Virtus's Reader
Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu

Chương 661: CHƯƠNG 8-43: TÂM NGUYỆN CỦA MỖI NGƯỜI

---

Aldebaran biết『Tinh Vịnh』là gì.

Ngày trước, kẻ đã truyền đạt điều đó cho Aldebaran là một sự tồn tại dường như đã biết tường tận mọi điều trên thế gian này, nhưng vẫn tham lam ngấu nghiến những gì chưa biết.

Đó là một mối quan hệ phức tạp.

Không phải là một đối phương có thể diễn tả bằng những từ như thích hay ghét.

Nếu hỏi có biết ơn hay không, thì có lẽ là có. Nhưng trong lòng cũng có một sự vướng bận về những điều không thể hòa hợp, ngang bằng với lòng biết ơn ấy. Một đối phương như thế.

16927

Dù sao đi nữa, bất kể kiến thức học được từ ai, hắn đều biết rõ sự tình của『Tinh Vịnh』.

Và điều đó chẳng đóng góp gì vào việc thành bại của bi nguyện mà Aldebaran hằng ấp ủ. So với mối quan tâm đến『Tinh Vịnh』hay sự can dự của họ, việc lôi kéo được *kẻ đó* vào cuộc còn quan trọng hơn.

Ban đầu, khi Priscilla nói rằng sẽ đến Volakia, hắn đã thử đủ mọi cách để ngăn cản, nhưng một khi cô đã quyết thì không gì có thể lay chuyển được.

Vậy thì ít nhất cũng phải đồng hành, cố gắng hết sức để trở thành tấm lá chắn bảo hiểm cho cô— nhưng việc chạm trán *kẻ đó* tại Đế quốc này, đối với Aldebaran, đúng là một trò đùa của vận mệnh. Vận mệnh lúc nào cũng can thiệp vào cuộc đời Aldebaran một cách cực kỳ khó chịu.

Vì lẽ đó, hắn chẳng có chút ấn tượng tốt đẹp nào với vận mệnh, nhưng lần này thì phải cảm ơn nó.

Nếu có *kẻ đó* ở đây, câu chuyện sẽ khác. Nếu lôi kéo được *kẻ đó* vào, tình hình sẽ thay đổi một cách ngoạn mục.

Nếu *kẻ đó* lọt vào vòng không thể bỏ rơi, nếu có thể mở rộng cái vòng không thể bỏ rơi ấy ra thật lớn, lớn đến mức không thể ôm trọn trong tay, thì bi nguyện của Aldebaran sẽ được hoàn thành.

Đã có một lần, Aldebaran vứt bỏ tất cả.

Hắn cứ bước mãi trong bóng tối, chỉ dựa vào ánh sao yếu ớt, rồi từ bỏ vì cho rằng mọi thứ đều vô ích.

Chính vì vậy, mặt trời mới thật chói lòa. Như thể bóng tối chưa từng tồn tại, sự từ bỏ đã bị thiêu rụi.

Để bảo vệ mặt trời rực rỡ ấy, hắn liếm gót giày của vận mệnh cũng cam lòng. Chịu đựng nỗi đau như xé nát thân mình, hắn cũng không ngần ngại đối diện trực tiếp với *kẻ đó*.

Dù là『Ma Nữ』,『Tinh Vịnh』hay『Đại Tai』, bất cứ thứ gì cản đường cũng mặc kệ.

—Chỉ là, xin các người đấy, đừng có cản đường ta.

△▼△▼△▼△

—Tổng cộng hai mươi hai lần.

Đó là số lần thử mà Al cần để nắm được chuyện gì đã xảy ra với mình. Một màn trắng xóa đột ngột đến mức hắn thậm chí không nhận ra cơ thể mình đã bốc hơi trong nháy mắt—.

"À không, nguyên nhân là lửa chứ không phải mây hay tuyết, nên phải là đỏ rực mới đúng. Đổi thành đỏ thẫm cũng được, vì nghe ngầu hơn."

Hắn thở ra một hơi thật sâu, lẩm bẩm những lời lảm nhảm vô nghĩa.

Hắn không thể khẳng định tinh thần mình có bình thường hay không, nhưng ít nhất, hắn đã có thể tự thuyết phục mình một cách thiếu căn cứ rằng tinh thần mình vẫn ổn.

Tạm thời thế là được. Vấn đề là ở chỗ—,

"Trận chiến ở cấp độ này, ta hoàn toàn không có đất diễn!"

Ngay trước mắt Al đang gào thét, một trong những nhiệm vụ phải hoàn thành ở Đế đô—việc công phá một trong năm đỉnh của tường thành hình ngôi sao—đã hoàn tất.

Tường thành kiên cố với sức phòng thủ đáng kinh ngạc đã bị thổi bay không còn một dấu vết, nếu không gọi đây là hoàn thành mục tiêu thì còn gọi là gì nữa.

Tuy nhiên, tại đỉnh thứ hai, nơi bức tường thành cao ngất cùng các tòa nhà xung quanh đã bị quét sạch, một chướng ngại vật còn lớn hơn cả bức tường đã biến mất kia đang chắn lối như một cửa ải tiếp theo.

—Một thiếu nữ nhuộm đỏ cả bầu trời u ám, bằng một quy luật nào đó mà lơ lửng giữa không trung.

