Virtus's Reader

Nhóm người của tổ quay phim theo Ôn Cố tới nhà hàng, nhà hàng không có trà, Ôn Cố nấu cho họ nồi nước táo đỏ nhãn lồng uống. Nhãn lồng khô và táo đỏ đều được trồng trong thôn, phơi nắng rất tới, vừa khô vừa ngọt, nấu nước cực kỳ có vị.

Bên ngoài gió lạnh ù ù, trong phòng ấm áp như mùa xuân, mọi người bưng chén nước ngọt vừa uống vừa nói chuyện, tay chân lạnh buốt nhanh chóng ấm trở lại.

Tổng đạo diễn của “Cảm giác nơi đầu lưỡi” – Trần Thôi Cách là một người rất nghiêm khắc và cẩn thận, yêu cầu đối với đề tài, địa điểm quay phim vô cùng nghiêm khắc, cho dù anh ta không phải người phụ trách chủ đề quay phim, nhưng lần nào anh ta cũng sẽ đích thân theo tổ quay phim tới khảo sát thực tế, đưa ra ý kiến. Trần Thôi Cách tới nhà hàng, dạo trong bếp một vòng, vô cùng hài lòng với điều kiện của làng du lịch.

Lò đất, ống khói cổ xưa, vách tường được khói và dầu mỡ hun qua, củi chất thành đống và kệ bếp ngăn nắp, tất cả đều rất phù hợp với chủ đề món ăn nhà nông kỳ này, hiệu quả quay được chắc chắn rất tốt.

Trần Thôi Cách uống một ngụm nước táo đỏ nhãn lồng, thoải mái thở ra, hỏi: “Trưởng thôn, nghe nói nguyên liệu nấu ăn trong thôn đều do thôn dân mình tự trồng tự nuôi?”

Ôn Cố gật đầu nói: “Quả thực là như vậy, đất và nước trong thôn chúng tôi tốt, rau quả trồng ra được đều ngon hơn bên ngoài, hơn nữa không phun thuốc nên rất lành mạnh, gia cầm tự nuôi cũng yên tâm hơn mua ở ngoài, hơn nữa chúng tôi bình thường đều cho chúng ăn những thứ rất tự nhiên, chất thịt cũng cực kỳ ngon.”

Trần Thôi Cách gật đầu bày tỏ đã hiểu, mỉm cười nói: “Nguyên liệu tốt kết hợp với tay nghề tốt mới có thể bắn ra pháo hoa rực rỡ nhất, đây cũng là gốc của mỹ vị, cách làm này của các cô rất có thành ý, cũng vô cùng phù hợp với chủ đề kỳ này của chúng tôi, xem ra không cần lo lắng về vấn đề nguyên liệu nữa.”

Ôn Cố tò mò hỏi: “Xin hỏi kỳ này quay chủ đề gì?”

Mỗi kỳ trong “Cảm giác nơi đầu lưỡi” đều có một chủ đề trung tâm, ví dụ chủ đề rất hot của một kỳ trước đây là thức ăn chính, bên trong đã quay lại quá trình chế biến các loại thức ăn chính khác nhau, gạo trắng đơn giản cũng có thể quay ra được hiệu quả mê người.

Trần Thôi Cách: “Chủ đề kỳ này là món ăn nhà nông, vô cùng ăn khớp với định vị thức ăn của làng du lịch Thần Thú. Tôi từng xem trên mạng rất nhiều thực khách đánh giá về thức ăn của làng du lịch, bình luận tốt một màu, trưởng thôn còn trẻ đã có tay nghề nấu nướng xuất sắc như vậy, đúng là tuổi trẻ tài cao.”

Thực ra mới đầu Trần Thôi Cách từng nghi ngờ tính chân thực của những đánh giá kia, dù sao thì bây giờ ngành thủy quân vô cùng phát triển, để kinh doanh mà marketing lố lắng cũng không phải không thể. Nhưng sau đó nhân viên trong tổ đặc biệt chạy tới ăn một bữa cơm, bày tỏ những đánh giá kia không hề giả dối, lúc này anh ta và tổ đạo diễn mới quyết định đích thân đi một chuyến.

Ôn Cố vội vàng xua tay: “Đạo diễn Trần đánh giá tôi cao quá rồi, tôi còn phải học nhiều thứ lắm.”

Trần Thôi Cách cười ha ha nói: “Trưởng thôn Tiểu Cố không cần khiêm tốn như vậy, rốt cuộc có tài có nghệ thật hay không, mọi người ăn một miếng là biết. Trước đây chúng tôi không hỏi thăm rõ ràng, không biết hôm nay làng du lịch nghỉ, rất xin lỗi đã tới đột ngột như vậy, trưởng thôn Tiểu Cố có thể nấu cho chúng tôi vài món nhà nông để chúng tôi nếm thử không, chúng tôi sẽ trả tiền cơm.”

Khảo sát thực tế đương nhiên bao gồm thưởng thức hương vị, nếu món ăn nấu ra không ổn, quay phim phát ra khán giả chạy tới ăn mới phát hiện không đúng thì phải làm sao, phim tài liệu nặng về tính chân thực, danh tiếng rất quan trọng.

“Các anh đường xá xa xôi tìm tới, tôi không thu tiền đâu, mời các anh ăn một bữa.” Ôn Cố nói xong rồi vào bếp nấu vài món ăn gia đình đơn giản, còn nấu một nồi cơm trắng. Trong lúc đó, đạo diễn và nhân viên công tác khác đều tụ tập trong bếp vây xem, thấy cô gái trẻ trung có dáng người gầy gò này một tay cầm nồi sắt lớn, một tay múa xẻng, thần sắc ung dung đảo xào, thậm chí còn có thể phân tâm lưu ý tới thế lửa trong bếp, thi thoảng nhét một cây củi vào.

Tuy Trần Thôi Cách đã gặp rất nhiều đầu bếp có tuyệt kỹ nhưng lúc này cũng hơi kinh ngạc: “Trưởng thôn Tiểu Cố, lực cánh tay rất tốt nha…”

Mấy người nam trong tổ quay phim đều ngại nói chuyện, lúc họ làm việc thường phải khiêng máy quay phim chạy khắp nơi, thể lực đã thuộc trình độ rất tốt rồi, nhưng cũng không dễ dàng nhấc cái nồi sắt lớn như vậy, bên trong còn đựng một nồi thức ăn, hơn nữa trưởng thôn Ôn Cố còn mặt không biến sắc, hiển nhiên chuyện này rất nhẹ nhàng với cô.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!