CHƯƠNG 1: “LON ĐẦU TIÊN, NGỤM ĐẦU TIÊN – LON, KENG KENG!”
Tình gặp gỡ và chia ly thường đến rất đột ngột, nhất là khi đối phương là một kẻ… không giống người thường chút nào.
Và với tình trạng của Kakeru thì cậu tuyệt đối là “quán quân” trong đám ấy, bởi vì…
“ĐÉT MẸ MÀY!! Con đĩ này! Mày là loại chỉ cần có tiền là há chân cho bất cứ thằng nào đúng không!? Đừng có thấy tao còn zin mà khinh thường tao nhé!”
Bởi vì chính Kakeru là một thằng điên.
Hiện tại Kakeru đang đứng trước máy bán hàng tự động, tất nhiên chỉ để mua nước uống thôi, hiện trường không hề có đối tượng nào để cậu xài bao cao su cả.
Còn lý do vì sao cậu lại nổi khùng với cái máy tự động, thực ra là có một nguyên nhân rất đáng thương.
Năm phút trước, Kakeru đang trên đường từ trường về nhà.
Cậu nhét tiền xu vào máy.
“Chào mừng quý khách!”
“Yo, cô em dễ thương quá, bao nhiêu tuổi rồi?”
Với cái máy bán nước chào hỏi đầy nhiệt tình như thế, Kakeru đáp lại một cách thẳng thắn.
“Tại đây có nước mát lạnh và cà phê nóng hổi, quý khách muốn loại nào ạ?”
“Làm ăn thế nào rồi chị? Gần đây chỉ số chứng khoán Nhật giảm mạnh, kiếm cơm vất vả nhỉ (rõ ràng có hiểu mẹ gì đâu).”
“Nếu trúng thưởng thì được thêm một lon nữa đấy ạ!”
“Ha ha! Chị hay dùng chiêu này dụ đàn ông lắm hả? Anh đây không mắc bẫy đâu.”
“Xin quý khách bấm nút.”
“Ơ, đang gạ anh đấy à? Anh không muốn vừa chạm vào chị là lập tức có một anh trai cơ bắp cuồn cuộn nhảy ra đâu nhé.”
“Xin quý khách bấm nút.”
“Ha ha! Khó tính thế chị. Gần đây thiếu kẽm (note 1), bản lĩnh đàn ông của anh hơi xuống phong độ.”
“Xin quý khách bấm nút.”
“Đừng có vội thế chứ, chuyện gì cũng phải từ từ. Anh muốn hiểu chị hơn, hiểu rồi hãy bấm chị cũng chưa muộn mà, đúng không?”
“Xin quý khách bấm nút.”
“Hừ! Đúng là thèm được anh bấm lắm đây. Nhưng anh không định trả tiền đâu nhé!”
“Xin quý khách…”
Nói được nửa chừng, cái máy tự động đột nhiên im bặt.
“…Mày đúng là chỉ vì tiền.”
Tao đã yêu mày nhiều đến thế mà… Kakeru bắt chước kiểu thất tình của Robert De Niro, cúi gằm mặt xuống.
Vì Kakeru sống một mình nên thỉnh thoảng cậu hay làm mấy trò này để giải khuây. Nếu bị người khác thấy mình tán tỉnh máy bán nước thế này, chắc chắn cậu sẽ xấu hổ đến độ muốn chui xuống đất. Nhưng giờ là khoảng 7 giờ tối, khu dân cư yên tĩnh chẳng có lấy một bóng người.
“Thôi được rồi, đừng làm mấy chuyện ngu ngốc nữa, mau về bổ sung kẽm đi. Kẽm – Tâm – Tân – Tâm – Kim!”
Sau khi hát xong bài hát “năm cách dùng kẽm” (?) tự chế, Kakeru đưa tay vào lỗ trả tiền.
Vốn dĩ cuộc đời Kakeru đã đủ thảm, giờ lại gặp phải tình huống càng thảm hơn.
“…Không có.”
120 yên lẽ ra phải rơi xuống lỗ trả tiền lại không rơi xuống. “XIN LỖI ĐI!” Tiếp theo là nghi thức điên cuồng vặn nút trả tiền, nhưng mấy đồng xu cậu bỏ vào đã bị cái máy nuốt chửng.
Câu mở màn chính là “ĐÉT MẸ MÀY!!”
Thiếu niên đang nổi điên – Kakeru – giơ cái chân từng nhiều lần trở thành chân sút chính của đội bóng đá lên, tung một cú xoay người mấy vòng đầy uy lực vào máy bán nước, cố phá hủy nó, nhưng cái máy đã nuốt 120 yên vẫn bình thản không chút tổn hau, còn khiêu khích bằng cách chớp đèn trang trí, ra vẻ chết cũng không chịu nhả tiền.
“Đồ khốn! Con đĩ vừa rồi bước ra đây cho tao! Tao sẽ cho mày biết chọc giận tao là thế nào!”
Kakeru rút trong ví ra 500 yên ném thêm vào máy.
“Chào mừng quý khách!”
Đồ khốn, nếm chiêu này đi!
Kakeru nhảy cao, vừa hét lớn “CHẾT ĐI!” vừa tung cú đá xoay người trúng ngay vùng cổ máy.
“Tại đây có nước mát lạnh và cà phê nóng…”
Bíp, cạch!
Do trúng đúng nút, lon nước rơi xuống, rồi…
“Cảm ơn quý khách! Cảm ơn quý khách!”
“Hừ! Biết sợ chưa! Đừng có thấy tao còn zin mà khinh thường!”
Wahaha! Kakeru cười lớn kiểu kiêu ngạo như Tiểu Bạch Long, rồi…
Bíp bíp bíp bíp bíp bíp~~~
Màn hình LCD của máy hiện lên trò chơi ăn tiền, các hình trái cây bắt đầu quay nhanh.
Đây là trò bấm nút theo thứ tự để dừng hình, nếu ba hình giống nhau thì được thêm một lon.
Bíp. !! [Cherry]
Bíp. !! [Cherry]
Bíp. !! [Mặt quỷ]
“Rất tiếc. Không trúng thưởng! Mong quý khách ghé lại!”
“Ư… ư ư ư ư ư waaaaaaaaaa!”
Kakeru vừa bắt chước biểu cảm “Tiếng thét” của Edvard Munch vừa tung cú đá bay vào máy.
“Đồ khốn! Dám đùa giỡn tao! Tao làm gì sai mà ra nông nỗi này hả! Đồ đáng ghét!”
Có vẻ cậu đã hoàn toàn quên chuyện mình vừa tán tỉnh cái máy một cách thiếu tôn trọng.
Sau khi chửi bới và làm loạn với máy bán nước một hồi, cuối cùng Kakeru cũng kiệt sức ngã gục.
“Ha~… mình đang làm cái quái gì thế này…”
Kakeru ôm đầu chán nản. Tán tỉnh máy bán nước, nổi điên rồi đá bay, đúng là một thằng đàn ông không lúc nào được yên. Nhưng cũng vì cậu sống một mình, khi nỗi cô đơn tích tụ đến cực hạn sẽ bộc phát kiểu cuồng loạn thế này.
“…Về thôi.” Kakeru tự lẩm bẩm chán nản rồi đứng dậy, đưa tay vào lỗ trả tiền, nhưng bên trong vẫn chẳng có đồng nào.
“…Chậc, cái máy này tham lam kinh khủng. Haiz! Mua một lon nước mà tốn tới 620 yên…”
Lúc này Kakeru đã hết sức để nổi giận nữa, cậu lảo đảo cúi xuống nhặt lon nước đã gây náo loạn và tiêu tốn một khoản lớn.
Lon nước mát lạnh, thân lon dài và mảnh hơn bình thường. Nhìn kỹ nhãn nút trên máy, đây là nước soda dưa lưới. Thân lon màu xanh ngọc mát mắt in hình quả dưa lưới lưới, xung quanh là những bong bóng khí đặc trưng của nước ngọt có ga.
Kakeru bỏ lon vào túi quần đồng phục, cúi đầu chán nản bước đi.
“Haiz… đúng là nếu lúc này có bạn gái thì tốt biết mấy. Nếu mình khóc òa chạy tới ôm eo cô ấy mà nói:
‘Hu hu~~~ em ơi anh bị máy bán nước bắt nạt!’ thì chắc chắn cô ấy sẽ dỗ dành mình… haiz…”
Tháng Mười ở Tokyo không nóng cũng không lạnh, thỉnh thoảng có làn gió nhẹ thoảng qua.
