"Gì vậy, mặt mày ủ rũ thế kia. Có chuyện gì lo lắng à?"
Ngay trước khi đến được tháp điều khiển, Ricard lên tiếng hỏi người kỵ sĩ đang có vẻ mặt đăm chiêu.
Dừng bước, Julius ngạc nhiên nhướng mày.
"Ngạc nhiên thật đấy, Ricard. Không ngờ cậu lại có thể tinh tế quan tâm đến những cảm xúc vi diệu của người khác như vậy."
"Đừng có dùng mấy lời vòng vo vớ vẩn để lảng tránh. Ở đây chỉ có mỗi mình tui thôi. Tiểu thư cũng không có ở đây, nên thỉnh thoảng than thở một chút tui cũng sẽ giữ bí mật cho."
"...Tôi chịu thua cậu rồi."
Bình thường thì ít có dịp cảm nhận được, nhưng trông có vẻ đại khái thế thôi chứ Ricard rất giỏi nhìn người.
Nếu không như vậy, anh ta đã chẳng thể làm đoàn trưởng của một tập thể như 'Nanh Sắt', và nếu nghe qua tiểu sử đầy sóng gió của anh ta thì cũng có thể hiểu được. Nếu không quan sát xung quanh, chỉ biết lo cho bản thân thì không thể sống sót. Cả hai thân phận nô lệ và lính đánh thuê đều là như vậy.
"Chà, cái này gọi là gừng càng già càng cay đó mà! Dù sao thì, trong phe cánh của tụi này, tui cũng định đóng vai một ông bố đáng tin cậy. Tui lúc nào cũng sẵn lòng cho con rể tương lai lời khuyên đó."
"Con rể thì thật quá lời rồi. Tôi không hề có những suy nghĩ bất chính như vậy với Anastasia."
"Gì vậy, tui có nói là tiểu thư đâu. Biết đâu là Mimi thì sao. Ngoài ra con gái của tui còn nhiều lắm, mà người đầu tiên cậu nghĩ đến là tiểu thư thì đã chẳng có sức thuyết phục rồi."
"..."
Julius cười khổ. Dáng vẻ lặng lẽ lắc đầu của cậu vẫn luôn tao nhã như mọi khi, nhưng việc lựa chọn từ ngữ và cách diễn đạt lại thiếu đi sự sắc sảo.
Và dấu hiệu đó,
"Từ lúc chiếm lại tòa thị chính, cậu đã có vẻ là lạ rồi. Tiểu thư cũng đồng ý như vậy. Tiểu thư có vẻ không hỏi sâu vào được, nhưng tui thì sẽ hỏi đó."
"Cậu không nương tay chút nào nhỉ."
"Đương nhiên rồi, vì đây là chuyện sống chết mà. Giao lưng cho một kẻ đang do dự thì tui đây cũng xin miễn. Cậu có thể đưa ra lý lẽ gì đó hợp lý để phản bác lại không?"
"...Không, cậu nói đúng. Người sai là tôi. Đúng là lúc này, tôi đang phải đối mặt với một sự do dự mà đến mức ngần ngại không dám nói ra."
Thành thật gật đầu trước sự truy hỏi của Ricard, Julius nhíu đôi mày thanh tú của mình.
Thế nhưng, từ vẻ mặt phiền muộn đó không có thêm lời nào được thốt ra. Thái độ này khiến Ricard mất kiên nhẫn, anh ta khịt mũi có phần không vui. "Sao lại im lặng ở đó. Cậu đang do dự chuyện gì. Cứ thẳng thắn nói ra là được rồi còn gì. Cậu đang do dự về cái gì, vì điều gì?"
"..."
"Julius."
"Xin lỗi. Phải nói thế nào đây, tôi không tìm được từ ngữ thích hợp. ...Nguyên nhân cho sự do dự của tôi, như cậu đã đoán, là Đại Tội Tư Giáo mà chúng ta đã gặp ở tòa thị chính. Chắc chắn đó là kẻ tự xưng là Roy Alphard của 'Bạo Thực'. Chắc chắn là vậy, nhưng..."
Ngập ngừng cắt ngang lời nói, Julius để lộ sự hoang mang trong đôi mắt màu vàng của mình.
"Giống như các Đại Tội Tư Giáo khác, chắc chắn 'Bạo Thực' cũng sở hữu một loại quyền năng khó hiểu nào đó. Sự ghê tởm của việc ăn ký ức, ăn tên tuổi, phần nào có thể hình dung được từ những thiệt hại do Bạch Kình gây ra. Nhưng..."
"Julius...!"
Ngay khi sắp chạm đến cốt lõi, tiếng gọi của Ricard mang theo một chút nôn nóng vang lên. Julius cũng ngay lập tức hiểu được ý nghĩa của nó.
...Truyền đến từ dưới chân, không khí rung chuyển, âm thanh biến mất khỏi thế giới, và ánh sáng vút lên trời cao.
Cảnh tượng cột cực quang màu xanh lam xuyên thủng bầu trời đêm không gì khác hơn là... Dư âm từ nhát chém của cá nhân mạnh nhất thế gian này.
"Chơi lớn thật đấy. Kia chắc chắn là một đòn của Kiếm Thánh, phải không?"
"Ừ, chắc là Reinhard. Có vẻ như Subaru và mọi người đã tiếp xúc với 'Cường Dục'. Chúng ta không thể chậm trễ được. Chúng ta cũng phải nhanh lên."
Khi cuộc tấn công vào một Đại Tội Tư Giáo khác bắt đầu, không có gì đảm bảo rằng các Đại Tội Tư Giáo còn lại sẽ không đồng loạt trả đũa, nhưng cũng không thể nói rằng sẽ không có hành động nào xảy ra.
Hướng đến tháp điều khiển đang ở ngay trước mắt, Julius và Ricard tăng tốc.
"Vậy, 'Bạo Thực' có gì lạ? Hắn là một con quái vật kinh khủng đến thế sao!?"
Vác cây đại đao trên vai, Ricard hỏi Julius đang đi trước để tiếp tục câu chuyện dang dở. Julius chỉ quay đầu, dùng ánh mắt phủ nhận.
"Không. Dù có vẻ hắn chưa dùng hết sức, nhưng ít nhất, kỹ năng của 'Bạo Thực' không đến mức vượt ngoài tầm hiểu biết của con người. Nếu hai chúng ta hợp sức thì hoàn toàn có thể đối phó. ...Tuy nhiên, sự đáng sợ của kẻ địch lại nằm ở một chỗ khác."
"..."
Câu trả lời không rõ ràng là vì chính Julius cũng không hiểu được phần thực sự của sự ghê rợn đó. Và việc cậu không đề cập đến điều này trong cuộc thảo luận lựa chọn đội tấn công trước đó là một sự bướng bỉnh hiếm thấy của Julius.
Julius coi 'Bạo Thực' là một kẻ địch đáng sợ và khó lường, nhưng cậu vẫn nghĩ rằng mình phải giao kiếm với hắn một lần nữa.
Lý do nằm ở đâu, Ricard không biết.
Chính Julius cũng không thể diễn tả rõ ràng bằng lời.
