Phản ứng đầu tiên của Hứa Giai là muốn từ chối, cô ấy còn bận tìm việc, đâu có thời gian hẹn ăn cơm.
Nhưng cô ấy vẫn không nói ra được lời từ chối, Kiều Hướng Bắc đột nhiên quay đầu nhìn mặt biển, không biết đã phát hiện cái gì, tỏ vẻ chấn kinh: “Ngày tận thế tới rồi?”
Hứa Giai nhìn theo ánh nhìn của anh ấy, thấy trên biển vô tận nổi lên một làn sáng trắng nhàn nhạt, giống như ở đáy nước đốt lên một ngọn đèn to. Hơn nữa ngọn đèn đó còn biết di chuyển, một vùng sáng trắng dần từ vùng cận hải đi xa, trôi tới phương bắc.
Hứa Giai xuống xe đứng trên bãi cát nhìn, kinh ngạc nói: “Đó là thứ gì?”
Kiều Hướng Bắc mơ màng lắc đầu: “Không biết.”
Ánh sáng trắng nhanh chóng biến mất trong tầm mắt, hai người ngây ngốc đứng trong gió biển một lúc, Hứa Giai không chịu nổi nữa, quay đầu chui vào trong xe trở lại, cô ấy không mặc áo khoác, chân lại mang dép vải dùng để lái xe được chuẩn bị sẵn trong xe, ra ngoài gió thổi một trận, cả người lạnh thấu tim. Cô ấy mở máy sưởi, đầu bị gió thổi lại cảm thấy tỉnh táo rất nhiều, cũng không vội tìm việc nữa, chủ động mời Kiều Hướng Bắc lên xe: “Đi thôi, đi ăn cơm.”
*
Trong biển sâu lạnh lẽo tối đen, một vầng sáng trắng nhu hòa to lớn đang nhanh chóng bơi tới phương bắc, điểm tâm của vầng sáng là một con nai bốn sừng trắng tuyết, nó có một đôi mắt xanh thẫm trong suốt, lông da nhu thuận trắng muốt, trên đầu bốn cái sừng tỏa ra ánh sáng nhu hòa mà chói mắt, chiếu sáng một vùng biển lớn và nó chở theo con chim đỏ xanh đan xen ngồi trên lưng.
Sau khi thảo luận, các thôn dân quyết định để Tất Phương và Phu Gia làm đại diện ra ngoài tìm Côn Bằng và Chúc Long, sau khi hai người họ thảo luận đã lựa chọn đi đường biển, so với đường hàng không, đường biển kín đáo mà tiện tìm tung tích của Côn Bằng hơn.
“Lâu rồi không ra khỏi núi, thế giới bên ngoài thay đổi lớn thật.” Phu Gia vẩy chân chạy trong biển: “Tất Phương, đợi chúng ta tìm được Côn Bằng bọn họ cũng ra ngoài du lịch, như thế nào?”
Tất Phương bám chặt lông trên lưng anh ta đề phòng bị hất ra ngoài, vừa quan sát kỹ xung quanh, ngữ khí bình thản nói: “Ánh sáng của anh sáng quá, sẽ thu hút sự chú ý của con người, đừng gây thêm chuyện, tôi phải nhanh chóng về chạy bàn.”
“Được thôi được thôi, cô đúng là mệnh lao lực.” Sừng trên trán Phu Gia tối lại, phạm vi vầng sáng thu lại thành cỡ một cái đèn lồng treo trên đỉnh đầu anh ta: “Trước đây kéo xe cho Hỏa Thần, Hỏa Thần mất rồi thì đi khắp nơi tìm người ngồi xe của cô, bây giờ lại thích chạy bàn, vừa là phu xe vừa là nhân viên phục vụ, khi nào cô mới có thể đổi sang một công việc ưu nhã hơn một chút?”
Tất Phương im lặng, hình như là như vậy, nhưng chị ấy thích công việc đơn giản lại lặp đi lặp lại này.
Đầu chim đỏ rực nghiêng lên lưng nai trắng trầm tư rất lâu, bỗng nhiên dựng lên: “Tiểu Đồng nói bây giờ tôi là hot mạng, hot mạng chắc là một nghề khá ưu nhã nhỉ, nghe nói chỉ cần quay video, chụp hình là được.”
Phu Gia: “Đừng nói nữa, tôi đã xem video của cô rồi, không phải là bắt cá thì là leo cây, còn có ăn cá sống, cô nói tôi biết ưu nhã chỗ nào?”
Tất Phương: “…”
*
Hứa Giai chở Kiều Hướng Bắc tới một nhà hàng tây thường tới gần đây, bít tết của nhà hàng này rất ngon, hai đứa trẻ trong nhà rất thích ăn. Cô như cũ gọi một phần bít tết tiêu đen chín bảy phần và một phần salad trái cây, nhưng kỳ lạ là bít tết trước kia cảm thấy rất ngon, lần này ăn vào miệng lại nhạt như nước ốc, thậm chí ngay cả salad trái cây cô thích ăn nhất ăn vào cũng hoàn toàn không có vị gì.
Hứa Giai nhìn Kiều Hướng Bắc ở đối diện ăn say sưa, không khỏi bắt đầu hoài nghi cuộc đời: “Mùi vị như thế nào?”
Kiều Hướng Bắc gật đầu khen: “Không tồi, trước đây có một khoảng thời gian tôi cũng thích tới đây ăn, không ngờ lâu như vậy mùi vị vẫn không thay đổi, thật sự khiến người ta hoài niệm.”
Hứa Giai nhìn bít tết và salad, nếu đồ ăn không có vấn đề, vậy chính là vấn đề của bản thân cô ấy rồi? Cô ấy nhớ tới mì đậu Hà Lan và lẩu thịt bò ăn ở làng du lịch hôm qua, còn có anh đào dâu tây mọng nước ngọt lịm và nước ép trái cây tươi ngon…
Xem ra đầu lưỡi bị kén chọn rồi…
Kiều Hướng Bắc thấy Hứa Giai ăn hai miếng rồi không ăn nữa, nghi hoặc nói: “Sao vậy, tâm trạng không tốt? Đúng rồi, tôi nhớ chồng cậu là Quan Giang, bây giờ anh ấy như thế nào, phát triển tốt chứ?”
Hứa Giai lắc đầu: “Bây giờ tôi đã không còn quan hệ với anh ta nữa, cũng không rõ chuyện ở phương diện công việc của anh ta.”
“A, xin lỗi.” Trong mắt Kiều Hướng Bắc xẹt qua ngạc nhiên, nhưng không truy hỏi, thế nhưng rút ra một tấm danh thiếp đưa cho cô ấy: “Đều là bạn học cũ, nếu cậu có chuyện phiền muộn gì thì có thể nói cho tôi nghe, nếu giúp được tôi nhất định sẽ giúp. Bây giờ tôi làm việc ở sở sự vụ Ngôn Thành, chủ yếu phụ trách tranh chấp gia đình, án ly hôn, tỷ lệ thắng kiện trăm phần trăm, bạn học cũ có ưu đãi.”