――Không khí như đang gào thét, và thế giới dần trở nên chậm chạp.
Nhiệt lượng, đang thống trị chiến trường. ――Không, thứ bị thống trị không phải chiến trường, mà là cả Đế quốc.
Nhiệt lượng bao trùm toàn bộ lãnh thổ Đế quốc, và mặt đất chìm trong một cuộc đại loạn chưa từng có.
Vô số người cất cao giọng, vung cao vũ khí, ca tụng lý tưởng của bản thân, khiến cho nhiệt lượng ngày một tăng lên.
Nó lan truyền ra xung quanh, ngày một lớn hơn, rộng hơn, nhanh hơn, mạnh hơn, khiến mọi thứ nóng dần lên.
Thứ nhiệt lượng đó, vốn đã luôn âm ỉ cháy trong lòng người dân Vollachia.
Nó là thứ nhiệt lượng đã mất đi cơ hội để giải tỏa, bị dồn nén mãi trong một chiếc hộp. Nhưng, nhiệt lượng bị giam cầm đó vẫn không ngừng lớn mạnh, và cuối cùng đã tìm thấy cơ hội để bùng nổ.
Tôi không có ý định phủ nhận những chuyện đã bắt đầu như thế.
Có nhiều người thì sẽ có nhiều cách suy nghĩ. Huống hồ, quốc gia khác nhau thì thường thức cũng khác nhau, gốc rễ của mỗi lối sống đều liên quan đến những loại đất, nước, và không khí khác nhau.
Không biết những điều đó mà cứ nói này nói nọ, cũng chẳng ai thèm lắng nghe. Cho nên, nói chuyện đúng sai ở đây là không hợp hoàn cảnh.
Tại một nơi mà vô số thứ đan xen phức tạp như vậy, nếu có thể nói điều gì, thì chỉ có một.
Đó là――,
「――Bởi vì tôi, cực kỳ ghét chuyện này.」
Giọng nói thì thầm đó, đúng như nghĩa đen, đã làm thay đổi hoàn toàn không khí của chiến trường.
Những bông tuyết trắng xóa lất phất rơi xuống những cánh đồng, đồng cỏ và vùng đất xanh tươi bao quanh Đế đô Rupugana, một cảnh tượng không thể nào xảy ra ở Đế quốc vốn nổi tiếng với khí hậu ấm áp.
「Cái gì thế này...」
Trước những bông tuyết lần đầu tiên nhìn thấy, một Nhân tộc Lưỡi Đao đang gục ngã trên mặt đất cất lên giọng nói dao động.
Bẩm sinh đã có những bộ phận kim loại hóa trên cơ thể, họ rèn chúng thành vũ khí và lao ra chiến trường, có thể gọi họ là những con người vũ khí. Họ đã thách thức cuộc chinh phạt Đế đô, và đã bị một kẻ địch vĩ đại đập tan.
Dù vậy, họ đã chỉnh đốn lại đội hình, những người còn có thể chiến đấu một lần nữa quyết tâm đối đầu với kẻ địch, và chính lúc đó, cảnh tượng trắng xóa ấy đã từ từ hiện ra.
Trong một khoảnh khắc, họ sững sờ, rồi ngay lập tức kéo ý thức trở lại chiến trường.
Nếu bị tấn công trong khoảnh khắc sơ hở đó, có mất mạng cũng không có gì lạ. Nhưng có lẽ kẻ địch đã không còn coi Nhân tộc Lưỡi Đao là mối đe dọa nữa, nên họ cũng không bị tấn công. Nuốt lấy nỗi nhục nhã đó, họ dồn nén cơn giận vào lưỡi đao, ngọn mâu, chiếc rìu, và vung lên, đặt cược vào niềm tự hào của chủng tộc để lần này quyết tâm đánh bại kẻ thù. Khi họ định làm vậy, họ nhận ra.
――Cơ thể định cử động đã tê cóng, không thể di chuyển theo ý muốn.
Xin nhắc lại, Đế quốc Vollachia là một đất nước có khí hậu ấm áp quanh năm.
Tất nhiên, nếu quê hương của bạn là những vùng núi cao, gần biên giới với các nước láng giềng, hoặc gần Đại Thác Nước, bạn cũng có cơ hội trải nghiệm khí hậu khác, nhưng Nhân tộc Lưỡi Đao thì không phải vậy.
Nhưng cũng không thể vì thế mà trách họ được.
Rốt cuộc, ai có thể cảnh giác được chứ?
Giữa một chiến trường ban trưa, nơi bầu trời xanh và ánh nắng vẫn còn đó, cơ thể đang nóng lên vì mồ hôi đột nhiên bị làm lạnh, và một cơn gió buốt giá thổi qua khiến máu huyết lưu thông kém đi.
「Mọi người! Rời khỏi đây mau! Chỗ này cứ để tôi siêu cố gắng cho!」
Một giọng nói vang lên, đánh vào những Nhân tộc Lưỡi Đao đang kinh ngạc, cố gắng điều khiển cơ thể không còn tự do của mình. Giữa không khí lạnh lẽo đến mức chỉ cầm vũ khí thôi cũng khó khăn, một bóng người sải bước dài qua đồng cỏ, mái tóc bạc bay trong gió.
Cô gái xinh đẹp với làn da trắng, đôi mắt màu tím biếc và khuôn mặt thanh tú đến đáng sợ, với thái độ như thể cảnh tượng xung quanh là điều hiển nhiên, uy phong lẫm liệt bước ra phía trước.
Ngắm nhìn tư thái đó, Nhân tộc Lưỡi Đao chợt nhận ra ai là người đã mang đến điều này.
「――Lại là ngươi à.」
Sự kinh ngạc của những Nhân tộc Lưỡi Đao đang run rẩy vẫn chưa dừng lại.
