Truyện được làm bởi Phước Mạnh
Mua Truyện Inb Zalo: 0704730588
--------------------------
Lúc hai người giằng co trên tòa, Quan Giang vẫn còn chưa bình tĩnh lại được. Anh ta nhìn Hứa Giai ở đối diện, chỉ cảm thấy khó tin và phẫn nộ. Anh ta vất vả kiếm tiền nuôi gia đình, yêu cô ấy bảo bọc cô ấy, trước giờ ở ngoài chỉ có dục vọng không có tình yêu, không để những yêu tinh kia tới trước mặt cô ấy gây chướng mắt, tới cuối cùng lại bị cô ấy đâm sau lưng.
Hứa Giai đối mặt với ánh mắt phẫn nộ của Quan Giang, biểu hiện vô cùng bình tĩnh, bây giờ anh ta ở trong mắt của cô ấy chẳng qua chỉ là một người cũ không liên can.
Sau khi luật sư hai bên biện luận, tòa án phán quyết hai người kết thúc quan hệ hôn nhân, tàn sản trong thời gian hôn nhân chia đều, quyền nuôi con thuộc về bên nữ.
Chuyện bất ngờ là tài sản trong hôn nhân không ít, Quan Giang không chuyển tài sản, đoán chừng anh ta thật lòng cảm thấy Hứa Giai không rời khỏi mình được, không có đề phòng gì với cô ấy ở phương diện này.
Khi rời khỏi tòa án, Kiều Hướng Bắc cảm khái với Hứa Giai: “Thực ra chồng cũ của cậu đối với cậu cũng được coi là thật lòng yêu thương, vợ chồng không có phòng bị không chừa đường lui như vậy rất hiếm, ít nhất trong số các gia đình tới tìm tôi kiện tụng không có tình huống này.”
Hứa Giai thu hồi ánh mắt từ trên người Quan Giang ở phía xa, mỉm cười: “Bởi vì trước giờ tôi luôn thật lòng đối với anh ta.”
Kiều Hướng Bắc cười to, chỉ vào điểm bán vé số* ở bên kia đường: “Sau này phải bắt đầu cuộc sống mới rồi, muốn đi mua tờ vé số chúc mừng không?”
*vé số dạng cào
Hứa Giai: “Được thôi, tôi chưa từng mua, nghe nói vận khí của người chơi mới rất tốt.”
“Cũng không phải là đánh mạt chược, còn có cách nói này?” Kiều Hướng Bắc nhìn cô ấy trả tiền, tùy tiện rút một tờ vé số ra.
“Cạo ra xem thử?”
Hứa Giai chậm rãi cạo vé số ra, số đầu tiên lộ ra là 5, cô ấy cười nói: “Cậu xem, tôi thật sự trúng rồi…”
Nhìn một chuỗi số 0 lộ ra phía sau, giọng của cô ấy dần thấp xuống.
Kiều Hướng Bắc nhìn ngơ ra, nụ cười trên mặt dần cứng lại.
“Buff người chơi mới thật sự hữu hiệu…?”
“Bây giờ tôi yêu cầu tăng phí luật sư còn kịp không?”
*
Gió lạnh thổi rít, mặt biển mênh mông vô tận dấy lên từng lớp sóng lớn, cô đảo băng sơn to nhỏ rải rác điểm xuyết trong biển cả mênh mông, theo dòng biển chậm rãi di chuyển. Dưới mặt nước xanh thẫm rất yên tĩnh, mùa này bầy cá đều thuận theo dòng nước đi về phía nam, chỉ còn lại gấu bắc cực, voi biển và một phần nhỏ loài cá trú ngụ ở đây.
Nhưng tình hình năm nay hơi khác, sự xuất hiện của khách mới khiến nơi này trở nên náo nhiệt hơn nhiều.
Trên vùng lục địa tuyết trắng to nhất Bắc Cực, một con ngỗng trắng mỏ vàng thể hình béo ú đi lảo đảo trên mặt băng, màng chân dẫm trên băng phát ra tiếng vang bạch bạch, họa phong vô cùng đột ngột. Tựa như nó hoàn toàn không cảm thấy lạnh bút, rướn cổ nhìn trái ngó phải, cuối cùng tìm được một nơi hài lòng, nó dừng bước, dùng mỏ ra sức mổ trên mặt băng.
Sức của ngỗng trắng lớn tới kỳ dị, mặt băng dày nặng rất nhanh đã bị nó mổ ra một cái hố nhỏ, nó tiếp tục nhắm vào bên dưới, cho tới khi mổ xuyên tầng băng cuối cùng mới dừng lại. Nước biển từ bên dưới tràn lên, xuất hiện cùng với nước biển là một con cá tuyết thân dài, nó ngột ngạt dưới mặt băng quá lâu, cần bổ sung khí oxi gấp.
Ngỗng trắng nhanh chóng ngậm con cá tuyết này, nuốt chửng cả người nó vào bụng, cái cổ thon dài của ngỗng trắng vô cùng mảnh khảnh, đường cong xinh đẹp, nuốt một con cá còn to hơn cổ mình một chút có lẽ hơi khó khăn, nhưng nó không hề sợ hãi, ngửa đầu vừa nhảy tại chỗ vừa kêu cạc cạc nuốt con cá xuống từng chút một.
Cá tuyết nhanh chóng biến mất, sau khi ngỗng trắng ăn xong, phát ra tiếng cạc cạc mãn nguyện, tâm trạng rất vui vẻ. Nó giậm chân, quay người đi về hướng khi đi tới, cái mông màu trắng lắc lư, vô cùng thảnh thơi.
Chưa đi được bao xa, một con sói tuyết bỗng nhiên từ trong đống tuyết nhảy ra chặn trước thân con ngỗng trắng, nhe răng há miệng với nó, trong con ngươi trắng xám ngập tràn hung tàn và cảnh giác.
Dân bản xứ trên hòn đảo này đều nghe nói, dạo gần đây trên đảo có hai sinh vật bất minh kỳ quái xâm nhập giành thức ăn với chúng. Điều này rất đáng sợ, mùa đông thức ăn của chúng vốn đã ít, dân bản xứ đều thường xuất hiện tình trạng giành giật tới thừa sống thiếu chết, lại tới thêm hai phần ăn nữa, chẳng phải càng thảm sao! Thế là có động vật quyết định bắt hai sinh vật mới tới để ăn.
Nhưng chúng không ngờ hai sinh vật bất minh này lại rất ghê gớm, đặc biệt là con nhím kia, châm vào thân cực kỳ đau. Sau khi liên tục tập kích thất bại mấy lần và chịu thiệt, các cư dân chỉ đành tạm thời từ bỏ kế hoạch săn hai sinh vật bất minh đó, nhìn thấy chúng đều đi đường vòng.