Trong câu chuyện thần thoại thượng cổ, Bạch Trạch và Kỳ Lân đều là thú cát tường tượng trưng cho điềm lạnh. Bạch Trạch có thể khiến người ta gặp giữ hóa lành, thông hiểu vạn vật, thông quá khứ, hiểu tương lai, dân gian có không ít nơi còn làm hình tượng của Bạch Trạch thành các loại tranh vẽ ký hiệu dùng để tránh tà đuổi quỷ. Kỳ Lân thì đại biểu thái bình trường thọ, cũng đại biểu trí tuệ và tài sắc, cổ nhân thích gọi thiếu niên cực kỳ ưu tú anh tuấn là Lân Tử, thậm gia trong dân gian còn có tương truyền nói tích đức gia đình cầu bái Kỳ Lân có thể sinh được con.
Tuy Kỳ Lân cực kỳ phủ nhận với lời đồn tặng con nhưng điều không thể phản bác là ông ấy và Bạch Trạch đều có thể mang tới may mắn cho người khác. Tục ngữ nói vận tới sắt thành vàng, vận đi vàng biến thành sắt, nói ra thứ như vận khí khá huyền ảo, nhưng trong hiện thực lại có không ít ví dụ chân thực chứng minh nó thực sự tồn tại.
Trong ngành bói toán có một cách nói, gọi là mệnh tốt chi bằng gọi là may mắn, vận là chính, mệnh là phụ. Chào đời có tệ mấy, chỉ cần đủ may mắn, lại có đủ thực lực kết hợp, nông dân cũng có thể làm hoàng đế.
Có thể nhận được lời chúc phúc của hai thần thú phúc vận bùng nổ, cơ bản Hứa Giai có thể trở thành cá chép hóa rồng.
“Kỳ Lân là lo chuyện bao đồng.” Bạch Trạch bĩu môi, má bánh bao trắng nõn và ngữ khí chín chắn nghiêm chỉnh hình thành tương phản rất lớn: “Người có thể được tôi chọn trúng, dĩ nhiên là rất may mắn, ban phúc và lời chúc đều chẳng qua là thêu hoa trên gấm, giúp cô ấy vượt qua khó khăn trước mắt này thôi. Chỉ cần thành công giải quyết được phiền muộn của cô ấy, hồi báo mà chúng ta nhận được từ trên người cô ấy sẽ nhiều hơn mấy người có duyên trước đây.”
Hứa Giai đối nhân xử thế chính trực lương thiện, khí tức trên người sạch sẽ thuần túy, người như vậy chỉ cần có thể giữ được đầu óc tỉnh táo, cuộc sống sẽ không tệ đi. Tuy hiện giờ cô ấy gian nan vì tình, rơi vào mông lung, nhưng một khi nghĩ thông suốt, rất nhanh sẽ có thể thoát khỏi khốn cảnh.
Xuân Thập nghe xong như có trầm tư: “Dựa theo cậu nói như vậy, sau này chỉ chọn người có duyên may mắn, không phải tu vi của Thập Nhất có thể tăng lên nhanh hơn sao?”
Bạch Trạch: “Là lý lẽ này, nhưng đa số người may mắn đều có cuộc sống thuận buồm xuôi gió không có phiền muộn gì nhiều, trong hơn nghìn bình luận kể khổ có thể chọn ra một người đã được coi là hiếm hoi rồi.”
Xuân Thập trầm mặc, cúi đầu nhíu mày trầm tư.
Đế Giang co ngón tay gõ bể nước, nghiêm túc nói: “Nếu người có duyên đã không thành vấn đề thì nói chuyện của Côn Bằng phải làm sao trước đi.”
Trong bốn thôn dân ra ngoài dạo bộ du lịch chỉ có hai người là thần thú đúng nghĩa, hai người khác là sủng vật tùy tùng của hai thần thú kia – một con ngỗng trắng đã sống mấy trăm năm và một con nhím hơn nghìn năm tuổi. Hai tùy tùng ngoài tuổi tác lớn tới dọa người ra, phương diện khác không khác gì ngỗng trắng và nhím bình thường, không biết nói chuyện, cũng không biến hóa hình, thật sự không biết sống nhiều tuổi như vậy có ích gì.
Bây giờ Côn Bằng và Chúc Long đều mất liên lạc, hai tùy tùng càng không trông mong gì, họ phải nghĩ cách làm rõ nguyên nhân, để đề phòng bất trắc.
Tất Phương giơ tay đầu tiên: “Tôi bay nhanh, tôi đến vùng cực bắc tra xét một phen.”
Phu Gia: “Tôi đi cùng cô, tôi có lợi ở dưới nước hơn.”
*
Hứa Giai không hay biết gì với cuộc trò chuyện của mọi người ở làng du lịch, lúc này cô ấy vừa về tới nhà.
Hôm nay là thứ ba, hai đứa con đều đi học rồi, trong nhà chỉ có một mình bảo mẫu dì Vương. Dì Vương nhìn thấy Hứa Giai vào nhà, lập tức đi lên quan sát cô ấy: “Giai Giai, tối qua cháu đi đâu? Buổi sáng Tiểu Giang quay về một chuyến, nhìn thấy cháu không có nhà nên sắc mặt không được tốt lắm.”
Hứa Giai bình tĩnh nói: “Tối qua tâm trạng của cháu không tốt, ra ngoài giải khuây mà thôi. Buổi sáng anh ấy về làm gì?”
Từ tháng trước, cô ấy phát giác được Quan Giang ngoại tình, sau khi tìm được chứng cứ, hai người cãi nhau một trận, bắt đầu chiến tranh lạnh tới bây giờ, Quan Giang đã hơn nửa tháng không về nhà, thay quần áo đều là dì Vương đưa tới công ty hoặc mẹ chồng cô ấy tới lấy.
Dựa theo lời mẹ chồng cô ấy nói, Quang Giang luôn ở công ty tăng ca, buổi tối thì ngủ ở văn phòng, không biết thật giả, cô ấy cũng chưa từng tới công ty xem thử.
Vì chuyện này, mẹ chồng của cô ấy đã gọi mấy cuộc điện thoại nói bóng nói gió quở trách cô ấy, cảm thấy cô ấy không hiểu chuyện, không biết quan tâm chồng.
Cái gì mà Quan Giang ở ngoài vất vả liều mạng kiếm tiền, lúc áp lực quá lớn thi thoảng phạm lỗi cũng không phải chuyện lớn gì, nói vài câu cũng qua thôi. Cái gì đều là vợ chồng lâu năm rồi, còn chơi trò chiến tranh lạnh của bọn trẻ con, chủ động gọi điện thoại quan tâm một chút, Quan Giang biết nặng nhẹ tuyệt đối sẽ cắt đứt sạch sẽ ở bên ngoài, không lặp lại chuyện này nữa.