổ mực lên Phúc Âm Thư của ông và bôi đen nó.——Chỉ sau khi như vậy, ông mới có thể nhìn về phía trước bằng chính đôi mắt của mình."

※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

——Kết thúc cuộc nói chuyện khó mà phán đoán là có ý nghĩa hay vô nghĩa với Roswaal, Subaru chia tay Otto và đến thăm phòng của Emilia.

"——Barusu, đến rồi à."

"À, đến rồi. Xin lỗi đã để cô phải trông một mình lâu như vậy."

Thấy Subaru đến, Ram, người đang trông chừng Emilia trong phòng, tỏ vẻ chán chường. Vẻ mặt vô cảm không chút nhiệt độ đó vẫn là cô của thường ngày, nhưng gò má của cô trong bóng tối có vẻ hơi căng cứng, phải chăng đó là do Subaru tưởng tượng?

"Cuộc nói chuyện với Roswaal kết thúc rồi. Emilia để tôi trông cho, cô có thể rời khỏi đây được rồi."

Không đề cập đến chuyện đó, Subaru kéo một chiếc ghế ra và ngồi vào vị trí có thể nhìn thấy Emilia giống như Ram. Thấy Subaru ngồi xuống bên cạnh, Ram khẽ liếc mắt rồi lẩm bẩm.

"Ram lo không biết Barusu có làm trò gì bậy bạ với Emilia-sama đang ngủ không."

"Tôi không muốn nghĩ rằng mình lại mất uy tín trong mắt cô đến mức bị nghi ngờ làm trò bậy bạ trong tình huống này đâu."

"Uy tín thấp là phải rồi. Dám chống lại chủ nhân Roswaal-sama, lại còn ở trong thế đối đầu ngay trong 'Thánh Vực' chật hẹp này."

"…………"

Dù là điều hiển nhiên, nhưng Ram dường như cũng biết về nội dung giao kèo——vụ cá cược giữa Subaru và Roswaal.

Ram là người có lòng trung thành đến mức không ngần ngại hy sinh bản thân cho Roswaal đến tận cùng. Đối với Roswaal, người có thể lợi dụng không chút nghi ngờ như một quân cờ để biến nội dung của Phúc Âm Thư thành sự thật, có thể nói chỉ có cô mà thôi.

"Cô, nghĩ sao về chuyện này?"

"——"

Trước câu hỏi không có chủ ngữ, Ram không trả lời. Cô chỉ quay người từ phía đang nhìn nghiêng sang đối diện với Subaru, chờ đợi những lời tiếp theo của cậu.

Trước thái độ đó, Subaru vừa sắp xếp lại những cảm xúc rối bời vừa lựa lời.

"Nội dung của Phúc Âm Thư, tôi không biết cô biết đến đâu. Nhưng, nếu Roswaal làm theo những gì cuốn sách đó nói, 'Thánh Vực' sẽ trở nên hỗn loạn. Garfiel, Ryuzu-san, và cả những người khác nữa, không biết có được bình an vô sự không..."

"Nếu định dùng đó làm lý do thuyết phục Ram, thì cậu nông cạn quá rồi, Barusu."

Những lời gay gắt của Ram cắt ngang lời Subaru đang định nói tiếp. Cô phản chiếu hình ảnh Subaru trong đôi mắt màu hồng nhạt của mình, bắn xuyên qua cậu bằng một ánh sáng không hề lay chuyển.

"Trong lòng Ram, thứ quan trọng nhất cần đặt ở vị trí cao nhất chỉ có một. Điều đó sẽ không bao giờ lung lay. Vị trí đó sẽ không bao giờ bị lung lay bởi bất cứ thứ gì khác. Tuyệt đối. Vì vậy, đừng mong rằng những lời đó có thể làm Ram thay đổi."

"…………"

"Vả lại——vấn đề của Ram, đã là thứ được gửi gắm đi rồi."

Ram lẩm bẩm với Subaru, người đang hối hận vì đã chọn sai lời. Nghe những lời đó, Subaru ngẩng mặt lên, định hỏi rõ ý tứ, nhưng Ram đã đứng dậy trước.

Phủi đầu gối, Ram nhìn vào khuôn mặt đang ngủ của Emilia lần cuối, rồi quay lại với Subaru.

"Giao Emilia-sama cho cậu. Sáng mai Ram sẽ lại đến chăm sóc cho Emilia-sama."