Cô gái với mái tóc bạc ngắn, đôi mắt đỏ và làn da ngăm để lộ nhiều phần, thế nhưng vẻ ngoài của cô lại toát lên một dáng vẻ khuấy động cảm giác nguy hiểm bản năng của người nhìn, đến mức không ai dám đắm chìm trong vẻ đẹp ấy.

Giao cho Groovy lo liệu chủ nhân của những chiếc gai, sử dụng tấm da người sói, Al và Cecilus đã an toàn đến được đỉnh thứ hai—à không, là đang cố gắng đến được.

Nói chính xác thì đỉnh thứ hai đã biến mất, và Al, bị cuốn vào sự biến mất đó, đã chịu những thiệt hại không thể nhận biết được không biết bao nhiêu lần, để rồi cuối cùng mới nắm được phương pháp tiến lên và tình hình hiện tại.

Dù vậy, nếu bảo hắn làm lại lần nữa, hắn cũng không muốn nghĩ đến việc sẽ cần bao nhiêu hiệp phụ để đạt được kết quả này.

Vì thế—,

"—Tái khởi động thí nghiệm tư duy, tái định nghĩa lãnh địa."

Cập nhật ma trận trong khoảng mười mấy giây, hoặc có lẽ là vài giây, Al dốc toàn lực tìm kiếm một kẽ hở để trốn thoát.

Như hắn đã hét lên lúc nãy, không có chỗ cho Al can thiệp. Thế nhưng, nếu cứ mỗi lần Al chịu sát thương chí mạng lại bắt đầu lại từ một điểm định sẵn thì thế giới sẽ không thể tiến triển.

Nếu Cecilus có thể nhặt Al lên và cùng nhau thoát khỏi vùng nguy hiểm như lần đối đầu với tay bắn tỉa kia thì câu chuyện đã khác, nhưng—,

"Xin lỗi nhé, Al-san. Nhưng trực giác của tôi đang mách bảo thế này. Đây là sân khấu của tôi, và nếu cứ để tâm đến Al-san thì sẽ làm hỏng mất phong thái của mình."

Nói rồi, Cecilus nhanh chóng từ bỏ việc bảo vệ Al và thách đấu cô gái trên không trung—Arakia.

Đây là lần thứ bao nhiêu Al nhìn thấy cô. Nhớ lại thì, thời còn là kiếm nô trên đảo Kiếm Nô, hắn đã cùng chiến đấu với cô khi cô còn nhỏ, sau đó đối đầu ở thành lũy Gularal, và lần này ở Đế đô thì bị cô làm cho bốc hơi, mối quan hệ đang xấu đi một cách thuận lợi.

Nhưng ngoài góc nhìn của một gã trung niên đã gặp mặt nhiều lần, Al cũng có thể thấy ngay rằng tình trạng của Arakia không hề bình thường, đúng như lời Cecilus nói.

"..."

Arakia đang quằn quại giữa không trung, bộ dạng rõ ràng là không bình thường.『Thực Linh』, đặc tính đó hắn đã nghe Priscilla kể qua. Hắn cũng đã tận mắt chứng kiến cô hóa thành lửa hay nước, nhưng tình trạng hiện tại rõ ràng khác hẳn những tiền lệ đó.

Khác với lúc đồng hóa cơ thể với nước hay biến một phần cơ thể thành lửa để bay, hình dạng của Arakia bây giờ trông như sắp bị một luồng sáng trắng khổng lồ từ bên trong xé toạc.

Từ bên trong cơ thể mảnh mai màu da ngăm ấy, những tinh thể trong suốt màu vàng nhạt liên tục nhô ra, hoặc trông như mọc thẳng từ da thịt.

Ma thạch có độ tinh khiết cao được gọi là ma tinh thạch, và chúng đang bao bọc toàn thân Arakia.

Nếu cô vẫn bình thản trong bộ dạng đó, người ta có thể nghĩ rằng đó là một phần sức mạnh『Thực Linh』của Arakia—,

"—Ực!"

Đôi mắt đỏ của Arakia không thể phản chiếu rõ ràng bất cứ thứ gì trên thế gian, từ con mắt trái đục ngầu của cô, một giọt lệ chảy xuống, đôi môi khẽ run lên những tiếng rên rỉ cầu cứu đầy đau đớn.

Sẽ không ai nghĩ rằng đây là một tình trạng bình thường, một tình trạng mà chính Arakia mong muốn.

Giống như khi một đứa trẻ há to miệng gào khóc, nước mắt lưng tròng liên tục đấm vào người bạn, dù bạn có bịt mắt, bịt tai hay không cảm nhận được gì trên da, bạn vẫn biết nó đang khóc.

Những gì Arakia đang làm lúc này chính là như vậy.

"Không lẽ ngươi định nói là không thể bỏ mặc một đứa trẻ đang khóc đấy chứ!?"

Ôm đầu và cố gắng chạy trốn khỏi sự hủy diệt, Al hét lên một cách tuyệt vọng về phía bóng lưng Cecilus, người đang ngược lại lao thẳng vào sự hủy diệt.