Mỗi lần bước đi, lon nước lạnh trong túi lại chạm vào giữa hai chân Kakeru, khiến cậu vì bị lạnh mà rên lên những tiếng nhỏ.
Daichi Kakeru, học sinh năm nhất cao trung, cao 173 cm, nặng 65 kg, tóc nâu nhạt dựng đứng, mắt híp hơi xếch nhìn hơi dữ, sở thích thể thao và sưu tầm lon nước, kinh nghiệm bạn gái dài… mười sáu năm.
Tình gặp gỡ và chia ly thường đến rất đột ngột, nhất là khi đối phương là một kẻ… không giống người thường chút nào.
Kakeru đương nhiên thuộc loại “không giống người thường”.
Vậy nếu đối tượng của cậu cũng cùng loại “không giống người thường”, thì cuộc gặp gỡ sẽ ra sao đây?
Cùng với số lần lon trong túi va vào giữa hai chân tăng lên, khoảnh khắc gặp gỡ ấy đang dần tiếp cận…
“OK, trước hết bình tĩnh lại và nắm rõ tình hình đã.”
“Không thành vấn đề, nhưng trước đó cậu che cái dưới kia đi đã.”
Kakeru trần truồng ngồi xếp bằng kiểu nhà sư, tay chống cằm bắt đầu suy nghĩ.
Cộc cộc cộc, cạch.
Đầu tiên, đây là phòng của mình, căn hộ cũ kỹ xây từ ba mươi năm trước, cấu trúc 1LDK.
Khoảng một tiếng trước về đến nhà, mình mở nước nóng tắm trước, rồi ăn một gói mì, uống thêm viên bổ sung kẽm, sau đó cởi hết quần áo, vừa phấn khích vừa hét những câu vô nghĩa kiểu “Vì là idol! (note 2) Yeahhh! Vì là idol!” rồi lao vào phòng tắm.
Đúng rồi, sau khi tắm xong, trong tình trạng trần như nhộng mình đã uống lon soda dưa lưới vừa mua về.
“Thảo nào lúc hôn lại có vị soda dưa lưới! Bí ẩn đã được giải đáp!”
“Ừ, vậy thì tốt. Giờ cậu che cái dưới kia đi được chưa?”
“Vì là idol! Yeahhh~ Vì là idol!”
“Không phải bảo che đi mà!”
Guẹc!
“Yeahhh~!?”
Gót chân cô gái vô tình giẫm trúng “bản lĩnh đàn ông” của Kakeru đang cố trốn tránh hiện thực.
“Á!? Đừng giẫm vào đó chứ, đồ ngốc!”
“Ư ư ư ư!” Kakeru phát ra tiếng kêu kỳ quặc như hải cẩu, lăn lộn trên sàn.
Cô gái nhấc chân lên ghế sofa, vừa chà vừa hét “Ghê quá đi!” Mà lúc cô ấy nhấc chân lên, Kakeru thoáng thấy cái quần lót trắng tinh dễ thương, nên cơn đau chết người cũng dịu đi đôi chút.
“Dịu cái khỉ gì! Đồ ngu! Are you a high school student!?”
Vì tức đến nghẹt thở, Kakeru còn hét to một câu tiếng Anh thời cấp hai, rồi bật dậy.
“Ơ!? Không phải bảo che đi sao!?”
“À, xin lỗi nhé.” Kakeru xin lỗi kiểu quý ông rồi nhặt chiếc khăn rơi trên sàn quấn quanh hông, sau đó hét lớn: “Này! Cô là ai hả? Tên gì khai mau!”
“Tôi không có tên, vì đây là lần đầu tiên tôi biến thành người.”
“Cái gì? Cô nói gì thế? Cô là cái gì?”
“Tôi vừa nói rồi mà? Tôi là lon, là cái lon soda dưa lưới mà cậu mua về.”
“Lon~!? Cô là lon!? Dù nhìn kiểu gì thì cô cũng…”
Kakeru lúc này mới nhìn kỹ cô gái lần nữa, bất giác hít một hơi lạnh.
Mái tóc dài mượt mà buộc hai cục tròn dễ thương.
Làn da trắng trong như bình minh, đôi mắt ướt át hơi phượng tuyệt phối, toàn thân toát lên cảm giác tươi mát như cỏ xanh non.
Tuy cô ấy cứ nói mấy câu khó hiểu, mặc váy liền thân màu xanh lá nổi bật, lại còn giẫm vào hai “quả trứng quý giá” số 1 và số 2 của mình, đúng là một cô nàng lộn xộn, nhưng không thể phủ nhận… cô ấy dễ thương không chê vào đâu được.
…Đúng rồi, mà vừa nãy mình còn…
Kakeru tim đập thình thịch sờ lên môi mình. Mà bàn tay này đến tận vừa nãy vẫn đang sờ “bản lĩnh đàn ông” của mình, nhưng với Kakeru lúc này thì chuyện đó chẳng đáng bận tâm.
Đôi môi cô gái e ấp như cánh hoa sắp nở, cái chạm đầy rung động ấy ngọt ngào, mềm mại, và lạnh bất ngờ.
— Lúc này, vũ trụ nhỏ quản lý suy nghĩ dâm đãng trong đầu Kakeru xảy ra một vụ nổ tình dục lớn.
Ư… đôi môi mềm mại ấy… nếu dùng để làm cái này cái kia cho mình thì…
Hưng phấn của Kakeru nhanh chóng dồn xuống dưới.
“Á ú!”
Kakeru ôm háng cúi gập người. Hiệu quả của kẽm à, phản ứng mạnh hơn bình thường nhiều.
“Sao… sao thế? Có chuyện gì à? Vẫn đau à?”
“Ư, ừ ừ! Đau lắm! Tại cô giẫm mạnh quá đấy!”
“…Cậu không sao chứ?”
Cô gái hơi áy náy, lộ vẻ lo lắng tiến lại gần định xem vết thương.
“Này! Đừng nhìn nữa! Cô thích nhìn người khác đau đớn lắm hả!? Tôi đi thay quần áo đây, quay đi!”
Cô gái giật mình đỏ mặt nói: “Á!? Đúng… đúng rồi, nói cho cùng cũng tại cậu không che kỹ, tự chuốc lấy thôi!” Nói xong liền vội vàng quay lưng lại.
Kakeru thở phào, vẫn ôm háng bò sát sàn về phía tủ quần áo góc phòng, lấy từ ngăn dưới cùng một chiếc quần short thể thao định mặc vào.
…Đúng lúc ấy, Kakeru đột nhiên nghĩ ra một chuyện.
Thật sự cứ thế ngoan ngoãn mặc quần, cất “bản lĩnh đàn ông” đi là được sao?
Không, cứ thế thì tốt nhất (nói cho cùng vốn dĩ phải làm vậy), nhưng nếu chẳng làm gì thì cảm giác như mình thua, như mình chịu khuất phục vậy.
Tuy chiến ý hừng hực của “bản lĩnh đàn ông” đã dịu xuống, nhưng lòng tự trọng đàn ông của Kakeru không cho phép.
Khi người ta bảo mặc quần vào thì mình lại buồn bã ngoan ngoãn làm theo, chẳng khác gì con chó bị thiến, chẳng còn tí khí phách nào. Daichi Kakeru là loại đàn ông như thế sao? Daichi Kakeru đã biến thành con tôm mềm không biết gầm gừ phản kháng sao?
“Không! Tuyệt đối không!”
“Sao… sao thế!? Có chuyện gì à!?”
Nghe tiếng hét của Kakeru, cô gái căng thẳng định quay lại.
“Không có gì! Chỉ nghĩ ra chuyện gì đó nên hét thôi!”
“Nghĩ ra chuyện gì mà hét là sao? Mỗi lần nghĩ chuyện gì cậu cũng hét thế à? Dù sao thì nhanh lên đi.”
“Ừ, cô cứ rửa cổ sạch sẽ mà chờ đấy.”
Xác nhận lại lần nữa cô gái không quay lại, Kakeru nhanh chóng cởi phăng chiếc quần short đang mặc dở cùng chiếc khăn, ném mạnh ra sau thật ngầu.
Rồi dạng chân, đứng thẳng, hai tay chống hông đối diện lưng cô gái.
Haaaa!
Ngắm đi, ngắm cho kỹ cái thân thể trần truồng của tao đây!
Kakeru ưỡn ngực ngẩng cao đầu,用力 ép mông, hừ một tiếng trợn mũi thật to.
Ồ ôi, tư thế đứng oai phong lẫm liệt làm sao! Cảm giác sảng khoái và tự do vô song này thật kích thích!