"A, à... được rồi. Với lại, lời nói lúc nãy có ý gì..."

"Ai biết được."

Cách trả lời đó chính là câu trả lời, rằng cô không có ý định trả lời.

Nói xong, Ram rời khỏi phòng không chút lưu luyến. Định gọi với theo bóng lưng cô, nhưng Subaru không nghĩ ra được gì cả, đành đứng nhìn.

Cánh cửa phòng đóng lại, chỉ còn lại Subaru và Emilia trong phòng.

Chừng nào Emilia vẫn còn đang ngủ trên giường, việc Subaru có thể làm ở đây chỉ là tiếp tục ngắm nhìn khuôn mặt đang ngủ của cô.

Sau khi ôm lấy Emilia đang hoảng loạn, khóc lóc gào thét và chứng kiến cô ngất đi, đã hơn mười tiếng đồng hồ trôi qua——vẻ mặt của Emilia khi ngủ không bị ác mộng làm phiền là điều duy nhất an ủi.

Nếu ngay cả trong mơ cô cũng bị quá khứ dồn ép và hành hạ, thì cô thực sự không còn nơi nào để tâm hồn được bình yên.

Dù có tỉnh dậy, điều chờ đợi Emilia cũng là hiện thực đã bị cắt đứt mối liên kết với Puck. Để đối mặt với điều đó, sẽ cần bao nhiêu thời gian.

Sự tồn tại của Subaru có thể xoa dịu nỗi đau đó đến mức nào, cậu không biết. Cậu chắc chắn rằng mình rất muốn trở thành sức mạnh cho cô——nhưng đến mức nào.

"...ru"

"——Hả?"

Bất chợt, ý thức của Subaru đang chìm trong biển suy tư phản ứng với một tiếng gọi khe khẽ.

Nhìn lại, đầu của Emilia trên giường khẽ nghiêng, đôi mắt màu tím biếc hé mở đang nhìn chằm chằm vào Subaru.——Cô ấy, đã tỉnh lại.

"Ồ, tỉnh rồi à... Emilia, em có sao không?"

"——Subaru."

"À, là anh đây. Cơ thể, có vấn đề gì không? Em đã ngủ suốt... đợi đã, để anh đi lấy nước."

"Không cần đâu."

Emilia gọi Subaru lại khi cậu đang định đứng dậy và chạy ra ngoài.

Trước những lời mạnh mẽ đến bất ngờ, Subaru kinh ngạc, bất giác đặt lại cái hông đã nhấc lên xuống ghế.

"...Emilia?"

"Không cần đâu. Em không sao... ở lại đây đi."

Trước giọng nói hạ tông của Subaru, Emilia đáp lại một cách rành mạch.

Qua những sự kiện mấy ngày nay, cậu đã biết Emilia có huyết áp thấp và yếu vào buổi sáng. Cái đầu quay cuồng của Emilia sau khi ngủ dậy là không tầm thường, và bây giờ sau một giấc ngủ dài cũng không phải là ngoại lệ——nhưng trong đôi mắt màu tím biếc của Emilia, không hề có chút dấu hiệu nào cho thấy cô còn vương vấn giấc ngủ dài đó.

"Em, có hiểu tình hình không?"

"...Ừm. Hôm nay, em đã ngủ quên cả một ngày rồi nhỉ. Đã để mọi người phải chờ đợi, vậy mà em, đang làm gì thế này... xin lỗi nhé."

"Chuyện đó! Không ai trách em đâu. Quan trọng hơn, vấn đề là..."

Trước lời xin lỗi của Emilia, Subaru do dự không biết có nên nhắc đến chuyện của Puck không. Cậu đã nghĩ đó sẽ là chủ đề đầu tiên được nhắc đến khi cô tỉnh dậy và nắm được tình hình. Vậy mà nó lại bị gác lại, thay vào đó là sự quan tâm đến những người xung quanh. Chẳng lẽ, vì cú sốc quá lớn, cô đã quên mất sự thật rằng giao kèo với Puck đã bị cắt đứt——,

"Đừng lo, Subaru."

"Ơ, hả...?"

"Em, việc Puck đã đi mất... em không quên đâu. Em vẫn nhớ rõ. Em không quên để trốn tránh đâu."

"Vậy, sao...?"

"Ừm..."

