Virtus's Reader
Sách của tôi

Chương 6: CHƯƠNG 3: TRẬN CHIẾN

Chương 3: Trận Chiến

Tia lửa điện, những tia lửa điện của sự đối đầu đang rực cháy trước mắt.

Lúc này đang là giờ cao điểm tan trường, xung quanh có rất nhiều học sinh đi qua không gian sặc mùi thuốc súng đó.

— Cô ta đeo khoen lon ở vị trí ngược lại với Melon, là ở tai bên kia... Điều này có nghĩa cô ta là Akikan Lon Nhôm sao? Cô ta có tham gia Akikan Elect không? Thật sự muốn đánh nhau à? Chẳng lẽ định "chiến" ngay giữa chốn đông người thế này sao?

Ngay khi Kakeru đang căng thẳng suy nghĩ, thiếu nữ kia cuối cùng cũng cảnh giác bước ra từ bóng râm của cổng trường.

"Nguôi... lờ... Akikan thiên địch hử... mau xưng tên da!"

Quả nhiên giống hệt vẻ bề ngoài, từ miệng cô bé phát ra cái giọng nói ngọng nghịu như lưỡi chưa phát triển hết.

Kakeru cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút, nhưng vẻ mặt của Melon thì chẳng giãn ra tí nào.

"Ngươi là ai? Ta vừa học được trong môn Lịch sử Nhật Bản, phải xưng tên mình trước mới gọi là lễ phép."

"Hông thành vấn đề! Thế thì tớ nói cho nguôi bít! Tên tớ lờ Budoko! Lờ Miki đặt cho tớ đó! Cơ mà cơ mà, tuy nói tên cho nguôi, nhưng lờ Akikan nước gì thì lờ bí mật! Nói da thì sẽ bất lợi cho tớ! Hư hư hư, thế nào? Đầu óc tớ tốt lắm đúng hông?"

"Vậy à, hóa ra ngươi là Akikan nước nho."

"Á á!? Sao nguôi bít~!?" Budoko lộ vẻ mặt bị sốc nặng.

"Ư ư ư ư... Nhưng mờ cái chiến thuật dùng thông tin làm người ta rối loạn của nguôi thất bại dồi!"

Tiếp đó, Budoko dường như đã hạ quyết tâm, chỉ thấy cô bé lộ ra ánh mắt nghiêm túc, hạ thấp trọng tâm chuẩn bị, còn Melon cũng bắt chéo hai tay trước ngực bày ra tư thế lâm chiến. Lúc này Kakeru hốt hoảng chen vào giữa hai người.

"Hai người các cô đợi chút đã! Nhìn kỹ xung quanh đi! Nếu đánh nhau ở đây thì sẽ xảy ra chuyện gì, không cần tôi nói cũng biết chứ!?"

Xung quanh đã có rất nhiều học sinh đứng từ xa nhìn ngó hành động của ba người và bắt đầu xì xào bàn tán.

"Là đánh ghen sao...?", "Mối tình tay ba khó giải...", "Tên kia là Daichi lớp C...", "Gã đó bắt cá hai tay...", "Lại còn ra tay với đứa bé nhỏ thế kia...", "Lolicon...", "Biến thái...", "Kinh tởm..."

"Nếu đối phương dưới mười ba tuổi, dù hai bên đồng thuận cũng là phạm tội hiếp dâm đấy...", "Thật đáng ghen tị... à không, đúng là cặn bã...", "Tên đó có ngày bị đâm chết cho xem...".

Kakeru từ khuôn mặt tái mét dần chuyển sang biểu cảm nước mắt lưng tròng.

"Làm, làm ơn... xin, xin hãy chuyển sang chỗ khác đi... coi như tôi cầu xin các cô đấy..."

"Được thui, vì Miki từng dặn lờ không được gây phiền phức cho người khác."

Budoko đồng ý một cách sảng khoái ngoài dự đoán, rồi sải bước lớn đi về phía tòa nhà trường học.

Kakeru và Melon nhìn nhau gật đầu, rồi cẩn thận đi theo sau Budoko.

Thế nhưng, Budoko ban nãy còn sải bước hùng hổ giờ lại đi càng lúc càng chậm.

"... Này, đi nhanh lên chút đi, chẳng phải đã bảo chuyển sang chỗ khác sao?"

"Ồn, ồn ào quá! Các nguôi đi trước đi!" Budoko nhìn về phía trước hét lên.

"Tại sao bắt bọn tôi đi trước? Chẳng lẽ cô muốn đi sau lưng bọn tôi rồi nhân cơ hội đánh lén à?"

Budoko quay phắt lại, cắn chặt môi dưới, khóe mắt ngập nước hét lên:

"Mới hông phải nhá~ Tại vì đây lờ lần đầu tiên tớ đến đây, nên các nguôi dẫn đường đi!"

Xem ra con nhóc này hoàn toàn không nắm rõ tình hình mà cứ đi bừa.

Đẩy cánh cửa sắt nặng nề ra, ba người bước vào hội trường.

Kích thước hội trường cũng xấp xỉ nhà thi đấu, trần nhà cao vút treo những chiếc đèn chùm như những con nhện khổng lồ; ghế ngồi được làm bằng chất liệu rất mềm mại thoải mái, sắp xếp theo kiểu bậc thang như rạp chiếu phim.

Sàn nhà trải thảm đỏ thẫm, rèm cửa nhung cùng tông màu được vén gọn hai bên sân khấu rộng lớn; ánh nắng đỏ rực xuyên qua những ô cửa sổ dài hẹp như kính màu trên khán đài đổ xuống như những mũi tên.

Ba người đi dọc theo lối đi trung tâm chia ghế ngồi làm hai bên để đến trước sân khấu, sau đó bước vào trạng thái chiến đấu.

"Này, Budoko, cô có tham gia Akikan Elect không?"

"Đúng dồi! Tớ dùng cái này để tìm da các nguôi đấy! Hứ hứ~~!"

Budoko nở nụ cười đắc ý, rồi lấy từ trong túi xách ra một cái Radar Akikan.

Xem ra việc để Melon hóa thành thiếu nữ trong tủ lạnh lúc nghỉ trưa là sai lầm lớn nhất.

"Chủ nhân của cô đâu? Tôi muốn nói chuyện với cái kẻ giống Inukai Tsuyoshi (Chú thích: Thủ tướng Nhật bị ám sát) đó."

"Chị ấy sao có thể ở đây được! Chị ấy ở nhà cơ! Vì nếu Chủ nhân chết thì Akikan cũng chết theo, người mang theo mới lờ đồ ngốc! Hơn nữa giấu thông tin Chủ nhân lờ chuyện đương nhiên! Tớ mới hông nói tên chị ấy cho nguôi đâu!"

"... Hả? Chủ nhân của cô chẳng phải tên là Miki sao?"

"Oa oa!?" Budoko như con mèo bị giẫm phải đuôi, giật nảy mình. "Sao nguôi bít!? A! Chẳng, chẳng lẽ các nguôi đã điều tra từ trước!?"

"Cô đúng là đứa trẻ ngốc nghếch, haizz... Hết cách rồi, vậy bỏ qua Chủ nhân mà nói chuyện với cô nhé. Nghe này, đừng có nghiêm túc với cái trò Akikan Elect ngu ngốc này được không? Cô bình tĩnh suy nghĩ xem, đây có giống việc công chức nhà nước sẽ làm không? Cô thực sự định tin bọn họ sao?"

Nghe lý luận của Kakeru, Budoko ngẩn người ra một lúc và lộ vẻ nghi ngờ, nhưng mà...

"Tớ mới hông bị nguôi lừa đâu! Nguôi chắc chắn lờ muốn làm tớ lơ là đúng hông!?"

"Tại sao lại thành ra thế này... Hơn nữa bọn tôi vốn dĩ đâu có tham gia Akikan Elect!"

"Hứ~ Thế tại sao..." Budoko đầy vẻ thắc mắc hỏi lại.

"Tại sao Akikan đằng kia lại có vẻ mặt muốn đánh nhau thế?"

"Hả...?" Kakeru quay đầu lại.

Vẻ mặt Melon tràn đầy thù địch, và đang trừng mắt nhìn Budoko với ánh mắt cực kỳ đáng sợ.

"... Kakeru, phiền cậu ra kia ngồi xổm đợi tôi một chút, tôi sẽ giải quyết cô ta nhanh thôi."

"Ư! Không được! Cô định làm gì!?"

"Cho dù chúng ta đã nói không tham chiến, nhưng đối phương đâu có nghĩ vậy, hơn nữa..."

Ánh mắt Melon bỗng trở nên vô cùng u ám.

"Tôi có thể hiểu cảm giác của con bé đó. Nếu muốn con người trân trọng vỏ lon hơn thì đây quả thực là cách nhanh nhất. Tuy tôi ghét cái gã ở Sở Thống Nhất Quy Cách kia, nhưng nếu nhờ đó mà những cái lon chiến thắng được sử dụng một cách trân trọng hơn thì!"

"Cô đang nói cái lời ngu ngốc gì vậy! Dùng cách này để đạt được hạnh phúc là sai lầm!"

Kakeru nắm lấy vai Melon cố gắng thuyết phục cô, nhưng...

"Hạnh phúc là gì?"

"Hả...?"

"Hạnh phúc của những cái lon chúng tôi rốt cuộc là gì?"

"Sao cô tự nhiên lại hỏi thế—"

Nhìn Kakeru đang bối rối, Melon lạnh lùng nói:

"Cậu vốn dĩ chẳng hiểu gì về tâm trạng của chúng tôi cả."

Tiếp đó Melon lướt qua người Kakeru, lao vào tấn công bất ngờ Budoko đang đứng ở lối đi trung tâm.

"Này! Melon!"

"Hứ! Muốn đánh hả! Tớ sẽ hông nương tay đâu nha!"

Sau khi đỡ đòn tấn công, Budoko nhảy lùi ra xa về phía sau và duỗi thẳng tay phải về phía trước.

"「Mưa Nho Chua Loét」!"

Khoảnh khắc hét lên, tay phải Budoko đột nhiên xuất hiện chùm nho to như chai rượu vang.

Là Ma pháp Đồ uống lạnh.

Budoko chuyển chùm nho sang tay trái vốn đang xách cái túi lớn, tay phải bứt một quả nho to cỡ quả bóng bàn ném về phía Melon.

"—!?"

Melon đang lao tới vội vàng phanh lại, rồi nhanh chóng nhảy lùi về phía sau.

Quả nho đập xuống sàn nhà theo một góc nhọn.

Bùm! Âm thanh như tiếng súng vang lên kèm theo ánh chớp mãnh liệt.

"Cái, cái gì thế này!?" Kakeru bất giác che mắt lại.

Khi mở mắt ra lần nữa, trước mắt bốc lên từng đợt khói đen, sàn nhà dưới lớp thảm xuất hiện một vết nứt to bằng cái nắp cống.

"Hư hư~~!! Thế nào? Lợi hại hông~" Budoko ưỡn bộ ngực phẳng lì như tấm ván giặt đồ lên đắc ý nói.

Melon xoay một vòng trên không rồi tiếp đất, ngay lập tức lại lao về phía Budoko.

"Dừng lại! Melon!" Mặc dù Kakeru liều mạng lên tiếng ngăn cản, nhưng Melon hoàn toàn không để ý.

Budoko lại bứt nho, ném ra một quả bóng thẳng cực nhanh với tư thế của một cầu thủ bóng chày.

Melon lập tức bật nhảy.

Cô đối mặt với Budoko ở phía chéo, dùng sức bật nhảy lên độ cao hơn ba mét.

"Phát hiện đồ ngốc! Nguôi trúng kế dồi!"

