Ôn Cố bảo Bạch Trạch vào viện bóc đậu Hà Lan nhặt rau, sau đó vào bếp kéo một nắm mì sợi.
Các nguyên liệu như đậu Hà Lan và rau dưa ở trong mì đậu Hà Lan là linh hồn của bát mì này, nguyên liệu không tốt sẽ mất đi linh hồn. Chất lượng của rau dưa do vườn rau núi Ngô Đồng sản xuất được đảm bảo, tùy tiện luộc lên cũng rất ngon, tuyệt đối là linh hồn thành công nhất. Ôn Cố bỏ một nắm đậu Hà Lan vào trong mì, một cây rau cải dầu và ba muỗng thịt bằm, thêm chút mỡ lợn thắng nấu lên, sau khi ra lò, chan bột ớt và dầu ớt tự làm lên, rắc thêm chút hành băm, tiêu thơm, vô cùng mê người.
Một bát mì đậu Hà Lan thành công rót linh hồn vào đã ra lò.
Hứa Giai ngồi bên bàn ăn, ngửi được mùi thơm của mì không nhịn được nuốt nước bọt: “Trưởng thôn, tay nghề nấu nướng của cô tốt thật, nấu mì ra hồn hơn tôi nhiều.”
Hứa Giai nhìn dầu đỏ rực nổi trên mặt nước, hai mắt dần mất đi tiêu cự, cô ấy nhớ tới cuộc sống ở Trùng Khánh ngày bé. Đó là một thành phố nhộn nhịp, đầu phố ngõ nhỏ chỗ nào cũng có thể thấy sạp ăn vặt, trong cuộc sống đâu đâu cũng là bóng dáng của đồ ăn. Thèm đồ ăn đói bụng, ra ngoài đi hai bước đã có rất nhiều lựa chọn.
Nếu tất cả lựa chọn trong cuộc sống đều giống như đồ ăn, mặc kệ chọn kiểu gì cũng cực kỳ ngon, vậy thì tốt biết bao…
Ôn Cố ngồi xuống bên bàn, thấy cô ấy ngẩn người, nhắc nhở nói: “Chị Hứa Giai, nhân lúc còn nóng chị ăn đi, lát nữa nguội mùi vị sẽ không ngon nữa.”
Hứa Giai hồi thần, ngại ngùng mỉm cười: “Lớn tuổi rồi, cứ hay xuất thần.”
Cô ấy gắp mì lên hút một miếng, bên ngoài sợi mì trơn bóng mềm mảnh được bọc một lớp dầu đỏ rực rỡ, mùi vị cay nồng thơm mà không gắt. Sợi mì dai, cộng thêm rau và đậu Hà Lan, thịt bằm vừa miệng, hương vị cực kỳ phong phú, khiến người ta rất thèm ăn.
Trời lạnh lẽo ăn một bát mì nước nóng cay xè, quá đỗi thoải mái.
Hứa Giai một hơi ăn hết một bát mì lớn, topping và nước cũng giải quyết sạch sẽ, trên trán nổi lên một lớp mồ hôi mỏng, ngay cả tâm trạng cũng tốt lên rất nhiều.
Cô ấy cũng rất kinh ngạc: “Bình thường dạ dày của tôi không lớn như thế, bát mì này thực sự quá ngon, hoàn toàn không dừng miệng được.”
“Không dừng được là bình thường.” Ôn Cố đứng dậy thu dọn bát đũa, cười nói: “Mỗi một người tới thôn ăn cơm đều sẽ sạch dĩa.”
Bạch Trạch ngồi bên cạnh chớp mắt nhìn, thèm tới chảy nước dãi, Ôn Cố thấy cậu ấy đáng thương, ném cho cậu ấy một cái bánh bao miến cay: “Ăn chút cho đỡ thèm đã, buổi tối nấu lẩu.”
Bạch Trạch nghe vậy lập tức vui lên, bàn tay tròn trịa cầm bánh bao ăn từng miếng to, cậu ấy ăn không thích nhai, cơ bản là nuốt nguyên cái, bánh bao một miếng nửa cái, cắn thêm miếng nữa là hết, không tới hai giây.
Hứa Giai nhìn bộ dạng thiếu kiên nhẫn của cậu ấy không nhịn được xoa bụng, nếu không phải vừa ăn no, cô ấy cũng muốn nếm thử mùi vị: “Bạn nhỏ, ăn chậm một chút, coi chừng bị nghẹn, không có ai giành với cháu đâu.”
Bạch Trạch nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng như vỏ sò, gương mặt ngây ngô vô tội: “Dì cảm thấy vui không?”
Hứa Giai không hề chần chừ gật đầu: “Dì rất vui, mì do trưởng thôn nấu quá ngon, dì ăn xong tâm trạng lập tức tốt lên.”
Bạch Trạch và Ôn Cố nhìn nhau, linh khí trong không trung không bay lên người Ôn Cố, cảm xúc của Hứa Giai không đủ kịch liệt thuần túy, điều này chứng tỏ phiền não của cô ấy vẫn nhiều hơn niềm vui.
Phải nghĩ cách giải quyết phiền não của cô ấy thôi.
Phán đoán từ nội dung tin nhắn do Hứa Giai gửi lúc trước, phiền muộn của cô ấy không ngoài hai điểm.
Thứ nhất là người chồng ân ái nhiều năm đã sớm có niềm vui mới, tất cả mọi người xung quanh coi cô ấy là kẻ ngốc mà lừa gạt. Thứ hai là hối hận khi còn trẻ đã hi sinh công việc, hi sinh tiền đồ vì gia đình, bây giờ rơi vào khốn cảnh cả gia đình và sự nghiệp đều không có.
Ngồi một lúc, Hứa Giai chuẩn bị tạm biệt rời đi, Ôn Cố giữ cô ấy ở trong thôn một đêm: “Hoàn cảnh giấc ngủ ở chỗ chúng tôi rất tốt, dù sao thì chị ở nhà cũng không vui, chi bằng ở lại thử xem.”
Hứa Giai hơi dao động, do dự một lúc rồi từ chối nói: “Lần sau có cơ hội sẽ dẫn con tôi tới cùng trải nghiệm.”
Buổi chiều còn phải đi đón hai đứa con tan lớp tiểu học, buổi tối lại phải nấu bữa ăn dinh dưỡng cho chúng, cùng chúng làm bài tập về nhà, cô ấy vốn không có thời gian cho mình.
Ôn Cố khuyên: “Hiếm khi có cơ hội ra ngoài giải khuây, hưởng thụ một chút thời gian của bản thân, một buổi tối mà thôi, không ảnh hưởng gì cả. Trong thôn có suối nước nóng, ngâm một chút rồi ngủ, rất thoải mái.”
Bạch Trạch gật đầu phụ họa: “Đúng vậy đó dì, ở lại một đêm đi. Thôn bọn cháu có thể mang tới niềm vui cho người khác, ngủ một giấc thức dậy phiền muộn gì cũng tiêu tan.”
Cố ý giả giọng trẻ con vừa êm vừa dễ thương, cực kỳ khiến người ta thích.