Kakeru vẻ mặt tươi tỉnh lại ngắm kỹ bóng lưng cô gái đứng cách ba mét phía trước.
Dù mặc váy vẫn thấy rõ vòng eo cong hoàn hảo và cặp mông căng tròn, xuống dưới là đôi chân thẳng tắp không chút O-type, nếu ngực đầy đặn hơn nữa thì đúng chuẩn gu của Kakeru, nhưng đòi hỏi thêm nữa thì tham quá.
Đã đến nước này, không hành động thì không phải đàn ông.
Kakeru tạo dáng lực sĩ, hai tay nắm chặt trước rốn, miệng hét “Hà!” rồi dùng sức. Vì có tập thể thao nên tay cũng có chút cơ bắp, nhưng vẫn thiếu khí thế.
Kakeru thầm hét tiếp! Lần này đưa hai tay lên đầu, dùng sức làm cơ bụng nổi lên, lần này thì mơ hồ thấy được bốn múi. Sau một loạt biểu diễn, Kakeru bắt đầu cảm thấy hưng phấn kiểu khác, giữa hai chân dần nóng ran.
Nghiện luôn, Kakeru tiếp tục tạo đủ kiểu dáng sau lưng cô gái.
Cơ tay sau! Cơ tay trước bên hông! Trình diễn cơ bắp đẹp nhất!
Bùng nổ đi bùng nổ đi! To thế! Cơ bắp thế! (trên là tiếng hò reo của đội cổ vũ thể hình.)
“Này, xong chưa đấy?” Phía trước đột nhiên vang lên câu hỏi hơi mất kiên nhẫn.
“Ừm, chưa chưa, mức này chưa đủ dập tắt ngọn lửa giữa hai chân được.”
“Ơ? Vẫn đau à?”
“Hừ, đại khái là vậy.”
Sau khi tạo hết các tư thế có thể nghĩ ra, Kakeru để tìm kích thích lớn hơn mà chậm rãi tiến lại gần cô gái.
Xin biện minh chút cho danh dự (dù đã như phân) của Kakeru, cậu không hề có ý định ép buộc đẩy ngã cô gái này, cũng không có ý đồ xấu xa lén lút từ phía sau tấn công, tuyệt đối không có. Dù nhìn hành vi vừa rồi của Kakeru thế nào đi nữa, trong chuyện tình cảm cậu vẫn rất trong sáng. Kakeru hy vọng lần đầu của mình, khi đẩy ngã người mình yêu lên giường, đưa tay cởi đồ đối phương, cô ấy sẽ đỏ mặt e thẹn nói: “Kakeru… em ngại lắm… tắt đèn đi…”
Kakeru vừa nãy chỉ muốn chứng minh phẩm giá và dũng khí của một người đàn ông chính trực mà thôi.
Dù kết quả có bị dán nhãn biến thái hay dâm tặc, cậu cũng không hối hận.
Vì đàn ông vẫn có những lúc biết rõ phía trước chỉ là thất bại nhưng vẫn phải chiến, và đây chính là lúc ấy.
“Hừ… hừ… hà…” Kakeru nín thở chậm rãi tiến gần cô gái.
Khi còn cách khoảng một mét, cậu đột nhiên nghĩ ra gì đó mà ngả người ra sau kiểu cây cung, hai tay chống sàn.
Lúc này đã ở tư thế bắc cầu (note 3), nếu dùng tư thế này đi xuống cầu thang chắc có thể quay phim đại pháp sư được.
“Hà!”
Cơ tay sau rung rung! Cơ lưng rộng căng hết cỡ! Ngắm đi! Đây chính là cách sống của tao!
Kakeru tạo ra tư thế cực hạn mà bất cứ ai nhìn thấy cũng sẽ chân thành nói “Mày có thể đi chết được rồi”.
“Ơ!?” Đúng lúc ấy cô gái đột nhiên quay người lại.
Trong khoảng khắc ngắn ngủi ấy, Kakeru lập tức kéo người lên, nhanh chóng che “bản lĩnh đàn ông”.
“Ơ? Sao… sao cậu lại gần thế này! Mà sao vẫn trần truồng hả!?”
“Cũng chẳng có gì, tao chỉ định qua lấy cái áo thun trong tủ kia thôi. Tao quen mặc áo trước, mặc quần trước thì thấy khó chịu. Cảm giác này mày hiểu chứ?”
“Tao không biết! Dù sao cậu mau mặc đồ vào đi!” Cô gái hét lớn rồi lại quay lưng đi.
Kakeru làm theo lời mình vừa nói, nhanh chóng lấy áo thun trong tủ mặc vào một cách thô bạo.
Thành thật mà nói, mặc áo thun mà không mặc quần đúng là hành vi của thằng điên. Kakeru nhìn xuống bộ dạng mình, đột nhiên nhớ đến phong thái của ban nhạc Red Hot Chili Peppers, thế là cậu trần mông điên cuồng chơi air guitar, mặt méo xẹo hết cỡ.
Quan sát kỹ thì thấy hai cục tóc bên hông cô gái đang lắc lư như râu xúc tu, chắc là phản ứng với luồng khí dị thường từ phía sau. Nếu huấn luyện tốt, có lẽ có thể dùng làm roi tìm nước.
Hừ… lòng tự trọng đàn ông cũng đã được thỏa mãn, vậy là đủ rồi.
Sau khi chơi air guitar xong, Kakeru cuối cùng cũng vừa lòng đi lấy quần short.
Thật sảng khoái làm sao. Kakeru cảm thấy bản thân đàn ông mình đã có bước nhảy vọt, đây chính là đàn ông.
Người đàn ông vừa hoàn thành một việc khó khăn nở nụ cười vui vẻ trên mặt, khi cậu vừa định xỏ chân vào quần…
…Chân trái đã xỏ vào ống quần, chân phải sắp xỏ thì ngón chân vô tình bị vướng vào vải.
“Ớ!?” Kakeru mất thăng bằng ngã về phía trước.
Dù chân trái nhảy nhót điên cuồng cố lấy lại thăng bằng, cuối cùng vẫn vô ích.
Cậu căng thẳng ngẩng đầu lên.
Cặp mông đẹp của cô gái ở ngay trước mắt.
Giây tiếp theo, mũi và má đập thẳng vào thứ vừa nhìn thấy.
“Kyaa!?” Cơ thể cô gái run lên một cái, nhanh chóng quay lại.
Kakeru bị cặp mông đàn hồi cực tốt của cô ấy bật ngược, ngã ngồi xuống đất, tất nhiên “bản lĩnh đàn ông” cũng lắc lư theo.
“…” Cô gái mặt không biểu cảm nhìn xuống Kakeru đầy khinh bỉ.
“Cảm ơn nhé. Nhờ cặp mông mềm mại của cô bảo vệ mà tao không bị thương.” Kakeru bình thản cảm ơn.
“…” Cô gái nghe xong nhướn cao đuôi mày.
“Không phải đâu. Vừa nãy tao đúng là trần truồng tạo dáng lực sĩ, bắc cầu, còn chơi air guitar sau lưng cô thật.” Kakeru bắt đầu giải thích logic.
“…” Cô gái nhanh chóng giơ tay lên cao.
“Đợi đã, vừa nãy không phải cố ý, thật mà, tao cũng hoàn toàn không định nếm thử cái mông đào mật của cô.”
Phản đối bạo lực…
“…Tóm lại, nói đơn giản thì tôi là tinh linh lon nước hay yêu tinh lon nước gì đó. Sau nhiều lần bị nhà máy tái chế phá hủy rồi tái sinh, cuối cùng có linh hồn trú ngụ trong lon.”
“…”
Khi cậu mua tôi từ máy bán nước tự động, và dùng miệng chạm vào miệng lon để uống, đó là điều kiện kích hoạt, tôi mới biến thành hình người, nên chuyện này cũng không phải tôi muốn… cậu có bất mãn gì vì trở thành chủ nhân của tôi à?”
“…” Kakeru vốn im lặng nãy giờ, cuối cùng cũng mở miệng với giọng hơi cáu.
Hai người giờ đang ngồi đối diện nhau qua bàn ăn, cả hai đều giữ khoảng cách đề phòng.
Mặt Kakeru đúng là thảm họa, bầm tím khắp nơi, mí mắt trái sưng che mất nửa con mắt, lỗ mũi còn nhét giấy vệ sinh to đùng để cầm máu mũi, nhìn còn kinh dị hơn cả oan hồn Ah Iwashi trong bảy kỳ quan ma quái Yotsuya.
“Thành thật mà nói! Cô bảo mình là lon các kiểu! Tôi rất muốn bảo cô đừng đùa nữa.”