"..."
Dậm chân lên nền đá, họ rẽ vào một góc phố. Và rồi, khi đứng trước một trong bốn tòa tháp điều khiển nổi bật so với các tòa nhà khác...
"Aaa, mình biết là cậu sẽ đến mà. Mình biết mà. Phải, phải rồi, đúng thế, đúng không nào, đúng chứ, đúng vậy đấy, chẳng phải sao, chắc chắn là thế rồi, chính vì thế nên! Chờ đợi mới đáng giá làm sao!"
...Trước lối vào của tháp điều khiển, một cậu bé đang đứng trên quảng trường lát đá. Khoác trên mình mảnh giẻ rách bẩn thỉu, mái tóc màu nâu cháy để dài tự nhiên. Đôi mắt long lanh một cách điên cuồng tỏa sáng vui vẻ, từ miệng lộ ra chiếc răng nanh sắc nhọn và chiếc lưỡi nhỏ giọt nước dãi.
Thân hình nhỏ bé, hai cánh tay buông thõng. Nhìn từ bất cứ góc độ nào, cậu ta cũng chỉ giống một đứa trẻ lang thang không có chút sức mạnh đáng kể nào... nếu không có luồng quỷ khí đáng sợ tỏa ra từ toàn thân.
"Để chắc chắn thôi. ...Là hắn ta, không sai chứ?" Không hỏi có phải là hắn không. Chắc chắn là hắn, đó là một sự khẳng định.
Trước câu hỏi của Ricard, Julius cũng chỉ lặng lẽ gật đầu đáp lại.
Không sai, không chút nghi ngờ, kẻ đứng đó chính là Đại Tội Tư Giáo của 'Bạo Thực'.
Kẻ báng bổ thấp hèn nhất, kẻ nhai nuốt ký ức và tên tuổi của người khác.
"Roy Alphard..."
"Vâng, hoàn toàn chính xác. Đó là tên của bọn mình. Vui thật khi cậu còn nhớ. Vui lắm. Vui ghê. Vui thật đấy. Vì vui. Chính vì vui, nên cuồng ẩm! Bạo thực! Mới đáng để cắn xé, đáng để nuốt chửng chứ. Hơn nữa..."
Được gọi tên, Alphard cười một cách tàn nhẫn. Ánh mắt hắn ta chuyển sang Ricard đang đứng cạnh Julius.
Mở cái miệng đầy răng nanh, hắn khịt mũi với ánh mắt ngây ngất.
"Lần này còn dẫn theo cả một chú cún con có vẻ ngon miệng nữa chứ. Sự quan tâm đó làm mình vui không chịu được. Dù sao thì, chỉ có mỗi cậu Julius Juukulius thì không đủ no bụng. Phải nói sao nhỉ, nhạt nhẽo lắm."
"Những lời lăng mạ của ngươi ta cũng nghe chán rồi. Để kết thúc nhanh chóng, lần này ta đã nhờ bạn đồng hành. Một chọi nhiều tuy không được tao nhã cho lắm, nhưng..."
"Aaa, được rồi, bỏ qua mấy lời dạo đầu đó đi. Cứ làm thế để nâng cao tinh thần đúng là rất giống cậu Julius, nhưng mà, mình thấy nó cũng nhạt nhẽo lắm. Bọn ta là những người sành ăn nên rất kén chọn hương vị, mà cậu Julius lại là một trong những người kém hấp dẫn nhất mà bọn ta từng thấy! Trông cứ gọn gàng sạch sẽ quá mức ấy."
"Vậy sao... So với sự chào đón nồng nhiệt lúc trước, ngươi lại nói những lời lạnh lùng quá nhỉ."
Cái đó thì đành chịu thôi! Không phải ý muốn của bọn ta, bọn mình đâu, mà là có chút bị ảnh hưởng ấy. Có chút nói không đi đôi với làm thì mong cậu bỏ qua cho, vì bản chất của bọn ta là vậy mà.
Vừa vẫy tay, Alphard vẫn không thay đổi thái độ trêu chọc. Trước thái độ khiêu khích, Julius vẫn giữ được bình tĩnh, nhưng thay vào đó, Ricard lại không thể che giấu sự khó chịu. Anh ta tặc lưỡi, bẻ khớp cổ.
"Ôi ôi, nói năng tùy tiện quá nhỉ, nhóc con. Nếu mày nghĩ là con nít thì sẽ được bỏ qua thì lầm to rồi đấy. Những gì bọn mày đã làm chẳng có chút gì dễ thương cả. Đã vượt qua cái ngưỡng chỉ cần đánh vào mông là xong rồi. Tao sẽ bổ đôi cái sọ của mày ra."
"Ôi, sợ quá sợ quá. Đừng có lườm bằng vẻ mặt đáng sợ như thế chứ. Nếu việc gọi là cún con làm ông khó chịu thì bọn ta xin lỗi, ông Ricard Welkin. Bọn ta đây cũng có chút ngưỡng mộ ông đấy chứ? Cái sự đại khái không biết sợ, nói chuyện oang oang ấy!"
"...?"
Bị gọi tên, Ricard nhíu mày liếc nhìn Julius. Đáp lại ánh mắt đó, Julius lắc đầu.
Lạ thật. Lời nói của Alphard, nếu chỉ coi là lời nói nhảm của một kẻ điên thì vẫn có gì đó không thể xóa đi được cảm giác kỳ quặc. Ví dụ như... hắn biết tên của Ricard từ khi nào?
"Thằng nhóc quái đản. ...Mày điều tra tên của bọn tao từ đâu ra vậy."
"Điều tra gì đâu, bọn ta không làm mấy chuyện khôn lỏi đó. Bọn ta chỉ đang nói những điều hiển nhiên phải biết thôi. Đúng không, cậu Juliuus?"
"Dù cậu có tìm kiếm sự đồng tình thì tôi cũng khó mà trả lời được. Tôi không biết nhiều về cậu như cậu biết về tôi. Vì vậy, tôi sẽ coi đó là thủ đoạn của cậu."
"Đấy, lại đưa ra kết luận nhàm chán rồi. Dù đang bận tâm đủ thứ, cả bất an, bất mãn, lẫn khó chịu! Cứ giấu hết trong lòng, gạt chuyện của mình ra sau! Đó là một đức tính tốt của một kỵ sĩ, nhưng mà, với tư cách một con người thì thật nhàm chán."
Rút thanh kỵ sĩ kiếm, Julius lặng lẽ thì thầm điều gì đó.
Ngay lập tức, ánh sáng hiện lên xung quanh Julius, sáu luồng sáng rực rỡ bao quanh thân hình cao lớn của cậu.
Sáu Chuẩn Tinh Linh mà Julius dẫn theo.
Là sự dung hợp giữa kiếm kỹ và tinh linh thuật, thứ đã làm nên danh hiệu 'Kỵ sĩ Tối Ưu' của Tinh Linh Kỵ sĩ Julius.
"Cái mùi thơm của sự tự ti, cái vị đậm đà của việc trải qua thất bại, cái vị ngọt ngào của việc khao khát mãnh liệt một điều gì đó, hay cảm giác no nê của một bí mật được ôm ấp trân trọng, cậu chẳng có cái nào cả!"