Nghe vậy, Cecilus không quay đầu lại, chỉ nhún vai như thể đang cười,

"Nước mắt của trẻ em và phụ nữ có thể trở thành khởi đầu để xoay chuyển một câu chuyện. Vì vậy, việc tôi không thể làm ngơ cũng là điều tự nhiên, nhưng lần này thì không phải vậy."

"Vậy thì!"

"Nhưng—tôi có việc cần đến giọt nước mắt đó."

Ngay khi dứt lời, cơ thể Cecilus lấy một mảnh gạch vụn tan chảy làm điểm tựa, bật lên với tốc độ sấm sét.

Xung quanh, những hàng rào được dựng lên để bảo vệ đỉnh thứ hai đã tan chảy, biến nơi đây thành một địa ngục với dòng dung nham cuồn cuộn. Nếu sơ ý đặt chân vào dung nham, không chỉ nhận sát thương theo thời gian mà phần cơ thể đó sẽ bị than hóa ngay lập tức, để lại một vết thương không nỡ nhìn. Nguồn: chính bản thân hắn.

Thế nhưng, lao vào khu vực đã biến thành một khu vườn dung nham, Cecilus tận dụng những chỗ đứng hạn hẹp để nhắm đến Arakia đang lơ lửng trên trời.

Tốc độ và sự dũng cảm đó khó mà tả xiết—à không, hành động thực sự khó tả xiết đã được thực hiện ngay sau đó với một tiếng huýt sáo. "Đùa nhau à!?"

Trên không trung, toàn thân Arakia phát ra ánh sáng trắng, và trong khoảnh khắc, một tia sáng thiêu rụi vị trí Cecilus đang chạy.

Ngọn giáo ánh sáng được phóng ra đâm thẳng vào dung nham, một nhịp sau, không gian xung quanh trong phạm vi vài mét bị nén lại rồi lập tức nổ tung. Dung nham bị nén và sức mạnh hủy diệt đó lan rộng ra xung quanh, văng xa gấp mười lần phạm vi bị nén.

Al chết lặng, dù biết khoảng cách không thể với tới nhưng vẫn bất giác đưa tay che đầu. Chỉ một phát đó thôi đã có uy lực kinh hoàng, vậy mà nó vẫn không ngừng được bắn ra.

Một phát, hai phát, ba bốn phát liên tiếp, và mỗi lần như vậy, cảnh quan của Đế đô lại bị thay đổi.

Đường phố không còn là đường phố, mặt đất không còn là mặt đất.

Những đòn tấn công đó đuổi theo Cecilus đang chạy trên mặt đất, liên tục được phóng ra, và ngay cả một người như Cecilus cũng—,

"Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! V- Cecilus né tránh dòng nước bọt nóng bỏng của dung nham, né tránh ánh nhìn hủy diệt của tia sáng, xuyên qua lớp bụi trắng, lao đi như vũ bão trong không gian chết chóc.

Đến cả chỗ đứng cũng không còn, trong không gian mà dung nham đã thay thế mặt đất, Cecilus vẫn lao đi vun vút trên đôi dép Zori chắc chắn không có khả năng chịu lửa.

Cảnh tượng đó khiến Al nhớ đến màn chạy trên mặt nước lố bịch của các shinobi—chân trái bước ra trước khi chân phải chìm xuống, chân phải bước ra trước khi chân trái chìm xuống.

Và Cecilus đang làm điều đó, không phải trên mặt nước, mà là trên dung nham.

"Làm thế quái nào được!?"

"Với những người nghĩ như vậy thì sẽ không bao giờ làm được!"

Đáp lại tiếng hét của Al một cách sảng khoái, Cecilus thể hiện hành động ngông cuồng coi thường định luật vật lý, lao thẳng vào một ngôi nhà chưa bị phá hủy, và ngay khoảnh khắc tiếp theo, ngôi nhà đó sụp đổ, một cây cột bị đá văng ra từ đống đổ nát bay vút lên không trung như một mũi tên.

Mũi tên to lớn sai tỉ lệ lao về phía Arakia với tốc độ có thể xuyên thủng cả thân của một con cự thú. Nhưng nó đã bốc cháy trước khi trúng Arakia và cháy rụi giữa không trung.

Xung quanh Arakia đang phát sáng, nhiệt lượng tỏa ra lớn đến mức không chỉ hình dáng cô mà cả bầu trời cũng bị bóp méo, những đòn tấn công tầm thường không thể nào tiếp cận được.

Điều đó, chắc chắn Cecilus cũng hiểu. Vậy mà—,

"Tey! Tey tey! Tey tey tey!!"

Gây ra những tiếng nổ vang trời, Cecilus liên tục phá hủy các tòa nhà, đá văng những cây cột, mái nhà, đồ đạc với tốc độ không thể nhìn thấy bằng mắt thường, tấn công dồn dập Arakia trên không.

Dĩ nhiên, không có đòn nào có thể chạm tới, tất cả đều biến mất giữa không trung.

Hơn nữa, đáp lại những đòn tấn công vô ích đó là những mũi tên ánh sáng chỉ cần sượt qua cũng chắc chắn gây ra vết thương chí mạng.

"Đồ ngốc, dừng lại, ngươi không hiểu à!? Cứ liều lĩnh thu hút sự chú ý của cô ta..."

"Anh nói gì vậy, Al-san! Ngược lại, ngược lại, ngược lại hết! Phải thu hút toàn bộ sự chú ý của cô ta về phía tôi mới đúng!"