Cứ như kiểu “trúc gia bản” cộng “trứng chiên” là thành “thằng ngu”, đó là cảm nhận hiện tại của tôi.
“Cái gì chứ, nghĩa là cậu vẫn chưa chịu tin tôi à?”
Cô gái hơi nhướn mày, bĩu môi đáp lại.
Đây không phải vấn đề tin hay không, chúng ta đang nói về tinh linh lon nước đấy, nghe đã thấy cô đang đùa rồi.
“Vậy đưa bằng chứng đi! Nếu cô đã bảo mình là lon thì biến lại thành lon xem nào! Dù sao cô cũng không làm được đâu.”
Tuy trong lòng Kakeru đã kết luận như vậy, nhưng cô gái lại trả lời không chút do dự:
“Được thôi, vì hình dạng lon mới là bản thể của tôi mà.”
“Cái… gì? Lại nữa, cô cứ bịa chuyện lung tung thế này sau này sẽ gặp họa đấy.”
“Tôi đã bảo là thật mà! Chỉ cần kéo cái này là được!”
Cô gái tức đến đỏ mặt, nhảy lên bàn ăn, vừa nói “chính là cái này” với Kakeru vừa chỉ vào tai trái mềm mại của mình, trên đó đeo một chiếc khuyên tai mỏng bằng kim loại hình oval.
“Cái gì đây? Cái khuyên tai này nhìn rẻ tiền quá.”
“Đây không phải khuyên tai, là khoen lon. Ngắm kỹ đi, chỉ cần kéo một cái…”
“Thôi đủ rồi, tôi sẽ không giận vì loại nói dối này đâu… Ơ, Ơ Ớ!?”
Kakeru hét lên thảm thiết. Vì sau khi cô gái kéo cái đó một cái, cơ thể trở nên trong suốt như ma, rồi giữa không trung đột nhiên xuất hiện một lon soda dưa lưới rơi xuống bàn.
“Cái… cái gì thế này!?” Kakeru vội kéo ghế lùi lại.
Kakeru kiểm tra dưới gầm bàn và góc chết sau cửa, không thấy bóng dáng cô gái đâu.
“Thật… thật không thể tin nổi, cô ta biến mất hoàn toàn trong không gian này… á! Chẳng lẽ cô ta là David Copperfield…”
Lúc này chắc cô ta đang ở đâu đó giang hai tay hét lớn: “Now!”
“Làm sao có chuyện đó được.”
“Waa!? Cô… cô ở đâu!? David cô trốn đâu rồi?”
“Tôi từ nãy giờ vẫn ở ngay trước mặt cậu mà.”
“Ơ… là cái này à?”
Giọng cô gái dường như phát ra từ cái lon trên bàn ăn.
Kakeru rụt rè cầm lon lên, miệng lon đã mở nhưng bên trong vẫn còn nhiều nước, vì cái lon này trông rất bình thường nên Kakeru bắt đầu sờ mó liếm láp khắp lon để quan sát, kết quả…
“Á, đợi đã! Đừng dùng cách kỳ quặc như vậy chạm vào người ta!”
“Ớ!?” Suýt nữa làm rơi lon xuống đất.
“Này! Nếu tôi rơi xuống đất thì cậu chết với tôi! Giờ cậu tin rồi chứ?”
“Không… chưa tin hẳn, có thể có loa phát thanh gắn trên đó…”
“Không có đâu, cậu nghe tôi bằng tai à? Chỉ mình cậu nghe được giọng tôi thôi.”
“À… nói thế thì…” Đúng là không phải nghe bằng tai, mà giống như giọng nói vang trực tiếp trong đầu hơn.
“Vậy… vậy cô thật sự là cô gái vừa nãy? Cô có thể biến lại thành hình người không?”
“Được chứ, để biến thành người phải…”
Lon nói đến đây thì ngập ngừng, rồi nhỏ giọng:
“…cậu dùng miệng chạm vào miệng lon là được, chỉ thế thôi!”
“Thật à!?” Kakeru vội vàng cầm lon lên, đặt miệng theo kiểu uống nước.
“Đợi, đợi đã!”
Khoảnh khắc miệng chạm miệng lon, lon lập tức trong suốt, trước mắt lại xuất hiện cô gái ban nãy.
Miệng lon cứng giờ biến thành đôi môi mềm mại của cô gái, nên Kakeru lại một lần nữa hôn cô gái.
“…Thế này thì hiểu rồi chứ!”
Nói xong, cô gái cau mày đi sang bên cạnh.
Còn Kakeru thì chẳng còn sức mà bối rối vì nụ hôn, chỉ lảo đảo lùi lại, ngồi phịch xuống ghế.
Một lúc sau, trong lòng cậu trào lên nỗi sợ lạnh lẽo.
Cô ta không phải người! Là lon! Là yêu tinh lon!
“Này, này! Tôi hỏi cô! Rốt cuộc cô có mục đích gì!?”
Kakeru khóe miệng co giật hét lớn.
“Mục đích của tôi là…”
Cô gái vẻ mặt muốn nói lại thôi.
“…hy vọng con người biết quý trọng lon nước hơn.”
“Quý trọng… lon nước hơn?”
Cô gái gật đầu “đúng vậy”, rồi mở cửa bước vào phòng khách. Kakeru cảnh giác đi theo, thấy cô gái đang nhìn cái tủ cao tới ngực đặt sát tường.
Trên đó là khoảng hai mươi lon rỗng các loại mà Kakeru sưu tầm được.
“…Sở thích của cậu là sưu tầm lon rỗng à?”
“…Ừ, vứt mấy lon phiên bản giới hạn đi thì tiếc lắm.”
Thực ra Kakeru là fan cuồng nước trái cây, thường đi tìm các loại nước hiếm, hoặc tự pha chế hỗn hợp đặc biệt, sưu tầm lon rỗng cũng là một sở thích.
“Ừm! Vậy à.” Cô gái lộ vẻ yêu thương, nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt từng lon.
“…Ừm, sao cô lại chọn trúng tôi?”
Với câu hỏi của Kakeru, cô gái nhìn chằm chằm mấy cái lon một lúc im lặng rồi đáp:
“…Cậu trở thành chủ nhân chỉ là trùng hợp thuần túy, chỉ vì cậu tình cờ mua tôi, và môi cậu chạm vào miệng lon thôi… à, chưa hỏi tên cậu nhỉ?”
Cô gái đột nhiên ngừng vuốt lon, quay đầu nhìn Kakeru.
“…Kakeru, Daichi Kakeru.” Kakeru ngạc nhiên nói ra tên mình.
“Daichi… Kakeru…” Cô gái như đọc thơ lặp lại tên đầy đủ của Kakeru một lần rồi nói: “…Tên nhạt nhẽo thật.”
“…Cô đang gây sự hả?”
“Thôi được, dù cậu vừa biến thái vừa ngu, ngoại hình cũng thường thường bậc trung, nhưng tôi hoàn toàn cảm nhận được cậu quý trọng lon nước, vậy tôi yên tâm rồi. Chỉ cần những người như cậu tăng lên, lon rỗng chắc chắn sẽ được quý trọng hơn.”
Rầm rầm rầm.
“…Này, đợi đã.” Thấy hành động của cô gái, Kakeru bất giác phun tào. “Sao miệng thì nói thế mà tay lại ném lon tùm lum thế hả.”
Cô gái giật mình “Ơ” một tiếng rồi đáp.
“Vì mấy cái này là lon nhôm mà.”
“Không phải cái đó là lý do được chứ.”
“Tôi là lon thép đấy.”
“Cái đó cũng không phải lý do! Chẳng lẽ khác loại là được vứt à!?”
“Vì tức quá mà, chỉ cần một loại lon là đủ rồi đúng không? Loại lon nhôm yếu ớt dễ móp này không cần tồn tại, chỉ cần lon thép chúng tôi là đủ, nên tôi vứt hết mấy cái này đi.”
Nói xong, cô gái bắt đầu ném hết lon nhôm ra.
“Còn nữa, từ giờ trở đi không được uống nước nào ngoài tôi, biết chưa?”
“Sao… sao lại tùy hứng thế…” Chỉ cần bản thân tốt là được à!?
Kakeru vừa kinh ngạc vừa tức giận, đột nhiên phát hiện một chuyện.
“Này… cô nói từ giờ trở đi nghĩa là cô… định ở đây luôn à!?”
“Cái gì chứ, đương nhiên rồi, vì cậu là chủ nhân của tôi, không có cậu tôi không thể biến thành người được, mà không có căn cứ thì làm sao thực hiện mục đích được.”
