Virtus's Reader

Con sói tuyết này tính cách khá quái gở, vì vậy không quá nhạy bén với tin tức, không hề biết gì về chuyện sinh vật bất minh xâm nhập, nó đã một tuần không săn được thức ăn, đói tới cồn cào. Hôm nay nó rời khỏi địa bàn của mình chạy tới địa bàn xa lạ này thử vận may, không ngờ vừa tới đã nhìn thấy một sinh vật kỳ quái chưa từng nhìn thấy ở gần đó.

Sói tuyết chưa từng ăn ngỗng, nhưng điều này không ảnh hưởng tới việc nó thèm ngỗng. Dù sao thì ngỗng trắng rất béo, trông có vẻ rất nhiều thịt rất no bụng.

Sói tuyết đi vòng quanh ngỗng trắng, tìm thời cơ thích hợp tấn công. Ngỗng trắng đứng tại chỗ nghiêng đầu nhìn sói tuyết, không hề sợ hãi hoảng loạn, điều này khiến sói tuyết càng thêm cảnh giác.

Sau khi đảo một vòng, sói tuyết quyết định không do dự nữa, nó hạ người xuống chuẩn bị tấn công.

Lúc này, trên mặt tuyết trắng phau phau ở phía xa xuất hiện một điểm đen, điểm đen lao nhanh về phía này, trong chớp mắt, nó đã lăn tới gần. Đó là một con nhím cuộn thành quả bóng, lông gai màu đen dựng lên, trên mũi gai chọc hai quả thông. Nhím lăn tới trước mặt sói tuyết, tốc độ nhanh tới mức gần như không nhìn rõ, sói tuyết không kịp tránh đi, bị nó kéo theo lăn ra, lập tức phát ra tiếng tru thê thảm.

Khi Tất Phương và Phu Gia tìm tới nơi này, thứ đầu tiên nhìn thấy chính là cảnh tượng này.

Nhím của Chúc Long đang bắt nạt sói, ngỗng trắng khí định thần nhàn đứng nhìn.

“Hai đứa này đúng là cho dù tới đâu cũng có thể sống rất tốt.” Phu Gia vén tóc, nhàn nhã nói.

Tất Phương vươn tay phải ra nắm vào không trung, nhím nhỏ lập tức bị bắt về, con sói tuyết bị thương kia nhìn sang bên này, cắp đuôi ư ử chạy xa về hướng khác. Ngỗng trắng vỗ cánh kêu cạc cạc, tựa hồ đang cười nhạo sói tuyết chạy thục mạng.

“Chúc Long và Côn Bằng đi đâu rồi?” Tất Phương nhìn nhím nhỏ hỏi.

Nhím nhỏ đã sống với các thần thú rất lâu, tuy không biết nói nhưng có thể nghe hiểu rất nhiều từ vựng, đặc biệt là tên của các vị thần thú, vừa nghe thấy Chúc Long và Côn Bằng, nó quay người nhảy lên đất, quay đầu chạy đi.

Tất Phương và Phu Gia đi theo nó, ngỗng trắng hậu tri hậu giác thu cánh lại, “phạch phạch phạch” chạy theo.

Nhím nhỏ chạy lao tới bên biển mới dừng lại, vuốt nhỏ chỉ vào trong biển vừa giậm chân vừa kêu chít chít, Phu Gia gật đầu, nói với Tất Phương: “Cô canh ở bên trên, tôi đi xuống tìm.”

Anh ta biến thành nai nhảy vào trong biển, khua tứ chi lặn xuống đáy nước.

*

Lại một cuối tuần, du khách trong làng du lịch Thần Thú đông như dệt.

Từ sau khi video bắt cá của Tất Phương lan truyền trên mạng, các video liên quan tới làng du lịch Thần Thú cũng đầy rẫy trên mạng, rất nhiều người trẻ coi nơi này là làng du lịch hot mạng, lúc tới chơi nhất định phải quay video quẹt thẻ, thế là ngày càng có nhiều du khách vùng ngoài thông qua video hoặc khu bình luận biết tới làng du lịch Thần Thú, du khách tới thôn chơi cũng ngày càng nhiều, bốn bể khắp cả nước đều có.

Hiện tại hạng mục hot nhất trong thôn là đình viện suối nước nóng và nhà hàng, nhà hàng vẫn luôn rất được thực khách săn đón, một số thực khách kén ăn ngay cả ngày làm việc cũng sẽ lái xe tới ăn trưa và ăn tối, người sử dụng suối nước nóng đều là những phú bà giàu có, họ gần như đã bao trọn bể nước nhỏ trong đình viện, cho dù không tới ngâm suối nước nóng hàng ngày, nhưng tiền vẫn luôn trả đầy đủ, đề phòng bể nước nhỏ mình thích bị vị khách khác sử dụng.

Mà sau khi đánh giá tốt trên mạng dần tăng lên, bể hỗn hợp nam nữ và bễ cấp trung chia ra nam nữ cũng dần được săn đón.

Mỗi khi tới cuối tuần, buổi sáng vừa mở cửa, về cơ bản vé ở đình viện suối nước nóng đều bị giành sạch, vô cùng hot.

Tiểu Đồng còn nhận được không ít kiến nghị của khách hàng, hi vọng đình viện có thể mở ra thêm một số suối nước nóng chủ đề, ví dụ suối nước nóng hoa tươi, suối nước nóng sữa bò, suối nước nóng trái cây,…Tiểu Đồng thu thập hết kiến nghị báo với Ôn Cố, Ôn Cố suy nghĩ kỹ, cảm thấy quả thật phương án này khả thi, nhưng hiện tại bể suối nước nóng của đình viện không đủ dùng rồi.

Chắc chắn không thể động tới bể nước nhỏ của các chị gái, đó đều là nguồn thu nhập ổn định, bể nước lớn thì không thích hợp làm chủ đề, còn phải mở rộng một số bể nhỏ mới được, nhưng nếu mở rộng, mở rộng tới đâu thì phù hợp đây…

Cô nghĩ một lúc rồi quyết định dạo một vòng bên ngoài đình viện suối nước nóng xem thử, ra ngoài chưa đi được mấy bước đã nhìn thấy Phu Gia ôm một con ngỗng trắng mỏ vàng về, Tất Phương theo phía sau anh ta, một con nhím nhỏ ngồi chồm hổm trên vai chị ấy, da bụng hồng hồng lộ ra bên ngoài, trông cực kỳ đáng yêu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!