Giọng nói vọng xuống từ trên tường thành, nơi một bóng người nhỏ bé đang đứng, là của Long nhân Madelin Esshart, với hai chiếc sừng đen trên đầu――người đã nhìn thấy cô gái tóc bạc bước ra.
Cô ta là kẻ ngự trị ở vị trí "Cửu" trong Cửu Thần Tướng của Đế quốc, một "quái vật" đã đập tan đội hình của Nhân tộc Lưỡi Đao chỉ bằng một cú quét.
Trong tay Madelin, người đang bực bội nhìn xuống, là vũ khí quá khổ so với thân hình của cô, "Phi Dực Nhận", và cô là một người sử dụng thành thạo món vũ khí nặng hơn vẻ ngoài rất nhiều này.
Sự tồn tại của Long nhân, một chủng tộc hiếm có ngay cả trong Đế quốc hỗn loạn với các Á nhân tộc, chỉ cần đối mặt thôi cũng đủ để khiến người ta bị áp đảo, khiến những kẻ yếu bóng vía phải quỳ gối.
Tuy nhiên――,
「Đúng vậy! Lại là tôi đây, Madelin! Tinh Linh Thuật Sư qua đường, Emily!」
Cô gái chỉ tay thẳng vào đối phương――Emily, không hề để tâm đến ánh mắt vàng kim của Long nhân.
Chỉ qua cuộc đối đáp không hề sợ hãi đó, Nhân tộc Lưỡi Đao đã hiểu ra. Sự khác biệt về sân khấu mà họ, Emily và Madelin đang đứng, sự khác biệt về tầm nhìn mà họ thấy.
「――――」
Sự thất vọng và chán nản trước thực tại phũ phàng, nhưng ngay sau đó là một cảm giác phấn khích dâng trào. Đó là sự kỳ vọng vào một trận chiến vượt qua tầm hiểu biết của con người sắp diễn ra trước mắt.
Nó sắp bắt đầu. Một trận chiến giữa những đỉnh cao, một cuộc chiến ở một đẳng cấp mà chỉ sinh ra mạnh mẽ thôi cũng không thể đạt tới.
Không liên quan đến dòng máu đang lạnh dần vì nhiệt độ giảm, một sự run rẩy của một chiến binh đơn thuần trỗi dậy.
Và――,
「Đứa con gái đáng ghét. Trận chiến lần trước, ngươi đã biết là không thể thắng được Long tộc rồi mà――」
Vẻ mặt của Madelin, vốn có thể được khen là đáng yêu, trở nên đầy sát khí.
Cô vung Phi Dực Nhận lên, dồn sức vào cánh tay mảnh khảnh, Long nhân giận dữ không hề bị ảnh hưởng bởi cái lạnh cực độ đang cản trở chuyển động của Nhân tộc Lưỡi Đao.
Họ có một trực giác. Khoảnh khắc Phi Dực Nhận đó được vung ra, một trận chiến lịch sử sẽ bắt đầu――.
「――Đây!」
――Khoảnh khắc tiếp theo, từ phía bàn tay Emilia đang vươn ra, một khối băng lớn như một tòa thành từ trên trời rơi xuống, và bóng dáng của Madelin trên tường thành bị nhấn chìm trong tiếng gầm rú và những mảnh băng.
△▼△▼△▼△
Một khối băng lớn đập vào tường thành, Emilia thầm gật đầu "Tốt". Cuộc chiến giữa quân nổi dậy bao vây Đế đô và quân chính quy đang cố gắng bảo vệ nó đã bắt đầu, và đầu óc Emilia trở nên rối tung cả lên.
Cố gắng hết sức có thể, để cùng nhau giảm bớt số người chết.
Đó là phương châm mà Emilia đã đặt ra, và dù biết là khó khăn, đó là mục tiêu mà các đồng đội đã chấp nhận mà không phản đối.
Vậy mà, khi Emilia và mọi người đến được Đế đô mục tiêu, quân nổi dậy đã đến trước và bắt đầu cuộc chiến rồi.
「Đối với Đế đô thì cũng đều là phản đồ, nhưng mỗi bộ tộc đều có những toan tính riêng. Đây không phải là một cuộc chiến bắt đầu một cách có trật tự và đồng đều. Là đạo lý không cần nghĩ cũng hiểu.」
Abel đã nói những lời khó nghe như vậy với Emilia đang lo lắng, nhưng họ, những người tham gia từ thành phố pháo đài, cũng đã chiếm được một vị trí và tham gia vào cuộc chiến muộn màng.
Trong số Emilia và mọi người, những người chủ yếu tham gia chiến đấu là cô và Garfiel. Beatrice và Petra không thể chiến đấu, và Otto cùng Frederica cũng có nhiệm vụ của mình.
Emilia cảm thấy rất bực bội vì mình chỉ có thể chiến đấu, nhưng cô đã học được rằng phân chia vai trò là rất quan trọng, nên cô đã quyết định giao phó mọi thứ cho lĩnh vực sở trường của mọi người.
「Đế đô Rupugana là một thành phố được bao quanh bởi những bức tường hình ngôi sao. Nó vững chắc để phòng thủ và khó khăn để tấn công, nên không dễ để chiếm được. Điều cần thiết để chinh phục là chiếm được năm đỉnh.」
「Năm đỉnh?」
「Là những bức tường hình ngôi sao. Từ năm đỉnh này, có thể nắm bắt được chiến trường một cách sâu rộng. Ngược lại, nếu chiếm được những nơi này, có thể làm suy yếu đáng kể lực lượng của đối phương. Vì vậy,」
「Vì vậy?」
「Từ những kẻ phản đồ đã tấn công trước, chúng ta sẽ xác định được sự bố trí lực lượng của kẻ địch. Nếu chúng làm suy yếu được một chút lực lượng dự phòng của đối phương thì càng tốt.」
「Vậy thì những người tấn công trước sẽ gặp nguy hiểm! Tuyệt đối không được làm vậy!」
Dù việc suy nghĩ chiến lược để chiến thắng là vai trò của Abel, Emilia không thể chấp nhận cách làm đó. Vì vậy, để chiếm được những đỉnh sao cần thiết, cô đã quyết định xuất trận.