"...Ricard. Ngay từ đầu tôi sẽ dùng toàn lực. Hãy phối hợp với tôi."
"Ồ, cứ giao cho tui."
Vung hai tay, từ cổ tay áo của Alphard lộ ra những con dao găm được buộc vào. Sử dụng hai con dao găm là cách chiến đấu của 'Bạo Thực', nhưng đó là một vũ khí không đáng tin cậy để chống lại cả ma pháp của Julius lẫn đòn tấn công của Ricard.
Trận đấu này, nếu không có phục binh, thắng bại đã rõ ràng.
Dù vậy, trong mắt Ricard, thái độ của Alphard không hề giống như đang bước vào một trận chiến mà phần thua đã nắm chắc.
"Tinh Linh Kỵ sĩ, Julius Juukulius."
Lịch sự, Julius tự xưng tên trước khi bước vào trận chiến.
Ricard, người vác đại đao bên cạnh, không có sự nghiêm túc để xưng tên theo. Anh ta chỉ tập trung ánh mắt, cố gắng vạch trần bí mật đằng sau sự ung dung của 'Bạo Thực'.
Không hề để tâm đến ánh mắt của Ricard, Alphard cười khẩy.
"Được thôi, được lắm, được chứ, có lẽ được, chẳng phải tốt sao, chắc là tốt, tốt mà, tốt lắm chứ, chính vì tốt nên! Cuồng ẩm! Bạo thực! Mỹ thực, ác thực, bão thực, quá thực! Vị đậm, vị nhạt, vị ngon, vị lạ! Ta sẽ nuốt chửng tất cả! Một cuộc đời vô vị cũng là một hương vị mà bọn ta chưa từng biết đến!"
"...El Clausel."
Sáu luồng sáng vẽ thành một vòng tròn trước mặt Julius, và từ mũi kiếm được đâm vào trung tâm, một cột cực quang bắn thẳng về phía Alphard.
Nhiều thuộc tính hòa trộn, sức mạnh hủy diệt vẽ nên một dải cầu vồng là một đòn tấn công nuốt chửng tất cả.
Chậm hơn ánh sáng chói lòa, Ricard cũng lao tới với một lực đủ để phá nát nền đá. Anh ta vung đại đao, sẵn sàng nghiền nát Alphard bất kể hắn di chuyển thế nào trước cột cực quang.
Nhát chém mang theo cuồng phong và cột cực quang màu cầu vồng mang theo sự hủy diệt... đối mặt với chúng, Alphard nhe ra hàm răng nanh hung ác.
"...Thật sự, huynh trưởng đúng như tưởng tượng, thật tuyệt vời. Bọn em ngây ngất luôn đấy, thật tình."
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
...Dưới ánh trăng, một vệt bạc xé gió, những tia lửa tóe lên tạo thành một bản giao hưởng của kiếm kích.
Một bên của cuộc đấu kiếm là lưỡi kiếm sắc bén của Kiếm Quỷ điều khiển song kiếm.
Đối mặt với ông là một nữ kiếm sĩ điều khiển luồng kiếm khí mềm mại như dòng nước chảy.
Những vệt sáng từ hai lưỡi kiếm nhảy múa loạn xạ giữa không trung, và tiếng va chạm của thép, vốn dĩ phải rất khốc liệt, lại mang một vẻ gì đó mong manh và buồn bã. Tiếng va chạm chói tai của những nhát chém gợi nhớ đến những cái vuốt ve của đôi tình nhân đang tìm đến nhau.
Lý do tạo ra ảo giác đó có lẽ là vì kiếm kích của hai kiếm sĩ này đã hòa hợp với nhau đến mức không thể hơn được nữa.
"Shíiiii!"
Nín thở, song kiếm của Kiếm Quỷ được tung ra theo những quỹ đạo tự do, không phân biệt trên dưới, trái phải.
Quỹ đạo của những nhát chém hình vòng cung thậm chí còn mang tính nghệ thuật, và những nhát chém được mài giũa sắc bén là một đỉnh cao mà mọi kiếm sĩ đều hướng tới.
Nếu là một kiếm sĩ tầm thường, có lẽ việc bị mê hoặc bởi lưỡi kiếm đã có thể trở thành nguyên nhân của thất bại, những nhát chém sắc bén đến mức đó được tung ra một cách hào phóng.
"..."
Vô số nhát chém, mỗi nhát đều có thể gây ra vết thương chí mạng.
Tuy nhiên, kỹ năng của người cầm thanh trường kiếm đỡ lấy cơn bão tấn công đó cũng không thuộc về cõi người.
Bản thân sự tồn tại của thanh trường kiếm được vung lên đã là một điều dị thường.
Chiều dài của lưỡi kiếm, vốn được cho là khó có thể sử dụng như một vũ khí, lại tương đương với chiều cao của người cầm nó. Nhưng nữ kiếm sĩ với cánh tay mảnh khảnh lại vung thanh kiếm dài đó một cách nhẹ nhàng như thể không cảm nhận được trọng lượng.
Chiếc mũ trùm che kín toàn thân, tự giới hạn tầm nhìn của mình, người cầm trường kiếm làm lay động mũi kiếm bằng những chuyển động mượt mà như đang khuấy nước. Tốc độ, độ sắc bén, cả hai đều không thể sánh bằng song kiếm vô tận đang lao tới. Dù vậy, những nhát chém của Kiếm Quỷ vẫn bị thân kiếm của thanh trường kiếm chặn lại như bị hút vào.
Những tiếng động chói tai và tia lửa liên tiếp vang lên, trước mặt Kiếm Quỷ đang tặc lưỡi tiếc nuối, nữ kiếm sĩ nhảy lùi một bước lớn. Phản ứng của Kiếm Quỷ bị chậm lại trước chuyển động không có động tác báo trước, và ngay khoảnh khắc ông bước lên để đuổi theo... một luồng sáng đâm vào giữa hai hàng lông mày của Kiếm Quỷ.
"...Nuu!"
Thứ lóe lên trong tích tắc là một cú đâm của thanh trường kiếm nhằm xuyên thủng hộp sọ.
Tư thế tinh xảo không để lộ việc đã rút kiếm và cú đâm chuyên dùng để giết chóc lao tới trong chớp mắt... nếu kinh nghiệm nhiều năm không báo hiệu sự tiếp cận của tử thần, chắc chắn não ông đã bị luồng sáng vừa thấy khuấy đảo và chết.
Cảm giác nóng rát ở giữa hai hàng lông mày như thể hình ảnh cái chết của chính mình đang hiện ra. Kiếm Quỷ chỉ chớp mắt một cái để gạt bỏ cảm xúc đó, và truy kích người phụ nữ đang đứng yên trong tư thế đâm kiếm...
"Guh, buh."
"..."
Ngay trước khi ra đòn, thứ lún sâu vào bụng ông là mũi chân của người phụ nữ.