"Cái tên thích thể hiện này... không"

Cecilus tự mình phá hủy các công trình kiến trúc, gián tiếp phá hủy cả khu vực xung quanh, góp phần phá hoại cảnh quan Đế đô. Al định bật cười trước những lời nói ra vẻ ngôi sao như thường lệ của hắn, nhưng rồi nhận ra.

Vị trí của Cecilus luôn đặt Arakia ở phía trong Đế đô, còn bản thân thì vòng ra ngoài để dụ đòn tấn công—nói cách khác, đó là một trận chiến không để đòn tấn công hướng vào bên trong Đế đô.

Hiểu ra điều đó, Al cuối cùng cũng biết Cecilus muốn nói gì.

"Bây giờ người phụ nữ đó không còn ý thức hay lý trí đâu. Chỉ còn lại hành động phòng vệ bản năng để không bị nổ tung và không bị giết thôi. Nếu cứ để mặc, cô ta có vẻ sẽ lơ lửng đi vào trung tâm thành phố, nhưng nếu để cô ta quậy phá ở trung tâm thì sẽ thế nào?"

"Sẽ tạo ra một cái hố mà trăm năm sau không ai ở được..."

"Và rất nhiều người sẽ chết. Nếu đó là kẻ thù thì không nói làm gì, nhưng để nhiều người không phải kẻ thù chết đi thì không hay cho lắm. Thế giới sẽ trở nên buồn tẻ."

Nói bằng một giọng điệu trầm tĩnh, Cecilus né tránh tia sáng chết chóc đang sượt qua mình, và phó mặc bản thân cho tốc độ sấm sét để thực hiện lời nói của mình.

Bất ngờ trước ý đồ chính đáng của Cecilus, Al không giấu được sự kinh ngạc, nhưng hắn vẫn dùng ngón tay kéo lại chiếc mũ sắt đang nóng lên và đứng vững.

—Đúng như lời Cecilus nói, hiện tại, Arakia không có thời gian để ý đến bên ngoài.

Arakia, người đã hấp thụ một thứ gì đó vượt xa sức tưởng tượng của Al, đang cố gắng hết sức để kìm nén nó không tràn ra ngoài, và chỉ phản công theo phản xạ trước những mối đe dọa có thể trở thành chướng ngại.

Và Cecilus, hiểu rằng điều đó là cần thiết để Đế đô không bị hủy diệt, đã cố tình giữ mình ở khoảng cách nguy hiểm để liên tục khiêu khích, giữ chân Arakia ở đây.

"..."

Mục tiêu của Cecilus và tình trạng kỳ lạ của Arakia.

Lựa chọn quay lưng bỏ chạy vì biết mình không thể làm gì luôn lởn vởn trong đầu hắn, nhưng Cecilus cũng có thể bị thổi bay mất một chân.

Nếu sự tồn tại của Al có thể xóa bỏ điều đó, thì việc ở lại đây là có giá trị.

"—Làm thôi."

Lắc đầu nhè nhẹ, Al thở ra một hơi dài.

Ngay từ đầu đã rút phải lá bài xấu hai mươi hai lần, hắn không biết từ giờ trở đi sẽ còn phải rút thêm bao nhiêu lá nữa. Kết quả là, tinh thần của hắn sẽ ra sao cũng không rõ. Nhưng dù có tỉnh táo hay không, mặt trời vẫn chói lòa không thể nhầm lẫn.

"Vậy thì, ta, như thế là được rồi."

Gõ ngón tay vào khóa kim loại của mũ sắt tạo ra một tiếng kêu, Al bước về phía trước một bước.

Và rồi—,

"..."

Một tia sáng trắng nhắm vào Cecilus phát nổ cách đó hơn mười mét, và một viên đạn dung nham do dư chấn bắn tới, tóm gọn lấy Al không thể né tránh từ phía chính diện—,

"—Lần tiếp theo."

Trong lãnh địa được tái định nghĩa, hắn quyết tâm bước lên sân khấu lớn của một kẻ phàm nhân.

△▼△▼△▼△

—Ngày trước, Cecilus Segmunt đã từng nói với Arakia.

Cuộc chiến sinh tử giữa『Nhất』và『Nhị』vốn được coi là chuyện thường ngày ở Đế đô.

Trên mảnh đất hoang tàn sau trận chiến, trong lúc Cecilus, người chiến thắng, và Arakia, kẻ bại trận, đang trò chuyện, Cecilus đã dùng đao chém mây và gọi kỹ năng đó là trò ảo thuật đường phố.

Thực tế, Cecilus nghĩ rằng nó chẳng có công dụng gì ngoài việc gây kinh ngạc, và Arakia, người đã tận mắt chứng kiến, cũng đánh giá đó là một kiếm kỹ vô dụng. Đó là thần kỹ vô không mà Rowan Segmunt đã dành cả đời để tạo ra—và đối với những con quái vật siêu việt, nó chẳng khác gì một màn trình diễn màu mè.

Nói cách khác—,

—Đôi chân dài xé toạc không khí, cơn gió mạnh theo sau thổi bay lớp bụi mù.

