Virtus's Reader

Ôn Cố lập tức lạnh ngắt, sao Côn Bằng có thể sinh ra sao biển? Tuy đều là thủy tộc, nhưng giữa cá và sao biển hiển nhiên vẫn là có sự cách ly sinh sản.

“Mang về trước rồi tính, không phải các người có thể liên lạc ở cự ly xa sao, tới lúc đó hỏi thử anh ấy là chuyện gì.”

Cũng chỉ đành như vậy, Tất Phương gật đầu nói: “Tôi sẽ truyền cho anh ấy một bức thư.”

Chị ấy vươn hai ngón tay ra vẽ một lúc trong không trung, giơ tay vung lên, có một làn gió nhẹ thổi tới phương bắc.

Gửi thư xong, hai người xách cá giống và sao biển rời khỏi khu thủy sản, tới khu gia cầm xem lợn con.

Lợn con do con người chăn nuôi khác với lợn rừng con trên núi Ngô Đồng, cơ thể nhỏ trắng trẻo béo ị cuộn lại ngủ khò khò, da bụng nhấp nhô, thi thoảng phát ra tiếng hừ hừ, giống như một em bé đáng yêu.

Ôn Cố chọn vài con lợn con có kích cỡ phù hợp, trả tiền rồi nhờ cửa hàng mang tới làng du lịch giúp. Hai người họ bắt xe bus về, mang theo mấy con lợn không tiện lắm, hơn nữa có thể sẽ bị hành khách khác dè bỉu.

Bên cạnh cửa hàng bán lợn có cửa hàng bán gà con vịt con, từng quả bóng lông màu vàng tơ chạy qua chạy lại ở trong lồng, phát ra tiếng kêu ngây ngô, Ôn Cố dứt khoát mua bốn lồng, gà vịt mỗi loại ba chục con, cũng nhờ cửa hàng đưa về giúp.

Mua gia cầm và giống trái cây rau dưa xong, nhiệm vụ ra ngoài hôm nay đã hoàn thành, hai người xách túi lớn túi nhỏ bắt xe về.

Lợn con và gà vịt con tới trước các cô, lúc các cô về thôn, Xuân Thập đã đưa số động vật nhỏ đó lên núi Ngô Đồng rồi, để đề phòng chúng bị lợn rừng hay gì đó ăn mất, anh còn đặc biệt dựng cái lều và chuồng lợn mới ở trên núi.

Vốn dĩ Ôn Cố còn muốn lên núi xem thử, Xuân Thập nhìn vào túi nước Tất Phương xách trong tay, chỉ vào viện nói: “Buổi sáng người có duyên tới, đang ở bên trong đợi cô, cô đi tiếp đãi cô ấy trước, chuyện khác để đó đã.”

“Đã tới rồi?” Ôn Cố nghe vậy lập tức đi vào viện.

Xuân Thập không đi theo, anh nhận lấy túi nước trong tay Tất Phương, quan sát con sao biển màu hồng bên trong, nhíu mày nói: “Thứ này là họ hàng của Côn Bằng?”

Tất Phương: “Không biết, gặp được ở chợ tổng hợp, tôi đã gửi thư gió cho Côn Bằng rồi, anh ấy vẫn chưa trả lời tôi.”

Xuân Thập tìm cái bể nước, đổ sao biển vào trong bể, nhìn một lúc lâu, bỗng nhiên nói: “Trông có vẻ rất ngon, hay là nướng lên nếm thử vị?”

Tất Phương ngẩn người, dứt khoát từ chối: “Tôi cảm thấy không được.”

*

Hứa Giai ngồi trên ghế dài ở phòng khách, bưng trà nóng, hơi cẩn trọng. Bé trai ngồi đối diện đang chơi cờ vây một mình, từ đầu tới cuối chỉ từng nói một câu “đợi lát nữa trưởng thôn sẽ về, dì uống ly trà trước” khi rót trà cho cô ấy.

Có lẽ là vì quá lâu không tiếp xúc với người khác, cho nên cho dù đối mặt với một đứa trẻ cũng sẽ cảm thấy căng thẳng co ro, Hứa Giai nghĩ rồi không nhịn được cười khổ.

Cô ấy của ngày trước cũng là một cô gái công sở tỏa sáng xinh đẹp, năng lực làm việc mạnh, có tiền đồ tốt đẹp, mặc kệ đối diện với ai cũng có thể giữ được ưu nhã tự tin. Bây giờ mới từ chức ở nhà mấy năm, lại thành bộ dạng này, nếu trên đời có thuốc hối hận, cô ấy thật sự hi vọng tất cả có thể bắt đầu lại, cô ấy sẽ thay đổi lựa chọn, cuộc đời như thế nhất định sẽ hoàn toàn khác.