Thành thật mà nói, cô không thể quyết định được nên đến đâu là tốt nhất.
「Emily, tôi sẽ chỉ dẫn cô nên đi đâu. ――Vì tôi có manh mối.」
Otto đã nói vậy và giúp đỡ Emilia, người đang định lao ra.
Lúc đó, vẻ mặt của Otto trông như thể anh ấy sắp làm một điều gì đó rất liều lĩnh, khiến Emilia bối rối không biết nên trả lời thế nào, nhưng,
「Không sao đâu, Emily. Cứ giao cho em.」
Vì Petra đã nói vậy, Emilia đã có thể tin tưởng và chạy đi.
「Emily! Anh đây sẽ đi hướng này! Tụi mình đục cho chúng nó một lỗ nào!」
Cô và Garfiel đầy khí thế đã thề sẽ chiến đấu hết mình, rồi họ chia tay giữa đường để đến các đỉnh khác nhau.
「Emily... không, thưa tiểu thư Emilia, tôi cũng sẽ đi thực hiện nhiệm vụ của mình. Chúc ngài may mắn. Vì ngài Subaru, xin đừng liều lĩnh quá ạ!」
Frederica chạy song song đã hóa thú và lao đi trên chiến trường với tốc độ không thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Mọi người, ai cũng đang cố gắng hết sức để hoàn thành vai trò của mình.
「Mình cũng phải siêu cố gắng mới được.」
Với quyết tâm mạnh mẽ trong lòng, Emilia đã đến được đỉnh để thực hiện điều mình cần làm.
Cô nhắm chặt mắt, đặt tay trái lên tay phải đang đặt trên ngực. Trước khi trận chiến bắt đầu, Beatrice, người tiếc nuối vì không thể tham gia, đã nắm lấy tay cô và nói.
「Thật là bực mình, nhưng thay Betty nhờ cả vào cô đấy. Về chuyện của Subaru, người có thể cố gắng chỉ sau Betty có lẽ là Emilia thôi.」
「Ừm, mình thực sự, thực sự tin là như vậy.」
Có lẽ là nhờ vào tình cảm mà Beatrice đã gửi gắm, hay là vì có những người bạn luôn giúp đỡ, mà tâm trí và cơ thể của Emilia đang ở trong trạng thái tốt đến kinh ngạc. Trái tim lo lắng và cái đầu rối tung cũng đã bình tĩnh lại, cô rất tỉnh táo.
Rất tỉnh táo, Emilia đang dung hòa giữa vai trò của mình và điều cô muốn làm.
Vai trò mà Emilia phải hoàn thành là đánh bại Madelin đang bảo vệ đỉnh.
Điều Emilia muốn làm là không để càng nhiều người chết càng tốt.
Cô sẽ chiến đấu với Madelin ngay bây giờ. Và, để không để nhiều người chết.
「――――」
Mở mắt ra, Emilia ý thức được sự tồn tại của Cánh Cổng sâu trong cơ thể mình, giải phóng toàn bộ mana đã tích trữ, và làm giảm nhiệt độ xung quanh với một tốc độ kinh hoàng.
Vollachia là một đất nước ấm áp, nên có nhiều người không chịu được lạnh, đó là ý kiến của Petra, người rất ham học. Otto, người yêu động vật, cũng nói rằng những con rồng bay trên trời cũng yếu với cái lạnh.
Và, khi trời lạnh thì người ta muốn cuộn tròn lại, đó là ý kiến của hai chị em Garfiel và Frederica.
Kết hợp tất cả những điều đó với kinh nghiệm của chính mình, Emilia đã nhận ra.
Đó là――,
「Khi trời siêu lạnh, mọi người sẽ chẳng còn tâm trí đâu mà đánh nhau nữa.」
Ngày xưa, tại dinh thự Roswaal trước khi bị cháy, khi Pack trước khi ngủ say đã gây ra vấn đề thiếu hụt mana, khu vực xung quanh dinh thự đã hoàn toàn biến thành một khung cảnh tuyết trắng.
Vấn đề đã lan sang cả làng Arlam gần đó, và gây ra một sự náo loạn lớn, nhưng nó đã để lại một ký ức kỳ lạ trong Emilia, người chưa bao giờ trải qua cảm giác lạnh trong đời.
Kinh nghiệm và kiến thức lúc đó đã được vận dụng một cách triệt để.
「Mình biết là không thể dễ dàng thay đổi ý kiến và cảm xúc của mọi người về cuộc chiến. Mình cũng muốn, nếu có thể, nói chuyện đàng hoàng để hiểu nhau, nhưng không có thời gian.」
Vì vậy, Emilia đã quyết định.
Dùng sức mạnh――không, dùng cái lạnh để khuất phục mọi người.
Ngón tay tê cóng không thể cầm vũ khí, đầu gối run rẩy không thể sử dụng được một kỹ năng nào, răng va vào nhau lập cập không thể định được ánh mắt, và hơi thở trắng xóa khiến mọi người kinh ngạc.
Nếu làm vậy, mọi người sẽ không còn tâm trí để chiến đấu nữa.