Hắn vội cúi người né tránh cú đá mạnh, nhắm vào vòng eo thon thả của đối phương đang lộ sơ hở sau cú đá lớn mà rút kiếm, định chém cô ta làm đôi—thì một cú sốc giáng mạnh vào lồng ngực.

Không khí trong phổi bị ép ra ngoài, hắn kinh ngạc nhìn xuống, thứ làm xương ngực hắn kêu răng rắc là những chiếc đuôi mọc ra từ hông của người phụ nữ vừa tung cú đá.

"—Ực!"

Những chiếc đuôi cáo phủ lông mềm mại, mang theo một lực chấn động không thể tin nổi, hất văng cơ thể hắn ra sau, nảy lên trên mặt đất.

Một lần, hai lần trời đất đảo lộn trong tầm mắt, và khi chuẩn bị nói lời từ biệt với bầu trời lần thứ ba, hắn cắm thanh đao xuống đất để hãm lại đà lao đi. Gót chân nghiền nát mặt đất, hắn nghiến răng, lập tức tra đao vào vỏ, chuyển sang tư thế rút đao thuật—,

"Giờ thì, ngài đã hiểu rồi chứ?"

"—!?"

Một tia kiếm quang lóe lên, chiêu kiếm kỹ lẽ ra được tung ra cùng với tiếng vỏ kiếm tuốt khỏi vỏ đã bị bàn tay của người phụ nữ đặt lên chuôi đao đang nằm trong vỏ chặn lại. Trong khoảnh khắc, khi hắn còn đang chết lặng, người phụ nữ hạ khóe mắt dài của mình xuống như thể thương hại, "Chủ nhân không phải là đối thủ của thiếp đâu."

"Ôôôôô—!!"

Như thể muốn chém đứt sự thương hại đó, hắn không rút thanh đao bị giữ lại, mà giữ nguyên vị trí chuôi đao, tuốt vỏ kiếm ra, xoay người một vòng rồi dùng vỏ kiếm làm từ xương ma thú đập vào mặt cô ta.

Lực, góc độ, cảm giác khi vung hết tay, tất cả đều đủ để nghiền nát hộp sọ của một con người.

Tuy nhiên—,

"..."

Thứ vỡ tan tành do va chạm lại là vỏ kiếm, còn người phụ nữ—hồ ly nhân tự xưng là Iris—không hề tỏ ra đau đớn trên khuôn mặt.

Chỉ có đôi môi vẫn còn nét thương hại khẽ run, cô ta nhấc tay đang giữ chuôi đao lên,

"Thiếp sẽ không để ngài chết, nhưng sẽ đau đến chết đi sống lại đấy."

Một cú chưởng tâm đánh vào trán, cơ thể hắn lộn ngược ra sau rồi bay đi.

Lần này, mọi tư thế đỡ đòn hay chịu đựng đều bị nghiền nát cùng với bộ não đang rung chuyển, hắn bay thẳng một mạch hàng chục mét trên con đường dài trước Thủy Tinh Cung mà không vướng vào bất cứ thứ gì.

Nảy lên, nảy lên, nảy lên rồi lăn đi, lăn qua lăn lại, cuối cùng nằm sõng soài thành hình chữ đại.

Và rồi—,

"—A." Bị đánh cho nửa sống nửa chết chỉ trong một trận chiến ngắn ngủi, Rowan Segmunt mở to mắt kinh ngạc.

Quá mạnh, quá mức mạnh mẽ.

Một cường giả mạnh đến khó tin. Dĩ nhiên, hắn biết rõ đối phương là một đối thủ mạnh. Dù vậy, hắn vẫn tin rằng, bằng cách nào đó, cuối cùng người chiến thắng sẽ là mình.

Giống như trước đây, lần này cũng sẽ như vậy, hắn đã tin là thế—.

—Nhân đây, hãy nói về nỗi bất hạnh của người đàn ông tên Rowan Segmunt.

Heinkel Astrea, người đồng hành cùng hắn, là một người đàn ông bất hạnh, chưa từng được bất cứ thứ gì lựa chọn, những thứ mà nếu không được chọn thì sẽ chẳng bao giờ có được.

Ngược lại, Rowan Segmunt lại là người đàn ông liên tục được lựa chọn bởi những thứ đó, và kết quả là trở nên bất hạnh.

Rowan có một bi nguyện. Có một thứ hắn hằng tìm kiếm. Có một lời cầu nguyện mà hắn hằng khao khát.

Để đạt tới『Thiên Kiếm』, hắn đã chịu đựng mọi khổ nạn, làm tất cả những việc cần thiết, mặc cho bị chửi rủa là ác quỷ hay quái vật, hắn vẫn mang trong mình cơn đói khát phải hoàn thành nó.

Trong ước nguyện đó không có một chút dối trá hay giả tạo. Cũng không hề có sự thỏa hiệp hay từ bỏ.

Hắn chưa bao giờ thiếu thành tâm với con đường kiếm đạo hay kỹ năng mà mình theo đuổi, chưa một lần lơ là việc rèn luyện.

Chỉ là, Rowan Segmunt đã không gặp được. Hắn đã không gặp được một kỳ phùng địch thủ để cùng nhau tiến bộ, không gặp được một cường địch để thúc đẩy bản thân phải vượt qua, không gặp được một người yêu thương để đưa hắn đến cảnh giới mà một mình không thể đạt tới.