Cô bé kẹp những quả nho giữa năm ngón tay như nghệ sĩ đường phố, rồi ném tất cả một lượt về phía Melon đang rơi xuống.

"Nguy rồi! Ở trên không thì không thể né được!"

Khi năm quả nho như đạn ghém sắp bắn trúng Melon!! Ngay trước khi trúng đích, Melon đang rơi xuống bỗng như bị gió mạnh thổi bay, nhanh chóng dạt sang bên cạnh.

"Xạo ke!? Tại sao!?"

Melon sau khi né được nho liền xoay nửa vòng, lao xuống với tốc độ cực nhanh như chim cắt.

Ra là vậy! Melon dùng tay phát ra khí Ga để thay đổi quỹ đạo và tốc độ rơi!

"Ơ, ơ, ơ~!"

Melon rút ngắn khoảng cách giữa hai bên trong nháy mắt.

"—Ngươi mới là đồ ngốc."

Cô tung một cú đá đá bay đối thủ.

"A ư~" Budoko trượt dài trên thảm.

Melon như dùng bạt lò xo bật ngược lên không trung để giảm lực va chạm, sau đó tiếp đất đẹp mắt.

"Lợi hại thật..." Kakeru không kìm được thốt lên tán thưởng.

Budoko sau khi trượt đi khoảng mười mét, chống tay lên đầu gối run rẩy rồi lại loạng choạng đứng dậy.

"Ư, ư... Hứ, hứ! Nguôi cũng khá đấy chứ!"

"Muốn tỏ ra mạnh mẽ thì lau máu mũi đi đã rồi hẵng nói."

Budoko nghe xong, hốt hoảng dùng mu bàn tay quệt máu mũi.

"Hê, hê~ Qua trận chiến vừa dồi tớ đã bít tỏng dồi!"

Budoko lấy lại khí thế, hai tay chống hông và đắc ý nói:

"Nguôi đã chẳng còn bao nhiêu nước uống nữa đúng hông!"

Cơ mặt Melon khẽ giật một cái.

"Vì nước sắp hết dồi, nên ban nãy mới hông dùng ma pháp, chuyển sang dùng cách đá để tấn công tớ chứ gì? Dù có thì Chủ nhân đằng kia cũng chỉ còn lại một chút xíu thôi."

"... Ngươi đang nói nhảm gì vậy, uổng công ban nãy ta còn nương tay với ngươi."

Tất nhiên đây là hư trương thanh thế, vì trong cặp của Kakeru thực sự chỉ còn lại một lon nước.

"Hư hư hư, thế thì tớ sẽ hông nương tay đâu nha! Meo!"

Kèm theo tiếng hét lớn, ba chùm nho xuất hiện, Budoko ném chúng xuống ngay chân mình.

Bộp bộp bộp bộp bộp bộp!!

"Ư oa!" Ánh sáng và khói che khuất tầm nhìn.

Kakeru bịt mũi để tránh hít phải mùi khét, chăm chú nhìn vào chỗ Budoko vừa đứng, nhưng không thấy bóng dáng cô bé đâu.

"Chậc! Thế này thì chẳng thấy cô ta đâu cả!"

Melon bị khói làm chảy nước mắt chuẩn bị lao đi tìm Budoko, đúng lúc này...

"Đợi, đợi đã! Melon! Nhìn dưới chân kìa!"

"!"

Melon hít sâu một hơi, những quả nho trên sàn nhà vương vãi khắp nơi như quả thông.

Melon thấy vậy không khỏi tặc lưỡi, nhảy lên lưng ghế khán giả.

"Ồn ào quá! Kakeru! Cậu làm thế hại tôi không tập trung tìm cô ta được đấy!"

"Cô đâu phải vì chuyện này mới biến thành hình dạng con người đâu, đúng không!?" Kakeru ôm chặt lấy chân Melon.

"Đừng có chạm vào tôi! Đồ ngốc!" Melon đấm một cú vào đỉnh đầu cậu.

Tuy nhiên hành động này đã cứu mạng cả hai.

Khóe mắt của Kakeru khi bị đấm đã nhìn thấy một tia sáng lóe lên.

Budoko trườn ra từ giữa các thanh chắn của khán đài tầng hai, trên tay cầm những quả nho đã bứt sẵn.

Mặc dù Melon cũng đã nhận ra, nhưng đã quá muộn.

Những quả nho như đàn chim bay ập tới tấn công.

"Ư~"

Kakeru thầm nghĩ trong lòng, và Melon chắc cũng đang nghĩ cùng một điều.

Cho nên, đành phải kích hoạt thôi.

"「Khiên Yuubari」!"

Melon giơ hai tay lên hét lớn.

Một tấm khiên bảo vệ có hoa văn lưới dưa lưới xuất hiện ngay trước mắt.

Những tia sáng màu xanh ngọc bích giao nhau theo quỹ đạo hình cung, bảo vệ nửa thân trên của Melon.

— Đây, đây chính là Ma pháp Đồ uống lạnh của Melon! Tuy cái tên nghe hơi cùi bắp, nhưng chiêu thức thì ngầu vãi!

Trong lúc cảm thán, vô số quả nho bay tới đập vào tấm khiên và phát nổ.

Kakeru nhìn qua khe hở của tấm khiên và làn khói thấy bóng dáng Budoko... Cô bé đứng từ trên cao nhìn xuống cười đểu.

Kakeru không chút do dự ôm lấy eo Melon, rồi cưỡng ép kéo cô ngã xuống sàn nhà.

Khoảnh khắc tiếp theo, từ khe hở của tấm khiên xuất hiện thứ chất lỏng nào đó rơi xuống như mưa rào.

Đó là nước ép chảy ra khi nho bị bật lại. Có vài giọt nước rơi xuống, bám chặt vào người Kakeru đang nằm sấp trên sàn, tiếp đó đồng phục bị ăn mòn và bắt đầu xâm lấn da thịt Kakeru.

"Ư, ư... Không sao đâu, cô phải cẩn thận, nước ép của những quả nho đó đã biến thành axit mạnh rồi."

Chết tiệt, đúng là giống hệt truyện ngụ ngôn Aesop, có con cáo vì không lấy được chùm nho trên cây nên tức tối chửi đổng: "Hứ! Đằng nào thì nho đó chắc chắn cũng chua loét."

"Hứ! Thế nào? Bít sự lợi hại của tớ chưa hả?"

Budoko vừa tu ừng ực nước nho, vừa đắc ý nói vọng xuống từ khán đài tầng hai.

"Ngươi dám... làm chuyện này, ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi."

"Xem ta đánh ngươi thành đống nhôm vụn đây."

Tiếp đó cô quay mặt về phía Budoko, hai tay bắt chéo hình chữ X trước ngực.

Gió mạnh bỗng nổi lên từng đợt, tóc và vạt áo đồng phục của Melon bay phần phật trong gió.

Có vẻ như Melon dùng khí Ga trong cơ thể tạo ra gió mạnh, Kakeru bị áp lực gió thổi lùi lại vài bước.

Trước đôi tay bắt chéo xuất hiện một vật thể hình tròn kích thước cỡ quả bóng chuyền.

Là một quả dưa lưới, ngay cả những đường vân lưới cũng hiện ra chân thực.

Melon mở bừng mắt trong nháy mắt, luồng khí xung quanh trở nên dữ dội hơn, tóc và váy cô bị thổi tung bay múa lượn, còn Kakeru đứng bên cạnh vì gió mạnh mà không thể mở mắt ra được.

"Nếm thử chiêu này đi!"

Hai tay bắt chéo đưa quả dưa lưới lên đỉnh đầu.

Ngay sau đó cô uốn cong lưng ra sau như kéo cung, và tập trung khí Ga vào lòng bàn tay.

Rồi vung hai tay về phía Budoko.

Ném quả dưa lưới đó đi.

"「Melon Melon Melon」!!"

Cùng với tiếng nổ vang trời, quả dưa lưới bay về phía Budoko.

"Ơ, chỉ là ném dưa lưới đi thôi à!"

Hơn nữa tên tuyệt chiêu vẫn cùi bắp như thế! Mặc dù Kakeru rất muốn hét lên cà khịa như vậy, nhưng lại không thốt nên lời.

Quả dưa lưới tăng tốc trong nháy mắt, lao về phía Budoko với tốc độ xé gió.

"Meo! Meo meo meo!?"

Tiếng kính vỡ vang lên.

Cửa sổ kính phía sau chéo Budoko bị thủng một lỗ tròn vo.

Do Budoko hoàn toàn không di chuyển, nên là Melon đã đánh trượt.

"Cái, cái, cái gì thế này!"

Kakeru bất giác hét lên thảm thiết bắt chước Matsuda Yusaku, bởi vì uy lực này thực sự quá kinh khủng.

Còn Budoko cũng mặt cắt không còn giọt máu nhìn cái lỗ thủng tròn hoàn hảo trên kính.

"Này, này! Budoko! Mau đầu hàng đi! Nếu bị chiêu đó đánh trúng, cô sẽ chết thật đấy!"

"Ồn... ồn ào quá! Chỉ cần hông bị đánh trúng lờ được chứ gì!"

Budoko nhảy qua lan can, đáp xuống vị trí cao nhất của hàng ghế khán giả bậc thang.

"Đứng lại! Đừng hòng chạy! Ư!"

"Này, Melon!? Cơ thể cô..."

Cơ thể Melon ngày càng trong suốt, giống như sắp biến trở lại thành cái lon.

"Chết tiệt, chiêu vừa rồi tiêu tốn quá nhiều năng lượng... Kakeru! Mau đưa nước đây!"

"Được, được!" Kakeru lấy lon nước cuối cùng từ trong cặp sách rơi trên sàn, đưa vào tay Melon.

Sau khi Melon uống xong, cơ thể vốn trong suốt dần dần trở lại trạng thái ban đầu.

"Đây là lon cuối cùng rồi sao... Nhưng ta sẽ không đánh trượt nữa đâu."

"Đừng, đừng đánh nữa, đồ ngốc! Bị chiêu đó đánh trúng sẽ xảy ra án mạng đấy cô có biết không hả!?"

"Chính vì muốn lấy mạng nó nên ta mới làm thế! Con nhỏ đó cũng định giết chúng ta—!? Nguy hiểm!?"

Melon bỗng nhiên lao tới, khoảnh khắc tiếp theo, chỗ hai người vừa đứng xảy ra vụ nổ lớn.

— Không thể nào!? Khoảng cách xa thế này mà cũng đánh tới sao!

Kakeru với vẻ mặt kinh ngạc nhìn về phía Budoko, rồi lộ ra biểu cảm càng thêm sững sờ, bởi vì trên tay Budoko lúc này đang cầm một cái gậy hình chữ Y, giữa hai đầu gậy có luồn một sợi dây thun, đây chính là SlingShot!! Hay còn gọi là "Súng cao su".

"... Là ngươi ra tay trước đấy..."

Melon rời khỏi người Kakeru, trừng mắt nhìn Budoko dữ dội.

Rồi lại bắt chéo hai tay trước ngực, tụ lại một quả dưa lưới.

Xung quanh cô nổi lên cơn lốc xoáy, và cô giơ cao hai tay lên.

"Này, này! Dừng lại!"

"Melon Melon Melon!!" Phóng.

Phóng từ khoảng cách xa thế này, Kakeru nghĩ uy lực tấn công sẽ giảm đi, nhưng sự thật lại trái ngược.

Tốc độ của quả dưa lưới tỷ lệ thuận với khoảng cách càng bay càng nhanh, tiếp đó sượt qua đầu Budoko đập vào bức tường phía sau, chỗ bị đánh trúng hiện ra một hình dưa lưới hoàn hảo như nghệ thuật hiện đại.