Nhận được cái gật đầu ngắn, Subaru hiểu rằng Emilia không quên sự thật đó. Nhưng, nếu vậy thì tại sao, Emilia lại có thể giữ được vẻ mặt bình tĩnh đến vậy.

Đối với Subaru, người biết được bộ dạng của cô ngay sau khi biết Puck đã đi mất, sự bình tĩnh của Emilia bây giờ quả thực là một điều thiếu thực tế.

Tuy nhiên, trước Subaru đang không thể dễ dàng chấp nhận sự tình, Emilia nói.

"Xin lỗi nhé, Subaru. Vì em đã để anh thấy nhiều mặt không tốt của mình... nên đã làm anh lo lắng nhiều lắm, đúng không."

"Không, lo lắng thì em cứ lo cho anh bao nhiêu cũng được. Anh không quan tâm chuyện đó. Không quan tâm nhưng... ngược lại, bây giờ em mới là người..."

"——Nhiều lắm, nhé. Em đã có, đã có thể, suy nghĩ nhiều điều. Trong mơ."

Với giọng nói trầm lặng, Emilia ngắt lời sự giằng xé của Subaru. Trước vẻ mặt cúi xuống của cô, Subaru nín thở nhìn vào. Hàng mi dài run rẩy, Emilia lại hướng mắt về phía Subaru.

"Em muốn tin rằng, đến sáng mai, em sẽ ổn thôi... nên, Subaru, xin anh."

"...Ồ, ừm."

"Nắm tay em đi. Anh sẽ ở đây đến sáng chứ? Nếu vậy thì chắc chắn, em sẽ..."

Những ngón tay trắng ngần của Emilia rụt rè đưa ra từ trong chăn.

Nhìn bàn tay được đưa ra đó, Subaru không chút do dự nắm lấy bằng tay mình. Cậu bao bọc lấy những ngón tay mảnh mai, thanh tú một cách chắc chắn.

"Nếu chỉ có vậy thì quá đơn giản. Nhưng, Emilia..."

"Xin lỗi nhé, Subaru. Em biết chắc là anh có nhiều điều muốn nói và muốn hỏi lắm. Nhưng... hãy đợi đến sáng. Đến lúc đó, em sẽ cố gắng."

"——"

"Vì vậy, hãy cứ như thế này đến sáng nhé——Subaru."

Trước giọng nói như khẩn cầu của Emilia, Subaru không nói thêm lời nào nữa.

Cậu chỉ kéo ghế lại gần giường hơn, đưa bàn tay đang nắm của Emilia đến bên gối của cô. Rồi cậu gật đầu với Emilia đang nhìn mình bằng đôi mắt run rẩy.

"Anh hiểu rồi.——Cứ làm vậy đi, Emilia."

"Ừm... cảm ơn anh."

Chỉ trao đổi những lời ngắn ngủi, đôi mắt Emilia lại một lần nữa khép lại.

Khác với sự mất ý thức kéo dài từ sáng, lần này là một giấc ngủ tự nguyện để đôi cánh được nghỉ ngơi. Khi tỉnh dậy từ đó, cô sẽ nói những lời gì.

Tình trạng tồi tệ nhất được dự đoán, Emilia đã tự mình khắc phục được.

Vừa cảm thấy nhẹ nhõm vì điều đó, Subaru vừa ngắm nhìn khuôn mặt đang ngủ của Emilia.

"...Em tin anh."

Bất chợt, cậu nghe thấy tiếng Emilia thì thầm trong hơi thở ngủ, Subaru khẽ thở dài.

——Khi bình minh đến, tình hình sẽ lại bắt đầu chuyển động.

Bình minh quyết định, chỉ còn vài giờ nữa là đến.

Và——.

※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

"Cuộc nói chuyện với Barusu, đã thế nào rồi ạ?"

"Có thể nói là hòa nhau~ nhỉ. Đối với cả ta và cậu ta, đều là một cuộc giằng co. Vốn dĩ, ta cũng muốn tránh can thiệp quá nhiều vào tình hình này mà."

Trong căn phòng tối, chủ nhân và người hầu đang trò chuyện ở một khoảng cách gần hơn mức cần thiết.

Kéo Ram đang đứng cạnh giường lại, ôm đầu cô vào lòng, Roswaal hồi tưởng lại cuộc nói chuyện lúc trước.