Và, đối thủ của những người vẫn còn muốn chiến đấu, những người có cơ thể và trái tim mạnh mẽ để thể hiện điều đó là――,
「――Là tôi đây!」
「Đừng có đùa giỡn quá đáng nữa――!!」
Tiếng hét quyết tâm của Emilia bị một tiếng gầm giận dữ từ khối băng rơi trên tường thành át đi. Dù xung quanh kinh ngạc vì một giọng nói khỏe khoắn đáp lại sau khi bị một khối băng lớn hơn cả một ngôi nhà va vào, Emilia không hề ngạc nhiên. Vài ngày trước, khi họ đụng độ ở Guaral, cũng vậy.
Lúc đó, trận chiến cũng bắt đầu bằng việc ném một khối băng.
「Đồ vô vị.」
Một âm thanh chói tai vang lên, và khoảnh khắc tiếp theo, khối băng khổng lồ bị chẻ làm đôi theo chiều dọc.
Madelin xuất hiện từ phía sau những mảnh băng văng tung tóe, giơ cao Phi Dực Nhận trên đầu và vẫn hoàn toàn khỏe mạnh.
Cô ta nheo đôi mắt vàng kim lại khi nhìn những mảnh băng vỡ tan thành từng mảnh, thành hạt, và trở lại thành mana.
「Dù đã bị đau như vậy mà vẫn không thay đổi gì sao, Bán ma...」
「Bị đau... Cái cuối cùng đó thì có hơi bất ngờ, nhưng đáng lẽ tôi và Priscilla đã sắp thắng rồi mà. Đừng nói dối.」
「――!! Đừng có coi thường Long tộc, Bán ma!」
Madelin tức giận trước lời phản bác của Emilia, cô khuỵu gối chuẩn bị nhảy khỏi tường thành. Emilia mở to mắt trước hành động đó, liếc nhìn xung quanh rồi,
「Đây!」
Cô vung tay, và một khối băng khác lại rơi xuống Madelin như lúc nãy. Tất nhiên, nó không thể làm gì được, và bị vũ khí của Madelin, người đang bực bội vung lên, đánh bật và vỡ tan, không có tác dụng.
Tuy nhiên――,
「Đây! Nữa này! Vẫn chưa hết đâu! Hự!」
「Cái gì?」
Cô liên tục tạo ra những khối băng trên không và cho chúng rơi xuống Madelin trên tường thành.
Giữa chừng, để ưu tiên tốc độ hơn sức mạnh, kích thước của các khối băng nhỏ hơn nhiều so với ban đầu, chỉ bằng một vòng tay ôm.
Dù vậy, nếu bị trúng vào đầu, chắc chắn sẽ rất đau, và Emilia đã tạo ra mười, hai mươi, năm mươi, một trăm khối như vậy, trút xuống tường thành.
Một cơn mưa đá――nhưng không phải là một cơn mưa đá dễ thương như vậy.
「Đừng có được đằng chân lân đằng đầu――!!」
Đối mặt với cơn mưa băng đang trút xuống, Madelin, người đang bị nhắm đến, đã chống trả một cách dữ dội.
Sử dụng toàn bộ cơ thể không hề bị ảnh hưởng bởi cái lạnh, cô không ném Phi Dực Nhận mà dùng nó như một vũ khí để vung, và cô đã đánh rơi tất cả những khối băng đang rơi xuống.
Những tiếng va chạm và vỡ vụn liên tiếp vang lên, và những khối băng lao tới Madelin đang chạy trên tường thành.
Chúng bị phá vỡ, né tránh, đánh bật, và với những bước chân như một nghệ sĩ nhào lộn hay một vũ công, Madelin đã né tránh hoàn toàn cơn mưa băng.
Khả năng di chuyển đó cũng đáng kinh ngạc, nhưng mục tiêu của Emilia không phải là đánh trúng. Cuộc tấn công với mục đích bị né tránh, mục đích của nó là câu giờ.
Nghĩa là――,
「Mọi người, lùi lại đi! Nếu tôi và Madelin chiến đấu, xung quanh sẽ rất nguy hiểm!」
Vừa tung ra cơn mưa băng, Emilia vừa gọi những kẻ phản loạn xung quanh.
Những Nhân tộc Lưỡi Đao bị đánh bại đang tụ tập lại, có vẻ như đang tìm cơ hội để hỗ trợ, nhưng với họ, những người đang run rẩy vì lạnh và nhiều người đã mất vũ khí, đó là một chuyện liều lĩnh.
Emilia cảm thấy rất có lỗi vì đã khiến tay chân họ khó cử động, nhưng cô hy vọng họ sẽ cố gắng cử động những tay chân đó và đưa đồng đội của mình lùi lại.
Nếu làm vậy――,
「――Chết rồi!」
Cuộc tấn công của Emilia, ưu tiên số lượng, đã trở nên đơn điệu, và Phi Dực Nhận của Madelin, đã xuyên qua những khoảng trống và phá vỡ những mảnh băng nhỏ, đã được phóng ra.
Nó gầm lên một cách dữ dội, bay đến trong khi giết chết cơn gió, và Emilia đã vội vàng nhảy lên để né tránh, nhưng Phi Dực Nhận xoay tròn đã quay vòng trên chiến trường với một tiếng gầm và quay trở lại với độ chính xác đáng sợ.
Cơn lốc tử thần quét ngang trên đường đi của nó sẽ không tha cho bất cứ ai ngoài Emilia. Vì vậy, để những Nhân tộc Lưỡi Đao chậm chạp không bị cuốn vào, Emilia đã chạy đi.
「Hự, yaa!!」 Cơ thể không theo kịp cơn lốc tử thần đang đến gần, cô lao vào trước mặt một Nhân tộc Lưỡi Đao không thể né tránh.
Cô dùng chân đá vào lưỡi của Phi Dực Nhận. Cú sốc làm cho xương cốt toàn thân Emilia kêu răng rắc, nhưng cô cắn răng chịu đựng. Với toàn bộ sức lực, cô đá nó lên, và lưỡi đao bay qua đầu Emilia, qua đầu những Nhân tộc Lưỡi Đao và ra phía sau.
