Mới sáng sớm Ôn Cố cùng Tất Phương tới chợ tổng hợp ở nội thành mua sắm.
Phải mua thêm một ít cá giống trong hồ, họ tới cửa hàng quen chọn cá giống, ông chủ nhìn thấy họ thì nhiệt tình chào hỏi: “Hai cô gái xinh đẹp lại tới mua cá này.”
Ôn Cố gật đầu, chỉ vào cá giống trong bể thủy sinh nói: “Lấy năm mươi con.”
Ông chủ lập tức bỏ vào cho cô, còn tặng thêm một cái túi lưới nhỏ: “Cô gái xinh đẹp, có muốn mua ít cá cảnh không, mới nhập vào rất nhiều chủng loại, còn có san hô, sao biển.”
“Những thứ đó không tiện nuôi trong hồ.” Ôn Cố lắc đầu từ chối, cô mở làng du lịch chứ không phải mở thủy cung.
Ông chủ vẫn kiên nhẫn lấy sổ ảnh cho cô xem: “Vậy thì mua một cái bể thủy sinh đi, đặt trong phòng khách rất đẹp, cũng không chiếm bao nhiêu diện tích, bây giờ người trẻ trang trí nhà đều rất thịnh hành kiểu khảm bể thủy sinh trong vách tường, sàn nhà, nuôi ít hải quỳ, sứa, rất đẹp…”
Thời đại này ngay cả tiệm bán cá cũng có tập ảnh tuyên truyền, khỏi phải nói, rất đẹp…
Ôn Cố nhận lấy lật một chút, phát hiện hóa ra là cuốn tập do hãng bể thủy sinh hợp tác với công ty trang trí nào đó, bên trong toàn là ảnh trang trí nhà cửa kèm theo các loại bể thủy sinh, còn niêm yết mấy giá món ăn khác nhau.
Mỗi một bể thủy sinh đều được thiết kế thành một vòng sinh thái độc lập, trong bể bố trí các loại cảnh quan, thực vật gì đó, giống như một thế giới dưới nước thu nhỏ, mới lạ lại thú vị, đương nhiên giá cả cũng rất đẹp.
Ông chủ thấy cô nhìn vào giá niêm yết, lập tức nói: “Đây là giá gốc của công ty, cô là khách quen nên có thể giảm 30%!”
Ôn Cố xem một lúc, cuối cùng vẫn không mua, thanh toán tiền rồi xách cá giống rời khỏi khu thủy sản, Tất Phương đi bên cạnh cô, quay đầu nhìn con sao biển mắc vào tảng đá bất động trong bể thủy tinh, vẻ mặt kỳ dị: “Hình như con sao biển đó…là của thôn chúng ta.”
Ôn Cố khựng bước, vẻ mặt mù mịt quay đầu nhìn: “Con nào? Khoan đã, thôn chúng ta có sao biển khi nào?”
Tất Phương lắc đầu, khốn hoặc nói: “Tôi cũng không biết tại sao anh ấy lại biến thành sao biển, nếu không cảm giác sai, có lẽ anh ấy là Côn Bằng.”
Ôn Cố: “...”
Bắc Minh hữu ngư, kỳ danh vi côn. Côn chi đại, bất tri kỳ kỷ thiên lý dã…
Tin rằng tất cả những người đã trải qua mười hai năm giáo dục nghĩa vụ trong nước đều không xa lạ gì với câu nói này, trong thần thú thượng cổ, độ nổi tiếng của Côn Bằng tuyệt đối thuộc tầng đỉnh cấp nhất, không khác gì với Long, Phụng, Kỳ Lân, về cơ bản nói ra ai cũng biết.
Có thể nói là thần thú rất nổi tiếng.
Côn Bằng cũng là thôn dân của thôn Ngô Đồng?
Ôn Cố quá đỗi kinh ngạc, cô suôn sẻ tiếp nhận Kỳ Lân hoàn toàn là vì hình tượng người lớn tuổi của ông ấy, hiền từ dễ gần lại có phúc khí, nhìn mãi lại không nhịn được muốn thân thiết. Cho dù sau đó biết ông ấy là Kỳ Lân đại danh đỉnh đỉnh, cũng sẽ không sợ hãi. Mà mấy vị thần thú khác cho dù là nguyên hình hay là hình người đều khá mỹ quan, kích thước cũng bình thường, rất dễ tiếp nhận.
Côn Bằng thì khác, ấn tượng duy nhất của cô về anh ấy chính là thể hình to tới đáng sợ, vô thức có ba phần sợ hãi rồi.
Ôn Cố xa xa nhìn con sao biển màu hồng to cỡ bàn tay kia, vô cùng rối rắm: “Tất Phương, có phải chị nhận lầm rồi không, cho dù Côn Bằng hóa hình cũng phải là cá, sao lại biến thành sao biển, còn nhỏ như thế?”
Một bể thủy sinh nhỏ bé sau có thể chứa được Côn Bằng, hơn nữa con sao biển này nhìn thấy Tất Phương cũng không có chút phản ứng nào.
Tất Phương cũng nghi hoặc mình nhìn lầm, nhưng cảm giác quen thuộc đó vẫn cứ bám riết mãi, chị ấy nghĩ ngợi rồi chỉ đành nói: “Có lẽ con sao biển này từng ở trên người Côn Bằng.”
Sao biển sống dựa vào việc hấp thụ sinh vật phù du trong nước, bản thân nó di chuyển chậm chạp, thường bám vào bên dưới tàu thủy hoặc cá lớn mượn trợ ngoại lực để di chuyển kiếm ăn. Côn Bằng to như thế, dạo trước đưa ba thôn dân khác tới Bắc Cực thăm nhà rồi, con sao biển này trùng hợp bám vào cũng không biết chừng.
Ôn Cố: “Quả thực có khả năng này.”
Hai người ở ngoài cửa tiệm nhìn bể thủy sinh trong cửa sổ một lúc lâu cũng chưa đi, ông chủ ở phía sau cửa quan sát một lúc, không nhịn được đi ra: “Mỹ nữ, thích thì chọn một con đi, tôi giảm giá 50% cho các cô, sảng khoái một chút như thế nào?”
Ôn Cố và Tất Phương nhìn nhau, chỉ con sao biển màu hồng bám trên kính: “Tôi lấy cái này.”
Ông chủ lập tức hiểu lầm: “Ha ha, quả thực bể thủy sinh này rất đẹp, nhưng là kiểu cũ rồi, đã sớm ngừng sản xuất, cái bể này của tôi đã dùng hai năm không thể bán, hay là các cô chọn cái khác?”
Ôn Cố cách lớp kính chọc chọc con sao biển màu hồng: “Tôi nói là con này, không phải bể.”
Ông chủ lập tức rất thất vọng: “Được thôi, vậy cô đợi một lát, tôi vớt nó ra gói cho cô.”
Sao biển màu hồng được đựng vào trong túi nước, Tất Phương xách túi nhìn một lúc, kinh người nói: “Đây liệu có phải là con của Côn Bằng và thủy tộc sinh ra không?”