Trên thực tế, khi cô chạy tới hiện trường đã nhìn thấy ngỗng trắng vênh vang đắc ý đứng trên người người đàn ông kia, Xuân Thập thì đứng bên cạnh khoanh tay xem náo nhiệt, bộ dạng rất không liên quan. Cô hỏi Xuân Thập đã xảy ra chuyện gì, kết quả anh nói mình cũng vừa mới tới nên không biết.
Cô kiểm tra kỹ càng, đoán chừng vết thương ngoài da của người đàn ông là do ngỗng trắng gây ra. Cô gái vẫn may, tuy hôn mê nhưng không phát hiện ngoại thương rõ ràng nào, chắc không liên quan tới ngỗng. Do vậy có thể có lý có chứng suy đoán ra tình huống đại khái khi đó rất có thể là như thế này: Cặp tình nhân nửa đêm canh ba ra ngoài hẹn hò tìm kích thích, kết quả xảy ra mâu thuẫn cãi nhau rồi đánh nhau, người nam đánh ngất bạn gái, ngỗng trắng không nhìn được nên ra tay cứu…
Dù sao thì mặc kệ chân tướng là gì, bây giờ Ôn Cố chỉ hi vọng hai vị khách thuê phòng này đều có thể bình an tỉnh dậy, nếu họ xảy ra chuyện trong làng du lịch, truyền ra ngoài chắc chắn sẽ ảnh hưởng việc kinh doanh.
“Thế mà lại là họ, em nhớ buổi chiều khi họ tới suối nước nóng còn rất ân ái, bây giờ mới bao lâu đã ồn ào rồi.” Tiểu Đồng cúi người nhìn kỹ hai người nằm trên đất, nghi hoặc nói: “Chúng ta có cần khiêng họ vào trong phòng trước không, trên núi lạnh như thế, nếu chết cóng thì phải làm sao?”
Xuân Thập bĩu môi nói: “Chết cóng cũng là tự họ chuốc lấy.”
Ăn no căng bụng nửa đêm chạy tới núi sau, phá hoại kế hoạch trộm thỏ của anh, chết cóng cũng đáng đời.
Ngay cả Kỳ Lân xưa nay hiền từ dễ gần cũng nói: “Không cần chuyển đi, không chết cóng được.”
Ôn Cố tán đồng nói: “Người hôn mê đừng nên tùy ý chuyển đi, đợi bác sĩ tới xử lý đi.”
Tiểu Đồng gật đầu lùi sang một bên.
Chẳng bao lâu, Tiêu Anh Tuấn và hai khách thuê phòng khác cũng tìm tới, các khách thuê nhìn thấy hai người nằm trên đất thoạt tiên là kinh ngạc, sau khi nghe xong lời giải thích của Ôn Cố lập tức yên tâm, chuyển sang bắt đầu cảm khái người trẻ bây giờ thật sự không hiểu chuyện. Nói thích thì thích, nói trở mặt thì trở mặt, tình cảm qua qua lại lại còn ngắn ngủi hơn cơn mưa rào mùa hè, không hề chân thành chút nào, cũng không biết yêu thương chính mình.
Một nữ khách thuê trung niên nói: “Sau này nếu con tôi dám như thế này, tôi là người đầu tiên ra tay dạy dỗ.”
Nữ khách thuê khác nói: “Người trẻ dễ kích động mà, cãi nhau cũng rất bình thường, nhưng đánh nhau thì quá đáng rồi.”
Một nam khách thuê bên cạnh nói: “Tôi cảm thấy không phải là cãi nhau đơn giản, ai lại nửa đêm chạy vào núi cãi nhau, giết người còn được, núi hoang rừng sâu, vừa hay phi tang xác.”
Nam khách thuê nói xong, hiện trường lập tức rơi vào một mảnh tĩnh lặng quỷ dị, mọi người lập tức cảm thấy sau gáy lạnh toát, gió lạnh vù vù thổi vào cổ áo, lạnh tới thấu xương.
Bạn cùng phòng của nam khách thuê cười ngượng ha ha hai tiếng nói: “Đừng nghe cậu ấy nói bậy, cậu ấy đọc nhiều tiểu thuyết trinh thám nên thích nghĩ những chuyện không có này…”
Nữ khách thuê trung niên kéo chặt áo lông vũ trách cứ nói: “Vốn dĩ muốn quay về nghỉ ngơi trước, cậu lại nói tới mức tôi không dám đi.”
Nam khách thuê hơi ngượng: “Ngại quá, tôi tùy tiện đoán, dì đừng sợ, cho dù thật sự có kẻ giết người, không phải đã ngất rồi sao, sẽ không có trợ thủ vừa hay trốn trong phòng của dì đâu.”
Nữ khách thuê trung niên: “…”
Tiểu Đồng rụt cổ, lặng lẽ đi tới bên cạnh Kỳ Lân, ông Kỳ Lân vừa nhìn đã biết là người cực kỳ may mắn có phúc khí, bình thường Tiểu Đồng rảnh rỗi cứ thích tới trước mặt ông ấy ké hỉ khí, lúc này đứng bên cạnh ông ấy, cảm thấy gan cũng lớn hơn không ít.
Chủ đề nói chuyện của các khách thuê dần được dẫn lệch theo hướng khủng bố quỷ dị, Ôn Cố nghe tới độ sống lưng cũng cảm thấy lạnh toát, cô nhìn Phòng Nhất Tuấn nằm bất động trên đất, kéo Xuân Thập sang bên cạnh nhỏ tiếng hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì vậy, bình thường người ngoài tới thôn không phải các anh đều rất rõ sao, sao bây giờ xảy ra chuyện lại không biết gì hết?”
Xuân Thập tỏ vẻ vô tội: “Khi đó người trong thôn ít, bây giờ ngày nào cũng nhiều du khách như thế, ai rảnh theo dõi họ làm gì, cũng không phải là cuồng nhìn trộm…”
Bạch Trạch vừa hay đứng bên trên nghe được, chen vào nói: “Đúng vậy, đã mấy lần tôi vừa hay nhìn thấy khách thuê tắm rửa đi vệ sinh trong phòng, thực sự rất đau mắt. Sau đó có ngỗng trắng giúp tuần tra, tôi dứt khoát không nhìn nữa.”
Ôn Cố: “…”
Nhìn gương mặt bánh bao đáng yêu ngây ngô của Bạch Trạch, Ôn Cố thực sự không nói ra ba chữ đàn ông dung tục, cô quay đầu nhìn Xuân Thập, chất vấn nói: “Anh cũng từng nhìn trộm?”