“…Không… lẽ nào.”
Có vẻ cô ấy nói thật.
Sống chung với mỹ thiếu nữ và đốt cháy khô khan là một trong những khát vọng bất tận của đàn ông.
Kakeru đương nhiên cũng không ngoại lệ. Cậu thèm có bạn gái đến chết, giống như đứa trẻ nhà nghèo cứ năn nỉ bố mẹ mua đồ chơi mãi. Cậu khao khát tuổi trẻ, khao khát thiên đường cháy khô khan.
Giờ đây, cuối cùng cũng được sống chung với mỹ thiếu nữ.
Nhưng mỹ thiếu nữ ấy lại là một cái lon, dù mặt cực kỳ dễ thương, bản thể lại là đồ vô cơ chính gốc.
Cảm giác này rất vi diệu. Một mặt Kakeru muốn hét lớn: “Sướng quá, bạn gái dự bị đến tay rồi!” rồi tạo dáng chiến thắng, mặt khác lại ủ rũ nghĩ: “Đối phương là lon đấy, mày định thế nào hả thằng ngu.”
Mà tỷ lệ là 3:7, phần sau thắng: lý do lớn nhất chính là tính cách cô gái này.
Không chỉ tùy hứng đến mức người ta không biết làm sao, lại không hiểu sao lúc nào cũng giận dữ. Với Kakeru thích kiểu phụ nữ dịu dàng trưởng thành, sự xuất hiện của cô gái này căn bản không phải quả bóng tốt, mà là lỗi ném của pitcher, với batter chẳng có lợi lộc gì.
Cuộc sống chung với kiểu cô gái này khiến Kakeru hoang mang.
Ví dụ cô gái lon cứ giận suốt, nhưng lại mong Kakeru uống cô ấy.
“Vì tôi là lon mà.” Lập luận của cô gái nghe thì hiểu mà không hiểu.
Nhưng ở đây đã xuất hiện một vấn đề.
Chỉ cần miệng chạm vào miệng lon, không cần nói cũng biết, lon chắc chắn sẽ biến thành cô gái.
“Này, vậy tôi uống kiểu gì đây?” Kakeru hỏi lon.
“Chuyện đó tôi làm sao biết, tự cậu dùng đầu mà nghĩ đi.”
“Nói gì chứ, có nhất thiết phải uống cô không? Nói thật là thấy hơi sợ đấy.”
“Cậu nói gì!? Cậu có biết được uống tôi là vinh dự cỡ nào không hả!?”
Thật khó mà hiểu lời cô ấy, ai lại muốn uống một lon nước lải nhải thế này chứ.
Kakeru đặt lon lên bàn ăn bắt đầu suy nghĩ (cầm mãi trên tay cô ấy cũng giận), cuối cùng nghĩ ra diệu kế, cậu lấy từ tủ bát đĩa một cái ly thủy tinh.
“Như thế này đổ ra ly khác uống là được, tao đúng là thiên tài!”
Cậu vừa nói vừa đổ nước trong lon vào ly, nhưng…
“Đợi, đợi, đợi đã! Cậu làm gì thế hả! Đồ ngu! Dừng lại mau! Dừng lại đi!”
Vì lon tức đến hét um lên, Kakeru hoảng hồn dừng hành động đổ nước.
“Cấp độ ngu của cậu là bao nhiêu thế hả! Tôi là lon mà!? Cậu đổ ra ly khác uống thì vị trí của tôi là cái gì!? Không thể dùng đầu nhiều hơn chút à!? Đồ ngu!”
“Biết rồi biết rồi! Đừng giận mà!” Kakeru vừa dỗ lon vừa nghĩ kế tiếp.
…Đúng rồi, quan trọng là khi uống không được chạm miệng là được.
Kakeru lục ngăn đựng thìa trong tủ, lấy ra một thứ.
“Chỉ cần dùng ống hút uống là xong, con gái đôi khi cũng uống thế mà.”
“Cậu… cậu định nhét cái đó vào người ta à…?”
“Không còn cách nào khác, tao nhét vào nhé.”
Kakeru đâm ống hút vào lon.
“Ư…?”
“Này, không sao chứ?”
“Không… sao… chỉ là, hơi ghê…”
Cô cũng thông cảm chút cho người phải uống bằng cái lon kiểu này đi chứ?
Kakeru cẩn thận cầm ống hút uống nước trong lon.
“Ưm…!” Khác với vừa nãy, lon phát ra âm thanh cao vút.
“Này, thật sự không sao chứ?”
“Không… có gì đâu! Không sao!” Không hiểu sao giọng lon nghe hơi hoảng.
Tuy Kakeru thấy kỳ lạ, vẫn tiếp tục uống, mà lon lại phát ra âm thanh như tiếng ù tai. Cô ấy không đau chứ?
Uống một lúc, Kakeru nhận ra một chuyện, chính là nước uống càng ít thì giọng lon càng yếu, nghe còn có cảm giác càng lúc càng xa.
“Này, này! Sao cô nghe lạ lạ thế?”
“…Vì nước… là nguồn sống… nên nước càng ít thì… giọng… càng…”
Lúc này giọng lon đã nhỏ như chú lùn nói chuyện.
“Này! Uống hết thì cô sẽ thế nào? Chết luôn à!?”
“Không… sao, lúc đó… chỉ cần bổ sung lại nước giống vậy… là…”
“Vậy à? Vậy uống hết cũng được chứ gì?”
Thế là Kakeru một hơi uống cạn phần còn lại.
“…” Lúc này lon đã hoàn toàn im lặng, dù gọi mấy lần cũng không có phản ứng.
Kakeru hoảng hồn rút ống hút ra, dùng miệng trực tiếp chạm miệng lon, vẫn không phản ứng.
“…Cô ta có nói bổ sung nước giống vậy là được.”
Nếu cứ để thế này, cảm giác cô ấy có thể biến thành ma về tìm mình, nên Kakeru đành cầm ví chạy ra ngoài.
Khi đổ lon soda dưa lưới mới vào, lập tức nghe thấy tiếng thở của lon.
“…Tôi hỏi cậu, trong lúc tôi bất tỉnh, cậu không làm gì kỳ quặc với tôi chứ?”
Câu đầu tiên lon mở miệng đã là câu bất lịch sự như vậy.
“Đừng đùa chứ, làm được gì kỳ quặc. Nếu cô ở dạng con gái thì còn nói làm gì, với một cái lon thì tao làm được cái gì?”
“Ví dụ như… cái đó… dùng miệng tôi… chạm vào cái thứ dâm đãng của cậu…” Kèm theo tiếng bong bóng soda dưa lưới trong lon, lon giải thích vậy.
Kakeru nghe xong suýt ngã khỏi ghế.
“Đồ… đồ khốn! Mày mày mày, mày dám khinh thường bản lĩnh đàn ông của tao!”
“Thôi, tóm lại ngoài uống nước ra thì không được chạm vào tôi. Cậu không chỉ có sở thích sưu tầm lon mà còn rất biến thái, ai biết cậu sẽ làm gì tôi.”
“…Tôi hỏi cô nhé, rốt cuộc cô nhìn tôi kiểu gì thế…”
Lon dường như rất thích được để trong tủ lạnh.
Mỗi sáng Kakeru đi học, lon nhất định sẽ gọi cậu lại.
“Đợi đã, trước khi ra khỏi nhà phải uống tôi một ngụm mới được đi.”
“Ơ? Không cần đâu, tôi sắp trễ rồi.”
“Bảo uống thì uống! Không uống thì tôi không có giá trị tồn tại nữa à!”
Quả nhiên lại nổi giận ngay, nếu không đối phó khéo là cô ấy sẽ la ó trong đầu làm đau đầu kinh khủng, nên Kakeru vội rửa tay cầm ống hút uống nước.
“Bái bai.”
“Đợi đã, định bỏ tôi ở nhiệt độ thường à?”
“Chậc, phiền phức thật.” Kakeru lấy cái nắp nhựa chống rò mua ở cửa hàng 100 yên đậy lên lon, rồi hơi kiểu ném đại bỏ lon vào tủ lạnh.
“Này! Không được thô bạo thế!”
Bịch!
Đóng cửa lại là không nghe thấy tiếng lon nữa, có vẻ vật cản rắn có thể chặn được giọng cô ấy.
Khi cậu từ trường về nhà, cũng sẽ bị lon yêu cầu uống nước. Dù là Kakeru thích uống nước đến đâu, ngày nào cũng uống một loại cũng ngán.
