Xuân Thập đỏ bừng mặt, sau đó thẹn quá hóa giận, đè giọng gào lên: “Cái gì mà nhìn trộm, tôi quét mắt một cái khó tránh sẽ quét được những cảnh tượng linh tinh, có gì đáng kinh ngạc đâu? Hơn nữa, con người bình thường còn quang minh chính đại nhìn mèo chó giải quyết nhu cầu sinh lý bất kể mọi nơi kìa!”
Ôn Cố nghe anh nói như vậy mới phản ứng lại, đúng vậy, thần thú cũng không phải người, họ nhìn người đoán chừng không khác gì người nhìn chó mèo….
Lúc này, đám người chờ đợi bỗng nhiên huyên náo, có người tỉnh rồi.
Ôn Cố lập tức chạy lại đám người, người tỉnh dậy là cô gái kia, trong vẻ mặt cô ấy lộ ra vẻ sợ hãi, nắm lấy cánh tay của Ôn Cố hét to: “Mau báo cảnh sát, báo cảnh sát giúp tôi! Anh ta là một tên biến thái, anh ta muốn giết tôi…”
Đám người lập tức ồn ào lên, các khách thuê lần lượt nhìn sang nam khách thuê nói năng đáng sợ vừa nãy, thế mà lại bị anh ta đoán trúng!
Nam khách thuê cũng rất kinh ngạc, gãi đầu nói: “Không phải chứ, tôi tùy tiện nói thôi…”
Có khách thuê nhiệt tình đã lấy điện thoại ra báo cảnh sát.
Ôn Cố nhìn Túc Văn Văn không có chướng ngại gì lớn, dìu cô ấy tới trong sảnh lớn của đình viện suối nước nóng, bảo Tiểu Đồng đi lấy một chiếc áo khoác dày tới khoác cho cô ấy, lại rót ly nước nóng cho cô ấy ấm tay: “Cô Túc, tối nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cô từ từ nói, nơi này rất an toàn, vừa nãy đã có người báo cảnh sát rồi, cảnh sát sẽ nhanh chóng tới đây thôi.”
Lúc này cuối cùng Túc Văn Văn cũng hoàn toàn tỉnh táo, cô ấy rất sợ hãi, hai tay cầm ly hơi run rẩy, vừa hít mũi vừa thấp giọng kể lại chuyện khi đó…
Thời trung học, Túc Văn Văn đã có hai mối tình ngắn ngủi kết thúc không lưu luyến, khi đó ngơ ngơ ngác ngác ngay cả nắm tay cũng không dám, đây là lần đầu cùng con trai qua đêm ở bên ngoài. Phòng Nhất Tuấn thực sự quá phù hợp với tưởng tượng về bạn trai của cô ấy, cho dù chỉ là lần đầu gặp mặt, cô ấy đã không có chút sức kháng cự nào với anh ta, càng đừng nói là cảnh giác gì.
Sau khi trời tối, hai người ăn cơm ở nhà hàng xong thì quay về phòng nói chuyện chơi game, đợi lúc mười giờ, Phòng Nhất Tuấn đột nhiên đề nghị ra ngoài dạo bộ ngắm sao. Lúc đầu Túc Văn Văn cảm thấy lạnh không muốn ra ngoài, hơn nữa buổi tối ở làng du lịch rất vắng vẻ, trên đường không có người, đèn đường cũng mờ tối nên hơi dọa người.
Kết quả sau khi cô ấy từ chối, Phòng Nhất Tuấn bày tỏ vô cùng thất vọng, cô ấy nhìn rồi không nhẫn tâm, cuối cùng vẫn không kiên trì theo anh ta ra ngoài. Hai người đội gió lạnh dạo một lúc trong thôn, quyết định tìm một nơi thích hợp ngắm sao. Bầu trời đêm ở làng du lịch rất sáng, quả thực sao rất đẹp.
Họ đi mãi đi mãi rồi đi vào trong rừng ở phía sau đình viện suối nước nóng, Phòng Nhất Tuấn nói muốn leo lên đỉnh núi ngắm sao, nhân tiện đợi bình minh ngày mai. Túc Văn Văn vừa nghe thấy lên đỉnh núi đợi bình minh, trái tim thiếu nữ văn nghệ đó lập tức xao động, hồ đồ theo anh ta leo lên núi.
Kỳ quái là họ đi rất lâu trên con đường núi đó nhưng vẫn không thể đi lên đỉnh núi, cứ loanh quanh ở gần đình viện suối nước nóng. Túc Văn Văn hơi sợ, nghi hoặc đã gặp phải quỷ xây tường trong truyền thuyết, xung quanh tối tăm, Phòng Nhất Tuấn lại luôn im lặng, cuối cùng cô ấy phát giác được sai khác, cẩn thận bày tỏ mệt quá muốn quay về thôn nghỉ ngơi.
Phòng Nhất Tuấn mang gương mặt âm trầm nhìn cô ấy: “Văn Văn, có phải em thật lòng yêu anh không?”
Túc Văn Văn nghe anh ta hỏi như vậy, lòng cảnh giác vừa mới nhô lên lại hạ xuống, xấu hổ nói: “Đương nhiên rồi, nếu không sao em lại ở đây qua đêm với anh.”
“Vậy em thích anh cái gì? Là kỹ thuật chơi game của anh hay là tiền của anh, hay là vẻ ngoài của anh?” Phòng Nhất Tuấn nhìn chằm chằm cô ấy.
Túc Văn Văn nhíu mày: “Sao anh lại hỏi câu kỳ quái như vậy, em thích đương nhiên là con người anh.”
Phòng Nhất Tuấn cười lạnh một tiếng nói: “Nói thì hay lắm, nếu tôi là một đứa chơi gà, hơn nữa vừa xấu vừa nghèo, cô còn thích tôi không? Tôi biết cô lại nói thích tính cách và học thức của tôi, nhưng những thứ đó đều là vì những điều kiện ngoại tại mà tôi nói bồi dưỡng ra, cô có thể phủ nhận điểm này không?”
“…” Túc Văn Văn im lặng một lúc: “Rốt cuộc anh muốn nói gì? Tại sao cứ phải hỏi mấy câu giả thiết, là muốn nói với em đừng thích anh như thế này sao? Vậy anh còn hẹn gặp mặt em làm gì? Trên mạng nói rõ không phải tốt hơn sao?”
Nói tới khúc sau, giọng của cô ấy đã hơi nghẹn ngào.