Đâm vào giữa những múi cơ bụng được rèn luyện, bàn chân thon dài khuấy đảo nội tạng. Sức nặng của đòn tấn công khiến cơ thể ông gập lại thành hình chữ L, và một vệt bạc vẽ thành nửa vòng tròn được giơ lên trên đầu.
Vệt sáng rơi thẳng xuống như thể muốn chẻ đôi mặt trăng. Trái ngược với những đường kiếm tĩnh lặng như dòng nước trước đó, nhát chém bổ dọc này sắc bén đến mức không khí cũng không nhận ra mình đã bị chém, được vung xuống nhằm chẻ đôi Kiếm Quỷ.
Uy lực của nhát chém này không thể so sánh với những đòn trước đó. Kỹ năng của người cầm kiếm và độ sắc bén của lưỡi kiếm... cả hai đều đạt đến tiêu chuẩn đủ để cắt đôi cơ thể người.
Đúng là cái chết đang đến gần trong chớp mắt...
"Đừng có coi thường taaa!"
Vẫn trong tư thế gập người, hai cánh tay bật lên bắt chéo song kiếm trên đầu Kiếm Quỷ.
Thanh trường kiếm đập vào trung tâm của hai lưỡi kiếm đang chồng lên nhau, và uy lực của nó làm vỡ nát chiếc răng hàm mà ông đang nghiến chặt. Không thể chịu đựng nổi, hai cánh tay hạ xuống, và thân kiếm của thanh trường kiếm chém một vết nông trên trán Kiếm Quỷ.
Máu phun ra, tầm nhìn nhuốm một màu đỏ lốm đốm. Nhưng đầu gối không khuỵu xuống. Song kiếm cũng không gãy.
"Nuuuuu!"
Bắp tay đang nắm chặt song kiếm phồng lên, đẩy ngược lại cánh tay đã hạ xuống.
Động tác vung kiếm hất văng thanh trường kiếm đang ghì lấy nhau, và cú sốc từ việc vũ khí bị hất lên khiến cơ thể của nữ kiếm sĩ trước mặt sơ hở. Nhắm vào thân thể đó, một cú đá trước trả lễ được tung ra.
Uy lực của cú đá đủ để cắm sâu vào nền đá bị đế giày mà người phụ nữ giơ lên hấp thụ. Phản lực từ thanh trường kiếm và phản lực từ cú đá. Tận dụng cả hai, cơ thể người phụ nữ lộn nhào về phía sau một cách ngoạn mục... cơ thể mảnh mai trốn vào không trung không có lối thoát, và thân thể của Kiếm Quỷ già nua lao tới.
...Cơ hội. Đối với nữ kiếm sĩ đang bay lượn giữa không trung không thể trốn thoát, Kiếm Quỷ gầm lên và tung ra một nhát chém.
Ông lao tới đuổi theo cơ thể đang lùi lại chỉ bằng một bước, và tung ra những nhát chém từ trên và dưới. Hai lưỡi kiếm cùng lúc vẽ nên một vòng cung, như thể hàm của một con thú đang ngoạm lấy cơ thể mảnh mai.
Giữa không trung, lại còn trong tư thế quay lưng về phía này, người phụ nữ không có cách nào để phòng thủ.
Thế nhưng, đường kiếm không chút vẩn đục đó đã dao động.
"...!"
Nữ kiếm sĩ xoay người giữa không trung, chiếc mũ trùm đầu của cô tuột ra phía sau. Không thể chịu được trọng lực của cơ thể đang lộn ngược, thứ được che giấu dưới chiếc mũ trùm bị tuột ra đã lộ diện.
Thứ tuôn rơi xuống là mái tóc dài tuyệt đẹp màu đỏ rực như lửa cháy.
"..."
Ngay khoảnh khắc nó lướt qua tầm mắt, nhát chém của Kiếm Quỷ đã có một độ lệch nhỏ hơn cả một cái chớp mắt.
Chỉ là một độ lệch rất nhỏ, chỉ hơi chệch khỏi sự hoàn hảo. Dù có mất đi điều đó, một người bình thường cũng không thể có được sức mạnh để ngăn chặn nhát chém đã được tung ra.
Nhưng, đối với sự tồn tại mà Kiếm Quỷ đang đối mặt, đó là một độ lệch chí mạng.
Đứa con của kiếm, sự tồn tại từng được Kiếm Thần yêu mến, một lưỡi kiếm vẩn đục không thể nào chạm tới được.
"..."
Trước cảnh tượng trước mắt, cổ họng của Kiếm Quỷ đông cứng vì kinh hãi.
Nhát chém mà ông tin chắc là đòn quyết định đã bị chặn lại giữa chừng, ngay trước khi chạm vào người phụ nữ.
Chẳng có gì phức tạp cả. Người phụ nữ chỉ đơn giản là kéo thanh trường kiếm lại giữa không trung và đặt nó vào giữa song kiếm đang lao tới từ trên và dưới. ...Như thể đặt một thanh chống vào hàm của một con thú, một cách dễ dàng như vậy.
Mũi kiếm và chuôi kiếm của thanh trường kiếm hoàn toàn khớp với thân kiếm của song kiếm. Điều khiến Kiếm Quỷ kinh hãi không chỉ có vậy, mà còn ở điểm tiếng va chạm của thép chỉ vang lên một lần.
Để đỡ hai lưỡi kiếm mà chỉ phát ra một âm thanh trong trẻo, không có cách nào khác ngoài việc tính toán thời điểm mà hai lưỡi kiếm từ trên và dưới lao tới khớp chính xác với chiều dài vũ khí của mình.
Điều đáng sợ là nhãn lực để nhìn thấu điều đó, kỹ năng để thực hiện nó, và sức mạnh tinh thần không hề dao động dù đã đạt được một điều phi thường như vậy.
"...Hừ."
Trước một kỹ năng phi thường đến mức đó, từ cổ họng của Kiếm Quỷ phát ra một tiếng gần như là thán phục.
Ngay lập tức, chân của người phụ nữ đã đỡ đòn kiếm kích mở rộng ra trên dưới, và đá mạnh vào cả hai cánh tay của Kiếm Quỷ vẫn còn đang ở giữa quỹ đạo chém.
Cú sốc làm lưỡi kiếm tuột khỏi tay, và ngay lập tức, ông để lộ ra một sự sơ hở không thể tin được.
Ngay sau đó, thanh trường kiếm được vung ngang, khiến không khí phải hét lên một tiếng hấp hối.
Tốc độ của lưỡi kiếm đang lao tới, và trên hết là tầm bắn. Kiếm Quỷ tay không không có cách nào để phòng thủ, cũng không có thời gian hay khoảng cách để né tránh.
Thanh trường kiếm xé toạc lớp da mỏng bên hông phải, rồi cắt đứt nội tạng, xương sống, và thoát ra từ bên hông trái, cơ thể bị chia làm hai... phun ra máu và nội tạng, thân thể già nua bị cắt đôi mà không thể cất lên một tiếng rên rỉ. Đó vốn là kết cục không thể tránh khỏi của số phận.
Tức là một cái kết không thể tránh khỏi. Một màn kết thúc tất yếu.
