Virtus's Reader

Lập tức có người giơ máy quay phim lên quay, họ luôn có thói quen ghi lại quá trình quay phim, hậu kỳ sẽ làm thành phát sóng bên lề, để khán giả hiểu rõ hơn “cảm giác nơi đầu lưỡi” được quay như thế nào.

Ôn Cố chú ý tới có ống kính hướng tới mình, lặng lẽ tăng lớn biên độ của động tác. Lúc đầu khi cô vừa tới thôn còn không nhấc nổi nồi sắt, chỉ có thể dùng xẻng không ngừng đảo, sau đó nấu ăn nhiều, lực cánh tay ngày càng tốt, thi thoảng cũng sẽ luyện xóc chảo, sau đó cô thành công bước vào con đường tu hành, có sự hỗ trợ của linh lực, xóc chảo trở thành một chuyện rất đơn giản.

Từng món ăn gia đình ra lò, thức ăn thơm ngát ngập cả nhà bếp, chỉ ngửi cũng đã ứa nước miếng.

Lúc thức ăn được bê lên bàn, các anh chị trong tổ quay phim suýt chảy nước miếng ra ngoài, họ vội vàng cầm đũa lên gắp thức ăn ăn, ai nấy cũng giống như quỷ đói đầu thai vậy.

Sau một trận gió cuốn mây tan, đĩa bát trên bàn sạch bong tới độ có thể soi gương, đừng nói thức ăn thừa, ngay cả canh cũng trộn vào cơm ăn hết.

Ăn cơm xong, một đám người vẫn chưa đã thèm, nói cảm nhận của mình:

“Cơm nấu củi quả thực khác với cơm nấu bằng nồi cơm điện, cơm này vừa thơm vừa căng bóng, tùy tiện trộn với tương tôi cũng có thể ăn được ba bát!”

“Ngon thật, có thể sánh ngang với cơm trắng của kỳ thức ăn chính, thậm chí còn hơn một bậc. Trưởng thôn, gạo này cũng là do thôn các cô trồng sao, có bán không?”

“Tôi cảm thấy món nấm đùi gà xào chay đó rất ngon, thật sự không ngờ nấm đùi gà có thể xào ra hương vị tuyệt như vậy, vừa mềm vừa giòn còn có độ tươi đặc biệt, vô cùng hao cơm.”

“Thịt xào cũng rất đỉnh, cảm giác khi ăn thịt rất khác với thịt ăn được bình thường, quả nhiên lợn do thôn dân tự nuôi khá ngon.”

“Làng du lịch danh bất hư truyền, chẳng trách trên mạng toàn là đánh giá tốt.”

Lời có cánh của tổ quay phim liên tiếp kéo tới, Ôn Cố được khen tới ngại: “Mọi người khắc chế một chút, thổi mạnh quá tôi sẽ bay đó. Còn gạo trong thôn, siêu thị mini có bán, trên shop online của chúng tôi cũng có, tên của shop là vườn rau núi Ngô Đồng.”

Một đám người cười to lại khen thêm vài câu, lấy điện thoại ra nhanh chóng lưu shop online.

Trần Thôi Cách lặng lẽ hồi vị một lúc, bỗng nhiên nhớ ra một chuyện, hỏi: “Trưởng thôn Tiểu Cố, tôi nghe nói trong thôn còn có một người có đao công cực kỳ xuất sắc? Không biết cậu ấy có muốn phối hợp quay một đoạn không, chủ đề kỳ sau của chúng tôi vừa hay liên quan tới đao công.”

“Đương nhiên không thành vấn đề, có thể được “Cảm giác nơi đầu lưỡi” quay là vinh hạnh của thôn chúng tôi.” Ôn Cố đồng ý giúp Xuân Thập, cơ hội tuyên truyền tốt như vậy tuyệt đối không thể bỏ qua, sau này nấu thêm vài món ngon khao anh, chắc chắn anh sẽ đồng ý.

“Vậy thì quyết định như vậy đi.” Trần Thôi Cách cười rạng rỡ nói: “Như thế này đi, từ sáng ngày kia, chúng tôi bắt đầu quay nội dung của món ăn nhà nông, chúng tôi không có yêu cầu đặc biệt, chỉ cần bắt đầu quay từ lúc cô thức dậy là được, nhưng với một số cảnh quay đặc tả nào đó, tới lúc đó có thể còn cần trưởng thôn phối hợp, độ dài đại khái phải kéo dài hai tới ba ngày, thời gian cụ thể xem tình hình rồi quyết định.”

Ôn Cố đồng ý lia lịa: “Không thành vấn đề không thành vấn đề, tôi đều được.”

Hai bên trao đổi rất vui, rất nhanh đạt được hiệp nghị quay phim. Tổ quay phim vì tiện quay phim, còn đặt hai căn viện trong thôn, tối mai vào ở.

Chạng vạng ngày thứ hai, toàn bộ thành viên trong tổ quay phim đều vào làng du lịch Thần Thú ở, họ ăn cơm tối ở nhà hàng, còn đi ngâm suối nước nóng một lúc, chưa tới chín giờ đã thoải mái nghỉ ngơi, nghỉ dưỡng sức cho công việc của ngày hôm sau.

*

Năm giờ rưỡi sáng, Ôn Cố thức dậy rửa mặt mặc quần áo, sửa soạn xong xách cái sọt ra ngoài đồng làm việc. Sống trong thôn vài tháng, cô đã quen với cuộc sống như thế này.

Bên ngoài trời còn chưa sáng, gió lạnh ù ù thổi khiến người ta run bần bật. Ôn Cố mặc áo gấm mỏng do Phu Gia may, chắn gió lại giữ ấm, còn không ảnh hưởng cô nấu ăn. Nhân viên công tác trong tổ quay phim đã đợi ở ngoài từ sớm, lúc trong nhà sáng đèn, họ đã mở máy quay lên bắt đầu công việc quay phim của hôm nay.

Vào ruộng hái một ít rau quả, Ôn Cố quay về viện của Xuân Thập chuẩn bị bữa sáng. Phòng bếp trong viện của cô luôn để trống không dùng, đã quen nấu nướng bên Xuân Thập rồi, các thôn dân cũng quen coi nơi này là cứ điểm, ăn uống giải trí đều tụ tập ở đây. Thợ quay phim theo sát cô, nghiêm túc quay lại mỗi một phân cảnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!