Virtus's Reader

Sau khi qua lại, Túc Văn Văn chủ động gửi ảnh của mình cho bạn nam, bạn nam không lấy ảnh của mình ra trao đổi, trực tiếp bày tỏ muốn gặp cô ấy ngoài đời thực. Túc Văn Văn thầm nghĩ dù sao hai người cũng đã là bạn trai bạn gái, sớm muộn cũng phải gặp mặt, hơn nữa cô ấy thực sự rất tò mò dáng vẻ trong hiện thực của anh ta, thế là đồng ý đề nghị của anh ta.

Lúc chọn địa điểm gặp mặt, bạn nam bày tỏ hi vọng có thể tới một nơi non xanh nước biếc, anh ta liệt kê ra vài địa điểm, đều là nơi không quá xa nơi hai người ở, trong đó có làng du lịch Thần Thú. Túc Văn Văn vừa nhìn thấy làng du lịch đã lập tức nhớ tới ngỗng trắng trong thôn, dạo gần đây cô ấy chỉ lo yêu đương mà không xem video của ngỗng mấy, vừa hay nhân cơ hội này đến hiện trường xem thử.

Thế là địa điểm lần đầu gặp mặt của họ đã được hẹn ở làng du lịch Thần Thú.

*

Sáng thứ bảy, vừa mới sáng làng du lịch đã khá náo nhiệt.

Tiêu Anh Tuấn ăn bữa sáng ngon lành, cùng Kỳ Lân thong thả tới siêu thị mini, cởi bỏ áo khoác đeo tạp dề lên bắt đầu công việc ép nước trái cây của ngày hôm nay. Tháng này trưởng thôn đã tăng lương cho tất cả nhân viên, bây giờ lương tháng của anh ta đã tăng tới mười lăm nghìn tệ, đây là con số thực tế nhận được sau khi khấu trừ tiền bảo hiểm hàng tháng.

Mức lương này có thể không được coi là cao ở Hải Thành, nhưng cộng thêm đãi ngộ phúc lợi như ăn ở mặc ra, đã vượt trội hơn phân nửa người cùng lứa.

Tiêu Anh Tuấn cảm thấy mình thật sự rất may mắn, tuy gia đình phá sản, cha tự sát nhưng vào lúc bí đường suýt chút từ bỏ chính mình, anh ta đã gặp được làng du lịch Thần Thú, có thể nói là hi vọng trong khốn cảnh. Hiện giờ bạn bè của anh ta cũng không khuyên anh ta đổi công việc nữa, thậm chí còn thường ngưỡng mộ ngược lại anh ta, môi trường làm việc tốt, áp lực công việc gần như không có, đồng nghiệp đều là nam thanh nữ tú, bà chủ còn là một đầu bếp lợi hại…

Anh ta vừa nghĩ vừa thành thục cắt cam ép nước, biệt thự trong nhà đã bị ngân hàng bán đấu giá trả nợ, bây giờ còn lại ba trăm nghìn tệ tiền nợ bên bạn bè của cha anh, anh và mẹ ở trong thôn gần như không cần bất cứ chi tiêu gì, tích góp một hai năm đoán chừng có thể trả hết nợ.

Tuy đổi sang công việc như tài chính có thể trả nợ nhanh hơn, nhưng như thế không có đủ thời gian riêng tư ở bên người nhà, anh ta từng giàu có, cái gì cũng đều từng có được, bây giờ nghèo đi cũng không có khát vọng gì với vật ngoài thân.

“Chào anh, cho hai ly nước trái cây kỳ dị.” Bên ngoài cửa sổ truyền tới một giọng nam ôn nhu.

Tiêu Anh Tuấn cúi đầu đóng gói nước ép cam, chậm rãi nói: “Vâng, xin đợi chút.”

Anh ta ngẩng đầu đưa nước ép cam cho khách, nhìn sang bạn nam vừa nói chuyện: “Muốn cho thêm nguyên liệu không?”

Đó là một bạn nam có tướng mạo cực kỳ âm nhu, đường nét gương mặt khá sâu, cằm nhọn, sống mũi hẹp mà thẳng, môi rất mỏng mà không mang màu máu, trông khí sắc rất tệ, giống như người bệnh mắc bệnh lâu chưa khỏi.

Tiêu Anh Tuấn nhìn thấy anh ta lập tức cảm thấy không thoải mái, không biết tại sao cứ cảm thấy ánh mắt người này không thuần chính, không giống người tốt.

“Không.” Người đàn ông quay đầu hỏi cô gái phía sau nói.

Tiêu Anh Tuấn lưu loát ép hai ly nước trái cây kỳ dị đưa cho anh ta: “Tổng cộng một trăm sáu mươi tệ, mã thanh toán ở trên cửa sổ, xin quét mã.”

Phòng Nhất Tuấn trả tiền, nhận nước trái cây đưa cho Túc Văn Văn một ly, hai người vừa nói chuyện vừa đi dạo khắp nơi muốn gặp được ngỗng trắng.

Hôm nay hiếm khi không có gió, trời xanh trong, ánh nắng mùa đông sáng tỏ chiếu lên người ấm áp, tâm trạng của Túc Văn Văn tốt giống như thời tiết này vậy. Vốn dĩ cô ấy tưởng Phòng Nhất Tuấn không gửi ảnh là vì không tự tin với tướng mạo của mình, cho nên trước khi gặp mặt cô ấy đã chuẩn bị xong tâm lý có thể đối phương khá xấu, không ngờ hiện thực hoàn toàn trái ngược với suy đoán của cô ấy.

Cái gì mà không tự tin, rõ ràng là quá tự tin cho nên lười gửi ảnh, trực tiếp hẹn gặp mặt offline.

Túc Văn Văn cảm thấy lần này thật sự nhặt được bảo vật rồi, thế mà lại yêu đương với một người chỗ nào cũng hợp tâm ý, thậm chí còn vượt qua dự kỳ rất nhiều, đây là một chuyện khó khăn nhường nào. Cô ấy cầm nước trái cây cười ngọt ngào, thi thoảng quay đầu nhìn bạn trai, gần như mỗi lần đều sẽ bắt gặp ánh mắt ôn nhu của anh ta, trong lòng lập tức càng thêm rung động, ngay cả tai cũng bất giác đỏ lên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!