Điểm cuối của lưỡi kiếm mà ông đã dành cả đời, đánh mất tất cả, ngay cả sự chuộc lỗi cũng không thể.
...Một cái kết như vậy, làm sao có thể chấp nhận được.
"Ôôôôôôô...!"
Trong một khoảnh khắc, ông nổi dậy chống lại cái kết đẫm máu lướt qua tâm trí.
Cổ họng của Kiếm Quỷ ném cái kết đã thấy trước vào lửa, và sức sống màu đỏ thẫm phun ra ngọn lửa. Sự tập trung ở trạng thái cực hạn làm cho thời gian trôi đi một cách mơ hồ, và âm thanh, màu sắc, tất cả mọi thứ ngoại trừ bản thân và đối thủ đều biến mất khỏi thế giới.
Lưỡi kiếm đang lao tới vẽ nên một quỹ đạo đúng như tưởng tượng, và đâm vào thân thể ông.
Chậm rãi, cảm nhận được cảm giác lưỡi kiếm xé toạc lớp da mỏng cùng với sức nóng và nỗi đau của máu, trong một cảm giác như thể trọng lực của thế giới đã tăng lên gấp mười mấy lần, ông dồn toàn bộ sức lực vào hai chân.
Gót chân khoét sâu vào nền đá để bật nhảy, và ông lấy đà bằng động tác vung hai tay xuống bên phải.
Xoay người theo khoảng cách ngắn nhất và góc độ tối ưu, ông thực hiện một cú lộn nhào sang bên để vượt qua lưỡi kiếm đã chạm vào thân thể. Đó là một hình thức né tránh bằng cách lăn người trên lưỡi kiếm đang trượt ngang.
"..."
Bị né được đòn toàn lực, ngay cả nữ kiếm sĩ cũng chậm lại trong việc tung ra đòn truy kích.
Trong lúc đó, Kiếm Quỷ nhảy lùi về phía sau, và nhặt lại song kiếm đã bị hất văng giữa không trung. Ông thở sâu, đặt lòng bàn tay lên bên hông bị khoét sâu, và kiểm tra độ sâu của vết thương.
Đó không phải là một vết thương nông.
Lưỡi kiếm đã xâm nhập vào bên hông phải, và ông đã xoay người lộn nhào trong tình trạng đó. Nếu xoay người khi lưỡi kiếm vẫn còn cắm trong cơ thể, đương nhiên, một vết chém hình tròn sẽ được tạo ra trên cơ thể.
May mắn thay, có vẻ như ông đã né được ngay trước khi mũi kiếm chạm vào nội tạng, nhưng lượng máu nhỏ giọt từ vết thương đã bị rạch sâu đến mức làm xước bề mặt nội tạng không hề ít.
Đối với một người bình thường, đó là một vết thương nặng. Một vết thương mà đương nhiên sẽ được yêu cầu phải nghỉ ngơi...
"...Vốn dĩ, tôi cũng không nghĩ mình có thể chiến đấu lâu được."
Thời gian giới hạn vốn đã được đặt ra ngắn, giờ lại càng ngắn hơn.
Kiếm Quỷ... Wilhelm cởi áo khoác ngoài và quấn quanh eo, cầm máu một cách thô bạo. Không có đòn truy kích nào nhắm vào Wilhelm, người đang để lộ thân hình cường tráng và sơ cứu.
Người phụ nữ đối diện chỉ lặng lẽ nhìn Wilhelm bằng đôi mắt vô cảm của mình.
Wilhelm cười khổ với chính mình, người đang mong đợi một sự dao động nào đó, một sự thay đổi nhỏ nhoi nào đó sẽ xuất hiện ở đó. Ông tự mình khoét sâu vào vết thương, đánh thức ý thức bằng nỗi đau.
"Không cần yếu đuối. Đừng mơ mộng. Cuộc hẹn hò, rồi sẽ có bao nhiêu cũng được trên thiên đường."
"..."
"Ta không nghĩ nàng xuất hiện vì do dự. Cũng không mong đợi đó là sự sắp đặt của trời cao. Vợ ta là người phụ nữ ghét vung kiếm, nhưng chưa một lần đổ lỗi cho người khác về trách nhiệm phải cầm kiếm."
Một người chết vung vẩy kỹ năng khi còn sống một cách vô cảm.
Mái tóc dài mượt mà màu đỏ, làn da trắng mịn màng. Đôi mắt đẹp như được khảm đá quý, khuôn mặt đáng yêu mà nhắm mắt lại cũng có thể nhớ mãi không quên.
Tất cả đều ở trước mắt, và tất cả đều là những thứ không thể nào có ở trước mắt. "Theresia, em thật xinh đẹp. ...Vì vậy, em không được ở đây."
Xoay song kiếm trong tay, Wilhelm lại vào thế.
Người ở đây không phải là chồng của Theresia van Astrea. Người được yêu cầu ở đây không phải là Wilhelm van Astrea.
Người nên ở đây, là Kiếm Quỷ Wilhelm.
...Đối mặt với hiện thân của người vợ đã khuất, tâm trí của Wilhelm trở nên sắc bén và tinh nhuệ.
Máu sôi sục, và cơn thịnh nộ đối với sự tồn tại độc ác đã gây ra việc này không bao giờ cạn.
Nhưng trong một khoảnh khắc này, một giây phút này, một hiệp này, không cần những thứ thừa thãi.
Ngày xưa, bạn bè, chiến hữu, vợ, đã nói với Wilhelm. Đừng để nhiệt huyết làm mờ đi lưỡi kiếm, đừng để máu sôi lên, hãy yêu sự lạnh lẽo của thép.
Bây giờ thì sao. Có đang nóng nảy không.
"Không, lạnh lắm chứ. ...Như một lưỡi kiếm."
Dưới ánh trăng, Kiếm Quỷ dùng ánh mắt sắc như thép bắn thẳng vào kẻ thù.
Nữ kiếm sĩ siêu hạng đối diện cũng không chút do dự làm lay động mũi trường kiếm của mình.
Trong khoảnh khắc, những vệt kiếm lại một lần nữa được tung ra về phía nhau.
Tiếng va chạm của thép giống như tiếng hét, tiếng cầu xin, hay tiếng tỏ tình.
Như thể vừa mong muốn kết thúc, lại vừa mong nó đừng bao giờ kết thúc.
Như thể đang trao cho nhau những lời không bao giờ cạn, tiếng kiếm kích vẫn tiếp tục vang vọng.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
"Aaa, khốn kiếp! Không có phản ứng gì cả, đừng có đùa với ông!"
Đạp đất, đạp tường, đạp mái nhà, rồi nhảy vọt.
Bay chéo trong không trung, mái tóc vàng ngắn bay phấp phới trong gió, vẻ mặt nhe nanh múa vuốt của anh ta trông vô cùng tuyệt vọng.
Tiếng tặc lưỡi nối tiếp tiếng tặc lưỡi, cảm giác nôn nóng như thiêu đốt cướp đi sự bình tĩnh trong lòng.
"Chết tiệt! Chuyện quái gì đang xảy ra vậy, hả!" Anh ta vừa chạy vừa để quần áo bay phần phật, và ngay khi đáp đất, anh ta lại tiếp tục chạy mà không hề dừng lại.