Hơn nữa, dù đã đánh răng xong, trước khi ngủ cũng vẫn bị yêu cầu như vậy.
“Tôi đánh răng rồi đấy.”
“Thế cũng tốt mà, bị sâu răng vì uống tôi là một vinh dự đấy!”
“Đừng đùa, tôi sống đến giờ chưa bị sâu răng lần nào. Vì ngày nào cũng đánh răng tử tế, bảo vệ trinh tiết của răng, nếu sâu răng thì cô đền thế nào?”
“Thật là, rõ ràng chỉ là đồ ngu cộng biến thái, phòng lại dọn sạch sẽ, không ngờ cậu lại là người tỉ mỉ thế. Dù sao thì mau uống đi, không uống là tôi la đến sáng luôn đấy.”
“Thật là… biết rồi.” Cuối cùng luôn khuất phục trước uy quyền của lon. Hút~~~
“Ưm… hừ…”
“…Tùy cô thôi, nhưng…”
Uống vài ngụm xong, khi Kakeru đậy nắp lon lại chuẩn bị bỏ vào tủ lạnh, đột nhiên buột miệng nói:
“Sáng trước khi ra khỏi nhà uống, tối trước khi ngủ cũng uống, cảm giác hơi giống nụ hôn “đi đường cẩn thận” và “ngủ ngon” giữa vợ chồng nhỉ.”
“Cái gì? Cậu nói linh tinh gì thế, thằng ngốc.”
“Cũng đúng, ngu ngốc thật. Thôi bái bai, cô cứ mát mẻ đến sáng đi.”
Bịch!
Lon đôi khi cũng yêu cầu muốn biến thành hình người.
Đa phần là vì ở trong tủ lạnh quá chán, sau khi hôn biến thành người xong, cô ấy sẽ lập tức đẩy Kakeru ra, đi vào phòng khách ngồi sofa xem TV.
Cô gái ôm chiếc gối ôm to như tấm ván lướt sóng trước ngực, cằm tựa lên gối, miệng hơi hé vẻ ngẩn ngơ chăm chú xem phát sóng trực tiếp trận bóng chày đêm.
“Cô hiểu luật bóng chày không?” Kakeru hỏi từ sau sofa.
“Không hiểu, chỉ thấy hay hay thôi. Liên đoàn Se (note 4) với Pa (note 5) là gì thế?”
“Là viết tắt của Senzuri (note 6) liên đoàn và Paipan (note 7) liên đoàn.”
“Ồ! Thế Senzuri với Paipan là gì?”
“Muốn thử không?”
“Ơ? Ở đây luôn à? Lập tức có thể bắt đầu sao?”
“Ừ, tao thì quen tay Senzuri rồi: còn Paipan… ừm, phải xem cô.”
“Thế à! Nhưng thôi bỏ đi. Cứ vận động mãi thì nước cũng tiêu hao nhanh hơn.”
Cô gái dường như phải dùng nước để duy trì hình người, nếu nước đầy thì bình thường duy trì được hai tiếng: nếu vận động sẽ tiêu hao nhanh hơn, thời gian duy trì cũng ngắn lại tương ứng.
Nếu nước hết sẽ bị ép biến lại thành lon, cũng không thể nói chuyện với Kakeru, nên trước khi nước hết, cô gái sẽ tự kéo khoen trên tai biến lại thành lon.
“Ừ… chuyện hy vọng con người quý trọng lon nước hơn thì tiến triển thế nào rồi?”
“À, bóng bay lên khán đài rồi, cái này là “home run” đúng không?”
“Không phải, vừa nãy là bóng phạm quy. Rốt cuộc tiến triển thế nào? Xem ra cô cũng chẳng làm gì.”
“Cái đó…” Cô gái ấp úng. “…đang từ từ suy nghĩ, từ từ thôi…”
Kakeru bất giác thở dài một cái, cô này rốt cuộc định làm gì thế?
“Thôi nào, dù sao tôi cũng có ma thuật nước mát, nếu dùng khéo thì…”
“Ma thuật nước mát…? Là chiêu từ lòng bàn tay phóng khí ga à?”
“Khác mà, chiêu đó chỉ tập trung khí ga trong cơ thể vào lòng bàn tay thôi: còn ma thuật nước mát thật sự là dùng nước làm năng lượng, kiểu như ma thuật, có thể dùng để tấn công hoặc phòng thủ.”
Cô gái nhẹ nhàng nói ra mấy lời đáng sợ, khiến Kakeru hơi hoảng.
“Cái gì cơ?”
“Khó giải thích bằng lời, vì tôi cũng chỉ biết lý thuyết, chưa từng dùng thật. À, bóng lại bay lên khán đài rồi, lần này bay ngay trước mặt batter, vậy là home run nhỉ?”
“…” Kakeru cứng đờ người nhìn bóng lưng cô gái.
Cậu hoàn toàn không biết lai lịch cô gái này, lúc này có một cảm xúc kỳ lạ, bất an dâng lên.
Chẳng lẽ… cô này là một kẻ gây rắc rối?
“À! Đúng rồi, Kakeru! Rốt cuộc ý cậu là gì hả!?”
“Sao… sao thế!?” Cậu giật mình suýt nhảy dựng tim.
“Tôi đã bảo cậu vứt hết lon nhôm đi rồi, sao vẫn còn để trên tủ thế?”
Cô gái vẻ mặt bất mãn chỉ vào mấy cái lon trưng bày trên tủ.
“Cái… cái đó là vì chúng có nhiều kỷ niệm, làm sao vứt tùy tiện được.”
“Cái gì chứ, bảo vứt cái đồ là lại viện cớ như con gái. Nhớ mau xử lý đi, nhìn là tức.”
Cô gái hống hách nói xong mấy câu này rồi tiếp tục chăm chú xem TV. Đúng là một cô nàng đáng tức, sao tao phải chịu đựng cô ta chứ. Rõ ràng chỉ là cái lon, xem phát sóng đêm làm gì, hoàn toàn không hiểu nổi.
Rồi Kakeru đột nhiên nghĩ ra một câu hỏi rất quan trọng.
“Này, tôi hỏi cô, cô có thể sống đến bao giờ? Ý tôi là tuổi thọ tinh linh lon bao lâu?”
“Tuổi thọ của tôi? Ừm…” Cô gái ngước mắt lên không rồi nói: “Có thể sống mãi, cho đến khi cái lon hỏng thì thôi.”
Thất bại rồi!
Chẳng lẽ tao phải cả đời sống chung với con yêu quái hình người kiêu ngạo lai lịch bất minh này sao!?…
“Haiz… thật là… rốt cuộc phải làm sao đây!”
Trong giờ nghỉ trưa ở lớp, Kakeru nằm gục xuống bàn than thở cho cuộc đời mình.
Lúc này có người dùng tay chọc chọc vào xoáy tóc cậu.
“Kakeru sao thế? Gần đây sao cứ ủ rũ thế?”
Kakeru ngẩng đầu lên, là bạn cùng lớp Tenkuuji Najimi. Cô ấy để tóc bob thêm một cái kẹp trắng, luôn để lộ đôi mắt long lanh ngây thơ, tính cách trưởng thành nhưng đáng yêu, dễ thương hơn là xinh đẹp. Cô ấy và Kakeru là thanh mai trúc mã từ năm ba tiểu học, sau này Kakeru lên cao trung ở Tokyo, cô ấy vẫn trung thành thi cùng trường với Kakeru, có lẽ là duyên nợ cắt mãi không đứt.
“Tôi hỏi nhé Najimi, nếu một ngày nào đó có một… giả sử là bùn đất sống đến tìm cậu.”
“Bùn đất? Là loại bùn đất dùng chung với đinh năm tấc à?”
“Sao cảm giác cậu hiểu về bùn đất lệch lạc thế, thôi bỏ đi. Tóm lại, khuôn mặt bùn đất ấy cũng khá xinh, nhưng cực kỳ tùy hứng và ích kỷ, rất khó chịu.”
“Ừm ừm, rất khó chịu.”
“Nhưng cậu lại bị nó quấn lấy mãi, mà là cả đời luôn, cả đời phải sống chung với nó. Nếu là trường hợp này, cậu sẽ làm gì? Có nỡ lòng vứt nó đi không?”
“Sao phải vứt? Tớ sẽ không vứt đâu.” Najimi dùng ngón trỏ chọc vào má nói.
“Lãng phí lắm, lãng phí đồ thì yêu quái lãng phí sẽ giận chạy ra đấy.”
“…Xin lỗi, tôi ngu quá, không nên hỏi nữ vương tiết kiệm như cậu.”
