Virtus's Reader

Bữa sáng hôm nay cô muốn làm bánh khoai nghiền và sữa trái cây. Khoai nghiền và bột làm vỏ, củ cải trắng cắt hạt lựu trộn đều cùng nấm hương, đậu phụ khô, tép và chút cá chình khô làm nhân, vỏ gói nhân vào nặn thành từng viên tròn hình dạng phiến lá lập thể bỏ vào trong lồng hấp, hấp lửa lớn nửa tiếng, bánh khoai nghiền đã hoàn thành. Sữa trái cây đơn giản hơn, cắt trái cây hái xuống ban sáng thành khối nhỏ trộn với sago, ném vào trong sữa tươi nấu, sau khi sữa sôi, trực tiếp đổ ra để nguội là được. Trái cây của vườn rau núi Ngô Đồng cực kỳ ngọt, không cần thêm đường.

Ôn Cố ung dung thong thả chuẩn bị, anh trai quay phim và đạo diễn ở một bên thèm tới mức sắp chảy nước dãi, mỏi mắt đợi lúc nữa lên bàn ăn ké. Làm phim tài liệu về đồ ăn không tốt ở điểm này, ngày nào cũng tiếp xúc với các loại mỹ thực, tuy đầu lưỡi rất hạnh phúc nhưng thể hình vốn không theo bản thân khống chế, nó có suy nghĩ riêng của mình.

Ban ngày tổ quay phim quay cảnh Ôn Cố làm việc, sau khi trời tối sẽ bắt đầu quay riêng đặc tả thức ăn, giữa chừng còn dành thời gian tìm Xuân Thập quay một đoạn cắt đậu phụ. Mới đầu Xuân Thập không muốn, anh đã có một biệt hiệu đồ tể mặt ngọc, không muốn lại thêm một biệt hiệu đáng sợ như Phan An đậu phụ.

Ôn Cố kéo anh nói gì cũng vô dụng, tức giận nói: “Anh nể mặt tôi có được không, tôi đã đồng ý với họ rồi, anh phối hợp một chút, sau đó tôi nấu riêng cho anh.”

Xuân Thập lạnh mặt: “Vậy tôi muốn ăn gà hạt dẻ, vịt rang muối, còn có thịt xá xíu, nấu riêng.”

“Được được.” Ôn Cố đẩy anh vào bếp: “Anh muốn ăn thịt rồng cũng được, tôi nấu Chúc Long cho anh ăn được chưa.”

Xuân Thập tỏ vẻ chê bai: “Ai muốn ăn thứ đó, ngửi đã thấy ghét rồi.”

Vừa chê bai vừa lưu loát phối hợp quay một đoạn video, Ôn Cố đứng bên cạnh thợ quay phim xem, khỏi phải nói, thật sự có hơi giống Phan An đậu phụ.

*

Tổ quay phim ở làng du lịch Thần Thú ba ngày như vậy, sau khi kết thúc quay phim, tất cả mọi người đều chỉ có một ý nghĩ – không muốn đi!

Làng du lịch không chỉ đất đai nước non tốt, không khí cũng rất tốt, khoảng thời gian trước đạo diễn bị viêm họng, vào ở ngày thứ hai đã gần như khỏi. Không chỉ như vậy, da dẻ của toàn bộ nhân viên trong tổ đều có cải thiện lớn.

Người rõ ràng nhất là một anh trai quay phim mặt đầy mụn, mụn của anh ta cực kỳ khoa trương, cả gương mặt không có chỗ da nào hoàn hảo, toàn là mụn và dấu vết, vô cùng hung dữ đáng sợ. Nghe nói đã đi khám rất nhiều bác sĩ nhưng vô dụng, bác sĩ nói anh ta dị ứng bụi bặm, về cơ bản chỉ cần tiếp xúc với không khí sẽ nổi mụn. Anh ta đã sớm từ bỏ chữa trị và làm tốt chuẩn bị không tìm được bạn gái, không ngờ ở làng du lịch ba ngày, mụn đã đỡ hơn rất nhiều, bọc mủ cơ bản đã biến mất hết, vết mụn cũng nhạt đi rất nhiều, bây giờ nhìn xa xa, gương mặt rất thanh tú. Anh ta khóc lóc bày tỏ sau này tìm được bạn gái nhất định phải dẫn tới làng du lịch để gặp cha mẹ tái sinh của anh ta.

Mấu chốt hơn là trong thôn có đồ ăn thức uống, ngủ cũng rất thoải mái, buổi tối sau khi kết thúc công việc còn có thể kết bọn đi ngâm suối nước nóng, mấy ngày liền mọi người chẳng những không mập, ngược lại bởi vì nghỉ ngơi tốt, không có phù thũng gì nên trông gầy đi một chút.

Ngoài công trình mua sắm giải trí khá ít, sống ở đây thật sự rất hoàn mỹ.

Đạo diễn cực kỳ cảm khái: “Trưởng thôn Tiểu Cố, chỗ này của cô thật sự là bảo địa phong thủy, nhất định phải duy trì, đợi chúng tôi rảnh nhất định sẽ tới chỗ cô ở.”

Chương trình mùa này của họ từ lúc duyệt đề án đã không quá thuận lợi, trong quá trình quay phim cũng có đủ loại tình huống nhỏ nhặt xảy ra, quay phim ở làng du lịch mấy hôm nay cực kỳ thuận lợi, không hề có chút phiền não gì, anh ta cũng hoài nghi mình không phải tới làm việc mà tới nghỉ ngơi, hi vọng điểm quay phim tiếp theo cũng có thể thuận lợi như thế.

Ngày đầu tiên tiễn tổ quay phim “cảm giác nơi đầu lưỡi” đi, Ôn Cố hơi không quen, bên cạnh thiếu đi vài người theo nên rất thanh tĩnh.

Xuân Thập không biết từ đâu mang về một ổ thỏ con, trời lạnh thỏ khó nuôi, anh cũng không có kinh nghiệm nuôi thỏ, dứt khoát giao ổ thỏ này cho ngỗng trắng chăm sóc. Ngỗng trắng rất xứng chức, nghiêm túc nuôi thỏ con giống như con của mình, ban ngày nhốt chúng trong lồng nhỏ rồi cõng trên thân, buổi tối thì bọc chúng dưới cánh của mình sưởi ấm ngủ.

Nhìn thấy ngỗng trắng và thỏ con tình cảm như cha con, Ôn Cố và Xuân Thập đều hơi sầu.

Thế này còn làm thịt kiểu gì?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!