Xuân Thập còn vì vậy mà nhận được một danh hiệu đồ tể mặt ngọc,sau khi anh biết danh xưng này đã vô cùng ghét bỏ, rất bất mãn, đặc biệt là sau khi bị các thôn dân như Đế Giang, Bạch Trạch cười nhạo một phen, anh càng thêm bất mãn: “Các người còn có lương tâm không, ngày nào tôi cũng mổ lợn giết bò cho ai ăn? Hừ! Sau này đừng trông mong tôi làm gì cho các người ăn nữa!”
Đế Giang vội vàng trấn an nói: “Tiểu Thập, đừng tức giận, mọi người là khen cậu đẹp trai. Nói ra bây giờ tiếng tăm của cậu còn lớn hơn cả tôi, biết đủ đi.”
Xuân Thập cười lạnh một tiếng, ai thèm những hư danh vô dụng đó, có thể bổ giúp anh thêm vài cây củi hay là bắt thêm vài con lợn rừng, gà rừng không?
Người theo chủ nghĩa thực dụng như Xuân Thập xoay người tới ngoài cửa bổ củi.
Ôn Cố ôm gói hàng mới nhận đi vào trong viện, vừa hay thấy anh từ trong nhà đi ra, vẫy tay nói: “Giúp tôi lấy cái kéo để bóc hàng chút.”
Xuân Thập cầm rìu đi tới: “Thứ gì vậy?”
Ôn Cố: “Máy quay phim, dùng để quay video, hình ảnh sắc nét hơn điện thoại nhiều.”
Máy quay phim này rất đắt, tốn hơn hai chục nghìn tệ (~68 triệu), cô nghĩ tới sau này chắc chắn phải quay rất nhiều video, dùng camera độ phân giải kém của điện thoại mãi sẽ hỏng hình tượng của làng du lịch, cho nên mới cắn răng mua máy quay phim.
Xuân Thập cầm rìu từ bên mép thùng giấy bổ xuống, lực độ nhẹ nhàng đã mở được nắp của thùng giấy ra rồi.
Ôn Cố toát một thân mồ hôi lạnh, nếu máy quay phim mới mua bị bổ hỏng thì cô sẽ khóc chết mất. Hai chục nghìn tệ không phải là con số nhỏ, có thể nộp một tháng tiền điện trong thôn rồi.
“Anh cẩn thận một chút, cố ý làm hỏng không thể bảo hành đâu.”
Xuân Thập khẽ nhíu mày nói: “Trông tôi giống tên vụng về như thế sao?”
Phát giác dường như tâm trạng của anh không tốt lắm, Ôn Cố chần chừ một lúc, mở máy quay phim ra lắp vào rồi đưa cho anh: “Tay chân anh lanh lẹ như thế thì giúp tôi quay video là được rồi.”
Quay video làm cái gì, đương nhiên là để thu hút người có duyên.
Xuân Thập nhận lấy máy quay phim nghiên cứu một chút, lập tức nắm rõ: “Bắt đầu đi.”
Ôn Cố cởi bỏ áo khoác, xắn tay áo lên, vừa buộc tạp dề vừa dặn dò: “Anh nhớ phải quay đồ ăn đẹp mắt mê hoặc một chút đó.”
Nội dung quay lần này là sườn chiên.
Đây đúng là không tha cho Nhị sư huynh được rồi…
Ôn Cố lấy sườn lợn đã chuẩn bị trước ra ướp, dùng tinh bột bọc chất thịt lại, giữ độ tươi nhất của nó, rồi bỏ thêm bột điều vị như lòng trắng trứng, bột ớt, vừng trộn đều thấm vị, đợi đủ thời gian sẽ bắt nồi làm nóng dầu, bỏ sườn đã ướp vào trong chảo dầu chiên.
Làm như vậy chất thịt bên trong sườn sẽ mềm mại và thấm vị, tinh bột bọc bên ngoài được chiên thành màu vàng óng đẹp mắt, giòn thơm, cuối cùng rắc chút thì là và bột tiêu, hoặc chấm chút tương ngọt, đều rất ngon.
Quay video xong, Xuân Thập vội vàng vươn tay lấy miếng sườn chiên ăn, tâm trạng hiển nhiên đã chuyển biến tốt: “Món này có mùi vị không tồi, sau này có thể ăn thường xuyên.”
Ôn Cố nghĩ ngợi, lợn trong chuồng lợn chỉ còn lại hai con, cùng lắm chống đỡ được một tuần. Ăn lợn rừng mãi không phải là cách lâu dài, tuần sau lúc đến chợ tổng hợp mua gà con vịt con, nhân tiện mua vài con lợn con về nuôi…
*
Lần này sau khi đăng video lên không lâu, người có duyên thứ ba đã được chọn ra, là người do Bạch Trạch chọn.
Chớp mắt lại tới thứ hai, hôm nay là ngày nghỉ của làng du lịch, các nhân viên nghỉ ngơi, làng du lịch tạm thời bung xõa, trong thôn khá vắng lặng. Từ sau khi Ôn Cố đặt ngày nghỉ cố định của làng du lịch là thứ hai và quảng cáo, cơ bản sẽ không có du khách tới vào thứ hai. Mà khách thuê phòng đặt phòng ở trong thôn trước thì có thể tiếp tục hưởng thụ dịch vụ như ăn uống và suối nước nóng.
Nhưng thực ra hầu hết khách thuê phòng của làng du lịch Thần Thú đều là phụ nữ giàu có ở Quảng Thành, họ thuê phòng dài hạn ở đây chỉ là để tiện ngâm suối nước nóng, trên thực tế thời gian vào ở không nhiều, sau khi biết thứ hai là ngày nghỉ của nhân viên, họ càng sẽ không cố tình tới vào ngày này, vì vậy trên thực tế ngày này không có du khách.
Tiểu Đồng đã hẹn bạn xem phim, Tiêu Anh Tuấn cùng mẹ anh ta tới bệnh viện tái khám, Ôn Cố và Tất Phương tới chợ tổng hợp mua gia cầm, chỉ còn lại mấy thôn dân ở nhà không có việc gì làm.
Hứa Giai đỗ xe ở cổng thôn, xách túi xách đi vào thôn. Buổi sáng sau khi đưa con tới trường, cô ấy không muốn về nhà, quanh quẩn một vòng không có nơi nào đi, vừa hay nhớ tới tin nhắn nhận được tối qua, bèn tới theo lời mời.
Nghe nói đồ ăn ở đây vô cùng ngon, cô ấy luôn không có cơ hội tới, hôm nay vừa hay có thể nếm thử.
Chỉ đáng tiếc không có ai có thể cùng chia sẻ với cô ấy.