Hắn chém tất cả những đối thủ gặp phải, và do một nhân quả nào đó, hắn chỉ toàn đối đầu với những kẻ mà kiếm lực của mình có thể áp đảo, liên tục bỏ lỡ cơ hội chạm trán với vô số những kẻ siêu việt tồn tại trên thế gian, và cuối cùng, khi tuyệt vọng rằng mình không thể đạt tới và muốn tìm đến cái chết, hắn lại được ban cho thiên mệnh để trở thành một『Tinh Vịnh』.

Nếu có cơ hội, Rowan Segmunt có lẽ đã có thể làm cho kiếm lực của mình vang danh khắp thế giới.

Nhưng, Rowan không có kỳ phùng địch thủ, không có cường địch, cũng không có người yêu, hắn đã luôn đơn độc.

Không phải vì hắn cho rằng tình cảm là không cần thiết để đạt đến đỉnh cao của kiếm đạo, cũng không phải vì hắn bị người mình tin tưởng phản bội một cách đau đớn.

Chỉ đơn giản là Rowan đã không thể gặp được một người cho hắn biết vị trí hiện tại của mình, cũng không gặp được một người có thể đẩy hắn vượt qua vị trí hiện tại đó.

Việc hắn có thể né được đòn tấn công đầu tiên của Iris từ Thủy Tinh Cung là vì cô ta, người ghét cái chết của người khác, không có ý định đánh trúng.

Việc Thi Nhân Balroy Temeglyph chạy trốn khỏi『Vân Thiết』là vì hắn sợ hãi đòn phản công bất ngờ của Cecilus Segmunt và tránh truy đuổi sâu. Việc hắn vẫn bình an vô sự cho đến nay giữa『Đại Tai』do đội quân Thi Nhân gây ra là vì trước mặt hắn chỉ toàn xuất hiện những đối thủ mà kiếm lực của hắn có thể đối phó.

Việc Cecilus Segmunt, người từng bị hắn xúi giục ám sát Hoàng đế và đã từ chối, không lấy mạng Rowan là vì hắn đã tùy hứng nghĩ rằng: "Chắc là không thể đâu nhưng kịch bản cha thực sự trở nên mạnh mẽ quay về và đấu với tôi một trận nghe cũng hấp dẫn đấy nhỉ!".

Việc Rowan Segmunt sống sót đến ngày hôm nay không gì khác hơn là vì trong những tình huống mà cán cân may rủi nghiêng ngả, cán cân luôn nghiêng về phía may mắn cho hắn.

Và bây giờ, đối thủ mà Rowan gặp phải tại Đế đô đã hóa thành Thi Đô cũng là kẻ thù duy nhất không có ý định lấy mạng hắn.

—Thế giới không thực hiện nguyện vọng của Rowan, nhưng luôn soi sáng con đường sống cho hắn.

"..."

"—Ngài còn muốn tiếp tục sao?"

Iris nhíu mày nhìn Rowan đang từ từ đứng dậy từ tư thế nằm sõng soài.

Khoảng cách giữa hai người đã lên đến hàng chục mét, nhưng có lẽ do sự hiện diện không thể rời mắt của cô, Rowan vẫn nghe rõ lời của Iris.

—Không, hay đây là sự thay đổi xảy ra sau khi lần đầu tiên chạm trán với một kẻ địch hùng mạnh?

Cảm giác như một lớp vỏ bọc không thể phá vỡ luôn tồn tại bên ngoài mình đã bị phá vỡ, có lẽ đó là lý do. Nhờ đó, hắn hiểu rõ.

Hắn cảm nhận rõ ràng luồng mana mạnh mẽ đang tuần hoàn khắp cơ thể Iris đang đứng đối diện—sự khổng lồ của nó, và trận chiến vừa rồi đã cho hắn biết rõ. Iris, người đứng gác Thủy Tinh Cung, nơi có lẽ là hang ổ của kẻ chủ mưu tại Lupa-gana đã hóa thành Thi Đô—người phụ nữ này chính là sự tồn tại mạnh nhất của Đế quốc Volakia.

Sự tồn tại tối thượng của thảm họa này, vượt qua cả Cecilus, người được ca tụng là『Nhất』của『Cửu Thần Tướng』—.

"Kahaha, may mắn, may mắn thay, quả là một ngày đẹp trời làm sao...!"

Cảm nhận sự thật đó bằng da bằng thịt, Rowan nhe răng cười, trong đầu vang lên tiếng ù ù như thể con trai hắn đang hát lớn.

Hắn đã nghĩ rằng để đạt tới『Thiên Kiếm』, không còn cách nào khác ngoài việc một ngày nào đó sẽ phải chém con trai mình, người đã đạt tới『Thiên Kiếm』. Nhưng giờ đây, khi đã gặp được một sự tồn tại vượt qua cả Cecilus, mọi chuyện sẽ nhanh hơn.

Không phải là một ngày nào đó, mà là ngay bây giờ.

Ngay khoảnh khắc này, Rowan Segmunt sẽ đạt đến đỉnh cao của kiếm đạo và ngồi lên ngai vàng của『Thiên Kiếm』.

Vì điều đó—,

"—Kiếm khách, Rowan Segmunt."