Budoko chẳng hề bận tâm đến đòn tấn công vừa rồi, vừa sải bước nhanh chạy về phía trước, vừa liên tục tạo ra Mưa Nho Chua Loét.

"Mau dừng lại! Trận chiến kiểu này có ý nghĩa gì chứ!"

Kakeru đau đớn gào lên với Budoko.

"—Bởi vì, đây là điều chúng tôi mong muốn."

Câu trả lời vang lên từ phía sau Kakeru.

Tiếp đó Melon lao về phía Budoko.

Kakeru nghiến chặt răng, rồi cũng đuổi theo sau.

Mặt trời đã lên đường cho chuyến hành trình tiếp theo, lúc này bầu trời đã được thay thế bởi mặt trăng.

Theo dòng thời gian trôi, bóng tối dần dần bao trùm xung quanh hội trường.

Budoko và Melon tiếp tục giữ khoảng cách nhất định, dùng đạo cụ bay tấn công lẫn nhau.

— Cứ thế này thì không ổn.

Kakeru vừa lên tiếng ngăn cản hai bên, vừa bình tĩnh suy nghĩ.

Chiêu "Melon Melon Melon" của Melon hoàn toàn không làm đối phương bị thương.

Vì chiêu này dùng khí Ga để ngắm bắn, nên rất dễ trượt, cộng thêm việc Budoko cứ di chuyển liên tục để né tránh, càng khó đánh trúng hơn.

Đợi nhìn thấy rồi mới phản ứng thì không kịp, nhưng nếu biết được thời điểm phóng đòn tấn công thì lại là chuyện khác.

Đối mặt với Budoko đang chạy lung tung, Melon định dùng "Melon Melon Melon" thêm lần nữa.

Lúc này để tăng cường sức công phá, cơ thể Melon phải uốn cong ra sau hình cánh cung và giơ hai tay lên đỉnh đầu.

"—Melon!"

Phóng! Nhưng cũng giống như trước, bị đối phương tính toán quỹ đạo tấn công và né tránh dễ dàng.

Tiếp theo là hứng chịu cơn mưa nho bay tới với tốc độ cao, Melon và Kakeru vì không chịu nổi đòn tấn công nên phải nấp sau ghế ngồi.

"Hộc, hộc, hộc... Đánh không trúng..."

Rõ ràng mới uống nước chưa đầy mười phút, nhưng thể lực của Melon đã tiêu hao rất nhiều.

"Này, Melon, chẳng lẽ nước lại..."

"Đúng vậy, hơn nữa không ngờ khí Ga... lại tiêu hao nhiều hơn tôi tưởng..."

"Không thể nào!? Lượng còn lại còn trụ được bao lâu!?"

"Hai phát... chắc thế, nếu kích hoạt Melon Melon Melon thêm hai lần nữa, sẽ trực tiếp biến trở lại thành cái lon..."

Đây cũng là một yếu tố bất lợi, nếu biến lại thành cái lon thì coi như thua; mặt khác, trong cái túi lớn của Budoko vẫn còn rất nhiều nước uống, hơn nữa...

"... Nguy rồi, xung quanh đã tối om, cứ thế này..."

Xét về tính chất của Ma pháp Đồ uống lạnh, chiến đấu trong bóng tối hoàn toàn không có cửa thắng.

"Melon, chúng ta chạy thôi."

Kakeru nói ra miệng, bất kể Melon bây giờ nghĩ gì trong lòng, cứ thế này chỉ có con đường thất bại.

"... Cũng phải." Melon gật đầu đáp lại.

"Được! Đã quyết định rồi thì—"

"Kakeru cậu chạy một mình đi."

Melon nói như vậy.

Kakeru nhất thời không nói nên lời, tiếp đó kích động hét lên:

"Cô, cô bảo tôi chạy!? Sao tôi có thể bỏ mặc cô một mình được!"

"Cậu nghe tôi nói này, nói thật cậu ở đây chỉ tổ vướng chân vướng tay. Ừm, tuy bình thường cũng vướng chân vướng tay, nhưng bây giờ càng vướng hơn, bản thân cậu cũng biết mà đúng không? Cho nên..."

"...!" Kakeru cũng hiểu rất rõ điều này.

Đây là điểm chí mạng nhất trong tất cả các yếu tố, sự tồn tại của bản thân lại trở thành điểm bất lợi nhất.

Kakeru chết, Melon cũng sẽ mất mạng theo. Đối với Budoko, chỉ cần giết chết một trong hai là giành chiến thắng, so ra thì mục tiêu của Budoko nhiều hơn, nên Melon chỉ có thể vừa bảo vệ Kakeru vừa chiến đấu.

"Muốn chạy thì cùng chạy."

"Không thể nào đâu, lối ra chỉ có một, hơn nữa còn là đường thẳng dễ ngắm bắn nhất, hai người cùng chạy ra chỉ tổ làm bia sống cho nó bắn thôi."

... Chết tiệt!

Kakeru đấm mạnh xuống sàn nhà, cậu không những không ngăn được trận chiến, mà còn trở thành gánh nặng của Melon, và điều không thể tha thứ nhất là cuối cùng cậu vẫn chỉ có thể bỏ mặc Melon một mình mà chạy trốn.

Nhưng, dù Kakeru có suy nghĩ thế nào, cũng không nghĩ ra giải pháp tốt hơn.

"... Tôi biết rồi, cứ... làm thế đi."

"Ừm. Vậy đợi tôi ra ám hiệu thì cậu chạy về phía lối ra, tôi sẽ cố gắng cầm chân con nhỏ đó, nên cậu nhất định phải chạy hết sức, chuẩn bị xong chưa? Vậy bắt đầu nhé."

Melon bước ra từ sau ghế ngồi, Kakeru cẩn thận thò đầu nhìn, Budoko không hề trốn, mà đứng nghênh ngang trên sân khấu cách đó mười mét, lộ vẻ mặt tin chắc mình sẽ thắng.

"Nguôi da dồi à, muốn đầu hàng dồi hử? Chuẩn bị bia mộ xong chưa?"

"Ngươi đang nói nhảm gì vậy, cái con Tụ cầu khuẩn nho này bị ngốc à."

"Tụ, Tụ cầu khuẩn nho~!? Nguôi dám nói tớ như thế! ... Tụ cầu khuẩn nho lờ cái gì?"

"Ngươi là đồ ngốc à? Đến cái đó cũng không biết? Nghe này, Tụ cầu khuẩn nho chính là!"

Trong lúc hai người đang đối thoại, Kakeru hạ thấp người từ từ di chuyển từ ghế ngồi ra lối đi trung tâm.

"Tụ cầu khuẩn nho chính là... cái đó... à, đúng rồi! Chính là yêu quái nho!"

"Yêu, yêu quái!?"

"Ban nãy ngươi chẳng ném nho lung tung sao? Như thế chắc chắn sẽ bị nguyền rủa, nhìn kìa! Con đó đang đứng ngay sau lưng ngươi đấy!"

"Á á á á á!? Đâu đâu đâu đâu đâu!?"

Ngay lúc Budoko quay đầu lại:

"Nhân lúc này! Kakeru!"

Kakeru để giải tỏa nỗi uất ức tích tụ trong lòng, dùng hết sức bình sinh chạy qua lối đi trung tâm.

"A! Nguôi chơi bẩn quá!" Budoko vòng qua Melon đuổi theo.

Nhưng đã không kịp nữa rồi, Kakeru chạy một mạch về phía lối ra.

Tuy nhiên cậu lại phanh gấp trước cửa khoảng ba mét.

"Cái, cái này là..." Kakeru ngẩn người nhìn xuống chân.

Sàn nhà trước mắt rải đầy nho như sỏi đá.

"Chết tiệt! Thế này thì không thể tiến lên được!"

"Oa ha ha! Đồ ngốc đồ ngốc~~! Ngốc quá đi~~!"

Budoko từ phía sau dần dần tiếp cận Kakeru đang dừng trước cửa.

Dù muốn chạy, trái phải đều bị tường của khán đài chặn lại.

Vạn sự hưu rồi.

Budoko chuẩn bị sẵn Mưa Nho Chua Loét, bảy mét, sáu mét, năm mét, bốn mét, khoảng cách giữa hai người như đồng hồ đếm ngược của bom hẹn giờ từ từ rút ngắn.

Ba mét, Budoko vừa cười vừa giơ cao chùm nho.

Do tình huống quá đột ngột, Kakeru thậm chí không có thời gian để trải nghiệm nỗi sợ hãi và những ký ức chạy qua trước mắt khi sắp chết.

Hai mét, đúng lúc này, phía sau Budoko có một vật bay tới.

"A!" Kakeru phản xạ chỉ vào vật đó.

Và Budoko cũng mắc lừa quay lại.

"Á!? Chẳng lẽ lờ Tụ cầu khuẩn nho!?"

Nhân khoảnh khắc ngắn ngủi này, Melon nhảy vọt qua đầu Budoko.

Melon dùng khí Ga phát ra từ tay để bay tới, cả người rơi xuống Kakeru trong tư thế lộn ngược.

"Chiêu, chiêu dồi! Mưa, Mưa Nho Chua Loét!"

"Khiên Yuubari!"

Budoko dùng sức ném mạnh Mưa Nho Chua Loét, còn Melon kích hoạt tấm khiên trong tư thế lộn ngược trên không.

Tiếng nổ lớn như đại bác, vụ nổ, và ánh chớp vang lên khắp nơi.

Cơ thể Melon bị sóng xung kích thổi bay, lưng đập vào Kakeru; còn Kakeru tuy suýt bị ngã, nhưng do phía sau là bãi mìn đáng sợ, nên cậu liều mạng chống đỡ không để ngã xuống.

"Này, này! Melon! Melon!"

Cô tạm thời mất ý thức, nhìn sơ qua thì trên người cô không thấy chỗ nào bị axit mạnh bắn trúng, chắc là bị sóng xung kích thổi bay nên may mắn thoát nạn. Sau khi Kakeru vỗ má Melon khoảng mười giây, Melon cuối cùng cũng hơi tỉnh lại.

"Ư... Kakeru? Cậu... không sao chứ?"

"Ừ! Tôi không sao! Cô ổn chứ!?"

"Không sao... Budoko đâu?"

Đã không thấy bóng dáng Budoko đâu nữa, cộng thêm mặt trời đã lặn hẳn, bây giờ chỉ có thể nhìn thấy vật cách xa vài mét thôi.

"Lại trốn rồi... Thật là, cứ chui rúc chỗ này chỗ nọ mãi."

"À, đúng rồi, Melon, Ma pháp Đồ uống lạnh ban nãy..."

Melon gật đầu và đứng dậy, chỉ còn một phát thôi, đây là cơ hội cuối cùng.

"Chết tiệt! Đều tại tôi hại!"

"Đó cũng là chuyện không còn cách nào khác. Chú ý xung quanh chút đi, không biết con nhỏ đó sẽ đánh lén từ đâu đâu."

Melon di chuyển chậm rãi như đang đi trong rừng rậm chú ý xem có thú dữ xuất hiện hay không.

"Mau ra đây! Đồ nhát gan!"

Tiếng hét của Melon vang vọng trong hội trường trống rỗng.

Nguy to rồi. Đó là cảm nghĩ duy nhất của Kakeru lúc này. Động tác chuẩn bị và quỹ đạo tấn công của Melon Melon Melon đã bị đối phương nhìn thấu hoàn toàn, khoảng cách quá xa sẽ đánh trượt; quá gần lại không có uy lực, hơn nữa còn chỉ còn lại một phát.