Đó là một kỹ năng chỉ có thể thực hiện được khi có cả sức mạnh thể chất và khả năng vận động vượt xa con người. Tuy nhiên, trên khuôn mặt của người đàn ông có thể một mình vượt qua cả thành phố, không hề có vẻ gì là tự hào về điều đó.
Anh ta chỉ tuyệt vọng gào thét vào chiếc gương tay không có phản ứng. Người đang chạy là Garfiel, và thứ anh ta đang gọi là một ma cụ trong tay... Gương Đối Thoại.
Gương Đối Thoại, vốn phải có thể kết nối cuộc trò chuyện với một cá thể khác, lại không có phản ứng. Không ai đáp lại lời gọi của Garfiel. Mặc dù có hai nhóm có khả năng phản ứng.
"Cả tòa thị chính lẫn đám đang đối phó với 'Phẫn Nộ'! Tại sao không trả lời!?"
Họ đã chia nhau Gương Đối Thoại để liên lạc với nhau, và mỗi người đã tham gia vào trận chiến tấn công.
Thực tế, ngay sau khi rời khỏi tòa thị chính, họ vẫn có thể liên lạc được. Nhưng trong tình hình hiện tại, khi thực sự cần liên lạc, Gương Đối Thoại lại im lặng.
...Phải truyền đạt, ngay lập tức.
"Phải nói cho họ biết là mau chạy khỏi tòa thị chính đi chứ...!"
Vừa nói dứt lời, anh ta vừa nhảy lên, băng qua con đường trước mặt để đi đường tắt.
Mái nhà bị đạp nát dưới cú đáp đất thô bạo, nhưng Garfiel không thèm để ý. Bây giờ, phải ưu tiên bảo toàn đội phản công hơn là thiệt hại cho thành phố.
Garfiel đang vội vã hướng đến tòa thị chính.
Anh ta đang một mình quay trở lại nơi mà anh ta mới rời đi chỉ vài chục phút trước. Để lại Wilhelm, người đã đi cùng, và tuyệt vọng gọi vào Gương Đối Thoại.
Lý do không gì khác hơn là... Căn cứ chính, tòa thị chính, đang gặp nguy hiểm.
...Wilhelm và Garfiel đến được tháp điều khiển do 'Sắc Dục' chiếm đóng gần như cùng lúc với khi đòn tấn công của Reinhard giáng xuống 'Cường Dục'.
Trong khi chứng kiến cột cực quang bốc lên ở phía xa, hai chiến binh đã xông vào tháp điều khiển.
Không có tín đồ Ma Nữ Giáo nào ra đón, cũng không có kẻ nào cản đường. Đúng như dự đoán, lực lượng của Ma Nữ Giáo tham gia vào cuộc tấn công thành phố dường như chỉ có các cán bộ cấp cao xuất hiện.
Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ cho đến đó. Bên trong tháp điều khiển, nơi chỉ có các chức năng cần thiết để điều khiển cửa cống của thành phố, có rất ít nơi và phòng để xem xét.
Hai người cứ thế tiến lên tầng trên, chuẩn bị cho trận quyết chiến với 'Sắc Dục'. Phe của 'Sắc Dục' được dự đoán là nguy hiểm nhất về mặt tỷ lệ lực lượng. Ngoài 'Sắc Dục', còn có hai chiến binh siêu hạng, tổng cộng ba kẻ địch mà hai người phải đối phó... tự nhiên, sự căng thẳng bao trùm toàn thân.
"Nếu có thể, tôi xin được nhận phần nữ kiếm sĩ."
"Tôi cũng nghe lão đại nói là có chuyện gì đó rồi. Nhưng mà, ông đây cũng có việc với con mụ đó. Bảo tôi nhường một cách dễ dàng như vậy thì không được đâu."
"...Đó là vợ của tôi. Bọn chúng đã xúc phạm thi hài của vợ tôi, chà đạp lên linh hồn của cô ấy, và bắt cô ấy phải chĩa kiếm vào những thứ mà cô ấy từng cố gắng bảo vệ."
"..."
"Tuyệt đối không thể tha thứ."
Trên đường đi, những lời của Wilhelm nói ra lý do chiến đấu của mình.
Garfiel, người vốn cũng có lý do không thể nhượng bộ, đã phải im lặng trước sức mạnh trong những lời đó. Ngay từ lúc không thể phản bác lại ngay lập tức, có lẽ ai xứng đáng đối phó với nữ kiếm sĩ đó hơn đã được quyết định.
"..."
Mặc dù không nói ra, nhưng Garfiel đã nhường kẻ địch cho Wilhelm. Wilhelm cũng hiểu như vậy, và dù không nói lời cảm ơn, ông cũng đã gật đầu.
Vì vậy, khi xông vào tháp điều khiển, Garfiel đã dựng hết cả lông tơ trên người.
Nếu Wilhelm đối đầu với nữ kiếm sĩ đó, thì anh ta phải đối phó với hai kẻ còn lại. Nữ kiếm sĩ dĩ nhiên là mạnh, nhưng gã khổng lồ bên cạnh cô ta cũng không hề thua kém.
Về mặt sức chiến đấu, anh ta cho rằng 'Sắc Dục' yếu hơn, nhưng Subaru đã nói đi nói lại rằng sự đáng sợ của Đại Tội Tư Giáo không nằm ở sức chiến đấu, mà ở chính sự tồn tại của chúng.
Sự căng thẳng tĩnh lặng và ý chí chiến đấu dâng trào.
Khi khứu giác của Garfiel bắt được mùi máu ngày càng nồng nặc, anh ta đã trang bị những chiếc khiên bạc gắn trên hai chân, và đá tung cánh cửa của căn phòng mục tiêu một cách dữ dội.
Và ở trong đó, anh ta đã thấy điều đó.
'Đợi ngoan ngoãn á, không có đâu, đồ ngốc.'
Những dòng chữ bằng máu được vẽ khắp phòng bằng một lượng lớn máu tươi.
Ngay khoảnh khắc nhận ra ý nghĩa của nó, não của Garfiel như sôi lên.
Thái độ thản nhiên bỏ chạy trước cuộc tấn công. Không có nghĩa vụ phải chờ đợi. Cái tinh thần dám làm điều đó một cách trắng trợn.
"...Tôi đã sơ suất. Rằng bọn chúng là loại người như vậy."
Vừa kìm nén giọng nói, Wilhelm vừa rút Gương Đối Thoại từ trong túi ra. Wilhelm đã nghĩ đến khả năng đó trước, nên ông đã cố gắng liên lạc với tòa thị chính ngay lập tức.
"Nếu phân bổ lực lượng cho cuộc tấn công, đương nhiên lực lượng ở căn cứ chính sẽ mỏng đi. Loại người này không ngần ngại nhắm vào những kẽ hở như vậy."
Trước mặt Garfiel đang tái mặt, Wilhelm tặc lưỡi trước chiếc Gương Đối Thoại không có phản ứng.
