Virtus's Reader

Cơm lạp xưởng kết hôn với canh trứng tôm nõn tươi ngon và cải dầu nấm hương dai giòn, cân bằng dinh dưỡng, ngon lại lành mạnh.

Tất Phương không ở đây, Xuân Thập tạm thời nhận công việc phục vụ, buộc tạp dề ca rô đỏ bưng món trong nhà hàng, không ít khách hàng cũ hỏi anh Tất Phương đã đi đâu. Tuy Xuân Thập chân tay rất nhanh nhẹn, cũng đẹp trai, nhưng họ vẫn quen với Tất Phương hơn.

Xuân Thập nhàn nhạt bày tỏ Tất Phương đã đi công tác, mấy ngày nữa mới về.

Các thực khách đều rất kinh ngạc, vội vàng truy hỏi:

“Thôn các người lại có nghiệp vụ gì cần phải đi công tác sao?”

“Tại sao ngay cả nhân viên phục vụ cũng phải đi công tác?”

“Thật sự không phải là từ chức? Chị Tất Phương bây giờ rất nổi tiếng trên mạng, quay video nhận quảng cáo gì đó chắc chắn kiếm nhiều tiền hơn làm phục vụ nhiều, nếu từ chức thì cũng không lạ…”

“Không thể nào, trước đây tôi muốn đào cô ấy tới chỗ tôi làm, cho đãi ngộ rất tốt, kết quả người ta không thèm để ý tới tôi, nhìn không giống kiểu thích tiền.”

Xuân Thập mặc kệ các thực khách đoán bừa, anh không quan tâm họ nữa, chỉ quan tâm việc chốt đơn bưng món, các thực khách thấy không hỏi ra được tình huống cụ thể nên cũng nhanh chóng ném nghi vấn ra sau đầu, chăm chú ăn cơm. Dù sao thì trời lớn đất rộng, ăn cơm là quan trọng nhất. Hơn nữa cơm lạp xưởng trưa nay thật sự rất ngon, đáng tiếc mỗi người chỉ có thể gọi một bát hu hu hu.

Hôm nay Ma Hữu được nghỉ, đặc biệt chạy tới làng du lịch tặng hải sản cho Tất Phương, kết quả đến mới phát hiện Tất Phương vắng mặt, người chạy bàn trong nhà hàng đổi thành Xuân Thập. Từ trong tiềm thức, anh ta hơi sợ Xuân Thập, không dám đi vào hỏi, quay đầu đi tìm Bạch Trạch, biết được Tất Phương đã ra ngoài công tác, anh ta vô cùng kinh ngạc: “Cô ấy công tác cái gì?”

Bạch Trạch ăn miếng cá tươi sống do anh ta cho: “Chị ấy và Phu Gia đi tìm người, thôn chúng tôi có bốn thôn dân du lịch ở bên ngoài, mấy ngày nay mất liên lạc, có thể đã xảy ra chuyện gì đó.”

Ma Hữu: “…”

Chuyện lớn như mất liên lạc mấy ngày tại sao lại nói nhẹ tênh như thế? Hơn nữa lại chỉ cử hai người ra ngoài tìm?

Ma Hữu lấy điện thoại ra: “Báo cảnh sát chưa? Mất liên lạc lâu như vậy có thể lập án rồi, có cảnh sát giúp đỡ, hi vọng tìm được người sẽ lớn hơn một chút.”

Phương diện sống của các thôn dân trong làng du lịch đều rất cổ hủ, ngoài trưởng thôn và Đế Giang đảm nhiệm phục vụ khách, người khác đều không có điện thoại, trước đây Ma Hữu còn mua một chiếc muốn tặng cho Tất Phương, tiện liên lạc với chị ấy, kết quả Tất Phương không muốn. lần người người trong thôn mất liên lạc, cũng không biết họ có ý thức báo cảnh sát hay không.

Bạch Trạch xua tay nói: “Không cần báo cảnh sát, nếu hai người họ không tìm thấy, cảnh sát cũng vô dụng.”

Ma Hữu lập tức muốn gõ 110: “Không được, cho dù thế nào vẫn phải báo cảnh sát.”

Bạch Trạch vô cùng cạn lời, thấy anh ta muốn gọi điện thoại, ánh nhìn quét lên điện thoại của anh ta, màn hình điện thoại lập tức đen thui.

Ma Hữu ngẩn người, mò cả buổi cũng không mở máy được: “Chuyện gì vậy, vừa nãy còn bình thường mà, pin cũng đầy…lẽ nào là trời lạnh quá?”

*

Ôn Cố ở bếp sau bận tới hơn một giờ, sau khi nhà hàng kết thúc nhận khách, cô làm sạch dụng cụ bếp, chuẩn bị quay về viện của mình gội đầu tắm rửa thay quần áo, mỗi lần sau khi tan làm, toàn thân đều toàn mùi thức ăn, tuy rất thơm nhưng ngửi mãi không thoải mái lắm.

Cô rời khỏi từ cửa bên ở bếp sau, vừa đi được hai bước, bỗng nhiên cảm thấy linh khí trong không khí bay tới phía mình, dường như linh khí lần này cực kỳ nhiều, ùn ùn bao vây cô, không ngừng hòa vào máu thịt của cô.

Ôn Cố ngẩn người tại chỗ, chỉ cảm thấy toàn thân như ngâm trong nước đá, lạnh tới mức cô run rẩy. Sau khi linh khí không ngừng tràn vào, trong ý thức của cô bỗng nhiên có thêm một khí tức hơi yếu.

Khí tức đó như có như không, tựa như có thể biến mất bất cứ lúc nào. Ôn Cố nhớ tới Xuân Thập từng hỏi mình có cảm ứng được Huyết Ngô Đồng không, đây có lẽ là nó rồi! Cô nhấc chân chạy vào viện, vừa hay đụng Xuân Thập từ trong nhà đi ra: “Hình như tôi cảm nhận được Huyết Ngô Đồng rồi.”

Xuân Thập lập tức kéo cô chạy lên núi sau: “Đi xem thử.”

Lần đầu tiên nhìn thấy Huyết Ngô Đồng vào ban ngày, Ôn Cố hơi chấn kinh.

Chỉ thấy cả thân cây đều có một màu sắc đáng sợ sau khi huyết dịch ngưng trệ, trên tán cây treo vài chiếc lá khô, nhánh cây khô khốc đứt gãy, thân cây chỉ còn lại khúc cuối gốc giữ được sức sống, nhưng trạng thái cũng rất tệ, cái cây này giống như sẽ gãy đổ bất cứ lúc nào. Hai con quạ đậu trên ngọn cây nghỉ ngơi, có người tới cũng không sợ, còn ung dung kêu hai tiếng “quạ quạ” với họ, bầu không khí có thể nói là vô cùng tang thương, thậm chí khiến người ta muốn mở nhạc buồn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!