Nói cách khác Budoko chiếm ưu thế áp đảo.

Kakeru cố gắng nhìn bốn phía đang dần tối sầm, liều mạng tìm kiếm bóng dáng Budoko.

Làm sao đây? Làm sao đây? Cứ thế này chúng ta chỉ biến thành cái bia dễ bắn thôi! Nếu bị đối phương dùng súng cao su bắn nho trúng...

Sợ hãi.

Đã đến nước này rồi mới run rẩy toàn thân.

Ngay cả động tác hít thở cũng quên mất, hộc! hộc! chỉ có thể phát ra tiếng thở dốc ngắn ngủi.

Cứ thế này sẽ bị giết mất, hơn nữa đó chỉ là chuyện trong nháy mắt, ngay cả trong khoảnh khắc này, một quả nho bay tới là có thể bắn nát đầu mình, có khi còn chẳng biết mình chết thế nào; cũng có thể bắn vào chỗ hiểm, khiến mình chết thảm trong tình trạng cực kỳ đau đớn. Bỗng nhớ lại tình cảnh lúc con chó Chizusuke nuôi hồi trước chết, nó bị xe tông khi đang đi dạo, lúc đó cả nội tạng cũng bị tông văng ra ngoài, miệng hộc ra lượng lớn máu tươi, dù vậy nó vẫn còn sống. Nó nằm trên đất rên rỉ, cơ thể co giật liên hồi và nhìn chằm chằm Kakeru với ánh mắt cầu cứu, sau một hồi giãy giụa đau đớn mới chết, nhìn thấy Chizusuke như vậy, Kakeru lúc đó đã nôn thốc nôn tháo, và khoảnh khắc này cũng vậy, ngay cả khoảnh khắc tiếp theo, khoảnh khắc này, cái tiếp theo...

"Kakeru! Tỉnh táo lại đi!"

Kakeru hoàn hồn.

Melon đang lắc mạnh vai cậu.

"Không sao đâu, yên tâm, tôi nhất định sẽ đánh bại Budoko."

"Hộc hộc, a... ừ, ừ~"

Cuối cùng cũng có thể hít thở sâu đầy đủ, Kakeru bất giác gật đầu đáp lại.

Không đúng!

Mình rõ ràng là muốn ngăn cản trận chiến này, mình rõ ràng muốn nói với họ đừng đánh nữa.

Giọng không phát ra được: cơ thể cũng không nghe sai bảo.

Lưng còng xuống: tâm cũng lùi bước rồi.

"Tìm thấy rồi!"

Melon cuối cùng cũng phát hiện ra Budoko.

Cô bé ở ngay sau lưng Kakeru khoảng mười mét.

Nấp sau tấm rèm đã kéo lên của sân khấu.

Súng cao su thò ra từ khe hở của tấm rèm như cành cây.

Hơn nữa, dây thun đã kéo căng đến giới hạn.

"Cuối cùng cũng bị tớ tìm thấy dồi!"

"Nguy, nguy to dồi!"

Budoko thò khuôn mặt nhỏ nhắn ra từ tấm rèm hét lên.

"Hộc!"

Melon đối mặt với mục tiêu giơ hai tay ra và tập trung tinh thần, bên cạnh nổi lên từng đợt gió mạnh, trước hai tay lại xuất hiện quả dưa lưới.

Phải ngăn cản Melon, phải ngăn cản trận chiến này.

Nhưng cơ thể vẫn không thể cử động.

Cứ nghĩ đến việc nếu bị phản công, Kakeru lại không nhúc nhích được.

Không thể hành động.

Không cách nào hành động.

— Hoàn toàn không dám hành động.

"Melon Melon Melon!"

Quả dưa lưới bắn ra hoàn toàn lệch khỏi Budoko, bay về phía góc sân khấu.

"Ngốc, ngốc! Quá! Nguôi đang ngắm đi đâu thế hả! Xem chiêu đây~ Mưa Nho Chua Loét!"

Tiếp đó đến lượt Budoko thở phào nhẹ nhõm tấn công.

"Lại, lại đánh trượt rồi!?"

Không đúng, không phải vậy.

Quả dưa lưới vốn lệch quỹ đạo đã nảy sinh biến hóa.

Nó bắt đầu cua một vòng cung lớn giống như quả đá phạt trong bóng đá.

Quả dưa lưới thay đổi quỹ đạo tấn công Budoko từ bên sườn.

"Sao, sao, sao có thể~~~~~~~~~~~~~~~~~ !?"

Budoko giãy giụa lần cuối, nhanh chóng chĩa súng cao su về phía quả dưa lưới, nhưng đã quá muộn.

Quả dưa lưới sau khi quay vòng cung lớn đã đập trực diện vào bụng Budoko.

"Ư!!"

Budoko bị đánh bay văng sang bên kia tấm rèm.

Hội trường vốn đang đánh nhau long trời lở đất bỗng chốc chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc.

"Melon, vừa rồi là..."

"Tôi đã điều chỉnh cường độ khí Ga ở hai tay một chút, để Melon Melon Melon tạo ra hiệu ứng xoáy, giống như bóng xoáy trong bóng chày vậy."

Melon vừa xoay cổ tay làm mẫu vừa nói.

"Được rồi, chúng ta đi thôi, bây giờ vẫn chưa thể lơ là."

"..."

Trong lúc lẳng lặng đi theo sau Melon, đầu óc Kakeru trống rỗng.

Bởi vì cậu vừa rồi lại cảm thấy rất vui.

Khoảnh khắc đánh trúng Budoko, cậu đơn thuần cảm thấy thật tốt quá.

— Rõ ràng hại Budoko biến thành bộ dạng này, cậu lại cảm thấy rất vui.

"Ư..."

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Kakeru không kìm được bịt miệng mình lại.

Ở bên kia tấm rèm, Budoko toàn thân mềm nhũn nằm ngửa giữa sân khấu.

Xung quanh chảy đầy máu tươi như vũng nước, hơn nữa bây giờ vẫn đang từ từ lan rộng, nguồn gốc của máu tươi tất nhiên là bụng của Budoko, cô bé trông giống như con búp bê bị bắn bi ngày xưa đánh bay, bụng bị quả dưa lưới đánh trúng lõm hẳn vào.

Cảnh tượng thê thảm như vậy khiến Kakeru cảm thấy buồn nôn dữ dội, nhưng cuối cùng cậu đã cố nhịn xuống.

"A... a, a..." Budoko phát ra tiếng rên rỉ.

Cô bé vẫn còn sống, không đúng, dùng từ "hấp hối" để miêu tả tình trạng trước mắt thì chính xác hơn, nhìn bàn tay co giật không ngừng của cô bé, khiến người ta liên tưởng đến con cá bị vứt lên bờ.

Hết cứu rồi, cô bé sẽ chết. Bất cứ ai nhìn thấy cũng sẽ nghĩ như vậy.

"Làm... làm ơn..."

Câu nói này giải thoát Kakeru đang cứng đờ toàn thân khỏi sự trói buộc.

"Budoko!"

Kakeru giẫm qua vũng máu chạy đến bên cạnh Budoko ôm lấy đầu cô bé.

Budoko dùng đôi mắt đã mất tiêu cự nhìn Kakeru, và nói bằng hơi thở sắp tắt...

"... Tớ... chết thì... khụ! Khụ! Hộc, hộc... Làm, ơn... đưa tớ về... bên cạnh Miki..."

"Đừng, đừng chết mà! Budoko! Cô nhất định phải sống, đi gặp người tên Miki đó chứ!"

Kakeru liều mạng lay vai Budoko, cậu vô cùng hối hận vì lúc này chỉ nghĩ ra được câu thoại sáo rỗng như vậy.

"Địa chỉ... nhà... lờ..."

Budoko không biết là không còn sức nghe những lời này? Hay là đã không nghe thấy giọng Kakeru nữa? Cứ thế đơn phương nói ra địa chỉ nhà mình. Trong lúc nói cô bé ho ra máu mấy lần, từ miệng trào ra dòng máu ô uế như đài phun nước bán đóng băng, cùng với số lần thổ huyết tăng lên, hơi thở của cô bé cũng dần dần yếu đi.

Kakeru áp sát tai vào miệng Budoko, liều mạng lắng nghe những lời cô bé nói.

Còn Melon chỉ đứng bên cạnh nhìn họ. Vì trong bóng tối, nên hoàn toàn không nhìn rõ biểu cảm của cô, cô chỉ lẳng lặng cúi đầu nhìn họ.

Khi nói xong hết địa chỉ, hơi thở của Budoko đã gần như ngừng hẳn.

Kakeru chỉ có thể trơ mắt nhìn thiếu nữ sắp chết nằm trước mắt mình, không thể đưa ra bất kỳ phản ứng nào.

"... Miki, Mi... ki, Miki... Mi... ki..."

Budoko dùng chút sinh mệnh ít ỏi còn lại của mình, liên tục gọi cái tên này.

"Mi... ki, Miki... Mi... ki... Mi..."

Khoảng cách giữa các âm thanh dần kéo dài ra.

Kakeru chỉ có thể run rẩy bất lực, và nhìn sự việc xảy ra trước mắt, ngoài ra, cậu chẳng làm được gì cả.

Cuối cùng!!

Giọng Budoko nhỏ như tiếng muỗi kêu.

"... Thích... Miki... nhất... trên đời..."

Nói xong, hơi thở của Budoko ngừng lại.

Chết rồi, Budoko đã chết rồi.

Ngay khoảnh khắc Kakeru nghĩ như vậy, cơ thể Budoko như tan chảy rồi biến mất.

Tay cậu mất đi trọng lượng của Budoko.

Máu chảy ra cũng dần dần giảm bớt, biến thành chút ít nước uống.

Cuối cùng, ở đó chỉ còn lại một lon nước nho bị thủng lỗ.

Đây chính là tất cả.

Đây chính là tất cả những gì xảy ra cuối cùng với Budoko, một Akikan.

"..."

Kakeru run rẩy dữ dội hơn.

Cậu lúc này, ngay cả tiếng vang vọng do hét lớn trong hội trường tối om cũng cảm thấy sợ hãi.

Vì thế, cậu thậm chí không thể khóc thành tiếng.

Khi đến nhà Budoko, đã là hơn bảy giờ tối.

Chủ nhân được Budoko gọi là "Miki", là một nữ sinh trung học bình thường có thể gặp ở bất cứ đâu, khi cô bé thấy nhóm Kakeru đến thăm, vừa lộ thái độ nghi ngờ, vừa để họ vào nhà.

Cô bé có vẻ là con một trong gia đình bố mẹ đều đi làm, nên bình thường đều ở nhà một mình, khoảng ba tháng trước bắt đầu lén lút sống chung với Budoko.

Khi Kakeru lấy cái lon bị thủng lỗ ra cho cô bé xem...

"Budoko!? Sao lại thế này!?" Cú sốc nghiêm trọng này khiến Miki suýt ngất xỉu.

Cô bé hốt hoảng bổ sung nước uống và để cái lon hóa thành thiếu nữ, nhưng cái lon vẫn hoàn toàn không có phản ứng, bởi vì cái lon bị thủng lỗ không thể tiếp tục thực hiện sứ mệnh của nó, chỉ là rác rưởi mà thôi. Nhìn Miki phớt lờ dòng nước chảy ra, liều mạng dùng miệng hôn lên miệng lon, Kakeru cảm thấy đau thương vô hạn.

Hình như là Budoko nhân lúc Miki đi học, lén cầm Radar đi ra ngoài. Trước đó khi nhóm Otoya đến nhà Miki giải thích về Akikan Elect, tuy Miki phản đối, nhưng Budoko lại lén lút đồng ý tham chiến.