Đồng thời, một luồng địch ý đậm đặc truyền xuống từ tầng thượng của tháp điều khiển.
Cảm giác như bị một lưỡi kiếm vuốt ve sau lưng, Garfiel nhận ra sự tồn tại của kẻ địch.
Wilhelm cũng nhận ra bản chất của luồng địch ý đó.
"Ngài Garfiel, tòa thị chính xin nhờ ngài."
"Nếu chỉ là chạy về thì ông đây nhanh hơn."
Trao đổi ý định chỉ trong nháy mắt.
Kẻ địch ở lại để cản đường là một người tỏa ra luồng kiếm khí sắc bén không chút nghi ngờ. Nếu quay lưng bỏ chạy, lưỡi kiếm đó sẽ ngay lập tức chém ngã cả hai từ phía sau.
Một trong hai người phải ở lại.
Và một trong hai người phải quay trở lại tòa thị chính.
"Hãy tiếp tục gọi. ...Chủ nhân của tôi, xin nhờ ngài."
"Không cần ông nói. 'Tiếng nói của Libre sẽ làm binh lính sôi sục' mà."
Nhận lấy chiếc Gương Đối Thoại được ném tới, Garfiel nhảy ra khỏi tháp điều khiển.
Anh ta cứ thế băng qua thành phố, vượt qua các con kênh, và tiếp tục gọi vào chiếc Gương Đối Thoại không có phản ứng. ...Có lẽ, trận chiến của Wilhelm cũng đã bắt đầu.
"Khốn kiếp! Bị lừa một vố đau thế này...!"
Nếu 'Sắc Dục' tấn công bất ngờ vào tòa thị chính, lực lượng có thể ứng chiến là rất ít.
Anastasia và Ferris không có sức chiến đấu, và Crusch cũng đang bị thương nằm liệt. Có vài thành viên của 'Nanh Sắt' đang làm nhiệm vụ canh gác, nhưng so với Mimi, thực lực của họ không đủ.
Ngay khoảnh khắc nghĩ đến Mimi, lồng ngực của Garfiel đau nhói.
Cô gái đã kéo anh ta trở lại từ cõi chết, đã che chở và cứu giúp anh ta, hiện vẫn đang ở bên bờ vực sinh tử. Nhiệm vụ của anh ta đáng lẽ phải là níu giữ và cứu lấy mạng sống của cô ấy.
Nhiệm vụ đó, anh ta đã nhường cho người khác vì vấn đề tình cảm, và cơ hội báo thù đã xa vời.
Vậy mà ngay cả công việc mà anh ta đã nhận thay thế cũng không thể hoàn thành một cách trọn vẹn.
Mình đang làm gì thế này. Với bộ dạng này, mình đang làm gì thế này.
Không thể đối mặt với Mimi, với Subaru, với chị gái, với Ram, với bất kỳ ai.
"Ông đây, lại một lần nữa...!"
Cứ thế này mà không làm được gì sao.
Hình ảnh bản thân với khuôn mặt thảm hại phản chiếu trong chiếc Gương Đối Thoại không có phản ứng. Ngay khoảnh khắc anh ta nguyền rủa điều đó.
"...!?"
Ngay sau khi nhảy lên từ mái nhà bị đạp nát, phản ứng của anh ta đã chậm lại trước một cái bóng lao tới từ bên cạnh.
Cơ thể đang lơ lửng giữa không trung ăn trọn một cú va chạm từ một khối lượng lớn hơn mình rất nhiều, và bị hất văng sang một bên.
Không thể kêu lên một tiếng đau đớn là vì cổ họng đang bị một khuỷu tay siết chặt. Máu và oxy không thể lên não, và việc duy trì ý thức trở nên khó khăn một cách nhanh chóng.
Thứ níu giữ ý thức đang dần xa vời là cú sốc giáng xuống toàn thân.
Cơ thể bị chặn đánh giữa không trung bay chéo, và đâm sầm vào tòa nhà bên cạnh. Vừa phá nát bức tường bằng toàn thân, Garfiel vừa bị quăng quật trong làn khói bụi.
Rên rỉ vì cơn đau âm ỉ và nỗi đau đớn của xương cốt bị nghiền nát, đồng thời nhận ra rằng sự kìm kẹp đã được gỡ bỏ. Garfiel tận dụng sức bật của toàn thân, đấm vào bất cứ thứ gì trong tầm tay để đứng dậy.
Cơ thể anh ta đang ở trong một tòa nhà đã tắt đèn. Làn khói bụi mù mịt, được ánh trăng chiếu rọi trở nên trắng xóa, và trước mắt anh ta, người đang ho ra máu, có một luồng khí tức.
Đó chắc chắn là kẻ đã bắn hạ anh ta và ném anh ta vào đây.
"Thằng khốn, mày dám làm cái trò...!"
Vừa vào thế đấm, ngay khoảnh khắc định lao tới, một nắm đấm đã xuyên thủng bụng anh ta.
Bị nắm đấm của đối thủ khổng lồ đánh trúng toàn bộ cơ bụng, cơ thể của Garfiel bay lên. Ngay sau đó, anh ta bị một nắm đấm giáng xuống từ trên cao, và bị đập xuyên qua sàn nhà đã bị phá hủy một nửa xuống tầng dưới.
"Gọe, cái gì... Gọo!?"
Cơ thể rơi xuống trong tư thế úp sấp, bị một đế giày đạp mạnh vào lưng.
Ho ra máu vì sát thương từ cả lực và khối lượng, cơ thể đang ngửa ra lại bị đá thêm một cú và lăn tròn dữ dội. Cứ thế, anh ta bị thổi bay qua lối vào của tòa nhà, và bị ném ra ngoài đường. Ho sặc sụa vì uy lực kinh hoàng, Garfiel cố gắng đứng dậy. Đồng thời, anh ta thực hiện một phép trị liệu đơn giản cho cơ thể, chỉ nối lại những chiếc xương bị gãy rồi ngẩng đầu lên.
Theo sau Garfiel, một bóng người cao lớn hiện ra từ tòa nhà.
Toàn thân được che phủ bởi một chiếc áo choàng đen, nhưng vẫn không thể che giấu được cánh tay và đôi chân to lớn. Không phải là cơ bắp, mà có thể nói là toàn thân được tạo thành từ một lớp áo giáp cơ bắp.
Đối với Garfiel, đây đã là cuộc gặp gỡ thứ ba với kẻ địch này.
Tên của hắn, anh ta cũng đã biết.
"Kurgan 'Bát Oản'..."
Một trong những anh hùng từng vung kiếm ở Đế quốc Volakia.
Nghe nói ông ta đã tử trận trong một trận chiến bảo vệ thành phố của Đế quốc hơn mười năm trước, nhưng tình trạng hiện tại, giống như vợ của Wilhelm, có lẽ là do bị xúc phạm sau khi chết.
"..."
Ngay khi Garfiel thốt ra cái tên, gã khổng lồ... Kurgan duỗi tay ra.
Đồng thời, chiếc khuy cài của chiếc áo choàng che phủ cơ thể ông ta bung ra, và hình dáng của ông ta lộ diện. Điều đó đồng nghĩa với việc được chiêm ngưỡng uy dung của anh hùng Kurgan ở cự ly gần.
