Virtus's Reader

Hứa Giai nghe xong càng dao động, rối rắm một hồi rồi gọi điện thoại cho dì trong nhà nói bà ấy tối nay cô ấy không về, bảo bà ấy đi đón bọn trẻ, nhân tiện buổi tối trông giúp một chút.

Dì vô cùng kinh ngạc, sau khi xác nhận mấy lần mới đồng ý.

Tối đó, Hứa Giai ở lại làng du lịch qua đêm, cơm tối cũng ăn cùng các nhân viên và thôn dân. Trên bàn ăn, cô ấy đã uống ít rượu nho, sau khi rượu thấm, nước mắt nước mũi khóc lóc một trận.

Kỳ Lân thấy cô ấy đáng thương, lại có vẻ suy nhược, lựa lời an ủi vài câu, còn ban cho cô ấy chút phúc khí.

Hứa Giai say khướt không biết gì, từ sau khi kết hôn, cô ấy chưa từng ở bên ngoài. Cuộc sống bất biến bỗng nhiên xuất hiện biến hóa, cô ấy vừa vui vẻ kích động vừa nơm nớp bất an.

Rượu thấm nhanh nhưng tan cũng nhanh, khi cô ấy tỉnh rượu, ngại ngùng xin lỗi mọi người, ngâm suối nước nóng nóng hôi hổi rồi chui vào chăn mềm mại thoải mái nghỉ ngơi, bỗng nhiên trải nghiệm được sự an yên bình lặng đã lâu không có, chưa bao lâu đã ngủ say.

Ngay cả việc Quan Giang cả đêm không liên lạc với cô ấy, cô ấy cũng không quan tâm.

Sáng ngày hôm sau, Hứa Giai thức dậy đúng giờ dưới tác dụng của đồng hồ sinh học. Cô ấy nằm trên giường không muốn nhúc nhích, chăn quá thoải mái, không nỡ rời khỏi nó. Cuộc sống trong thôn quá an yên đẹp đẽ, cô ấy cũng không nỡ rời khỏi nơi này.

Thế nhưng vẫn phải đối mặt với hiện thực.

Hứa Giai rời giường rửa mặt ăn mặc chỉnh tề, chuẩn bị đi tạm biệt trưởng thôn và các thôn dân.

Lúc này, Ôn Cố và các thôn dân đang vây quanh một cái bể nước nghiên cứu, vẻ mặt ngưng trọng.

Con sao biển màu hồng mang về hôm qua vẫn bất động bám trên vách bể nước, trông giống như đã chết.

Tất Phương nhíu mày, gương mặt xinh đẹp tràn ngập nghi hoặc: “Côn Bằng vẫn chưa trả lời thư, các người có thể liên lạc được với anh ấy không?”

Xuân Thập: “Đừng nói Côn Bằng, ngay cả Chúc Long cũng mất liên lạc rồi, rốt cuộc họ đã đi đâu rồi?”

Đế Giang trầm ngâm nói: “Lẽ nào trên đường gặp phải bất trắc?”

“Cũng không phải là chục nghìn năm trước, thế giới bây giờ rất thái bình, ai có thể làm gì được họ?” Phu Gia vươn tay chọc chọc con sao biển: “Nó thật sự không phải là họ hàng của Côn Bằng?”

Ôn Cố: “Đương nhiên không thể, khác chủng loài sao có thể là họ hàng.”

Phu Gia cười: “Cái đó thì dễ, dùng linh khí mang thai là được, có gì không thể.”

Ôn Cố hơi dại ra.

Phu Gia che miệng cười ha ha: “Con người các cô không phải đã lưu truyền rất nhiều câu chuyện thần thoại sao? Rắn tinh, hồ ly tinh gì đó với người còn được, đổi thành cá và sao biển sao lại không được, kỳ thị chủng loài sao?”

Ôn Cố: “…”

Hình như cũng có lý…

Xuân Thập lạnh lùng nhìn hai người: “Các người làm rõ trọng điểm bây giờ là gì.”

Kỳ Lân vô thức vuốt râu: “Liệu có ngủ đông không? Vùng cực bắc không phải là quê của họ sao, nghe nói trước đây họ ở nhà ngủ từ sáng tới tối.”

Bạch Trạch cắn kẹo gật đầu: “Rất có khả năng, trước đây tôi ở trên núi Côn Luân cũng cực kỳ thích ngủ, mấy trăm năm mới dậy một lần.”

Trọng điểm của Ôn Cố không nhịn được lệch đi: “Cho nên cậu ăn ít, lớn chậm?”

“Ừm…” Bạch Trạch chớp mắt, dại ra: “Có lẽ vậy.”

*

Khi Hứa Giai tìm tới viện, thấy trưởng thôn và các thôn dân đều vây bên bể nước, cô ấy nhìn con sao biển trong bể nước: “Sao biển đẹp quá.”

Ôn Cố thấy tâm trạng của cô ấy tốt hơn hôm qua rất nhiều, hỏi: “Ngủ thoải mái không?”

Hứa Giai: “Quá thoải mái, trước giờ chưa từng ngủ say như vậy.”

Cô ấy và Ôn Cố nói vài câu, đưa ra lời chia tay. Lần này Ôn Cố không giữ cô ấy lại, chỉ bảo cô ấy sau này không vui thì tới thôn giải khuây.

Bạch Trạch chủ động đề xuất tiễn Hứa Giai, đi tới dưới cổng chào, Hứa Giai dừng bước: “Tiểu Trạch, tới đây thôi, dì phải lái xe đi rồi, cháu mau về đi!”

Bạch Trạch giơ tay phải lên: “Dì ngồi xuống.”

Hứa Giai không biết cậu ấy muốn làm gì, nhưng vẫn làm theo lời cậu: “Sao vậy?”

Bạch Trạch chạm lòng bàn tay vào giữa lông mày của cô ấy, tỏ vẻ trịnh trọng tuyên bố: “Chúc nguyện dì sau này tất thảy đều thuận lợi, vui vẻ hạnh phúc.”

*

Đưa mắt tiễn Hứa Giai lái xe rời khỏi, Bạch Trạch cắn kẹo quay người về viện, bước chân nhanh nhẹn tung tăng.

Xuân Thập nhìn thấy Bạch Trạch vui vẻ chạy về, khoanh tay chắn trước mặt cậu ấy: “Sao tu vi của Thập Nhất vẫn chưa thay đổi? Người có duyên mà cậu chọn có được không vậy?”

Bạch Trạch lấy cây kẹo trong miệng ra, nhe răng cười, chiếc răng sắc nhọn lóe lên ánh sáng dưới ánh mặt trời: “Đợi thêm đã, không vội, tôi đã tặng cho cô ấy một câu chúc, chắc không thành vấn đề.”

Xuân Thập hơi nhíu mày: “Tối qua Kỳ Lân đã ban phúc cho cô ta, hôm nay lại tặng lời chúc, cô ta quá may mắn rồi.”

Ôn Cố tỏ vẻ ngưỡng mộ: “Đúng vậy, thật sự rất may mắn.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!