Yêu quái lãng phí. Này, chẳng lẽ thân phận thật của cô ta là cái này…
Về đến nhà, Kakeru kinh ngạc đến nói không nên lời.
Không thấy nữa… mấy thứ cố gắng sưu tầm được đều biến mất!
Kakeru nổi giận điên cuồng tìm kiếm bóng dáng cô gái khắp nơi, rồi trên bàn ăn cậu thấy cái lon đang đứng đó.
Kakeru túm mạnh lon lên, không nói không rằng áp miệng vào miệng lon ép cô ấy biến thành người.
“Đợi đã đợi đã! Không phải đã nói phải được tôi đồng ý mới biến thành người sao!”
“Cô vứt mấy cái lon nhôm tôi sưu tầm đi đâu rồi!?”
Mấy lon nhôm các loại đã biến mất khỏi tủ.
Đối mặt với Kakeru đang giận, thái độ cô gái hơi dao động, nhưng lập tức khoanh tay trước ngực tức giận đáp lại.
“Tôi vứt rồi, vì dù tôi nói thế nào cậu cũng không vứt mà.”
“…”
“Sao? Cậu có ý kiến à?”
Kakeru dùng sức giẫm sàn tiến lại gần cô gái, rồi chẳng nói gì kéo khoen trên tai cô ấy.
“Mày… mày…” Vì cô gái lập tức biến thành lon, giọng cũng chuyển theo. “Mày đang làm cái gì thế!!”
“Tao tuyệt đối không uống mày nữa.”
Kakeru nói lời nặng rồi túm lon đi đến trước tủ lạnh thường để lon, nhưng đột nhiên nghĩ để tủ lạnh với cô ta chẳng khác gì tắm hơi thoải mái, nên cậu quay lại phòng khách.
Rồi mở ngăn tủ dưới cùng, lấy hết áo thun ra trống một khoảng, ném lon vào trong.
“Đợi, đợi đã! Mày định làm—”
Bịch! Kakeru đóng ngăn tủ lại, rồi bắt đầu chuẩn bị bữa tối.
Không cần nói cũng biết, tiếp theo là tiếng gọi nhỏ nhỏ liên tục phát ra từ trong tủ.
Do có tủ dày ngăn cản nên tiếng không lớn, nhưng khi ngủ vẫn hơi ồn, nên Kakeru bật nhạc từ loa để đánh lạc hướng.
Sáng hôm sau, lon vẫn đang nổi cơn tam bành.
“Đợi đã! Mau thả tôi ra! Người tôi đã ấm hết cả rồi!”
Kakeru phớt lờ mấy tiếng chửi rủa này, thản nhiên đi học.
Đến chiều tối, Kakeru mua một chai nước cam ở máy tự động, vừa uống vừa về nhà. Ngay cả khi về nhà nghỉ ngơi, cậu cũng đường hoàng uống nước khác ngoài soda dưa lưới, Kakeru vì thế mà thấy sảng khoái.
“Kakeru, giờ tôi vẫn có thể tha thứ cho cậu, nên mau thả tôi ra đi?”
Lon vẫn dùng kiểu hỏi mang tính đe dọa này, tất nhiên Kakeru tiếp tục làm như không nghe, vẫn dùng nghe nhạc để ngủ.
Đến sáng hôm sau, giọng lon đã dịu đi rất nhiều.
“Kakeru… nếu cậu vẫn còn giận, tôi xin lỗi. Dù sao không được cậu cho phép đã tự tiện vứt đồ của cậu là tôi làm quá đáng, tôi đã hối hận rồi. Làm ơn… thả tôi ra được không?”
Tuy trong lòng Kakeru hơi dao động, cuối cùng vẫn quyết định phớt lờ đi học.
Khi Kakeru từ trường về, giọng lon đã đến mức khiến người ta kinh hãi.
“Làm ơn… thả tôi ra đi… cứ thế này nữa thì tôi… tôi…”
Kakeru đội chăn lên đầu, bật nhạc to hơn để ngủ.
Sáng hôm sau, số lần lon nói chuyện giảm mạnh, giọng nghe như ông lão sắp vào quan tài.
“…Kakeru… Kakeru… làm ơn… cậu… uống… tôi…”
Kakeru lại làm như không nghe mà chạy đi học.
“A, chào buổi sáng, Kakeru.”
Vừa vào lớp đã thấy Najimi cười rạng rỡ đi tới.
“Chào, Najimi, còn nhớ con bùn đất tôi nói lần trước không?”
“Ơ? Ừ.”
“Cái đó, cuối cùng vẫn nên chọn vứt đi, phải nói là tôi đã vứt rồi.”
“Ơ? Thế thì yêu quái lãng phí sẽ đến tìm cậu đấy!”
“Kệ đi, chứ cả đời bị thứ đó quấn lấy thì thà bị yêu quái tìm còn hơn.”
Rồi Kakeru gục xuống bàn nghĩ:
Xong rồi, chỉ cần thêm chút nữa thôi, mọi thứ sẽ kết thúc. Như vậy là được, tuyệt đối là tốt nhất.
Nhưng Najimi quen biết Kakeru nhiều năm nhìn cậu như vậy mà nói:
“Quả nhiên… vẫn không được tùy tiện vứt đi, vì trông Kakeru rất đau khổ kìa.”
Khi Kakeru về đến căn hộ, đã không còn nghe thấy tiếng lon nữa.
Nhưng nếu tĩnh tâm lắng nghe, vẫn có thể nghe thấy tiếng thở yếu ớt vi vi.
Kakeru mở tủ nhìn vào trong, lon vẫn im lặng không nói.
Cậu cẩn thận cầm lon lên, hơi lắc lắc gọi: “Này, lon”, cuối cùng mới có chút phản ứng.
『Ư… Kakeru…? Giờ… sắp đi học à?』
“Không phải, vừa mới về nhà thôi. Thế nào? Cảm giác ra sao?”
“Hừ… hừ, hừ…”
“Nói đi, chắc chắn là giả vờ thôi.”
“…Hừ, ư………… hừ…”
“Này.”
“…A… ư… hừ, a…”
“Này! Chẳng lẽ cô thật sự…” Ngực Kakeru đột nhiên nhói lên. “Không thể nào, tệ đến vậy sao?”
Đến khi Kakeru tỉnh táo lại thì phát hiện mình đang túm lon áp miệng vào miệng lon.
Hỏng, hỏng bét! Mình đang làm cái gì thế này!
Tuy trong khoảnh khắc nguyền rủa bản thân sao lại làm vậy, nhưng đã muộn, giây tiếp theo Kakeru lùi ra bên cạnh ôm đầu.
“Ư…?”
Vốn tưởng cô gái sẽ tấn công mình, nhưng hoàn toàn không có dấu hiệu đó.
Kakeru sợ hãi ngẩng đầu, phát hiện cô gái đang nằm trên sàn không phản ứng gì.
“Này… này! Rốt cuộc cô sao thế!? Không phải còn nước sao!?”
Kakeru lao đến bên cô gái dùng sức lay vai, nhưng ngoài tiếng thở yếu ớt cô gái không có phản ứng khác.
Kakeru cực kỳ lo lắng nắm cổ tay cô gái đo mạch, do để ở nhiệt độ thường quá lâu, cơ thể cô gái ấm hơn bình thường, còn mạch thì đo không rõ.
“Chậc! Này! Tôi nói trước đây không phải định làm gì kỳ quặc với cô đâu nhé…”
Kakeru cảnh báo trước rồi áp tai lên phần ngực hơi nhô của cô gái nghe tim.
…Cậu nghe thấy tiếng tim đập thoi thóp rất yếu, xem ra cấu tạo cơ thể cô ấy giống người thật.
Chỉ là tim đập rất yếu, nghĩa là tình trạng thật sự rất tệ! Nếu là bình thường, mình vừa làm thế này cô ấy chắc chắn không nói hai lời, dùng tay phóng khí ga thổi bay mình!
“…Đợi đã, khí ga?” Kakeru nhận ra một chuyện.
“Chẳng lẽ cô ấy vì khí ga trong nước hết sạch nên mới thành ra thế này?”
Thông thường, nếu không đậy nắp để nước có ga ở nhiệt độ thường, vài ngày là khí ga bay hết.
Nhìn kỹ hai cục tóc tròn của cô gái, bình thường bên trong đầy bong bóng soda dưa lưới, giờ đã không còn nữa.
Quả nhiên đúng rồi! Nhưng phải làm sao… mới bổ sung được khí ga đây? Khí ga là CO2 hòa tan trong nước, nghĩa là chỉ cần thêm CO2 là được? Nói đến CO2…
“Hơi thở, hơi thở người thở ra chính là CO2, chỉ cần thổi vào là được!”