「Thế này thì...」
「Ngươi nghĩ là đã kết thúc rồi à.」
「――!」
Không có thời gian để thở phào nhẹ nhõm, một giọng nói vang lên từ phía sau.
Phía sau mái tóc bạc của mình, Emilia nhìn thấy Madelin đã nắm lấy Phi Dực Nhận mà cô đã đá bay, và đang vung nó lên trong đôi mắt màu tím biếc của mình.
Một đòn tấn công từ trên xuống, nếu né tránh, những người xung quanh sẽ gặp nguy hiểm.
「Băng Kiếm Thuật!!」
Không có lựa chọn nào khác ngoài việc đỡ đòn, Emilia đã dùng thanh kiếm băng vừa tạo ra để đối đầu với Phi Dực Nhận.
Không có một cuộc đối đầu nào. Khoảnh khắc tiếp xúc với lưỡi đao của đối phương, thanh kiếm băng đã dễ dàng nứt ra và vỡ tan. Nhưng, đó là thanh đầu tiên. Cô tạo ra thanh thứ hai bằng tay kia, và thanh thứ ba bằng tay đã mất thanh đầu tiên, và dù bị phá vỡ, cô vẫn không từ bỏ, những đòn liên kích bằng kiếm băng của Emilia gầm lên.
Cô xoay người một vòng lớn, đập vào cạnh của Phi Dực Nhận, đập, và بالكاد đỡ được, rồi ngã xuống.
「――Kyaa!?」 Phi Dực Nhận bị đánh rơi đã đập thẳng xuống đất, và trong khoảnh khắc, một làn sóng xung kích đã đánh vào toàn thân Emilia.
Bị ảnh hưởng bởi một lực tương tự, những Nhân tộc Lưỡi Đao không kịp chạy cũng bị thổi bay một cách dữ dội. Sức mạnh của Long nhân thật đáng kinh ngạc, còn mạnh hơn cả Emilia, người vốn đã rất khỏe.
「Dù vậy...」
Cô bật dậy sau khi ngã, tát vào má mình và nhìn về phía trước.
Madelin, người đang rút Phi Dực Nhận ra khỏi mặt đất, đang nhìn cô một cách khó chịu, và nhìn Emilia, người vẫn còn khỏe mạnh, rồi nhìn xung quanh.
「Chỉ có ngươi thôi à. Ả đàn bà đó đâu rồi?」
「Ả đàn bà đó? ...À, là Priscilla?」
「Ngươi nghĩ Long tộc sẽ nhớ tên của con người sao? Là ả đàn bà mặc đồ đỏ đó.」
「Đó là Priscilla. Tôi là Emily. Priscilla nói rằng cô ấy có người muốn gặp.」
Trong khi Abel đang lên kế hoạch ở căn cứ và Emilia và mọi người đang lao ra chiến trường, Priscilla và Al cũng đang đứng trên cùng một chiến trường.
Tuy nhiên, khác với Emilia và mọi người muốn đưa Subaru và Rem trở về, và Abel và mọi người muốn đánh bại Hoàng đế bằng mọi giá, mục đích của Priscilla không rõ ràng.
Dù có hỏi, cô ấy cũng không trả lời một cách rõ ràng.
「Cô ấy cũng không nói cho mình biết đã nói chuyện gì với Yorna...」 Mình nghĩ rằng đó là cuộc gặp mặt của hai mẹ con đã xa cách, nên chắc cũng có nhiều chuyện để nói.
Emilia cũng nghĩ đến ngày mình sẽ tái ngộ với Pack đang ngủ trong viên ma tinh thạch treo trên cổ, nên cô cũng muốn nghe họ đã nói chuyện gì để tham khảo.
Tất nhiên, cô cũng chỉ đơn giản là muốn nghe một câu chuyện vui của Priscilla.
「Người muốn gặp...」
「Đúng vậy, có vẻ như người đó đang ở đâu đó trong cuộc chiến này. Cô ấy nói đó là vấn đề của riêng mình, nên tôi cũng đã ưu tiên kỵ sĩ của mình... à! Ừm, là kỵ sĩ của tiểu thư Petra, có lẽ vậy!」
「――――」
Madelin nhìn Emilia, người đã vội vàng sửa lại lời nói vì cần phải giả mạo thân phận ở Đế quốc Vollachia, với ánh mắt nghi ngờ.
Cảm thấy mình đang bị nghi ngờ, nhưng Emilia không giỏi nói dối. Cô nghĩ rằng nếu cố gắng che đậy, sẽ càng dễ lộ ra, nên cô đành buông xuôi.
「Ưm, là nói dối. Subaru là kỵ sĩ của tôi. Xin lỗi vì đã lừa cô.」
「Vốn dĩ ta cũng chẳng nghe chuyện đó!」
「Vậy, sao...?」
「Một con nhóc như ngươi nghĩ gì cũng không liên quan đến Long tộc. ――Ả đàn bà đỏ đó không có ở đây thì thật khó chịu, nhưng nếu vậy thì cũng tiện.」 Vừa nói, toàn thân Madelin bắt đầu bốc hơi.
Giữa không khí đang lạnh dần, giống như hơi thở biến thành màu trắng, cơ thể cô tiếp tục nóng lên, và chỉ cần đứng đó thôi, chiến ý từ cơ thể cô đã bắt đầu bốc lên.
Bị tắm trong chiến ý có thể nhìn thấy bằng mắt thường đó, Emilia đã vội vàng tạo ra hai thanh kiếm ở hai tay.