"Tại sao... tại sao em lại làm thế... Budoko là người bạn duy nhất của chị mà...! Chỉ cần có Budoko ở bên cạnh, chị đã rất hạnh phúc rồi! Nhưng tại sao em lại làm chuyện này chứ! Budoko~!"

Miki ôm Budoko vào lòng khóc nức nở.

Kakeru và Melon quay người lẳng lặng rời khỏi chỗ ở của Miki.

Hai người cách nhau một khoảng, im lặng đi trên con đường đêm ít người qua lại.

"............ Tuyệt đối..."

Kakeru mở miệng như muốn trốn tránh ý nghĩ tự trách.

"Tuyệt đối không thể để chuyện này xảy ra nữa."

"............"

Cậu có thể cảm nhận được Melon đứng ở phía sau chéo đang nhìn mình.

"... Cậu đang nói cái gì vậy."

"... Chuyện này không phải đương nhiên sao!?" Kakeru xúc động quay đầu lại.

"Có người chết rồi đấy!? Không đúng! Không phải chết! Là bị giết!"

Hơn nữa người ra tay là cô! Kakeru cố gắng kìm nén câu nói này không thốt ra.

Melon vẫn vô cảm như đang xem một bộ phim nhàm chán.

"Cô có nhìn thấy Budoko chết không!? Con bé đó cũng giống chúng ta! Chỉ là một cô bé thôi! Tại sao cô giết đối phương mà vẫn có thể bình thản như vậy!"

Dù Kakeru nói ra những lời như vậy, Melon vẫn giữ vẻ mặt vô cảm.

"Không phải vậy, tôi không giết nó." Ngay cả giọng nói của cô cũng không có ngữ điệu. "Nó đánh thua, vì kết quả này dẫn đến cái chết của nó, chỉ là..."

Cô nói một cách bình thản: "... Chỉ là vậy thôi."

"!!"

Đợi khi cậu hoàn hồn, mới phát hiện mình vì quá kích động mà tát Melon một cái.

Rõ ràng biết rõ mình không có tư cách này.

Rõ ràng biết rõ nắm đấm giơ lên nên đánh vào chính mình.

"... Chết tiệt!"

Kakeru đá mạnh vào mặt đường nhựa, suy nghĩ và hình ảnh hiện lên trong đầu cậu lúc này, hỗn loạn như bức tranh nguệch ngoạc bằng bút sáp đủ màu của trẻ con trên tờ giấy trắng.

Melon không dùng tay che má hơi sưng đỏ.

"Kakeru..." Cô bình tĩnh nói: "Cậu hình như nhầm rồi, chúng ta mới là nạn nhân đấy! Vừa rồi rõ ràng là Budoko tấn công chúng ta trước."

"Nạn nhân... sao? Nếu là vậy, thì không cần chiến đấu nữa đúng không? Là vậy đúng không?"

"Cậu hoàn toàn không nắm rõ tình hình. Bất kể chúng ta có tỏ ý không muốn chiến đấu thế nào, nếu đối phương tấn công tới thì vẫn phải chiến đấu không phải sao? Chuyện này hoàn toàn không liên quan đến việc có tham gia Akikan Elect hay không."

"Đừng có xạo!" Cảm xúc của Kakeru lại mất kiểm soát. "Trận chiến vừa rồi vẫn có cách ngăn cản! Dù đối phương rất muốn đánh, nhưng chỉ cần giải thích đàng hoàng, vẫn có thể ngăn cản trận chiến!"

— Mình rõ ràng đã thề rồi, mình rõ ràng đã thề vào hai năm trước.

Lời nói sẽ báo ứng lên chính bản thân mình.

Rõ ràng lúc đó đã thề tuyệt đối không để bất cứ ai bị tổn thương nữa!

Nhưng mà... lại chẳng làm được gì cả!

"Bất kể lý do là gì, làm tổn thương nhau là sai! Đúng không!? Giống như loại—"

Lúc này, đột nhiên có thứ gì đó nóng hổi trào lên đôi mắt.

"Giống như thế này... làm tổn thương nhau, vốn dĩ... vốn dĩ chẳng có ai đạt được hạnh phúc không phải sao!?"

Kakeru cố nén thứ sắp tuôn trào ra, và liều mạng nói bằng cái cổ họng đang run rẩy không ngừng.

"... Cậu hoàn toàn không hiểu tâm trạng của tôi."

"Cô lại nói cái này," Kakeru phát ra tiếng hét đau đớn từ sâu trong cổ họng.

"Cô cũng chẳng phải hoàn toàn không hiểu tâm trạng của tôi sao!? Cô cũng đâu muốn hiểu! Thôi được, đã muốn chiến đấu như thế thì tùy cô: tôi mặc kệ!"

Trong nháy mắt, biểu cảm của Melon thay đổi.

"Được! Tôi biết rồi, cứ tùy tôi đi,"

Melon nhanh chóng chuyển sang vẻ mặt tức giận, sau khi buông lời cay nghiệt liền sải bước vượt qua Kakeru.

Kakeru quay đầu lại, tuy rất muốn chửi những lời độc địa vào chỏm tóc đang lắc lư dữ dội hơn bình thường kia, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống, bởi vì dù là lời cay nghiệt đến đâu, cuối cùng cũng chỉ báo ứng lên chính mình mà thôi.

Melon không quay đầu lại lần nào, trực tiếp biến mất trong bóng tối.

Vì liên tục gào thét, amidan của cậu rất đau.

Thế là Kakeru đi đến máy bán hàng tự động gần đó mua nước uống.

Gần đây toàn uống Soda dưa lưới, cậu đã không muốn uống nữa rồi.

Kakeru mua một lon Cola vỏ nhôm uống ừng ực, nếu lúc này bị Melon nhìn thấy, không biết cô sẽ nói gì. Nếu là trước đây, hoàn toàn có thể đoán được cô sẽ nổi trận lôi đình, nhưng bây giờ lại không biết cô sẽ nói gì, ngay cả việc cô có giận hay không cũng không biết.

Kakeru uống xong Cola lấy điện thoại ra định gọi, nhưng điện thoại lại hết pin.

Cậu tặc lưỡi một cái, ủ rũ nhìn quanh tìm điện thoại công cộng.

Đi ra đường lớn cuối cùng cũng tìm thấy một bốt điện thoại, thế là cậu bước vào, lấy sổ tay học sinh ra lật danh bạ, dựa người vào kính bốt điện thoại một cách uể oải như nhân vật chính trong tiểu thuyết thám tử để gọi điện.

"A lô?" Điện thoại được một nam giới bắt máy.

"A lô~? Bà hả, cháu đây, cháu đây cháu đây! Goruro đây Goruro đây! Vì vừa rồi bắn tỉa được mục tiêu, bây giờ phải chạy trốn, xin lỗi nha, có thể chuyển mười vạn đô la vào tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ của cháu được không?"

"... Kakeru, cậu đang nói cái gì vậy."

Trong ống nghe truyền đến giọng nói bất lực của Gigolo.

"Chậc, hỏng bét, không phải bà, kết quả là chính Goruro ra nghe điện thoại!"

"Ai là Goruro hả! Hơn nữa chỉ có chữ "ro" là giống thôi!"

"Oa~ Sao cậu vẫn "tsukkomi" (phản bác/chọc ngoáy) yếu xìu thế hả, cậu chẳng lẽ ngay cả tsukkomi cũng không biết sao!? Cậu có phải là thằng học sinh trung học bị xung quanh xúi giục diễn tấu hài trong lễ hội văn hóa, rồi khiến mọi người ngã ngửa không đấy!?"

"Lắm chuyện, đừng có nhắc lại chuyện lúc đó nữa! Hơn nữa đó cũng là do cậu không diễn theo kịch bản mới thành ra thế—A~! Thôi kệ, có chuyện gì?"

"Trên tivi chẳng phải có chương trình nghệ sĩ về quê xin ở nhờ nhà nông dân sao?"

"Có thì có, thế thì sao?"

"Bây giờ thần tượng siêu nổi tiếng Thiếu gia Daichi Kakeru ta đây sẽ vinh quang ghé thăm cái nhà rách nát siêu quê mùa của cậu, cậu rất hoan nghênh và OK đúng không? Vậy à cảm ơn nha không cần khách sáo thế đâu mau thành tâm thành ý mang trà ngọc sương ra tiếp đãi tôi là được."

"... Cậu đến gây sự hả? Nhà ai là nhà rách nát siêu quê mùa hả!?"

"Cậu không biết à? Theo tiểu thuyết trinh thám thì Tokyo chính là quê mùa đấy! Thế nào? Có cho tôi ở nhờ không?"

"Không được đâu, cậu cũng biết tình trạng nhà tôi mà! Tuy không chật chội lắm, nhưng vẫn không được đâu."

Nhà Amaji là một đại gia đình, Gigolo là con út thứ năm, trên có bốn người chị gái.

"Cậu biết nhà tôi chị em ở cùng một phòng mà đúng không? Cho nên không thể cho cậu đến ở..."

"Phải ha, cậu sống cùng với các bà chị xinh đẹp khác bụng (cùng cha khác mẹ/con riêng)."

"Ai là khác bụng hả!"

"Thế là khác giống rồi."

"Cậu còn nói!"

"Được rồi được rồi, vậy thiết lập là có quan hệ huyết thống đi. Vậy bái bai, đã sống chung dưới một mái nhà, tối nay cậu cứ bị các chị gái chơi đùa trong đủ loại trò chơi tình dục đi nhé, tôi cúp máy đây."

Kakeru đơn phương cúp điện thoại, sau đó lại bỏ tiền xu gọi đến nhà Najimi.

"A lô~" Trong điện thoại truyền đến giọng Najimi.

"Hộc, hộc~ ! Em, em gái nhỏ, nói mười lần a lô nghe xem nào."

"A lô a lô a lô a lô a lô a lô a lô a lô a lô a lô."

"Hiện tượng không khí do nhiều hơi nước tụ lại, giống như khói là gì?"

"... Sương muối?"

"Pù pù~! Đáp án là sương mù. Hê hê, hình phạt là nghe anh trai kể chuyện bậy bạ nhé... Hư hư, em, em gái nhỏ bây giờ đang mặc quần lót kiểu gì thế? Ha ha!"

"Kakeru, có chuyện gì không?"

"Hả!? Sao biết là tớ!?"

"Cậu nói gì vậy, vì người làm trò này chỉ có Kakeru thôi mà. Sao thế?"

"A... cái đó... cái này, ừm..." Một khi đến lúc phải nói ra, thật khó mở miệng.

"Nói sao nhỉ... Vì ngày mai là thứ bảy, nên hôm nay tớ có thể ở tạm chỗ cậu không?"

"Ơ..."

"Không, không phải chuyện đó đâu nhé!? Không bao hàm ý nghĩa kỳ lạ nào khác đâu, chỉ là hôm nay không muốn về căn hộ trọ lắm thôi! À, đúng rồi! Tổ chức học nhóm đi! Dù sao cũng sắp thi giữa kỳ rồi, gọi mọi người cùng đến nhà cậu học nhóm! Được không?"

Ngay lúc Kakeru một mình căng thẳng tự biên tự diễn, Najimi sau một thoáng im lặng ngắn ngủi nói:

"Na, Najimi không để ý đâu... Dù chỉ có một mình Kakeru cũng không sao..."

"Ơ, ơ? Này, này, Najimi, tuy nói chúng ta là thanh mai trúc mã, nhưng chỉ có hai người chúng ta cũng không hay lắm đâu, chúng ta đã là học sinh cấp ba rồi đấy."