Một lần nữa, hắn tra thanh đao chưa hề buông tay vào vỏ, dang chân và hạ thấp hông vào thế tấn.

Iris đứng ở phía xa trong tầm mắt, khoảng cách giữa hai người chính là vận rủi của cô—không, đó là thành quả của những ngày tháng hắn đổ máu và mồ hôi để vươn tới đỉnh cao.

Phần còn lại, là nhận lấy cái giá tương xứng từ chiếc cổ thon của Iris.

"—『Vân Thiết』." Cùng với tiếng tuốt vỏ, một tia kiếm quang được phóng ra, bay thẳng về phía Iris đang đứng bất động.

Chém đứt không khí trên đường đi, chém đứt chiếc lá cây xen vào giữa, một nhát chém bỏ lại cả âm thanh và gió phía sau, đó là nhát đao sắc bén nhất trong cả cuộc đời Rowan.

Nó sẽ chém đầu người phụ nữ trong chiếc váy xinh đẹp, Iris—,

"—Đến đây thôi."

Chỉ cần nghiêng đầu, cô đã né được nhát chém tuyệt đỉnh nhất trong cuộc đời Rowan, và Iris, thốt ra như một tiếng thở dài, dậm mạnh xuống đất và tiến lên.

Sự tồn tại tối thượng của『Đại Tai』đã không cho Rowan thời gian để tung ra nhát đao thứ hai.

△▼△▼△▼△

Bị một cú đánh giáng thẳng từ trên xuống, Rowan bị lún sâu vào con đường mà không thể làm gì.

"..."

Nhìn xuống bóng dáng kiếm khách đang cắm mặt vào đất, Iris xoay tà váy đã gây ra cú đánh đó và quay lưng lại với người đàn ông mà cô vừa đối mặt.

Đối phương có lẽ đã không còn sức chiến đấu. Quay lưng lại cũng không có gì đáng ngại.

Đáng buồn thay, ngay cả khi hắn còn sức và tấn công bất ngờ, cũng không thể chạm tới Iris. "Trong lúc còn sống, hãy rời khỏi Đế đô đi."

Đó là những lời cô sẽ nói với kẻ yếu sau khi dùng một đầu ngón tay, hoặc với kẻ mạnh sau một trận tử chiến.

Đối với người nhận những lời này, Rowan là một nhân vật vô cùng phiền phức.

—Không phải kẻ yếu. Nhưng cũng không phải kẻ mạnh. Nếu phải nói, hắn là đỉnh cao của người thường.

Và, ở Đế đô hiện tại, thực tế đó có thể nói là một tội lỗi khi có mặt ở đây.

"Tội lỗi, sao? Rốt cuộc, thiếp lấy tư cách gì mà nói..."

Khẽ đặt tay lên ngực, Iris tự nguyền rủa mình.

Dù vậy, cô đã quyết định. Đã quyết định rồi. Và đã thực hiện nó theo một cách không thể bào chữa. Dù cho có bao nhiêu người kéo đến, chỉ cần đẩy lùi tất cả họ là được.

Nếu làm được vậy, câu chuyện của Iris và Yugald sẽ—,

"—Tại sao, ngài lại đứng dậy."

Dừng bước, Iris hỏi bóng lưng phía sau mà không quay đầu lại.

Đó là dấu hiệu của kiếm khách, Rowan, người mà cô nghĩ đã bị đánh ngất đi sau đòn vừa rồi, đang đứng dậy. Cô tự trách mình vì đã quá nương tay, nghĩ rằng đã lấy đi ý thức của hắn. Nhưng nếu dùng thêm sức, cô có thể đã nghiền nát hộp sọ của hắn. Cô không có ý định lấy mạng hắn.

Sự chênh lệch sức mạnh đã được truyền đạt đủ rồi, phải chăng nhận thức đó đã quá ngây thơ? Dù có chênh lệch sức mạnh, cũng có những lúc không thể lùi bước, đây cũng là một trường hợp như vậy sao? "Cũng có lúc phải liều mình khi biết đối phương không có ý định tha cho mình. Nhưng thiếp thì..."

"...Ngươi, không có ý định đó. Đó mới là vấn đề."

"..."

Câu trả lời yếu ớt, khàn khàn đó vượt quá sự hiểu biết của Iris.

Nếu đó là lòng kiêu hãnh của chiến binh hay sự kiên cường của đàn ông, thì Iris không thể hiểu được.

Iris lại nghĩ. Cô muốn trân trọng những thứ quan trọng hơn thế.

Vì vậy—,

"Nếu ngài vẫn chưa chịu từ bỏ—"

Cho đến khi trái tim đó tan vỡ, cô sẽ tiếp tục dù phải nghe tiếng trái tim mình rạn nứt.

Đúng lúc Iris định đối mặt với ý chí của Rowan, chuyện đó đã xảy ra.

"...Hả?"

Quay lại, Iris kinh ngạc mở to mắt.

Đó không phải là một tình huống bất thường như Rowan đã thu hẹp khoảng cách sức mạnh giữa hai người trong chớp mắt, cũng không phải ai đó đã tham gia vào trận chiến và thay Rowan chĩa vũ khí vào Iris.

Chỉ có một mình Rowan ở đó, nhưng người khiến Iris kinh ngạc chính là Rowan. —Bằng thanh đao trong tay, hắn đã tự cắt vào cổ mình một cách chí mạng.