Thấy Emilia cầm kiếm và cảnh giác, Madelin cười một cách hung dữ,
「Từng đứa một, ta sẽ cho các ngươi, những kẻ đã chế nhạo Long tộc, nếm mùi máu.」
Với đôi mắt vàng kim lấp lánh, cô ta lao về phía này.
Một cú đạp làm nổ tung mặt đất đã bắt đầu đóng băng, Madelin rút ngắn khoảng cách giữa hai người trong một hơi thở và vung Phi Dực Nhận lên, Emilia chuẩn bị sẵn sàng.
Và――,
「Dù không có Priscilla, tôi không hề đơn độc!」
「Ngươi nói cái gì――」
Mình nghĩ Madelin định gầm lên như vậy.
Nhưng, một bóng người bất ngờ và một cú sốc ngăn cản Phi Dực Nhận đang vung lên đã không cho cô ta nói. Madelin mở to mắt kinh ngạc, nhìn vào bóng người đã nhảy lên Phi Dực Nhận.
Đó là Natsuki Subaru làm từ băng, người đã dùng cả cơ thể để cản trở cuộc tấn công――,
「Cái...!?」
「Hự yaa!!」
Vào Madelin đang đứng yên, những đòn tấn công bằng băng từ song kiếm của Emilia đã được tung ra.
△▼△▼△▼△
Khi các trận chiến bắt đầu ở mỗi đỉnh của bức tường thành hình ngôi sao bao quanh Đế đô, chất lượng của cuộc chiến đã thay đổi.
Cảnh tượng số đông bị số ít――hơn nữa, gần như là một lực lượng đơn lẻ――tiêu diệt vừa hài hước, vừa giống như một hình ảnh thu nhỏ của vùng đất Vollachia này, nơi kẻ mạnh được tôn sùng.
Dù kẻ yếu có tập hợp lại bao nhiêu, một cú vung của kẻ mạnh cũng dễ dàng dập tắt hy vọng.
Thực tế, cuộc chiến được đặt tên là Trận chiến quyết định Đế đô, nếu cứ để mặc, tất cả những kẻ phản loạn sẽ bị tiêu diệt, và những kẻ còn âm ỉ tinh thần đấu tranh sẽ phải im lặng trong nhiều năm.
Thậm chí có thể nghi ngờ rằng việc lôi ra những phần tử nổi loạn này là mục đích của Hoàng đế lần này.
Tuy nhiên――,
「――Đó là câu chuyện nếu Hoàng đế Vincent Vollachia không bị đuổi khỏi ngai vàng, chàng ạ.」
Yorna Mishigure, một tay cầm tẩu thuốc, nhìn xuống chiến trường và thốt ra những lời nói lẫn trong khói thuốc. Tự mình gây ra một đám cháy nhỏ để thắt chặt lại những suy nghĩ đã lơi lỏng vì hòa bình.
Đó là một việc rất giống với cách làm của Hoàng đế, nhưng không phải là việc mà ông ta sẽ làm đến mức từ bỏ ngai vàng của mình.
Nếu không biết sự thật lần này, và được triệu tập với tư cách là một trong "Cửu Thần Tướng" ngự trị ở Ma đô, liệu mình sẽ theo phe nào?
「Chàng ạ, không có thời gian để chìm đắm trong những cảm xúc vô ích như vậy. ――Thiếp có vai trò của mình.」
Bỏ đi những khả năng không thể xảy ra, Yorna lặng lẽ nhìn về phía trước.
Hoàng đế thực sự, Vincent Vollachia, đã mang lại sự bình yên cho Đế quốc này. Tương lai do Ngụy Hoàng Đế, kẻ đã lật đổ ông, cai trị, sẽ dẫn đến đâu, bóng tối thật sâu và đậm.
Vì vậy, Yorna suy nghĩ.
「Những đứa con yêu quý của thiếp, và những người dân sống trên mảnh đất Đế quốc mà chàng đã yêu.」
Những đứa con yêu quý vẫn luôn ngưỡng mộ mình, người đã ngu ngốc đánh mất Ma đô và không thể thể hiện được uy quyền cần thiết.
Những người dân của Đế quốc mà người đàn ông mình đã từng yêu, và vẫn còn yêu thương không nguôi, đã yêu.
Và không ai khác, thế giới mà đứa con đã chia sẻ linh hồn của mình đang sống, phải là một nơi xứng đáng.
Đó là――,
「――Thiếp mong muốn sự bình yên do Chân Hoàng Đế duy trì hơn là tương lai do Ngụy Hoàng Đế xây dựng, chàng ạ.」
Vừa nói, Yorna vừa xoay tẩu thuốc, và những khối đất bắt đầu xoáy tròn xung quanh cô theo hình xoắn ốc. Đó là kỹ thuật của Yorna, sử dụng "Hồn Hôn Thuật" để điều khiển các vật vô tri theo ý muốn.
Do vấn đề về dung lượng linh hồn, đó là một kỹ thuật mà người khác không thể bắt chước được――tuy nhiên, khác với Ma đô, nơi cô đã dành thời gian dài và thấm đẫm tình cảm, chuyển động của đất ở Đế đô rất chậm chạp.
Có lẽ, những cảm xúc phức tạp của chính Yorna đối với Đế quốc cũng không phải là không liên quan.
「Thiếp xin lỗi vì không ở trong tình trạng tốt nhất, nhưng đối thủ của nàng là thiếp đây.」
Phía trước, ánh mắt của Yorna, người đang nhìn lên đỉnh tường thành, hướng lên cao hơn cả tường thành.
Lý do rất đơn giản, đối thủ mà cô cần phải nhắm đến bằng ánh mắt đang bay tự do trên bầu trời chiến trường, ở một vị trí cao hơn cả tường thành.