Đúng như tưởng tượng, thân hình cường tráng đó được bao bọc bởi một lớp áo giáp cơ bắp dày cộm.
Vóc dáng to lớn sánh ngang với tộc Người Khổng Lồ, và từ cổ trở lên là khuôn mặt của một vị thần chiến tranh đầy khí phách và chiến ý, đến mức quỷ cũng phải e sợ.
Và thứ làm nên một vị thần chiến tranh chính là tám cánh tay chống đỡ cho sức chiến đấu dị thường đó.
Ngoài hai cánh tay mọc ra từ vai như bình thường, còn có thêm hai cánh tay nữa mọc ra từ cùng một chỗ. Nhìn xuống dưới, lại có thêm hai cánh tay nữa mọc ra từ vùng nách dưới vai, và cặp còn lại thì từ phía sau lưng hướng lòng bàn tay ra phía trước.
Một cơ thể chỉ chuyên dùng cho chiến đấu, xứng đáng với cái tên Kurgan 'Bát Oản', đến mức chỉ cần đối mặt cũng có thể cướp đi ý chí chiến đấu của kẻ địch.
"..."
Trước mặt Garfiel đang nín thở, Kurgan lặng lẽ cầm lấy vũ khí.
Bên ngoài hai chân to lớn, được trang bị theo một hình thức kỳ lạ giống như chiếc khiên của Garfiel, là những lưỡi kiếm dày, dài và méo mó... những thanh 'Quỷ Bao Đinh' mà vị thần chiến tranh vung lên. Vị thần chiến tranh còn lấy thêm hai thanh Quỷ Bao Đinh nữa từ sau lưng. Tổng cộng là bốn thanh Quỷ Bao Đinh. Bốn cánh tay còn lại thì để không, nhưng hình dáng đó vẫn khiến Garfiel bị áp đảo.
Hắn làm gì có tâm trí mà bận lòng đến chuyện mình đang bị coi thường.
"..."
Một cơn rùng mình chạy qua.
Trước một anh hùng thực sự, cơ thể của Garfiel lặng lẽ run rẩy từ bên trong.
Garfiel là người ngưỡng mộ những câu chuyện anh hùng, những nhân vật huyền thoại, những vĩ nhân lưu danh sử sách.
Làm sao anh ta có thể không biết tên của Kurgan 'Bát Oản'.
Những huyền thoại mà vị thần chiến tranh đó để lại cũng nằm trong sự ngưỡng mộ chắc chắn của Garfiel.
Và bây giờ, ông ta đang đứng trước mặt anh ta như một con rối của kẻ thù.
Một cơn ác mộng. Cơn ác mộng chắc chắn đã kéo dài từ ngày hôm qua.
Nếu không thì tại sao, lại có quá nhiều ác ý đổ ập xuống như vậy.
"...Hà, hà."
Vừa thở hổn hển, Garfiel vừa đưa tay xuống hai chân.
Giống như những thanh Quỷ Bao Đinh của Kurgan, những chiếc khiên màu bạc được trang bị ở đó. Anh ta chạm ngón tay vào mép của chúng, lướt móng tay trên bề mặt nhiều lần, và cuối cùng cũng tháo được chiếc khuy cài.
Cứ thế, anh ta trang bị những chiếc khiên lên hai cánh tay, che phủ cả nắm đấm. Để kiểm tra cảm giác khi trang bị, anh ta đập hai nắm đấm vào nhau, và một tiếng động chói tai vang lên trong đêm.
Chuẩn bị trang bị đã xong. Vết thương cũng đã qua khỏi tình trạng không thể chiến đấu.
Chỉ là, trái tim vẫn còn đang do dự ở đâu đó.
"Đồ ngốc, không phải lúc để nói mấy lời đó...!"
Nghiến chặt răng hàm, Garfiel tự đấm vào má mình.
Lắc đầu trước cơn đau và cú sốc đến mức tối sầm mặt mũi, anh ta lại nhìn về phía trước. Cứ thế, anh ta vào thế đấm, và nhe nanh với vị thần chiến tranh đang đứng đối diện. "Dừng lại ở đây thì ông đây còn có ích gì nữa! Lão đại cũng vậy! Những người khác cũng đang chiến đấu! Ngoài chiến đấu ra thì chẳng có tài cán gì, làm sao có thể chần chừ được!"
"..."
Trước Garfiel đang gầm lên đầy khí thế, Kurgan vẫn im lặng.
Cứ thế, Garfiel gầm lên rằng sẽ khiến vị thần chiến tranh đang lặng lẽ nhìn mình phải khóc thét, rồi đạp nát con đường và lao tới. Anh ta hút lấy sức mạnh của mặt đất từ 'Gia hộ của Địa Linh' truyền đến từ đế giày, và truyền nó đi khắp cơ thể để biến thành một đòn tấn công.
Đó là một nắm đấm mang uy lực đủ để làm sụp đổ một tòa nhà bằng đá chỉ bằng một đòn.
Nắm đấm được gia cố bởi chiếc khiên bạc, với cú đấm cứng rắn đó, sẽ nghiền nát cả anh hùng.
Hai cánh tay được tung ra từ tư thế hạ thấp hông, nhắm thẳng vào xương ức của Kurgan...
"...Phải không."
"..."
Đòn toàn lực của Garfiel bị thanh Quỷ Bao Đinh mà Kurgan đưa ra chặn lại.
Bị chặn đứng bởi một thanh Quỷ Bao Đinh, uy lực của cú đấm đã bị hấp thụ hoàn toàn.
Không phải là làm chệch hướng, cũng không phải là hất văng. Đơn giản là một cuộc so kè sức mạnh trực diện, và đòn toàn lực đã bị chặn lại.
Bởi một cánh tay duy nhất của anh hùng 'Bát Oản'.
"...Bua!"
Một nắm đấm từ vai giáng xuống mặt Garfiel đang sững sờ.
Cơ thể đang ngửa ra bị một cánh tay mọc ra từ nách tóm lấy, và anh ta phải hứng chịu một trận mưa đòn mà không thể né tránh.
Trong một khoảnh khắc, xương gò má bị nghiền nát, hốc mắt bị vỡ. Tầm nhìn của mắt phải nhuốm một màu đỏ rực, và chiếc răng nanh sắc nhọn bị gãy một nửa và bay đi. Bị tóm lấy thân thể và đập xuống đất, anh ta ăn một cú đá của đôi chân to lớn và lăn tròn, lăn tròn, lăn tròn trên đường, rồi nảy lên và rơi xuống con kênh.
"...A."
Trong một khoảnh khắc, mọi thứ trở nên xa vời, và anh ta nhìn chằm chằm vào mặt trăng đang lơ lửng trên bầu trời.
Ngay sau khi cảm thấy như thể ngay cả mặt trăng cũng đang chế giễu mình, cơ thể của Garfiel chìm xuống con kênh.
...Mặt nước dần dần, nhuốm một màu đỏ.
🌌 Thiên Lôi Trúc — thế giới chữ mở ra