"Cũng... phải ha, hê hê hê hê, Najimi đang nói cái gì thế này!" Khi Najimi nói đến đây, giọng trở nên hơi trầm xuống. "... Lý do không muốn về căn hộ... là vì Miki sao? Hai người sống chung mà nhỉ? Hay là có liên quan gì đến cô bé ở cổng trường lúc nãy...?"

"Là vì...?" Kakeru trở nên do dự.

Lúc này, điện thoại công cộng vừa khéo phát ra tiếng báo hiệu cần bỏ thêm tiền.

"A, tiền không đủ để nói tiếp rồi! Bây giờ tớ đến tìm cậu được chứ?"

"A... ừm, cái đó, Kakeru..."

"Hửm? Sao thế?"

"............ Không, không có gì. Vậy bái bai nhé, tớ sẽ đợi cậu."

Nói xong Najimi liền cúp điện thoại. Việc Najimi ngắt cuộc gọi trước là chuyện rất hiếm thấy.

Căn phòng này thật đáng sợ, hoàn toàn không nhìn ra là nơi con gái ở.

Nếu chương trình Giám định Khai vận đến giám định căn phòng này, chắc chắn sẽ đưa ra những đánh giá tệ nhất như "Đúng là một công việc phiền phức" hay "Cái này thật quá tệ hại", và cái sự xấu hổ này chắc chắn sẽ dẫn đến tràng cười lớn trong giờ giải lao.

Phòng khách chất đống báo và tạp chí không vứt đi, hơn nữa không biết tại sao, thùng các-tông dùng để chuyển nhà lại biến thành tủ đồ, hoàn toàn không thấy cái tủ nào khác.

Đồng phục thay ra được treo bằng móc áo trên tường cạnh giường, nếu ngủ lăn lộn đập vào tường, chắc sẽ rơi xuống mất.

Có lẽ sẽ có người nghĩ chỉ cần đổi vị trí treo là được, nhưng Najimi dường như muốn vừa nằm trên giường, vừa uốn éo cơ thể thay quần áo, nên đồng phục treo ở vị trí này đối với cô là tiện nhất.

Tuy cạnh giường có đặt một cái bàn kính thấp, nhưng người lần đầu nhìn thấy tuyệt đối sẽ không nghĩ đó là bàn kính, vì trên bàn chất đầy sách giáo khoa, hoàn toàn không nhìn thấy mặt bàn bên dưới.

Phòng khách khắp nơi đều là túi rác bán trong suốt, trong những túi rác này có cái đúng là đựng rác, nhưng cũng có cái đựng những thứ kỳ quặc như điểm chuông (Chú thích: điểm thưởng trên nắp chai/bao bì) mà Najimi sưu tập, que trúng thưởng của bim bim hay kem, nếu vứt nhầm thì Najimi sẽ nổi điên, nên phòng khách có thể nói là đang trong tình trạng cực hạn đến chỗ đứng cũng không có.

"Chào mừng, Kakeru. Nào, mau vào đi."

"Làm ơn dọn dẹp một chút đi."

Câu đầu tiên Kakeru mở miệng chính là câu này.

"Chỉ hơi bừa bộn chút thôi, cậu tìm chỗ ngồi trước đi."

"Thế này mà gọi là hơi bừa bộn à."

"Najimi pha hồng trà cho cậu uống nhé."

"Nghe tôi nói đi chứ."

Najimi dường như đã hoàn toàn buông xuôi. Tuy lúc ở nhà bố mẹ phòng mình cũng rất bừa, nhưng ở nhà có người hầu giúp dọn dẹp, còn chưa đến mức loạn cào cào thế này.

Kakeru ngồi cạnh bàn kính đợi một lúc, Najimi cầm cái cốc đi tới.

"Làm phiền cậu rồi... Ồ~ Tông màu nhạt thế này, chắc là hồng trà Ceylon nhỉ."

"Ơ? Không phải đâu, là hồng trà Darjeeling đấy."

"Ư!? Cái gì, không thể nào!" Tiếp đó cậu giả vờ uống một ngụm lớn thử vị.

"Hứ! Cái gì thế này! Gọi bà chủ ra đây!"

"Xin chào, tôi chính là bà chủ của quán..." Najimi cũng hùa theo Kakeru bắt đầu diễn kịch.

"Hồng trà này là thế nào!? Chẳng có vị gì cả!"

"Thật sự rất xin lỗi, đây là lá trà đã pha một lần phơi khô rồi dùng lại ạ."

Phụt!? Kakeru nghe xong, suýt chút nữa phun hồng trà ra ngoài.

"Cậu đừng có uống cả cái loại này được không!?"

"Nhưng mà... chỉ pha một lần rồi vứt đi lãng phí lắm..."

"Thật là... Cái cốc này rõ ràng giá hàng chục vạn yên, thế mà lại tiếc rẻ không vứt lá trà đi, quan niệm tiền bạc của cậu chênh lệch lớn quá đấy."

Kakeru nhắm mắt bình tĩnh lại, vừa nói với Najimi "Mượn phòng tắm chút", vừa đứng dậy.

"Ơ... Cậu muốn tắm vòi sen à?" Không biết tại sao, mặt Najimi hơi ửng hồng.

"Hửm? Ừ... Vì xảy ra chút chuyện, người hơi bẩn, nên muốn tắm qua chút."

Kakeru đi từ phòng ăn đến phòng rửa mặt, cởi bộ đồng phục đã rách nát ra rồi bước vào phòng tắm.

Cậu cố định vòi hoa sen ở trên cao, tắm rửa đầy khí thế.

"Ư~"

Lưng bỗng cảm thấy đau nhói, quay đầu lại nhìn, phát hiện lưng chi chít những vết thương đỏ như phát ban.

Budoko... tại sao lại làm chuyện này...

Kakeru bỗng nhớ lại vẻ mặt khóc lóc thảm thiết của cô bé tên Miki lúc đó.

"Budoko, rốt cuộc em đang làm cái gì vậy... Đừng làm người ta khóc chứ."

Cô ấy đã khóc đấy. Cô gái mà em luôn nói thích nhất ấy đã khóc...

"Ư!" Cảm xúc bỗng trào dâng trong lòng Kakeru.

Kakeru như nhà sư tu hành dưới thác nước dùng nước xối lên đầu, một lòng một dạ cố gắng chịu đựng.

Budoko... dù có làm cô gái đó khóc, em vẫn cho rằng chuyện của Lon Nhôm quan trọng hơn sao...

Rào rào, rào rào, rào rào, rào rào, rào rào, rào rào!

—— Cốc, cốc cốc.

Tiếng gõ cửa khiến Kakeru bỗng hoàn hồn.

Có thể nhìn thấy bóng dáng Najimi ở bên kia cửa kính mờ.

"Kakeru, khăn tắm để ở đây nhé!"

"Được, được rồi, cảm ơn." Cậu hốt hoảng dùng tay dụi mắt.

Najimi để khăn tắm ở phòng rửa mặt, nhưng lại cứ đứng đó không rời đi.

"Najimi? Sao thế? Còn chuyện gì à?"

"Ừm... Kakeru, cậu quay lưng lại một chút."

"Hả? Tại sao?" Kakeru tắt vòi nước.

"Nhanh lên nào! Mau quay lưng lại ngồi xuống!"

Vì Najimi hét lớn như vậy, Kakeru đành miễn cưỡng quay lưng về phía cửa ngồi lên ghế trong phòng tắm.

"Quay rồi, rốt cuộc cậu muốn!"

Cạch. Cửa phòng tắm mở ra.

Kakeru ngạc nhiên quay đầu lại.

Najimi mặc một chiếc áo phông rộng và quần short, đi chân trần bước vào phòng tắm.

"Tại, tại sao cậu lại vào đây!"

"Ơ... ừm, ừm, vì Najimi muốn kỳ lưng giúp cậu..."

Najimi nắm chặt vạt áo phông đáp lại.

"Không, không cần đâu. Tớ tự làm một mình được! Sao tự nhiên cậu lại làm chuyện này!"

"Tại vì... hồi nhỏ chúng ta chẳng phải thường tắm cho nhau như thế này sao..."

"Đó là hồi tiểu học. Bây giờ các phương diện đã khác rồi!"

Kakeru quay về phía trước dùng sức che chỗ hiểm giữa hai chân, còn Najimi lại nói nhỏ sau lưng:

" ... Tốt quá, Kakeru ít nhiều vẫn đối với Najimi..."

"Hả?"

"Không! Không có gì! Najimi giúp cậu tắm nhé!"

Najimi hốt hoảng cầm lấy miếng bọt biển tắm, và bóp sữa tắm từ gói dùng thử vớ được ở quầy mỹ phẩm trung tâm thương mại lên miếng bọt biển.

"... Tớ nói cậu này, thật sự keo kiệt quá đấy."

"Tại vì tại vì, nếu không lấy những thứ có thể lấy miễn phí, Lãng phí yêu quái sẽ tức giận chạy ra đó."

"Cái gọi là Lãng phí yêu quái của cậu cũng giống như giám thị coi thi, mắt sẽ sáng quắc trừng người ta chứ gì."

"Ghét ghê, đã giúp cậu tắm rồi, thì đừng có lải nhải nữa!"

Najimi quỳ hai gối xuống sàn, thô bạo kỳ cọ lưng Kakeru.

Hai người giữ nguyên tư thế không nói thêm gì nữa, trong phòng tắm chỉ nghe thấy tiếng kỳ lưng.

"... Kakeru."

Sau năm phút...

"... Cậu không sao chứ?"

Tay Najimi dừng lại và hỏi.

"—!!" Kakeru mở to mắt trong nháy mắt. "... Không có gì, không đau đâu."

"Không phải, Najimi không nói vết thương trên lưng..."

Najimi đặt miếng bọt biển sang bên cạnh, trực tiếp dùng tay chạm vào lưng Kakeru.

Những ngón tay mềm mại mịn màng di chuyển trên lưng Kakeru với cảm giác hơi do dự.

"Kakeru... cậu đã xảy ra chuyện gì?" "Chúng ta ở bên nhau từ nhỏ, Najimi đương nhiên sẽ biết. Kakeru từ lúc gọi điện thoại đến đã rất lạ... Có chuyện gì xảy ra rồi sao?"

"........................"

Kakeru khẽ thở dài và thầm nghĩ, quả nhiên vẫn không thắng được Najimi.

"Najimi muốn trở thành trợ lực của Kakeru, cũng muốn báo đáp ân tình cứu mạng Najimi hai năm trước. Najimi không muốn trở thành cô gái lúc nào cũng cần Kakeru bảo vệ..."

"... Cậu đang nói ngốc nghếch gì vậy." Kakeru cười đáp lại.

"Tớ đã được cậu cứu rỗi biết bao lần rồi đấy."

"Ơ...?"

"Sau sự kiện hai năm trước, cậu vẫn luôn liều mạng cổ vũ tớ - kẻ bị mọi người sợ hãi và mất đi chốn dung thân. Nhờ vậy, tớ mới có thể vực dậy được."

Kakeru vì khiến bạn cùng lớp và gia đình cảm thấy sợ hãi mà mất đi chốn dung thân, nhưng Najimi lại luôn ủng hộ cậu, hơn nữa còn chạy đến nhà, đứng ngoài cửa liều mạng gọi Kakeru đang nhốt mình trong phòng không chịu ra ngoài.

"Kakeru, cùng đi học đi, Kakeru không đến trường, Najimi buồn lắm..."

"... Lắm chuyện, dù có đi cũng chỉ khiến mọi người sợ run lên thôi."

"Mới không... có chuyện đó, mọi người đều đang đợi Kakeru đến!"

