Virtus's Reader

Phòng Nhất Tuấn luôn quan sát kỹ cô ấy, lập tức chú ý tới sự xấu hổ của cô ấy, ánh mắt càng thêm nhu hòa, chủ động nắm tay của cô ấy nói: “Em đáng yêu hơn dáng vẻ trong tưởng tượng của anh.”

Vị chua yêu đương nồng đậm giữa hai người vô cùng ảnh hưởng tới du khách độc thân xung quanh, mọi người lần lượt đi đường vòng.

“Bây giờ chúng ta đi tìm ngỗng trắng đi.” Túc Văn Văn cười ngọt ngào nói.

Phòng Nhất Tuấn mỉm cười gật đầu: “Được.”

Hai người tay trong tay dạo trong làng du lịch, phạm vi thôn Ngô Đồng rất lớn, ngỗng trắng cũng không phải ở cố định một nơi, gặp được hay không hoàn toàn dựa vào vận khí.

Dạo cả buổi, cuối cùng họ cũng gặp được ngỗng trắng bên hồ nước, nó đang đút nước cho thỏ con uống, bên cạnh vậy một đống người.

Túc Văn Văn chen vào đám người, hai mắt phát sáng nói: “Nó rất to rất mập, đáng yêu hơn trong video nữa!”

Cô ấy nói xong rồi đi tới bên cạnh ngỗng trắng, cẩn thận dè dặt đưa củ cà rốt mua ở siêu thị mini tới. Trong lồng phía sau ngỗng trắng đã chất không ít thức ăn, đoán chừng đều là các du khách đút cho. Nó quay đầu nhìn Túc Văn Văn, há mỏ ngậm củ cà rốt ném vào trong lồng.

Túc Văn Văn rất kích động, kéo Phòng Nhất Tuấn hưng phấn nói: “Anh xem biểu cảm vừa nãy của nó! Trời ạ, vừa nãy nhất định là nó đang đánh giá em! Quá nhân tính hóa rồi, đáng yêu quá! Làm sao đây, em sắp ngạt thở rồi, sao có thể đáng yêu như thế chứ…”

Người xung quanh cũng lẩm bẩm theo:

“Đúng vậy, con ngỗng này quá thông minh!”

“Dù sao thì ngỗng có thể chở con tuần tra, IQ chắc chắn không bình thường.”

“Đây là sắp thành tinh rồi nhỉ.”

Biểu cảm của Phòng Nhất Tuấn hơi cứng nhắc, anh ta cảm thấy mình hoàn toàn lạc loài với đám người ngu xuẩn này.

Túc Văn Văn chỉ lo kích động, không phát hiện sự dị thường của anh ta, nhét củ cà rốt cho anh ta bảo anh ta cũng cho ăn thử.

Phòng Nhất Tuấn miễn cưỡng cười, phối hợp cầm củ cà rốt đưa cho ngỗng trắng, kết quả ngỗng trắng không thèm nhìn anh ta, nhìn về phía xa đứng đực ra giống như giả mù, nhìn gương mặt con ngỗng vô cùng vô tội.

Phòng Nhất Tuấn: “…”

Túc Văn Văn ngẩn ra: “Nó làm sao vậy?”

Phòng Nhất Tuấn: “Không biết.”

Du khách vây xem giải thích: “Cậu đẹp trai, gương mặt của cậu không được, trông cứ xấu xa kiểu gì, ngỗng không thích.”

Túc Văn Văn túa mồ hôi: “Chỉ nghe nói nó không thích người xấu, không ngờ tướng mạo tà mị một chút cũng không được, nghiêm khắc như vậy…”

Phòng Nhất Tuấn mím môi, kéo cô ấy ra khỏi đám người: “Nếu nó đã không thích anh thì chúng ta tới chỗ khác chơi, ngâm suối nước nóng như thế nào?”

Túc Văn Văn gật đầu lia lịa: “Được thôi! Nghe nói suối nước nóng ở đây rất tốt.”

Họ bất tri bất giác chơi ở làng du lịch cả ngày, lần hẹn hò này có thể nói là vô cùng thành công, Túc Văn Văn càng thêm yêu thích Phòng Nhất Tuấn, hai người còn dính nhau hơn lúc vừa xác định quan hệ cặp đôi, ngày đó họ quyết định cùng qua đêm ở làng du lịch.

*

Sau khi trời tối, làng du lịch trở nên thanh vắng hơn nhiều, trên đường gần như không nhìn thấy người.

Hơn mười một giờ khuya, Xuân Thập từ trong nhà đi ra, chuẩn bị đến núi sau trộm thỏ. Giờ này ngỗng trắng đã ngủ say rồi, lặng lẽ bắt một con chắc nó sẽ không phát hiện, đợi sáng mai nó thức dậy, cho dù không tìm thấy thỏ cũng sẽ không nghĩ tới anh.

Anh muốn ăn đầu thỏ cay rất lâu rồi, mỗi ngày nhìn chúng lượn lờ trước mắt mình, anh thèm ghê gớm.

Vừa rời khỏi viện chưa bao xa, một tiếng ngỗng kêu hung hãn bỗng nhiên từ sau núi truyền tới, ồn tới mức cả thôn đều có thể nghe thấy.

Xuân Thập lập tức nhíu chặt mày, lẽ nào có người ra tay trước anh?

Anh tăng nhanh tốc độ chạy tới núi sau, ở phía sau đình viện suối nước nóng, nơi giao giới với núi Ngô Đồng, một cô gái tóc dài ngã trên đất bất tỉnh nhân sự, ở gần đó, ngỗng trắng đang giẫm trên ngực một người đàn ông, hung thần ác sát.

*

Đêm khuya, nhân viên và khách thuê phòng trong làng du lịch bị tiếng ngỗng kêu từ trong mộng đẹp tỉnh dậy, ngoài số ít người ngủ mê man không có động tĩnh, còn lại đều khoác áo từ trong phòng đi ra xem tình hình.

Tiểu Đồng ở gần đình viện suối nước nóng nhất, rất nhanh đã tìm tới theo âm thanh, lúc tới nơi, phát hiện Ôn Cố và các thôn dân khác đều ở hiện trường, trông dáng vẻ cũng đều là vừa mới từ trong chăn bò dậy.

Tiểu Đồng thấy nhiều người của mình như vậy lập tức yên tâm, đi tới gần nhỏ tiếng hỏi: “Trưởng thôn, đã xảy ra chuyện gì?”

Ôn Cố chỉ một nam một nữ nằm ngang trên đất: “Cặp tình nhân này nửa đêm chạy tới đây không biết làm gì, tựa như đã xảy ra tranh chấp nên động thủ, cũng may ngỗng trắng phát hiện kịp thời nên không xảy ra chuyện lớn, nhưng có vẻ như người đàn ông này bị thương rất nặng, vừa nãy chị đã gọi xe cấp cứu, bây giờ đợi xe tới.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!