Mấy hôm nay, Hứa Giai đã nghe những lời thế này không biết bao nhiêu lần, gần như có thể đọc thuộc làu làu.
Bây giờ biết Quan Giang lại chủ động quay về, ngoài kinh ngạc lại cảm thấy hơi buồn cười.
Dì Vương thấy Hứa Giai không kích động chút nào, cực kỳ ngạc nhiên, điều này không giống với phản ứng trong tưởng tượng của bà ấy.
“Tiểu Giang quay về làm giấy tờ, còn mang một phần bánh hoa hồng Lão Hà Ký mà cháu thích nhất.” Dì Vương thở dài nói: “Giai Giai, dì làm ở nhà cháu nhiều năm như thế, coi cháu và Tiểu Giang là người thân, các cháu có bất ổn gì, trong lòng dì cũng khó chịu. Dì nhìn ra Tiểu Giang thật sự dụng tâm với cháu, hai đứa đã bên nhau nhiều năm như vậy, tuyệt đối đừng bởi vì sai lầm nhất thời mà lạnh lòng, để phụ nữ ngoài kia được hời.”
Hứa Giai cởi áo khoác treo trong tủ quần áo, tâm trạng nhẹ nhõm vui vẻ lập tức thấm sâu hơn một chút. Nhưng cũng chỉ là một lúc, có lẽ là vì tối qua ngủ ở làng du lịch quá thoải mái, còn có đồ ăn ngon của trưởng thôn nấu, còn có Bạch Trạch đáng yêu ngoan ngoãn tặng lời chúc cho cô ấy, cô ấy rất nhanh đã phấn chấn lên.
“Dì, dì không cần khuyên cháu nữa, bây giờ cháu đã nghĩ thông suốt rồi, trước đây quả thực là cháu đã chui vào ngõ cụt.” Hứa Giai mang dép lê đi vào phòng khách, nhìn thấy bánh hoa hồng trên bàn trà liền khựng lại, sau đó chuyển ánh mắt đi vào phòng sách, mở ngăn kéo thuộc về mình ra, lục tìm các loại giấy tờ bằng cấp lưu lại khi trước.
Dì Vương theo sau cô ấy, cảm thấy rất khó hiểu với hành động của cô ấy: “Cháu tìm những thứ này làm gì?”
Hứa Giai: “Cháu muốn tìm chút việc làm.”
“Em đi làm, Tiểu Ngôn và Dương Dương phải làm sao?”
Không biết Quan Giang đã vào phòng khi nào, lúc này đang đứng ở cửa phòng sách nhìn cô, dì Vương lặng lẽ lui ra khỏi phòng, nhường không gian này cho hai vợ chồng họ.
Quan Giang có vẻ ngoài không tồi, ngũ quan đoan chính khí chất nho nhã, người đàn ông có chiều cao 1m84 cực kỳ nổi bật ở Hải Thành – nơi có chiều cao bình quân nam giới là 1m75, cộng thêm anh ta có thói quen vận động, cho dù đã hơn ba mươi tuổi, dáng người vẫn được giữ rất tốt, không có bụng bia, cũng không hói đầu.
Bởi vì tướng mạo này của anh ta, rất nhiều người ngưỡng mộ Hứa Giai, cảm thấy cô ấy đã tìm được một ông chồng tốt, vừa đẹp trai vừa có năng lực, điều kiện gia đình cũng tốt, quan trọng hơn là rất ân cần với cô ấy.
Hứa Giai trầm mặc nhìn anh ta, không thể phủ nhận, quả thực anh ta rất ưu tú, cho dù biết anh ta đã làm chuyện có lỗi với mình, cô ấy vẫn không thể phủ nhận được điểm này. So ra, cô ấy của hiện tại thật sự rất tầm thường.
Sau khi sinh hai đứa con, dáng người không còn hoàn hảo nữa, làn da cũng bắt đầu xuất hiện dấu vết lão hóa, không có sự nghiệp, không có niềm vui cuộc sống, một lòng lo cho sinh hoạt của con cái và anh ta. Nội dung nói chuyện giữa hai vợ chồng đều là những việc vặt trong cuộc sống hoặc kinh nghiệm nuôi con, thường không theo kịp lối tư duy của anh ta.
Tất cả đều rất hỏng bét.
Hứa Giai không nhớ ra từ khi nào mình bắt đầu biến thành như thế này.
“Tối qua em đã đi đâu?” Quan Giang thấy cô ấy không trả lời, đi vào phòng sách tới gần cô, giọng nói trầm thấp: “Tiểu Ngôn và Dương Dương rất lo cho em.”
Lần thứ hai nghe thấy anh ta nhắc tới con, cuối cùng Hứa Giai cũng nói chuyện: “Quan Giang, chúng ta ly hôn đi.”
Quan Giang nhíu mày, giơ tay đặt lên vai của cô ấy: “Giai Giai, con không thể không có cha hoặc mẹ, lẽ nào em muốn nhìn thấy chúng trở thành con cái của gia đình đơn thân?”
“Anh đã biết sai rồi, sau này sẽ không gặp cô ta nữa, chúng ta sống hạnh phúc với nhau không tốt sao? Rời khỏi anh, em phải sống thế nào?”
*
Hứa Giai nghe thấy hai chữ đơn thân thì tim nhói lên, từ khi cô ấy và Quan Giang xuất hiện hiềm khích, ai cũng lấy con cái ra khuyên cô ấy nghĩ thoáng một chút, cô ấy cũng thực sự không nỡ để hai đứa con bị liên lụy, chúng đều do cô ấy vất vả sinh ra, một tay nuôi lớn, đều là bảo bối của cô ấy.
Nhưng lần này cô ấy không lựa chọn thỏa hiệp, cũng không im lặng nữa, cô ấy muốn đối tốt với bản thân một lần, ích kỷ vì bản thân một lần. Cô ấy gian nan lắc đầu, tránh khỏi tay của Quan Giang, lùi lại một bước nói: “Tôi có tay có chân, bây giờ sống thế nào, rời khỏi anh, đương nhiên vẫn sống thế ấy. Còn Tiểu Ngôn và Dương Dương, Quan Giang, lúc anh phản bội gia đình, có từng nghĩ tới sau này chúng phải làm sao không? Có một người cha ngoại tình, một cặp cha mẹ không có tình yêu, lẽ nào tốt hơn đơn thân sao?”