"Kẻ Ăn Tinh Linh" đã biến đôi chân của mình thành lửa, và mang trong mình sự hủy diệt trong cơ thể mảnh khảnh đó――.
「――Yorna.」
「Nhất tướng Arakia, cách chiến đấu của nàng vẫn luôn hào nhoáng như vậy. Dù ở xa, thiếp cũng có thể nhận ra ngay.」
Arakia――một Khuyển nhân da ngăm, một tay cầm cành cây, mắt trái bị che bởi một miếng bịt mắt.
Cô ta cảnh giác nhìn Yorna xuất hiện ở phía dưới. Bị thiêu đốt bởi ánh mắt đầy địch ý của đối phương, Yorna chỉ lẳng lặng nhìn quanh, rồi nheo mắt lại trước cảnh tượng những cánh đồng đã cháy rụi thành tro.
Trong số các cuộc tấn công của những kẻ phản loạn, cuộc phản công hào nhoáng nhất là ở đỉnh này, tức là của Arakia. Tất nhiên, đó cũng là do sức mạnh của chính cô ta rất lớn, nhưng có lẽ cũng có ý nghĩa là để cho những người xung quanh thấy.
Không chỉ Yorna nhận ra rằng người bảo vệ đỉnh này là Arakia.
Bất kỳ một võ sĩ nào cũng có thể dễ dàng nhận ra sức mạnh to lớn đó, dù không biết chính xác đó là Arakia.
Đó không phải là mục đích của chính Arakia, mà là――,
「Có ai đó đã mách nước cho ngươi sao, Arakia?」
「――!」
「Chủ nhân...」
Phía sau, giọng nói của một người nào đó đang bước trên đồng cỏ đen cháy đã làm rung chuyển chiến trường.
Arakia và cả Yorna đều nín thở và mở to mắt. Yorna nhíu mày khi nghe thấy một giọng nói không nên có ở đây, đã xuất hiện một cách đường hoàng.
Và những bước chân đó, không cần quay lại cũng biết, đã đứng cạnh Yorna,
「Sao thế, Mẫu hậu. Chết một lần rồi mà vẫn chưa bỏ được thói quen bám lấy con gái à?」
Priscilla, người đã mở chiếc quạt trong tay ra một cách đầy âm thanh, cười một cách tàn nhẫn với đôi mắt đỏ.
Sự xuất hiện bất ngờ và những lời nói sau đó đã khiến Yorna sững sờ và thở dài.
「Prisca, việc nàng không thể tha thứ cho thiếp là điều đương nhiên, nhưng...」
「Tiếc thay, cô gái mang cái tên đó đã chết rồi. Nếu lo lắng thì cứ đi viếng mộ cô ta đi. Ta là Priscilla Barielle. Tuyệt đối không được nhầm lẫn.」
「――. Abel đã nói là giao nơi này cho thiếp mà, phải không?」
「Ta đã nói là ta không nghe theo lời Abel, cũng tại nơi đó, phải không?」
Nói một câu lại cãi một câu không thương tiếc, Yorna im lặng trước thái độ của Priscilla. Tuy nhiên, Priscilla "hừ" một tiếng và nụ cười trên môi cô biến mất.
Ánh mắt đỏ của cô hướng lên Arakia trên cao.
Arakia, người mạnh nhất trong "Cửu Thần Tướng", Yorna được lệnh đối đầu với cô ta vì ai cũng biết rằng ngoài Yorna ra, không ai có thể là đối thủ của cô ta.
Dù vậy, Priscilla, người luôn suy nghĩ sâu sắc, đã đến nơi này, không phải vì các yếu tố như chiến lực hay chiến thuật, mà là vì có lý do để đối mặt với Arakia.
Bằng chứng là, sự xuất hiện của Priscilla đã khiến Arakia rõ ràng dao động.
Dù đối mặt với Yorna, vẻ mặt xa cách của cô ta không hề thay đổi, nhưng khi nhìn thấy Priscilla, chiếc mặt nạ đó đã vỡ tan.
Đó là bằng chứng không thể chối cãi rằng giữa Priscilla và Arakia có một mối quan hệ đặc biệt, và,
「Arakia, ngươi đã quyết định chưa?」
Khuôn mặt của Priscilla khi hỏi rất lạnh lùng, và ánh mắt sắc bén như muốn giết chết đối phương. Tuy nhiên, những lời nói từ đôi môi cô lại có phần dịu dàng, thậm chí còn cảm nhận được sự từ bi.
Một câu hỏi dịu dàng được trang trí một cách nghiêm khắc, Arakia nín thở và gật đầu.
「Đưa Công chúa trở về. ――Giết Hoàng đế, để Công chúa trở thành Hoàng đế thực sự.」
「Ngươi muốn một kết thúc chính thức cho 'Nghi thức Tuyển Đế' à. Cũng được thôi.」
Nghe câu trả lời của Arakia, Priscilla đóng chiếc quạt trong tay lại. Cô cất nó vào khe ngực của mình, rồi giơ tay không lên trời và rút ra một thanh bảo kiếm màu đỏ từ không gian.
Không khí xung quanh lưỡi kiếm rung động vì nhiệt lượng phát ra, đó là "Dương Kiếm" mà chỉ có Hoàng đế Vollachia mới được phép sử dụng――Yorna cũng không khỏi ngắm nhìn.
Cô có cảm giác như người đàn ông yêu dấu đã từng vung thanh bảo kiếm màu đỏ đó đã sống lại trong tâm trí mình.