Nghĩ tới xuất thần, ở cửa truyền tới động tĩnh, cô ấy quay đầu nhìn, thấy một cô gái khoảng độ hai mươi đẩy cửa đi vào. Tướng mạo của cô gái vô cùng bình thường, dáng người cũng gầy nhom, nhưng lại hợp mắt cực kỳ, nhìn có khí chất tỏa sáng hào sảng trong trẻo, giữa chân mày lộ ra sự kiên cường.

Hứa Giai chỉ nhìn một cái đã vô cùng có hảo cảm với cô gái này, chủ động bắt chuyện: “Chào cô, cô là nhân viên ở đây sao?”

Ôn Cố cười gật đầu: “Tôi là trưởng thôn ở đây, ngại quá để chị đợi lâu rồi.”

Hứa Giai tưởng có lẽ trưởng thôn là một người cao tuổi, nếu không cũng là một người trung niên, không ngờ lại trẻ như vậy. Hứa Giai ngẩn người, nội tâm bỗng nhiên có hơi hèn mọn, che đi sự hâm mộ trong ánh mắt, cô ấy mím môi cười nói: “Trưởng thôn đúng là tuổi trẻ tài cao, mở một làng du lịch lớn như vậy rất vất vả nhỉ? Lúc tôi tầm tuổi cô vẫn còn là một thực tập sinh.”

Ôn Cố: “Tạm thôi tạm thôi, đều là vì cuộc sống.”

Trong nhà ấm áp hơn bên ngoài nhiều, đi vào chưa bao lâu đã cảm thấy hơi nóng, cô cởi áo khoác treo sau cửa, buộc tạp dề xắn tay áo chuẩn bị làm việc: “Chị Hứa, chị thích ăn gì, tôi nấu cho chị.”

Hứa Giai do dự một lúc: “Quê của tôi ở Trùng Khánh, khẩu vị khá nặng, từ nhỏ đã thích ăn cay. Cô tùy ý nấu, nhớ bỏ ớt vào là được.”

Bạch Trạch từ trong bàn cờ ngẩng đầu lên: “Tôi muốn ăn lẩu bò.”

“Trong lồng hấp còn đang hấp mấy cái bánh bao, đói thì lấy ăn đi.” Ôn Cố nhẹ nhàng xua đuổi Bạch Trạch, lặng lẽ tính toán nguyên liệu hiện có trong bếp: “Chị Hứa Giai, tôi nấu cho chị một bát mì đậu Hà Lan, chị không có gì cần kiêng chứ?”

Hứa Giai lắc đầu: “Về cơ bản đều ăn.”

Ôn Cố từng đọc nội dung do Hứa Giai để lại, chồng cô ấy là người Hải Thành gốc, hai người quen nhau ở đại học, hẹn hò từ đại học cho tới khi tốt nghiệp thạc sĩ, sau khi đi làm một năm, thuận lợi kết hôn lập gia đình. Sau khi kết hôn, cô ấy từ chức trở thành bà nội trợ dưới sự khuyên giải của nhà chồng và chồng. Ở nhà an tâm chuẩn bị mang thai, tình cảm hai vợ chồng hòa hợp, kết hôn chưa tới ba năm đã nuôi nấng một cặp trai gái, sự nghiệp của chồng Hứa Giai cũng ngày càng phất lên.

Trai gái song toàn, chồng làm việc giỏi giang, tình cảm vợ chồng tốt, trong mắt người ngoài, cuộc sống của Hứa Giai rất hạnh phúc. Vốn dĩ cô ấy cũng nhận định như vậy, cho tới không lâu trước đây cô ấy vô tình phát hiện chồng lừa gạt mình, còn có sự bất lực của mình. Cô ấy mới phát hiện, cô ấy đã hiến dâng tất thảy của mình cho gia đình này, một khi gia đình xuất hiện vết rạn, cuộc đời của cô ấy dường như sẽ chẳng còn gì.

Ôn Cố đồng cảm với cảnh ngộ của Hứa Giai, nhưng lại không tán đồng với những quan niệm của cô ấy. Đều là bà nội trợ, nhưng Phùng Tiếu và những người bạn chơi bài của chị ấy đều sống rất tiêu sái thoải mái, nói cho cùng vẫn là do quan niệm và năng lực của bản thân, dù sao thì ngoài bản thân, bất cứ ai cũng không thể làm chỗ dựa cả đời cho bạn, bao gồm một nửa thân cận nhất, bao gồm cha mẹ con cái.

Nhưng cô chỉ là một người ngoài không liên quan, không có lập tức chỉ tay múa chân với cuộc sống của Hứa Giai, chỉ có thể cố hết sức tặng cho cô ấy một bữa ăn ngon hợp tâm ý.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!