Virtus's Reader

“Hai người về rồi, tìm được họ không?” Ôn Cố hỏi.

“Tìm được rồi.” Vẻ mặt của Tất Phương hơi vi diệu, chị ấy vươn một tay ra, mở nắm tay lộ ra một con giun nhỏ màu đỏ trên lòng bàn tay.

“Đây là Chúc Long.”

Ôn Cố: “…”

Nguyên hình của Chúc Long lại trông như thế này, không quá giống so với trong truyền thuyết. Ôn Cố mở mắt nhìn con giun nhỏ màu đỏ không nói nên lời, đang rối rắm, ngỗng trắng bỗng nhiên rướn dài cổ mổ một cái vào lòng bàn tay Tất Phương, suýt chút mổ chết Chúc Long.

Ôn Cố giật mình toát mồ hôi lạnh, nếu thật sự ăn mất…chắc, chắc cũng sẽ không sao nhỉ?

Quay về viện, tất Phương bỏ con giun màu đỏ vào bể nước làm bạn với sao biển màu hồng, Ôn Cố tới bên bể nước nhìn một lúc, bỗng nhiên cảm thấy sai sai: “Côn Bằng đâu?”

Tất Phương chỉ sao biển: “Anh ấy đây.”

Ôn Cố: “…”

Phu Gia đặt con ngỗng trắng trên đất, phủi quần áo nói: “Côn Bằng và Chúc Long đều tới từ vùng cực bắc, bản thân ham ngủ, ở núi Ngô Đồng lâu như thế chưa được ngủ ngon, về tới quê đoán chừng là ngủ ngay. Bên ngoài núi Ngô Đồng không có linh khí, chắc họ lo mình sẽ ngủ tới chết, cho nên tự giác biến thành bộ dạng không tốn linh lực nhất.”

Ngủ đông chợp mắt một cái có thể tới mấy trăm năm, ở bên ngoài ngủ lâu như thế, quả thực rất nguy hiểm.

Ôn Cố gật đầu: “Vậy bây giờ phải làm sao, họ sẽ ngủ mãi sao?”

“Không đâu, nhiệt độ ở Hải Thành cao hơn Bắc Cực nhiều, qua một khoảng thời gian nữa họ sẽ bị cái nóng đánh thức.” Phu Gia khẳng định nói: “Cùng lắm ngủ hai ba năm nữa thôi.”

Ôn Cố thầm nghĩ quả nhiên đơn vị thời gian của thần thú khác với con người bọn họ, tùy tiện ngủ đã tốn hai ba năm.

Xác nhận bốn thôn dân ra ngoài bình an vô sự, mọi người đã an tâm rồi.

Ôn Cố nhìn ngỗng trắng và nhím nhỏ đều rất thông minh, cũng sắp xếp cho họ chút công việc. Giọng của ngỗng trắng khá lớn, hơn nữa còn hung tàn, phụ trách công việc tuần tra trong thôn, ban ngày và ban đêm đều do nó thị sát thôn xóm, có tình huống gì sai khác, kêu to hai tiếng, cả thôn đều có thể nghe thấy, nhím nhỏ khá an tĩnh, thích sống trong rừng, bèn bảo nó đến núi sau trông coi gia cầm, mỗi ngày chăn bò chăn dê.

Hai con này đại khái cảm thấy rất mới lạ, làm tới không biết trời đất, vô cùng kính nghiệp, đặc biệt là ngỗng trắng, ngày não cũng ngẩng đầu ưỡn ngực dạo khắp thôn, không hề sợ người lạ, còn cực kỳ có khí tràng, rất nhanh đã trở thành một tuyến phong cảnh độc đáo trong làng du lịch.

*

Ngày thứ hai được nghỉ, làng du lịch tạm thời dừng nhận du khách, các thôn dân đều ở trong nhà chơi bài, họ chơi săn người sói ngấy rồi, bây giờ ại bắt đầu chuyển sang chiến tam quốc, kéo Tiểu Đồng và Tiêu Anh Tuấn, chơi tới hừng hực rộn ràng.

Ôn Cố ở trong viện phơi nắng, đang lúc buồn ngủ, tiếng kêu của ngỗng trắng bỗng nhiên vang lên đánh thức cô. Ôn Cố đứng dậy ra ngoài, theo tiếng của ngỗng trắng tìm tới, phát hiện ở cửa trung tâm tiếp đãi du khách có một nhóm người, ngỗng trắng đứng trên tường viện nhìn xuống bọn họ, vỗ cánh, bày ra tư thái chuẩn bị tấn công.

Ôn Cố biết lực sát thương của ngỗng trắng đáng sợ cỡ nào, mổ một cái có thể mổ chết người, cô lập tức vẫy tay với nó ra hiệu nó bình tĩnh lại, sau đi đi lên chào hỏi đám người kia: “Chào mọi người, hôm nay làng du lịch tạm thời tạm dừng đón khách, ngại quá.”

Một người đàn ông trung niên đi ra từ trong đám người, trông có vẻ là người dẫn đầu: “Chào cô, chào cô, chúng tôi là nhân viên làm việc của tổ làm phim “Cảm giác nơi đầu lưỡi”, hôm nay tới là có chút chuyện muốn tìm trưởng thôn của thôn các cô, bộ phim tài liệu này của chúng tôi chủ yếu quay cách chế biến món ăn ở khắp nơi, lần này muốn mời trưởng thôn các cô tham gia quay một đoạn phim nấu ăn.”

Nhà hàng của làng du lịch Thần Thú cũng được coi là khá nổi tiếng trên mạng, các nhân viên làm việc trong tổ làm phim “Cảm giác nơi đầu lưỡi” ngưỡng mộ thầm tới thử một lần, cho rằng quả thực nhà hàng này có tư cách lên phim tài liệu của họ, thế là đã đề cử nơi này với tổ đạo diễn, hôm nay đạo diễn dẫn mấy nhân viên tới khảo sát thực tế.

Ôn Cố hơi kinh ngạc, quay phim tài liệu khác với tùy tiện quay một video, đặc biệt là kiểu phim tài liệu chất kượng được nhà nước tài trợ như “cảm giác nơi đầu lưỡi”, có thể tham gia quay phim chính là một loại nhận định với thực lực của cô, cũng là tuyên truyền tốt nhất cho làng du lịch.

Ôn Cố lập tức vui trong lòng, mời người tới nhà hàng ngồi: “Tôi chính là trưởng thôn của nơi này, mọi người vào nhà ngồi trước, chúng ta từ từ nói chuyện.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!