Kakeru nhìn chằm chằm môi cô gái, vì nếu muốn thổi không khí kiểu hô hấp nhân tạo thì chẳng phải là…
— Nhìn nhìn, Kakeru nảy ra một ý. Rốt cuộc mình muốn đối xử với cô ta thế nào đây?
Là muốn đuổi cô ta đi? Hay cứu cô ta? Muốn ở bên cô ta? Hay không muốn ở bên cô ta?
Kakeru nghiêm túc suy nghĩ một lúc rồi…
“…Tao không biết, dù sao tao cũng ngu mà.”
Tóm lại giờ phải cứu cô ta trước đã, các vấn đề khác để sau hãy nghĩ. Dù đối phương là ai, chỉ cần trước mặt có người gặp khó khăn, trong đầu Kakeru từ đầu đã không có lựa chọn bỏ mặc.
Cậu hít một hơi thật sâu chuẩn bị tinh thần, rồi chồng môi lên đôi môi cô gái.
Hà~~~ Kakeru chậm rãi thổi khí vào cơ thể cô gái, ngực cô ấy cũng từ từ phồng lên.
“Ư~~” Cô gái phát ra tiếng rên nhỏ.
Vì Kakeru tin làm vậy chắc chắn có tác dụng, nên cố gắng thổi khí vào miệng cô gái, mà sắc mặt cô ấy cũng dần ửng hồng, trong hai cục tóc tròn cũng bắt đầu xuất hiện chút bong bóng soda dưa lưới.
Thấy tình trạng cô gái khá hơn, Kakeru vui mừng tiếp tục hô hấp nhân tạo miệng đối miệng, rồi cuối cùng cô gái cũng mở mắt.
“…Hừ hừ, ơ? Cô tỉnh rồi à! Cảm thấy thế nào? Ừm? Hừ hừ…”
“…Cậu.”
“Cậu cái gì?” Kakeru vẫn giả ngu.
“Cậu đang làm cái gì thế này~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~!”
Kakeru bị khí ga thổi bay đập vào tường.
“Cậu ngu à… khí ga trong nước hết thì chỉ cần đổ nước cũ đi, đổ nước mới vào không phải xong sao!”
“À!? Đúng thế nhỉ.” Nghĩ kỹ thì đúng là vậy.
“Cái gì mà “à, đúng thế nhỉ”! Đồ ngu! Đồ ngu! Chết đi!”
Cô gái không chút nương tay đấm đá túi bụi, còn Kakeru vừa bị đánh đến thâm tím cả người vừa nhớ đến mấy game đối kháng 2D ngày xưa.
Cấm dùng combo góc tường nhé, bị ép vào góc thì hoàn toàn không né được.
Kakeru đã chuẩn bị tinh thần bị cô gái cướp đi mạng sống, nhưng lúc này cô gái đột nhiên dừng tấn công, quay lưng lại giơ tay định kéo khoen trên tai biến lại thành lon.
“Đợi đã! Sao lại biến về thế!”
Kakeru đập đập đôi chân mềm nhũn vì bị đánh rồi nhanh chóng nhảy tới ngăn hành động của cô gái.
Cô gái quay lại, trong mắt… lấp lánh chút nước mắt, khiến Kakeru bất giác hít một hơi sâu.
“Cô… khóc cái gì thế…”
“Cái gì mà… cái gì mà cái gì mà cái gì mà cái gì mà cái gì mà cái gì mà! Đồ ngu!”
Cô gái vừa khóc vừa đấm vào ngực Kakeru, vì thái độ cô ấy đột ngột thay đổi, Kakeru hoàn toàn không phản ứng được, chỉ có thể đứng ngây ra đó, cuối cùng cô gái có vẻ đánh mỏi tay thì dừng lại, tựa đầu vào ngực Kakeru, hai tay nắm chặt áo sơ mi cậu khóc nức nở nhỏ.
“…Tại sao?” Cô gái nức nở hỏi. “Tại sao lại cứu tôi?”
“Tại sao là sao…” Kakeru gắng gượng trả lời. “Vì chỉ cần thấy con gái đang chịu đau khổ là tôi không thể làm ngơ được.”
“Tôi… rõ ràng lúc nào cũng nói mấy lời tùy hứng với cậu… tại sao…”
“Chuyện đó không sao nữa. Với lại cô cứ bảo uống tôi uống tôi các kiểu, không phải cũng vì sợ khí ga hết thì tiêu đời sao?”
“…Không phải vậy.” Cô gái lắc đầu, rồi ngẩng lên nhìn Kakeru.
“…Vì tôi rất sợ, rất sợ không còn ai chịu uống tôi nữa…”
Đôi mắt đáng thương của cô gái khiến tim Kakeru đập nhanh hơn.
“Tôi luôn… luôn rất sợ, nếu mình trở thành lon rỗng bị vứt đi, rồi bị nhà máy tái chế xử lý… tôi rất sợ… bị coi là rác…”
Á! Cô gái này…
Kakeru cuối cùng cũng hiểu.
Thì ra cô ấy luôn rất cô đơn… và run rẩy bất an… vì luôn lo lắng nếu nước uống hết thì mình có bị vứt bỏ không? Có bị nhà máy tái chế xử lý không?
“…Đừng sợ, tôi sẽ không vứt cô đâu.”
Kakeru dịu dàng ôm lấy cô gái.
“…” Cô gái nghe xong hít một hơi.
“Tôi làm sao nỡ vứt một cô nhóc dễ thương như cô chứ? Cô cứ ở đây mãi nhé.”
Kakeru nhẹ nhàng nâng cằm cô gái lên, đưa đôi môi anh đào ấy lại gần mình.
“Tôi sẽ luôn yêu thương cô, mèo con.”
“Kakeru…” Cô gái vui mừng nheo mắt lại.
—Rồi há thật to.
“Này! Cậu có lầm không thế này~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~”
Phù phù phù! Bịch!
“Ngủ ngon nhé~!”
“Chẳng lẽ cậu chỉ biết nghĩ mấy chuyện dâm đãng thôi à!? Nghe cho kỹ!! Vừa nãy là hô hấp nhân tạo! Còn lại là để biến thành người mới làm vậy, nên đều không tính là hôn! Đừng có tự sướng ở đó!”
“…Tôi rút lại lời vừa nói… cái lon này… quả nhiên chẳng dễ thương chút nào…”
“Vì cậu nói muốn ở bên tôi nên tôi mới ở lại, nhưng nếu cậu làm gì kỳ quặc với tôi thì tôi giết cậu đấy! Thật là, đều tại cậu làm tôi ấm hết cả người! Mau bỏ tôi vào tủ lạnh đi!”
Cô gái hậm hực đi về phía tủ lạnh, rồi quay lại nói:
“…Cảm ơn.” Nhẹ nhàng nói xong, cô gái kéo khoen biến lại thành lon.
“…Thật là.” Kakeru gãi đầu. “Đúng là một cái lon tùy hứng.”
Vì bất cẩn là sẽ cười phá lên, nên Kakeru cố nhịn rồi đứng dậy.
Sáng hôm sau, Kakeru vừa ăn sáng vừa nói với cô gái:
“Nói mới nhớ, không có tên cũng phiền phức thật, tự đặt tên đi.”
“Tên? …Tôi không tự đặt tên đâu, cậu đặt cho tôi đi.”
“Cái gì? Tôi đặt? Dù cô nói vậy, nhưng đột nhiên bảo tôi đặt thì tôi cũng nghĩ không ra.”
“Vì dù sao đi nữa, thật sự là dù sao đi nữa đấy, cậu ít nhiều cũng là chủ nhân của tôi mà.”
“Ừm~… á!”
“Sao? Nghĩ ra rồi à?”
“Jisho (Trĩ trợ) thì sao? Con chó tôi nuôi trước đây tên thế.”
“Cậu nói cái quái gì thế! Mà nói đi, cậu nghĩ gì mà đặt tên chó là thế hả!”
“Thì làm sao bây giờ, tên khác… á.”
“Nói tên kỳ quặc nữa là tôi đánh đấy.”
“Nếu đã là lon soda dưa lưới thì gọi là Melon đi? Cũng dễ thương đấy chứ.”
“Melon…” Cô gái lại nhẹ nhàng lặp lại tên một lần.
“…Tên này cũng chẳng khác gì mấy, còn tệ hơn tên cậu… nhưng tốt hơn Jisho nhiều.”
Cô gái nói xong mấy câu này, rồi cười rạng rỡ.