"Đừng có nói dối trắng trợn thế! Thật ra cậu cũng đâu muốn đến tìm tớ đúng không!?"

"Mới không có chuyện đó! Tuyệt đối không có chuyện đó! Najimi thích Kakeru nhất! Kakeru là ân nhân cứu mạng của Najimi! Najimi sao có thể ghét cậu được chứ!?"

"... Vậy à, tớ biết rồi, tớ đã biết rồi, cậu mau về đi, có tấm lòng này là đủ rồi. Hơn nữa cậu đừng có luôn biện hộ cho loại đàn ông như tớ nữa, không thì lại bị bắt nạt giống hồi trước đấy."

"Đối với Najimi, Kakeru quan trọng hơn bạn cùng lớp! Trường học không có Kakeru thì chẳng cần thiết phải đi! Cho nên cùng đi đi! Najimi sẽ bảo vệ cậu!"

"Ồn ào quá!"

"A!?"

"Cậu mau đi đi! Đừng đến nữa! Không thì ngay cả cậu tớ cũng giết đấy!!"

"... Vậy ngày mai Najimi lại đến tìm cậu, chúng ta nhất định phải cùng đi học nhé..."

Cứ như vậy ngày qua ngày, bất kể bị từ chối bao nhiêu lần, bất kể bị mắng chửi bao nhiêu lần, Najimi luôn đến rủ Kakeru cùng đi học; ở trường cũng chạy đôn chạy đáo giải thích với các bạn; cuối cùng Kakeru quay lại trường, cô vẫn luôn nói đỡ cho Kakeru.

"Đều là nhờ có sự giúp đỡ của cậu, có cậu giúp tớ tạo ra một chốn dung thân, nên tớ thực sự rất cảm ơn cậu. Bây giờ cũng rất cảm ơn cậu đã cổ vũ tớ." Najimi phát ra giọng nói vô vàn cảm khái từ sau lưng Kakeru.

"Nhưng mà nè, muốn thật lòng an ủi đàn ông trưởng thành, thì phải nỗ lực dùng cơ thể để biểu đạt mới đúng chứ! Gà ha ha ha ha!"

Do cảm thấy vô cùng xấu hổ, Kakeru đành kể chuyện cười dung tục để che giấu sự ngại ngùng trong lòng.

"... Được đấy."

"Hả?"

Kakeru quay đầu lại.

"Nếu là Kakeru thì... Najimi... được đấy..."

Najimi đang ngồi khép nép cúi đầu vẻ xấu hổ, vì vạt áo phông bị tay kéo mạnh xuống dưới, nên có thể nhìn thấy rõ đường nét bộ ngực xinh đẹp: hơn nữa vì áo phông ướt đẫm dính vào da thịt, nội y màu hồng nhạt cũng hiện ra rõ mồn một.

Najimi đáng yêu ngước mắt nhìn Kakeru một cái.

Một đôi mắt ướt át giao nhau.

Mặt Najimi bỗng đỏ bừng như quả táo chín.

"Tiếp, tiếp theo chỉ còn xả nước thôi, cậu tự tắm một mình không vấn đề gì chứ!"

Najimi nói xong câu như cái cớ đó, chạy nhanh ra khỏi phòng tắm.

"... Cái gì mà "được đấy"... Cách nói này cứ như là..."

— Đừng nói ngốc! Najimi là thanh mai trúc mã, sao có thể làm chuyện đó!

Kakeru lơ đễnh xả sạch bọt, sau đó ra phòng rửa mặt lau khô người và mặc quần áo.

... Bình tĩnh nào, chỉ là hiểu lầm thôi.

"Hây!" Cậu hét lên một tiếng trước gương bồn rửa mặt và vỗ mạnh vào má để xua tan tà niệm, rồi đi về phía phòng khách.

Najimi bị đẩy ngã xuống giường.

"Đợi, đợi đã, Yurika! Nhột quá!"

"Hư hư hư, không sao đâu không sao đâu."

"Ghét~ ghê~ Á ha ha! A ưm!"

"Ồ, lại còn bày ra tư thế gợi tình thế này. Em dùng tư thế này đón tiếp tôi, sẽ làm bông hoa sắc dục sâu trong nội tâm tôi thức tỉnh rồi bộc lộ bản tính lột sạch em ăn sạch sành sanh đấy."

"... Chẳng phải bình thường cô vẫn bộc lộ bản tính sao?"

Yurika đang ôm Najimi trong tư thế cưỡi ngựa cuối cùng cũng chú ý đến sự tồn tại của Kakeru.

"Daichi, sao cậu lại có vẻ mặt sảng khoái vừa bước ra từ phòng tắm thế kia, hơn nữa bé Najimi cũng hơi ướt... Chẳng lẽ!"

Yurika vô cảm nói nhỏ:

"... Các người vừa làm chuyện ấy xong?"

"Làm cái khỉ gì."

Kakeru tsukkomi lại bằng giọng điệu chán nản.

"Thật sao? Vậy thì, để tôi kiểm tra kỹ càng xem bé Najimi có giữ gìn trinh tiết thuần khiết không nhé."

Yurika bình thản nói xong, bắt đầu bắt tay vào cởi quần short của Najimi.

"Ghét quá! Mau dừng lại đi, Yurika~~ Najimi giận thật đấy nhé! A ưm~~"

Najimi vừa dùng tay vỗ mông Yurika, vừa dùng hai chân liều mạng đá loạn xạ.

"Cứu, cứu mạng với Kakeru~ Cứ thế này Najimi sẽ, Najimi sẽ~"

"Hư hư hư, sao thế? Daichi, cảm giác thanh mai trúc mã bị xâm phạm ngay trước mắt thế nào hả?"

"Tùy các cô."

Kakeru đã không biết phải nói gì với hành động của hai người, cũng lười lên tiếng ngăn cản, thế là quyết định tập trung lau khô tóc.

Đúng lúc này...

"Hai, hai người các cậu!"

Đột nhiên có một nam giới lao ra từ phòng ăn.

"Hai vị, hai vị tiểu thư khuê các làm chuyện này thật kỳ quặc! Tôi, tôi tuyệt đối sẽ không dung thứ chuyện này xảy ra!"

Hóa ra là Gigolo, trong tay cậu ta nắm chặt cái mũ bảo hiểm xe máy, mặt đỏ tía tai dùng tay bịt mũi.

Ba người cứng đờ nhìn Gigolo trong giây lát, tiếp đó đồng thanh nói:

"「「「Hóa ra cậu ở đây à, Gigolo (bạn học).」」」"

Dứt lời, Gigolo máu mũi phun trào ngã lăn ra đất.

Khi nam nữ thanh niên tụ tập lại với nhau, thì không thể nào nghiêm túc học bài được.

Và đám người ở đây, bầu không khí học tập như để chứng minh định luật này, lập tức chùng xuống.

Ngoài Kakeru ra thì ba người còn lại vốn dĩ thành tích học tập đã rất tốt, còn Kakeru - người đề xuất học bài ban đầu, thực ra chỉ là không muốn về căn hộ chạm mặt Melon nên mới đến, vì vậy cậu ngay từ đầu đã không có ý định học.

Melon... con nhỏ đó bây giờ thế nào rồi...

Nhờ sự cổ vũ của Najimi, Kakeru đã bình tĩnh lại đôi chút.

Trước đó do cái chết của Budoko mà cảm thấy hỗn loạn, hình như đã nói quá lời với Melon.

... Cô ấy không có chìa khóa, chắc không vào nhà được đâu nhỉ... Chẳng lẽ không có chỗ đi mà lang thang ngoài đường sao...

Nói không lo lắng là nói dối.

Hy vọng có thể một lần nữa...

Một lần nữa nói chuyện với Melon. Tôi muốn biết sâu trong nội tâm cô rốt cuộc đang nghĩ gì.

Nếu cứ bỏ mặc Melon như vậy, Kakeru mới thực sự không thể tha thứ cho bản thân mình.

Không thể để xảy ra chuyện như Budoko nữa, tuyệt đối không thể.

Khi Kakeru đang suy nghĩ, Najimi cầm lon nước quỳ gối dựa sát lại gần.

"Nè, Kakeru, nước này cho cậu, là bạn Gigolo mang đến đấy."

Lúc này đã là hơn chín giờ tối, những người khác không uống nước thì cũng ăn vặt lêu lổng.

"Ừm... Cảm ơn." Kakeru cầm lấy lon nước rồi bật nắp.

Lon nước đó là Cola vỏ nhôm, trong đầu cậu bỗng hiện lên khuôn mặt của Melon.

— Nhôm, là kẻ thù, Akikan. Không chỉ Budoko, mà còn rất nhiều Akikan khác. Ngay cả trong khoảnh khắc này, các Akikan cũng đang làm tổn thương lẫn nhau.

"... Xin lỗi, thôi bỏ đi."

Do liên tưởng đến nhiều chuyện, khiến Kakeru hoàn toàn không có tâm trạng uống nó.

"... Vẫn đang suy nghĩ chuyện gì à?"

Najimi lấy lại lon nước, nhẹ nhàng hỏi bên tai Kakeru với giọng điệu lo lắng.

"Ừm... Phải, nhưng nhờ cậu cổ vũ, tớ đã nghĩ thông suốt nhiều rồi, cảm ơn nha."

Vì cảm thấy ngại ngùng, Kakeru khoanh chân cúi đầu nhìn sàn nhà nói lời cảm ơn với Najimi.

"Cứ mãi bế tắc là không được đâu nhé, có muốn uống chút nước không? Kakeru rất thích uống nước ngọt đúng không?"

"Cảm ơn, nhưng bây giờ tớ không có tâm trạng đó, lon đó cho cậu uống đấy."

Kakeru vẫn luôn nghĩ về chuyện của Melon...

"Này! Najimi! Đó là Cola đấy nhé!?"

Khi cậu hốt hoảng quay đầu lại hỏi...

"... Oa hử?"

Mũi ửng đỏ, Najimi trong trạng thái ngây ngất đang ngồi trước mắt.

"Cậu, cậu uống rồi à..."

"Ư ơ? Tớ hông uống! Ợ, anh Kakeru, anh đang lói cái gì thế hả!? Á ha ha ha!"

Bốp bốp. "Ơ? Đợi đã, bé Na, sao lại đánh đầu tớ!"

Najimi dùng tay vỗ vào người Gigolo đang ngồi bên cạnh.

"Này! Najimi! Tớ ở đây này! Nghe này, đừng uống Cola nữa!"

"Ây! A~ Najimi đã bảo lờ hông uống Cola mà! Ợ!"

Mặc dù miệng nói vậy, nhưng Najimi vẫn tu ừng ực Cola, và say càng dữ dội hơn.

"Tớ mới hông say đâu nhá~ Nguôi xem, Najimi có thể đi thẳng tắp đây này! Ợ!"

Nói xong, cô lảo đảo đứng dậy, đi loạn xạ trong phòng một cách mạo hiểm như học sinh tiểu học đi trên cầu thăng bằng.

"Thế nguy hiểm lắm! Mau ngồi xuống!"

"Hửm? Ư~ Đội trưởng~ Najimi phát hiện núi điểm chuông dồi~"

Najimi hất Kakeru ra, và đi đến trước túi rác đựng đầy điểm chuông quỳ xuống.

"Ư hư~~ Điểm chuông! Điểm chuông của Najimi! Nhiều quá đi~"

Najimi như con chó hoang phát hiện rác tươi, chui đầu vào túi rác và để lộ cái mông nhỏ lắc qua lắc lại bên ngoài.