「Không phải lúc để ngắm nhìn đâu, Mẫu hậu.」
「――. Từ đầu đến cuối, toàn nói những lời tự tiện... Dù không nuôi nấng, nhưng sao nàng lại lớn lên như vậy?」
「Ai biết được. Ta là ta, không cần lý do. Và, có một điều ta quên nói.」
Nhìn Priscilla đang cầm Dương Kiếm, Yorna cũng căng thẳng toàn thân và vào tư thế chiến đấu. Khi cô vào tư thế đó, Priscilla nói thêm, và Yorna nhìn con gái mình với ánh mắt nghi ngờ. Không nhìn vào ánh mắt đó, Priscilla chỉ mũi Dương Kiếm vào Arakia và nói,
「Đó là tỷ muội sữa của ta. Sau khi Mẫu hậu qua đời, nó đã lớn lên cùng ta như chị em ruột. Bây giờ, có vẻ như mục đích của nó là đưa ta lên ngai vàng.」
「Cái gì?」
「Nó đến đấy.」
Sự thật được tiết lộ khiến Yorna tròn mắt, và lời tuyên bố vô tình gần như đồng thời vang lên.
Ngọn lửa bùng lên bao trùm bầu trời, và nó rơi xuống với một lượng nhiệt khổng lồ để biến vùng đất đã cháy thành tro thành một vùng đất cháy đen.
Phía sau đó, Arakia, người đã nhuộm cả thế giới thành một màu đỏ, hét lên.
「Đưa Công chúa trở về, bằng sức mạnh của ta!! ――Đúng vậy, ta đã được dạy như thế.」
△▼△▼△▼△
Nhìn ngọn lửa của Arakia đang thiêu rụi thế giới một cách khoa trương từ xa, Todd Fang cảm nhận được rằng không khí của chiến trường đang thay đổi cùng với chiều gió.
「――Nước đi đầu tiên có hiệu quả là không sai, nhưng.」
Một hỏa lực lớn để bẻ gãy nhuệ khí của những kẻ phản loạn đang tấn công, vị trí tiên phong luôn là một sự tồn tại được công nhận về thực lực. Không có một đám đông nào có thể giữ được tinh thần khi bị thiêu rụi mà không thể làm gì.
Vì vậy, trong số năm đỉnh bảo vệ bức tường thành hình ngôi sao, Todd đã đọc vị rằng đỉnh mà mình, người có Arakia, được giao là nơi an toàn nhất và cuộc tấn công của kẻ địch sẽ yếu nhất.
Thực tế, dự đoán của Todd đã đúng, sau khi tộc Đơn Nhãn tấn công bị quét sạch, cuộc tấn công của những kẻ phản loạn sợ hãi Arakia đã trở nên thưa thớt, và gần như là một trận thắng.
Không khí đó đã thay đổi khi đội quân thứ hai đến muộn đã tham gia vào đội quân thứ nhất của những kẻ phản loạn đã bị đẩy lùi.
Đội quân thứ nhất, bị đánh vào đầu và mất đi chiến lực, tưởng chừng sẽ sụp đổ hoàn toàn, nhưng đã được đội quân thứ hai đến sau hấp thụ và đang cố gắng tái lập lại chiến lực.
Tất nhiên, dù những con chó thua cuộc có tập hợp lại cũng không ảnh hưởng gì đến kết quả, nhưng đội quân sau đã tập hợp được những kẻ đã bị bẻ gãy nhuệ khí và ngăn chặn thiệt hại ở mức tối thiểu.
Chắc hẳn có một chỉ huy rất tinh mắt trong đội quân thứ hai, nghĩ đến đó, Todd rùng mình trước một khả năng đáng sợ.
「Chẳng lẽ, việc đến muộn cũng là một phần của kế hoạch?」
Một đội quân nổi dậy không có trật tự, chỉ biết tấn công theo ý mình. Trận chiến đáng lẽ đã kết thúc với chiến thắng áp đảo của quân chính quy sau khi đội quân thứ nhất toàn những kẻ ngu ngốc đó bị đau.
Tuy nhiên, đội quân thứ nhất đã mất đi những người có thực lực, bị dội một gáo nước lạnh, và những cái đầu nóng đã được làm nguội, hơn nữa, những kẻ phiền phức không có khả năng lắng nghe đã bị loại bỏ hoàn toàn. Nếu vậy, để giành chiến thắng trong cuộc chiến đã thách thức, chúng chỉ còn cách gia nhập vào phe của đối phương đã có kế hoạch chiến thắng và cố gắng hết sức để được hưởng chút lợi lộc.
「Đội quân thứ hai mới là chủ lực, chứ không phải là đội tiên phong toàn những kẻ ngốc.」
Việc thách thức Arakia cũng sẽ là một biện pháp đối phó mà chủ lực đã chuẩn bị.
Khó có thể nghĩ rằng Arakia sẽ bị đánh bại, nhưng Todd không nghĩ rằng một đối thủ có thể tính toán đến mức này lại đến tay không mà không có kế hoạch chinh phục Đế đô.
Không chỉ Arakia, mà cả những người bảo vệ các đỉnh khác cũng đã có sự chuẩn bị nào đó.
Thêm vào đó, những binh lính chính quy, những người đáng lẽ chỉ có nhiệm vụ săn lùng tàn quân ngoài những người bảo vệ các đỉnh đó, cũng đã bắt đầu mất thời gian, dù chưa đến mức khó khăn, với các động thái của những kẻ phản loạn.
Cảm giác như bộ óc ma quỷ của kẻ địch, với đôi mắt và đôi tai có thể nhìn xa trông rộng, và cả những tay chân khéo léo, đang gây ra một sự phiền toái.
Kẻ địch mạnh, cứ giao cho Arakia và những người bảo vệ là được.
Nhưng, Todd nghĩ rằng, kẻ địch thực sự phiền toái trong một cuộc chiến tranh, lại là một thứ khác.
Vì vậy――,
「――Phải đi xử lý cái tên đang giở trò xấu xa đó mới được.」
Thiên Lôi Trúc — chuyện kể tiếp nối giấc mơ