Hồ Điệp phát hiện từ lúc anh ấy nhìn thấy mình, trong ánh mắt không có một tia khác lạ nào, cho dù một chút thành kiến của người bình thường đối với người mập cũng không có, mà lúc nghe thấy giọng của cô ấy, biểu cảm của anh ấy mới có chút thay đổi.
Cô ấy từng nói tình huống gương mặt mình trong tin nhắn, nhưng dường như anh ấy không hề tò mò chút nào.
Đây là một người tốt, Hồ Điệp thầm dán mác cho Đế Giang, lặng lẽ theo phía sau anh ấy.
Ôn Cố đang ở bên hồ nước rửa cánh hoa hồng, trong linh điền Phu Gia đã trồng hai cây hoa hồng, chăm sóc vô cùng tốt, dây hoa hồng sinh trưởng tùy ý, bây giờ trở nên ngày càng lớn, sắp chiếm lĩnh vườn rau bên cạnh rồi, cô chỉ đành cắt sửa một phần, dây leo tết thành vòng treo trên tường viện làm trang trí, đóa hoa xé vụn rửa sạch làm trà và tương ngọt.
Đế Giang dẫn Hồ Điệp tới, cô thu xếp đồ lau tay mời người vào nhà: “Chào cô, tôi là trưởng thôn ở đây, cô đường xá xa xôi tới đây như thế rất vất vả nhỉ, ngồi nghỉ một lúc uống ly trà đã.”
Hồ Điệp theo họ vào nhà, nhút nhát ngồi bên bàn, hai tay nắm lại đặt lên đùi. Trên bàn trước mặt đặt chung trà nóng, hương trà chậm rãi thấm vào mũi, cô ấy do dự một lúc, tháo kính râm và khăn trùm đầu đi: “Mặt của tôi rất đáng sợ, mọi người chuẩn bị tâm lý cho tốt.”
Nói xong, cô ấy nhẹ nhàng tháo khẩu trang xuống, nửa gương mặt co quắp loang lổ méo mó lộ ra. Đôi mắt xinh đẹp kia bất an nhìn họ, mày tú nhíu lại, đáy mắt khắc đầy nỗi tự ti sâu đậm.
Cho dù đã chuẩn bị tâm lý xong, khoảnh khắc nhìn thấy nửa gương mặt kia, cô vẫn cảm thấy vô cùng chấn kinh: “Bị thương nghiêm trọng như thế, vụ tai nạn xe khi đó nhất định rất nghiêm trọng nhỉ, có thể sống sót đã may mắn rồi.”
Hồ Điệp rũ mắt, khẽ gật đầu nói: “Quả thực rất may mắn, khi đó trên xe chỉ có một mình tôi sống sót.”
Lúc Hồ Điệp học cấp ba, cô ấy là người hát chính trong đoàn hợp xướng của trường, năm đó cô ấy theo đoàn hợp xướng cùng tới tỉnh tham gia cuộc thi hợp xướng, trong đoàn có tổng cộng hơn ba mươi bạn nữ, còn có hai giáo viên âm nhạc lần lượt phụ trách chỉ huy và đệm nhạc, họ ngồi chiếc xe bus được trường thuê đi lại.
Cuộc thi đó rất thuận lợi, trạng thái của họ rất tốt, phát huy siêu thường đánh bại tất cả đoàn hợp xướng trong tỉnh giành được giải nhất, mọi người đều rất vui.
Sau khi cuộc thi kết thúc, trên đường họ ngồi xe bus quay về đã xảy ra ngoài ý muốn, xe bus bị một chiếc xe tải tông vào đuôi xe dẫn tới lật xe phát nổ, người trong hai chiếc xe gần như đều vùi thân trong biển lửa, chỉ có Hồ Điệp may mắn sống sót. Từ đó, cô ấy nghỉ học, ở bệnh viện điều trị rất lâu, không chỉ có thể bị tổn thương nghiêm trọng, tâm lý cũng bị đày đọa, cô ấy cắt đứt liên lạc với tất cả bạn bè, cho tới sau khi hồi phục xuất viện cũng không quay về trường nữa, mà lựa chọn ở nhà học online nhận bằng tốt nghiệp.
Mặt của Hồ Điệp cũng bị hủy trong vụ tai nạn xe đó, tuy trong quá trình chữa trị, phẫu thuật thẩm mỹ đã sửa lại một ít, nhưng vết sẹo bị lửa đốt vẫn vô cùng rõ ràng, bác sĩ bày tỏ có thể giữ được mạng đã là chuyện vui bất ngờ rồi, đừng quá để ý vết thương trên mặt.
Theo sự kích thích của thuốc điều trị, cơ thể của cô ấy dần biến dạng, cả người mập mạp giống như quả bóng hơi đầy hơi, hơn nữa còn là một đứa mập ú bị hủy dung.
Cô ấy đã tiếp nhận kết quả như thế này, nhưng mỗi khi đối mặt với ánh mắt quái dị sợ hãi của người khác, cô ấy vẫn khó mà khống chế nỗi ấm ức và tự ti của mình, thậm chí oán hận. Nhiều năm như vậy, cô ấy luôn ở trong nhà không muốn ra ngoài, từ chối giao lưu đối mặt với bất cứ ai trong hiện thực, bao gồm cha mẹ. Khẩu trang và khăn trùm đầu gần như hòa làm một với cô ấy.
Mặt bị hủy, cổ họng không bị hủy. Gia cảnh của Hồ Điệp bình thường, cha mẹ vì cứu cô ấy đã dùng sạch tiền tiết kiệm trong nhà, cô ấy không muốn liên lụy cha mẹ, lợi dụng chất giọng ưu việt ca hát kiếm tiền thông qua livestream trên mạng, mỗi ngày cô ấy đeo mặt nạ ngồi trước ống kính an tĩnh ca hát, không cần trực tiếp đối diện tiếp xúc với người khác, cảm xúc suy sụp dần cởi mở.
Bởi vì hát rất hay, cho dù không lộ mặt, Hồ Điệp cũng tích lũy được không ít fans, tiền kiếm được hàng tháng hoàn toàn đủ cho cô ấy chi tiêu. Cô ấy dần nổi tiếng trong giới livestream, còn quen được vài người bạn trong giới.
Hạc Giấy là một người livestream về nhạc khí, anh ấy thường biểu diễn guitar và violin trước ống kính, là một chàng trai vô cùng có tài nghệ.
Hồ Điệp và Hạc Giấy ngưỡng mộ lẫn nhau, không lâu trước đây, Hạc Giấy đã tỏ tình với cô ấy, cô ấy rất vui nhưng cũng rất sợ hãi, lo lắng mình sẽ dọa người ta chạy mất. Trong sự hành hạ của nội tâm, mới có tin nhắn này, có chuyến đi này.