"Tuyệt quá~ Có nhiều điểm chuông thế này, đổi được cả bom hạt nhân ấy chứ~ Chu ha ha~"

"Sao mà đổi được cái đó chứ! Thế thì dọa chết IAEA mất! Mau thò đầu ra! Thế cậu sẽ ngạt thở đấy!"

Kakeru nắm lấy vai Najimi dùng sức kéo cô ra, lúc này tóc và miệng Najimi dính đầy điểm chuông, trông quỷ dị như phần mềm độc hại máy tính kiểu mới.

"Ư hư... Najimi thấy người nóng quá!"

Tiếp đó Najimi nắm lấy vạt áo phông kéo mạnh lên trên, cái rốn nhỏ nhắn đáng yêu, vòng eo thon thả, và nửa dưới nội y màu hồng nhạt đều lộ ra.

"A! Mau dừng lại!" Kakeru nhanh chóng kéo áo phông xuống vị trí cũ.

"Á ưm! Kakeru thật dâm~ Lại còn muốn cởi áo Najimi~ A~"

Mặc dù miệng cô nói vậy, nhưng không biết tại sao vẫn ôm chặt lấy Kakeru.

"Thật chẳng hiểu nổi cậu! Này, mau buông tớ ra!"

Kakeru tuy muốn đẩy cô ra, nhưng tình hình hiện tại giống như con mèo con giương móng vuốt bám chặt vào quần áo, cảm giác tội lỗi luôn hiện lên trong đầu trước tiên. Cho nên không thể mạnh tay.

"Kakeru~"

Najimi với vẻ mặt nũng nịu, dùng ngón tay chọc vào ngực Kakeru hỏi:

"Kakeru thích Najimi hông?"

"Hả! Cậu đang nói cái gì vậy!"

"... Nguôi ghét Najimi hả? Ư..."

"Không, không ghét đâu!"

"Vậy thì... là thích đúng hông?"

Lông mày Najimi nhíu lại hình chữ bát, còn phát ra tiếng rên rỉ như chú cún con bị bỏ rơi.

"Tóm, tóm lại... không ghét."

Kakeru cảm thấy tim mình đập nhanh, bèn quay mặt đi.

"Hê hê hê~ Thế à. Hê hê hê."

Najimi nở nụ cười kiều diễm, và nói bên tai Kakeru:

"Vậy thì! Mau ăn~ Najimi~ đi~ nào~"

Và khẽ thổi một hơi vào tai Kakeru.

"Hả, cái gì!?"

"Mau ăn đi mờ~ Hông ăn thì~ Lãng phí yêu quái sẽ tức giận chạy ra đó~"

Najimi ôm đầu Kakeru vào trước ngực và dựa người vào. Najimi trông có vẻ mảnh mai, nhưng ngực lại đầy đặn hơn tưởng tượng, đầu bị vùi vào trong đó khiến Kakeru rơi vào trạng thái không biết nên vui hay nên buồn.

Cái... cái... cảm giác này... hình như cũng không...

Bốp! Một cú va chạm mạnh giáng vào đầu Kakeru.

"Daichi, cậu bây giờ đã là kẻ địch của tôi, tôi không thể ngồi nhìn được nữa."

Kakeru ôm cái đầu đang nổ đom đóm mắt, thấy Yurika từ từ giơ chân phải lên.

"Cái đồ này... lại dám đá tôi!? Hơn nữa còn là đá bằng mu bàn chân!?"

"Tôi không thể để người tình của mình cứ say một mình như thế, nên tôi phải hơn cô ấy—"

Tiếp đó lại diễn lại màn tốc váy tìm đồ lúc trước.

Và Gigolo lại phun máu mũi ngã ngửa ra sau.

Yurika lại thành công kiểm soát cuộc công phòng kỳ lạ thoắt ẩn thoắt hiện bên trong váy, sau đó lấy ra một thứ.

Đó là bình rượu bỏ túi thường thấy trong phim cao bồi miền Tây.

Yurika vặn nắp và uống một ngụm lớn đầy hào sảng.

"Phù~ Ngon quá." Mặt cũng theo đó ửng hồng.

"Này, này... Toufuu, đó chẳng lẽ là... đồ uống dưới hai mươi tuổi không được uống sao!?"

"Hứ! Luật pháp hiện hành không áp dụng cho phù thủy đâu! Thứ có thể hạn chế tôi, chỉ có Luật xử lý phù thủy của nước Anh thời trung cổ thôi. Ợ, nào, Najimi, thế này thì em không còn cô đơn nữa rồi. Ợ!"

Yurika vừa ợ vừa đi đến trước mặt Najimi quỳ xuống.

"Nào, Najimi, mau sà vào bộ ngực khủng ẩn giấu bấy lâu nay của tôi đi."

"Oa! Là ngực~ Bộ ngực vừa to vừa mềm~ Rung rinh rung rinh!"

Najimi đang tỏ ra chán nản vui vẻ lao tới.

Yurika một tay nhẹ nhàng vuốt tóc Najimi và ôm vào ngực mình, tay kia cầm bình rượu bỏ túi liên tục nốc mạnh.

"Ư!? Yurika, cái đó là gì? Nước uống hả?"

"Cái này sao? Cái này là... ợ, đồ uống người lớn mới được uống, hơn nữa còn có tinh hoa giúp tâm trạng vui vẻ do tôi dày công pha chế, ợ, thêm vào bên trong, Najimi cũng muốn uống không?"

"Muốn uống~ Cho Najimi uống đi~" Najimi ôm Yurika như đứa trẻ sơ sinh, và bắt đầu đòi hỏi một cách cứng rắn.

"Ngoan nào ngoan nào, vậy tôi sẽ mớm cho em uống theo kiểu miệng đối miệng nhé, để chúng ta cùng nhau vui vẻ hơn nào, Najimi."

"Này! Tôi bảo các cô làm thế hơi quá!" Mặc dù Kakeru hốt hoảng ngăn cản, nhưng Yurika hoàn toàn không có ý định dừng lại.

Cô ngậm một ngụm lớn đồ uống trong bình rượu, đưa cái miệng phồng lên vì chứa đầy nước từ từ lại gần miệng Najimi, nhưng mà...

"Không chịu đâu~~~~"

Bốp!

Najimi đẩy mạnh Yurika ra.

"Không được hôn! Vì Najimi muốn dâng hiến nụ hôn đầu cho người mình thích!"

"Sao... sao lại thế... Najimi... tôi với em không phải là tình nhân sao...?"

Yurika bình thường luôn tỏ ra dư dả, lần này dường như thực sự bị sốc nặng.

"Tuy Najimi rất thích Yurika, nhưng hông phải cái thích có thể hôn!"

Najimi tức giận đứng dậy, tiếp đó nhìn về phía bàn kính.

"Nước uống đâu? Najimi, khát nước quá~"

"Nước, nước uống hết rồi." Gigolo vừa dùng khăn giấy cầm máu mũi, vừa đáp lại.

"Hứ! Thế thì Najimi đi mua!"

Najimi chộp lấy ví tiền lảo đảo đi qua cửa phòng khách ra ngoài.

"Này, Najimi." Kakeru lo lắng gọi cô lại, nhưng...

"Hông sao đâu~ Máy bán hàng tự động ở ngay bên cạnh thôi~"

Nói xong, cô sải bước chân loạng choạng đi ra khỏi phòng.

Cộp, cộp, cộp, cộp

"Cộp, cộp, cộp, cộp"

Najimi bước xuống cầu thang chung cư một cách có nhịp điệu, tiếp đó băng qua bãi đất trống đi trên con đường hẹp.

Đi được một đoạn, có thể nhìn thấy máy bán hàng tự động phát sáng trong đêm tối như thuyền đánh cá bật đèn bắt mực đom đóm trên biển cả mênh mông.

"Lu mu ti, lu ti ti, lu lu lu lu!"

Cô vừa bước những bước chân vui vẻ, vừa đi về phía máy bán hàng tự động.

"Em trai máy bán hàng tự động chào buổi tối" Najimi cúi chào máy bán hàng tự động.

"Tuy hơi vội vàng, nhưng phiền em mau ăn tiền đi, tiếp đó nha, hy vọng em mau nhả nước uống da."

Nói xong cô nhét vào một tờ một nghìn yên.

Khi cái máy nói "Chào buổi tối", Najimi cũng rất lễ phép đáp lại "Chào em chào em, chào buổi tối", tiếp đó Najimi bắt đầu ngắm nghía kỹ càng các loại nước uống được trưng bày trước mắt như người mẫu trình diễn thời trang.

"Làm sao đây nhỉ~? Có nên uống nước có Ga nữa hông? Hê hê, hửm?"

Như bị thu hút, ánh mắt Najimi chú ý đến một lon nước nào đó.

Đó là lon nước vỏ nhôm 350ml tên là Yell được đặt ở khu vực dán nhãn "Rất~~ Lạnh nha", trên thân lon trắng như mây, được trang trí bằng những sọc chéo không đều màu xanh da trời, trông giống như nước uống thể thao.

Najimi bình thường không uống loại nước này bỗng nhiên bị lon nước này thu hút một cách kỳ lạ.

Đợi đến khi hoàn hồn, cô đã như bị mê hoặc mà ấn nút chọn lon nước này.

Bộp! Lon nước rơi xuống.

"............" Lấy ra rồi lại nhìn chằm chằm một lúc.

Dường như có một cảm giác đặc biệt, vì thế, Najimi vốn đang say bí tỉ đã trở lại là chính mình bình thường.

Cô có thể cảm nhận được sống lưng có cảm giác lạnh lẽo, trong đầu có một mảng màu xanh da trời đang liên tục lan rộng...

Cảm giác như không được uống cái này: đồng thời lại cảm thấy như nhất định phải uống.

Trong khoảnh khắc do dự, Najimi bật nắp lon, cô không hề nghĩ đến việc mang về phòng rồi mới uống.

Tiếp đó như bị lôi kéo, cô áp môi vào miệng lon.

Khi chất lỏng màu trắng đục chạm vào lưỡi, có một vị ngọt ngào mơ hồ không thể diễn tả tan ra trong miệng...

Đúng lúc này...

Cái lon như tan chảy rồi biến mất, thay vào đó là một thiếu nữ xuất hiện trước mắt.

Hai người môi kề môi.

Najimi lần đầu tiên cảm nhận được xúc cảm mềm mại của đôi môi.

"Ư!?"

Najimi hốt hoảng quay đầu đi, nhưng vì dùng sức quá mạnh mà đứng không vững, ngã phịch mông xuống đất.

"Na, na, na, na na..." Đầu óc Najimi hỗn loạn nhìn chằm chằm thiếu nữ.

Cô ấy có mái tóc bạc chói lọi, và đôi mắt sâu thẳm dường như có thể hút hồn người ta, tuổi tác trông khoảng mười bảy, dáng người cao ráo mảnh mai hơn người thường, trên người mặc bộ đồ hở hang như đồ bơi với hai màu xanh trắng xen kẽ.

Thiếu nữ dùng ánh mắt khó đoán đang nghĩ gì nhìn Najimi, tiếp đó quỳ một gối xuống như hiệp sĩ yết kiến nữ vương, cúi đầu thật sâu nói:

"Sơ kiến tham kiến, Chủ nhân. Tôi là Akikan Lon Nhôm của nước uống thể thao 「Yell」, cảm ơn ngài đã ban cho tôi hơi thở của sự sống."

Giọng nói trong trẻo như nước suối cung kính chào Najimi.

"Na... na, na, na, na na..."

Ngay khoảnh khắc này, xiềng xích cảm xúc vốn bị Najimi kìm nén bấy lâu đã đứt.

"Na na na, nụ hôn đầu của Najimi~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~"

Tiếng hét thê thảm vang vọng khắp bầu trời đêm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!