Lúc ở cổng kiểm an sân bay, nhân viên làm việc muốn cô tháo khăn trùm đầu, kính râm và khẩu trang thu thập hình ảnh, dưới ánh nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng của đối phương, cô ấy suýt chút bỏ chạy, nghĩ tới lời mời do làng du lịch gửi cho cô ấy, còn có ước định với Hạc Giấy, cô ấy cố gắng khắc chế nỗi kích động bỏ chạy, tháo trang bị của mình xuống, lộ ra một gương mặt thấy mà giật mình.
Nhân viên kiểm an mỗi ngày phải nhìn hàng chục nghìn gương mặt khác nhau cũng ngẩn người trong chốc lát, anh ta nhìn chứng minh nhân dân của Hồ Điệp, lại nhìn gương mặt của cô ấy, trong mắt bất giác lộ ra vẻ hơi đáng tiếc, ngữ khí nói chuyện vẫn bình tĩnh: “Mời nhìn thẳng vào ống kính phía trước.”
Trong lòng Hồ Điệp thầm thở phào, nhìn thẳng vào ống kính, ánh mắt không hề dám tiếp xúc với bất cứ ai. Cô ấy có một gương mặt trái xoan vô cùng tiêu chuẩn, còn có một đôi mặt đẹp có thể nói là kinh diễm, chỉ nhìn mắt và trán của cô ấy, nhất định sẽ bị dung mạo xinh đẹp của cô mê muội.
Chỉ đáng tiếc cô ấy đã lộ ra nửa dưới gương mặt.
Đó là một gương mặt dị dạng, mắt và phần trên mắt tương đối xinh đẹp động lòng người, làn da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo mê người, làn da bên dưới mắt lại tựa như bị axit ăn mòn loang lổ, cằm cực kỳ đáng sợ, khô quắc méo mó như héo tàn, mũi và miệng cũng rất dọa người, méo lệch giống như tác phẩm phẫu thuật thẩm mỹ thất bại, dấu vết khâu vá thấy rõ.
Nếu nhìn thấy gương mặt như thế này lúc đi đường vào ban đêm, rất có thể sẽ bị dọa sợ.
Cũng may tố chất của nhân viên kiểm an quá cứng, ngoài khoảnh khắc ngây người kia, biểu cảm gần như không thay đổi, chụp hình xong trả lại vé máy bay và giấy tờ cho cô ấy: “Đi vào đi.”
Hồ Điệp vội đi vào cửa kiểm an, trong đường hầm ngoài nhân viên làm việc của sân bay còn có hành khách đang phối hợp kiểm tra hành lý vật phẩm, lúc cô ấy đi vào, vừa hay bốn mắt nhìn nhau với một hành khách nam. Nhìn thấy sắc mặt của anh ta thay đổi, tuy không lên tiếng nhưng nỗi sợ hãi ghê tởm trong mắt anh ta vô cùng rõ ràng, lập tức quay đầu nhìn sang hướng khác.
Hồ Điệp căng thẳng trong lòng, vội đeo khẩu trang, che nửa dưới gương mặt, ánh mắt như có như không xung quanh lập tức biến mất. Tuy mắt của cô ấy rất xinh đẹp, đầu và mặt cũng nhỏ nhắn, tỉ lệ phù hợp với cơ thể, nhưng vóc người của cô ấy vô cùng mập mạp, thoáng nhìn qua chính là một người phụ nữ mập lưng hùm vai gấu chân voi, không thu hút ai.
Qua kiểm an lấy vật phẩm mang theo, Hồ Điệp lập tức mang hết trang bị lên, cô ấy che kín gương mặt của mình, sợ hãi để lộ chút dị thường.
Ngồi máy bay ngồi xe chuyển đảo vài tiếng, cuối cùng làng du lịch Thần Thú cũng xuất hiện trong tầm mắt.
Hồ Điệp xách hành lý đi vào thôn, trước khi cô ấy tới đã chuẩn bị, biết món ăn và suối nước nóng ở đây đều rất được săn đón, trong thôn còn có mấy nhân viên có tuyệt kỹ và một con ngỗng trắng biết xem tướng.
Khi đó, tài khoản chính thức của làng du lịch gửi tin nhắn mời cho cô ấy có nhắc tới, người mời cô ấy tới là một nhân viên tên Đế Giang, thông tin của nhân viên này không nhiều trên mạng, nghe nói anh ấy phục vụ khách trong thôn, chất giọng vô cùng hay, tướng mạo cũng rất tuấn tú, mỗi cuối tuần còn sẽ tiến hành biểu diễn ca múa, quá trình biểu diễn nghiêm cấm truyền ra ngoài, nhưng cơ bản người xem qua đều khen không ngớt.
Hồ Điệp đã xem vài tấm hình chụp của Đế Giang trên mạng, cảm thấy chắc anh ấy cùng kiểu với những người bạn thích cosplay trong vòng bạn bè kia. Nói thật, kiểu người này e sợ và tránh né cô ấy nhất, hi vọng anh ấy sẽ khác, cũng hi vọng chuyến đi này có thể thuận lợi.
Theo bản dẫn đường điện tử tìm tới trung tâm tiếp đãi du khách, Hồ Điệp đi vào cửa lớn, nhìn thấy Đế Giang gác đôi chân dài trên bàn ngồi trên ghế da nghịch điện thoại. Khoảnh khắc đó, cô ấy cảm thấy sợ hãi, đồng thời cũng sâu sắc nhận thức được sự hiểu lầm của mình.
Đâu phải là người cùng kiểu gì, gộp chung những người kia lại với anh ấy, hình như đang tự chuốc nhục, thể hiện rất rõ tầm nhìn hạn hẹp của cô ấy.
Đế Giang cất điện thoại, nâng mắt nhìn người ở cửa: “Cô là bươm bướm nhỏ?”
Hồ Điệp cẩn thận gật đầu: “Là tôi.”
Giọng nữ thanh u uyển chuyển động lòng người, cho dù chỉ nói hai chữ ngắn ngủn, vẫn có thể cảm nhận được mị lực độc đáo của cô ấy.
Đế Giang khẽ nhíu mày, thu lại đôi chân dài gác lên bàn, đứng dậy vòng qua bàn: “Điều kiện giọng nói rất tốt, nào, tôi dẫn cô đi tìm trưởng thôn.”