"Cái..."

Một nhịp sau, máu từ cổ, nơi mạch máu đã bị cắt đứt, phun ra dữ dội.

Con đường nhanh chóng bị nhuộm đỏ bởi máu phun ra, nguồn sống từ cơ thể Rowan Segmunt chảy ra và thấm xuống đất.

"Tại sao...?"

Trước cảnh tượng vượt quá tầm hiểu biết, một hơi thở hổn hển thoát ra từ đôi môi Iris.

Trước bộ dạng của Iris, Rowan, với máu phun ra từ cổ, mở to đôi mắt chứa đựng ánh sáng điên cuồng, và cười trong khi máu trào ngược ra từ khóe miệng.

Hắn cười, và nói.

"Dù có chết, ta cũng—"

Giữa chừng câu nói, đôi mắt xanh của Rowan đảo tròn, trợn trắng rồi ngã gục.

Cảm nhận được đó không phải là mất ý thức mà là mất đi sinh mệnh, Iris vẫn vội vàng chạy tới, định đưa tay cứu lấy mạng sống của người đàn ông mà cô chỉ muốn cứu.

Nhưng, tay cô đã không thể chạm tới xác chết của người đàn ông.

Bởi vì—,

"「—Ta sẽ đạt tới『Thiên Kiếm』」"

Về phía Iris đang lao tới, những Thi Nhân của Rowan Segmunt vừa mới chết đã đồng loạt tấn công từ bốn phía.

△▼△▼△▼△

—Khi hơi thở của rồng xuyên qua dãy phố Đế đô lao tới, Heinkel gần như không thể làm gì.

Chỉ có thể làm theo bản năng sinh tồn mách bảo, vung kiếm và đào một cái hố tạm bợ trên mặt đất. Và hắn chỉ vừa kịp trượt mình vào đó.

Tuy nhiên, tạm bợ vẫn là tạm bợ, hơi thở của rồng vừa cày sâu mặt đất trên đường bay của nó vừa lao tới, nên có lẽ nó còn chẳng phải là một nơi trú ẩn tạm thời.

Và thế là cuộc đời của người đàn ông tên Heinkel Astrea, đương chủ của gia tộc『Kiếm Thánh』đã bảo vệ Vương quốc Thân Long trong nhiều năm, đã bị hơi thở của『Rồng』xóa sổ không một dấu vết một cách đầy mỉa mai—,

"—Này này, đâu có chết dễ thế được, ông chú."

Bị túm lấy gáy, Heinkel bị lôi ra khỏi cái hố mà hắn đã vội vã đào. Cơ thể hắn bị kéo lên với một lực cực mạnh, và ngay sau đó, hắn ngửi thấy mùi khét của thế giới bị hơi thở của rồng thiêu rụi.

"Uô, ôôôaaa!?"

Tầm nhìn quay cuồng, máu từ trán vỡ và dịch vị trào ra từ khóe miệng, nói chung là mọi thứ trong cơ thể bị văng ra không thương tiếc, cơ thể hắn cảm nhận cảm giác lơ lửng rồi rơi xuống đất.

Bị ném ra trong tình trạng không thể đỡ đòn một cách tử tế, hắn chống tay xuống đất để ngồi dậy và nhìn xung quanh.

"—Ự."

Một tiếng rên rỉ bất giác thoát ra khi hắn chứng kiến thảm cảnh ở vị trí mình vừa ở.

Nơi đó đã bị hơi thở của rồng lướt qua, hoàn toàn biến mất trong làn hơi nước trắng xóa. Nếu chạy thoát chậm một chút, có lẽ hắn cũng đã trở thành một phần của làn hơi nước đó.

"Nhiệm vụ của ta là quậy ở phía nam để thu hút sự chú ý, giúp cho Đại tướng và mọi người dễ vào hơn... Ha! Thật không thể tin vào mắt mình."

"A...?"

"Cứ tưởng ông chú đã chạy mất rồi, không ngờ cũng có gan đấy chứ."

Giọng nói thô lỗ nhưng chứa đựng sự tán thưởng rõ ràng, Heinkel quay lại nhìn về phía giọng nói bên cạnh, và thấy bóng người đã kéo mình lên.

Ánh sáng ngược chiếu vào khiến hắn không thể nhìn rõ mặt đối phương. Cùng với tiếng ù tai do cú sốc từ đòn tấn công bằng đuôi rồng lúc nãy, hắn cũng không thể xác định đó có phải là giọng nói quen thuộc hay không.

Chỉ là, đối phương dường như không quan tâm đến điều đó, nhe răng và tiến về phía trước.

Để Heinkel đang quỳ trên đất lại phía sau, hắn đối mặt với con『Vân Long』khổng lồ đang nhìn xuống một cách trịch thượng.

Và rồi, hắn đấm mạnh hai nắm tay vào nhau trước ngực,

"—Ta sẽ cho ông chú mượn tay!『Đá của Kwein một người không nhấc nổi』đấy!!"

—Như một con thú gầm lên, mũi nhọn tiên phong của『Đội Cứu Viện Đế quốc Volakia khỏi sự diệt vong』, Garfiel Tinsel, đã gầm lên một tiếng xung trận với『Vân Long』.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!