Virtus's Reader

Hứa Giai nhận danh thiếp, kinh ngạc nói: “Sao cậu lại chuyển ngành làm luật sư rồi?”

Lúc đầu chuyên ngành đại học của họ thuộc phương diện y dược, tuy rất nhiều bạn học học thạc sĩ đã chuyển ngành, nhưng chưa từng nghe nói có người chuyển ngành pháp vụ.

“Cơ duyên xảo hợp vào ngành này.” Kiều Hướng Bắc cười nói: “Có gì cần cứ việc liên lạc với tôi.”

Hứa Giai không do dự, nói thẳng: “Quả thực có việc cần, nhưng có thể sẽ khá khó…”

Cô ấy thành thật nói trạng huống của mình, Kiều Hướng Bắc nhíu mày: “Quả thật hơi khó, nếu chỉ ly hôn thì không thành vấn đề, quyền nuôi dưỡng và phân chia tài sản có thể sẽ khá khó khăn, theo như tình huống cậu nói, có lẽ Quan Giang không phải lần đầu phạm lỗi, hơn nữa rất có thể đã chuyển nhượng tài sản đứng tên đi rồi. Hiện giờ ly hôn không có lợi gì với cậu, là bạn học cũ, tôi tư lợi khuyên cậu một câu, có việc gì có thể nhìn thoáng một chút, bây giờ là thời đại lợi ích theo đuôi, chi bằng cậu lợi dụng mối quan hệ và tiền của anh ta tạo cho mình một khoản tiền riêng, đồng thời lặng lẽ thu thập chứng cứ anh ta ngoại tình, tới lúc đó hãy ly hôn cũng không muộn, đảm bảo có thể khiến anh ta thua thảm.”

Đắm chìm trong ngành luật sư khoảng mười năm, Kiều Hướng Bắc từng tiếp xúc rất nhiều vụ kiện tương tự, đã sớm quen thuộc với sự khó lường của lòng người, không chỉ bình thản mà có thể nhanh chóng đưa ra phương án có lợi nhất.

“Tôi không làm được, bây giờ tôi nhìn thấy anh ta, toàn thân đã khó chịu.” Hứa Giai cười khổ lắc đầu, nói về tâm cơ, cô ấy đâu phải là đối thủ của Quan Giang.

Cô ấy chưa từng nghĩ tới phân chia bao nhiêu tài sản, có thể lấy được xe của mình và quyền nuôi con, cô ấy đã rất hài lòng rồi.

Kiều Hướng Bắc: “Nếu đã như vậy, tôi sẽ nghĩ cách giúp cậu.”

Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, bất tri bất giác đã nói một tiếng. Lúc từ nhà hàng đi ra, Hứa Giai nhìn thấy Quan Giang trầm mặc đi tới từ phía đối diện, cô ấy dừng bước.

“Điện thoại của em đâu? Rơi rồi?” Quan Giang nhíu mày nhìn Kiều Hướng Bắc, hạ lệnh đuổi khách: “Anh đây thật ngại quá, tôi và vợ tôi có chút chuyện riêng phải xử lý.”

Kiều Hướng Bắc bất động: “Hứa Giai, cần giúp không?”

Hứa Giai lắc đầu ra hiệu anh ấy đi trước: “Tôi không sao.”

Sau khi Kiều Hướng Bắc rời khỏi, Quan Giang lập tức chất vấn cô ấy: “Hứa Giai, em muốn quậy tới khi nào? Anh đối xử với em chưa đủ tốt? Em đi hỏi xem có người đàn ông nào chức vụ giám đốc lại không có một hai nhân tình bên ngoài, có cô vợ nào không mắt nhắm mắt mở cho qua? Anh đã chủ động cắt đứt quan hệ, chủ động xin lỗi em, rốt cuộc em còn muốn thế nào?”

Hứa Giai khó tin nhìn anh ta, khó tin anh ta lại nói ra những lời như vậy, tựa như càng thêm chắc chắn với suy đoán của Kiều Hướng Bắc. Cô ấy quay người đi tới bãi đỗ xe: “Quan Giang, nếu anh tìm tôi chỉ muốn nói những chuyện này, tôi không có gì để nói. Quan niệm của chúng ta đã không thể đạt được nhất trí thì đừng miễn cưỡng lẫn nhau nữa.”

Quan Giang kéo tay của cô ấy muốn ngăn cô ấy lại, Hứa Giai ra sức hất ra, lại hất cả người anh ta văng ra, ngã trên bậc thang cách mười mét, đập trúng trán và lòng bàn tay, nhìn bộ dạng bị thương không nhẹ.

Người đi đường xung quanh lần lượt dừng lại xem, ánh mắt nhìn Hứa Giai ngập tràn chỉ trích.

Hai vợ chồng cãi nhau thì cãi nhau, ra tay đánh người chính là cô sai rồi.

Hứa Giai cảm thấy mình rất oan, cô ấy thật sự chỉ hất tay, ai biết sao đột nhiên Quan Giang lại yếu như vậy! Cô nhanh chóng nhảy số, ôm mặt khóc lóc nói: “Tôi tuyệt đối sẽ không chấp nhận người phụ nữ đó vào cửa, các con cũng sẽ không đồng ý, cái đồ đàn ông vô trách nhiệm như anh!”

Ánh mắt khinh bỉ của người đi đường lập tức chuyển sang Quan Giang.

Có vợ có con còn ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, quá đáng.

Quan Giang: “…”

Quần chúng vây xem ngày càng nhiều, Hứa Giai nhân lúc hỗn loạn lặng lẽ rời đến bãi đỗ xe.

Sau khi cô đi xa dần, cảm giác đau thương cuối cùng trong lòng cũng theo đó tiêu tan.

*

Buổi trưa, Ôn Cố ở sau bếp nhà hàng nấu ăn, cơm trưa do nhà hàng cung cấp hôm nay là cơm lạp xưởng, cải dầu nấm hương và canh trứng tôm nõn.

Đùi và thớ thịt to nhỏ còn lại khi mổ lợn hai tháng trước đã được cô xử lý qua, làm thành lạp xưởng và chân giò hun khói, bây giờ lạp xưởng đã xong, lấy ra nấu cơm cho thực khách nếm thử.

Chân giò hun khói cắt hạt lựu nấu chung với gạo, đợi lúc ra lò nhân lúc nóng tới chút xì dầu lên cơm, rắc thêm hành băm trộn lên, cơm lạp xưởng đơn giản ngon miệng đã hoàn thành. Hương mặn của lạp xưởng và hương hành trộn lẫn, cộng thêm xì dầu, trộn trong cơm có hạt cơm căng tròn, trơn bóng rất có cấp độ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!