“Giai Giai, em đừng hờn dỗi nữa, em nên hiểu ý của anh.” Quan Giang thở dài nói: “Em rời khỏi môi trường công sở nhiều năm như thế, không có lý lịch, muốn tìm một công việc tốt về cơ bản là không thể, rời khỏi gia đình này, chất lượng sống của em phải duy trì kiểu gì? Đã quen với sơn hào hải vị, còn có thể chịu đựng ăn trấu nuốt rau sao? Em cũng đừng buồn nữa, trước đây là anh sai, sau này anh nhất định sẽ dốc sức làm một người cha tốt, một người chồng tốt, các con còn nhỏ, đừng để chúng biết chuyện này.”
“Cho nên đây chính là lý do anh trắng trợn phản bội gia đình sao, dù sao thì tôi cũng là một dây tơ hồng sống ký gửi anh, cho dù anh phạm lỗi tôi cũng không thể làm gì, chỉ có thể chấp nhận?” Hứa Giai hỏi ngược lại, vành mắt không nhịn được nóng lên, cho dù trong lòng đã buông, sự tàn nhẫn của hiện thực vẫn sẽ khiến cô ấy buồn, cô ấy cúi đầu lấy hết các giấy từ trong ngăn kéo sải bước đi ra phòng sách, lúc đi ngang qua Quan Giang, hung hăng đụng anh ta một cái.
Có lẽ là nỗi bi phẫn giúp cô ấy mạnh mẽ lên, cú va đó lại trực tiếp đẩy ngã Quan Giang cao hơn 1m8 xuống đất, Quan Giang vốn muốn ngăn cô ấy, hoàn toàn không ngờ mình sẽ bị đẩy ngã, ngồi trên đất đơ ra, một lúc sau mới cảm thấy lưng đau buốt.
Hứa Giai không dừng lại, đi thẳng tới cửa, ngay cả áo khoác cũng không cầm, xách túi đi dép lê chạy ra ngoài.
Cô ấy không muốn ở lại căn nhà này một phút giây nào nữa, ở thêm một giây đều giống như đã chịu ân huệ của anh ta. Mà những hi sinh và bỏ ra của cô ấy cho cái nhà này tựa như đều cho chó ăn.
Lúc Quan Giang bò dậy đã chậm một bước, đợi khi anh ta đuổi tới hầm đỗ xe, Hứa Giai đã lái xe rời đi, anh ta muốn lái xe đuổi theo, sờ vào túi mới phát hiện ra ngoài vội quá quên mang theo chìa khóa xe.
Hứa Giai rời khỏi tiểu khu không biết nên đi đâu, cô ấy có rất ít bạn bè ở thành phố này, người tốt tới mức có thể tâm sự chuyện nhà càng ít, chắc chắn Quan Giang sẽ gọi điện tìm, bây giờ cô ấy không muốn tiếp xúc với bất cứ ai có thể thiên vị anh ta.
Hứa Giai lái xe không có đích đến dạo khắp nơi, bất tri bất giác tới bên biển. Hải Thành giáp Đông Hải, trên tuyến bờ biển phân bố hơn mười bãi cát lớn nhỏ, mùa hè rất nhiều du khách, lúc này gió biển ngày đông rét thổi vào mặt, vừa ẩm vừa lạnh, bên biển không một bóng người. Cô ấy dừng xe lặng lẽ dựa vào ghế lái, nhìn mặt biển phía xa không ngừng nhấp nhô mà xuất thần.
Quan Giang không chịu ly hôn, cô ấy chỉ có thể khởi tố lên tòa, nếu muốn kiện, cô ấy không tiền không thế tuyệt đối không mời được luật sư tốt, rất có thể vẫn không ly hôn được, cho dù ly hôn cũng không giành được quyền nuôi con, trừ phi cô ấy có thể lấy ra bằng chứng xác thực Quan Giang ngoại tình, còn có đủ thực lực kinh tế nuôi con.
Ngoại tình là cô ấy chính mắt nhìn thấy, đáng tiếc trong tay không có bất cứ bằng chứng thực tế nào, nhất thời cũng không có chỗ có thể thu thập, chỉ có thể tạm thời để đó, nghĩ cách nâng thực lực kinh tế lên trước, ít nhất phải có thu nhập cố định.
Hứa Giai lục bằng tốt nghiệp và giấy chứng nhận tư cách của mình, tốt nghiệp nhiều năm như thế, mức học vấn đã không dùng được nữa, mà rất nhiều giấy chứng nhận tư cách bởi vì quá lâu không đi kiểm chứng đăng ký dẫn tới quá hạn mất hiệu lực, chỉ có một cuốn sổ chứng nhận tư cách người làm bánh ngọt đã thi hai năm trước vẫn trong thời gian hiệu lực.
Cô ấy suy nghĩ một lúc, cầm điện thoại lên, điện thoại bị cô chỉnh im lặng, lúc này trên màn hình hiển thị hai mươi mấy cuộc gọi nhỡ, còn có hai tin nhắn, đều là của Quan Giang. Cô không thèm nhìn, trực tiếp mở app công việc tìm kiếm vị trí người làm đồ ngọt. Ở Hải Thành có rất nhiều cửa hàng đồ ngọt, nhu cầu người làm đồ ngọt khá cao, lương cũng không tồi, bình thường trên tám nghìn tệ, chẳng qua hầu hết đều có yêu cầu giới hạn độ tuổi làm việc.
Lúc này, bỗng nhiên có người gõ cửa xe, Hứa Giai ngẩng đầu nhìn, phát hiện là một người đàn ông quen mắt, cô mở hé cửa sổ xe: “Chào anh, có việc gì không?”
Kiều Hướng Bắc cười lắc lắc máy ảnh trong tay: “Bạn học Hứa, còn nhớ tôi không? Vừa nãy tôi chụp cảnh ở bên kia, phát hiện người trên xe rất quen mắt, nhìn kỹ lại thế mà lại là bạn học cũ nên tới chào hỏi.”
Hứa Giai hồi tưởng một lúc mới nhớ ra nhân vật nổi tiếng ở thời đại học này, lúng túng nói: “Hóa ra là cậu, ngại quá, lâu rồi không gặp bạn học cũ, trí nhớ mơ hồ cả rồi.”
“Ha ha, không sao, thực ra tôi cũng nhìn rất lâu mới xác nhận.” Kiều Hướng Bắc quan sát cô ấy, nhẹ nhàng cười đùa nói: “Một mình cậu tới đây hóng gió sao, không phải là lái xe vào trong biển đó chứ?”
Hứa Giai ngơ ra, ý thức được hành vi của mình khiến anh ấy hiểu lầm, vội vàng giải thích: “Giải khuây mà thôi, cậu yên tâm đi, kỹ năng lái xe của tôi không tệ.”
“Vậy thì tốt.” Kiều Hướng Bắc gật đầu, lại hỏi: “Hiếm khi gặp nhau, chi bằng hẹn ăn bữa cơm?”