Thực tế, việc làm lung lay ý chí của Subaru, người đã quyết tâm, không phải là chuyện dễ dàng. Dù tầm nhìn rõ ràng về tương lai vẫn chưa được xác định, nhưng ở phần cốt lõi, có thể cảm nhận được một ý chí sắt đá.

Sự tồn tại của Otto đứng bên cạnh cũng là một tổn thất đối với Roswaal. Otto, người nắm bắt tình hình một cách khách quan và điều khiển Subaru một cách hiệu quả vào những thời điểm cần thiết, đã hoàn thành tốt vai trò của một người cân bằng, cả về mặt không để cuộc nói chuyện đổ vỡ, và cả về mặt không để cả Subaru và Roswaal đi quá xa.

Có lẽ nếu không có sự tồn tại của cậu ta, Roswaal đã có thể dùng tài ăn nói của mình để bẻ cong suy nghĩ của Subaru——.

"Cứ ngỡ chỉ là một khán giả không bao giờ lên sân khấu... ai ngờ lại là một tay cừ khôi~ nhỉ. Subaru-kun có được một người bạn tốt thật."

"...Nếu ngài thấy phiền, Ram có thể xử lý được không ạ?"

"Thôi bỏ đi. Nếu quyết định như vậy, thì nên làm ngay tại cuộc nói chuyện lúc nãy. Một khi đã không làm, ta không còn đại nghĩa để lựa chọn như vậy nữa. Quan trọng hơn... việc ta nhờ thì sao?"

Nhắm một mắt, Roswaal nhìn xuống Ram bằng con mắt màu vàng. Trong vòng tay hắn, Ram, người đang được chủ nhân ôm, lắc cái đầu màu hồng đào của mình, rồi ngẩng mặt lên từ trong lòng hắn.

"Không có trở ngại gì ạ. Đã tiến hành, đúng như mong muốn của Roswaal-sama."

"Vậy sao. Ta đã nghĩ, nếu đúng thời điểm thì... không biết chuyện sẽ ra sao~ nhỉ."

Trước cái gật đầu của Ram, Roswaal gật đầu hài lòng, dùng cánh tay còn lại vuốt ve đầu cô gái. Ram đón nhận điều đó với vẻ mặt ngây ngất, say sưa.

Roswaal thoáng nhìn cô gái đang ngưỡng mộ mình trong vòng tay với ánh mắt thương hại.

"Đừng nghĩ xấu về ta nhé, Subaru-kun. Ta đã cam kết, là sẽ không ra tay trực tiếp. Nhưng mà... việc bày mưu tính kế như thế này từ trên giường bệnh, chắc cũng được cho phép~ nhỉ."

"——"

"Nào, không biết cậu ta sẽ phản ứng ra sao đây."

Trên môi Roswaal nở một nụ cười mờ nhạt, tràn đầy cảm xúc khoái trá.

"Nếu một cô bé trong sạch biết được rằng mình đã nghe thấy toàn bộ cuộc bàn bạc đầy âm mưu quỷ kế vừa rồi... không biết cậu Subaru sẽ cho ta xem bộ mặt như thế nào nhỉ~?"

※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

——Đó là một căn phòng tối.

Bóng tối bao trùm căn phòng đã tắt đèn, cho đến khi bình minh ló dạng ngoài cửa sổ, căn phòng chỉ tràn ngập bóng đêm và tiếng bước chân của những giấc mơ.

Cánh cửa đã đóng, căn phòng bị cách biệt với thế giới bên ngoài, sự tĩnh lặng thống trị không gian.

Và, ở trung tâm căn phòng, trong bóng tối, có một chiếc giường, trên đó có một cô gái đang nhắm mắt nằm.

Sự tĩnh lặng đến mức không nghe thấy cả tiếng thở khi ngủ——nhưng, bỗng có một âm thanh phá vỡ nó.

Đó là,

"...Đồ nói dối."

Một giọng nói yếu ớt, khàn khàn được thốt ra.

Một lời oán trách quá đỗi nhỏ bé, được cô gái nằm trên giường thốt ra.

"Subaru, đồ nói dối."

Lời thì thầm được lặp lại lần nữa.

Nắm chặt bàn tay trống không, Emilia, người bị bỏ lại một mình trong phòng, lên án lời nói dối của chàng trai đã không còn ở đây.

——Cho đến khi bình minh quyết định đến, chỉ còn lại vài giờ ngắn ngủi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!