Virtus's Reader

Cân nhắc tới Hồ Điệp đi xe vất vẻ cả buổi sáng, lúc này chắc chắn không có khẩu vị gì, Ôn Cố không vội nấu đồ ăn cho cô ấy, kiên nhẫn đợi cô ấy uống trà xong, cảm xúc không còn căng thẳng như thế nữa mới dẫn cô ấy tới chỗ ở đã sắp xếp xong từ sớm cất hành lý.

Trên đường, Hồ Điệp đều cúi đầu, cho dù đã đeo khẩu trang và khăn trùm đầu, cô ấy vẫn sợ hãi tiếp xúc với ánh mắt của người khác.

Chỗ ở của cô ấy sắp xếp ở gần sân khấu kịch của làng du lịch, không tính là hẻo lánh, nhưng cũng vô cùng thanh tĩnh. Mỗi tuần sân khấu kịch chỉ có hai màn biểu diễn vào cuối tuần, lúc có biểu diễn mới khá náo nhiệt, bình thường rất ít người tới đây.

Sau khi Hồ Điệp vào phòng, cẩn thận quan sát căn phòng một vòng, sau đó nhẹ nhàng đặt hành lý sau cửa, cởi kính râm xuống nhỏ tiếng nói: “Môi trường ký túc trong thôn tốt hơn trong tưởng tượng của tôi, các cô rất dụng tâm.”

Căn phòng ngay ngắn sạch sẽ, không khí tươi mới tự nhiên, thiết kế trang hoàng ấm áp thoải mái, bộ đồ dùng tắm gội trên bệ rửa mặt, công cụ pha trà đầy đủ trên bàn trà, còn có hoa hồng tỏa ra hương thơm ngào ngạt trong bình hoa bên cạnh, mỗi chi tiết đều lộ ra sự dụng tâm của chủ nhân làng du lịch. Vốn dĩ cô ấy cảm thấy môi trường ký túc trải nghiệm miễn phí chắc chắn rất bình thường, dù sao thì rẻ không có hàng tốt, nhưng cô ấy tới cũng không phải nhằm ở một đêm này, vì vậy đã sớm chuẩn bị tâm lý rồi, bây giờ điều kiện như thế này hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của cô ấy.

Nói thẳng thắn một chút, nhà của cô ấy còn không được bố trí thỏa đáng bằng nơi này.

Ôn Cố đốt một nén hương an thần từ cây oải hương cho cô ấy, cười nói: “Bây giờ sức cạnh tranh trong ngành khách sạn rất lớn, làng du lịch càng khó, chúng tôi chỉ có thể giành nhiều thời gian và công sức hơn một chút, có thể khiến cô thích cũng coi như không uổng phí tâm tư. Được rồi, cô tắm rửa ngủ một giấc đã, buổi tối đói bụng thì tới tìm tôi, hoặc đến nhà hàng của chúng tôi nếm thử cũng được.”

Tất cả hương thơm trong phòng khách đều do Phu Gia chính tay điều chế, anh ta thật sự là một con thần thú văn nghệ siêu cấp, giỏi thêu thùa, trà đạo cũng đã đành, còn cực kỳ thích chế hương, hoa nghệ. Hơn nữa bởi vì anh ta có sinh mệnh gần như vĩnh hằng, có vô số thời gian có thể dành cho những sở thích này. Trải qua mấy ngàn năm hun đúc, sắt gỗ cũng có thể nở hoa, càng huống hồ anh ta vốn đã rất có thiên phú, e là những danh sư trong các lĩnh vực này hầu như cũng không thể bằng anh ta.

Xét thấy Phu Gia có phẩm vị thẩm mỹ tương đối xuất sắc, Ôn Cố cho anh ta đảm nhiệm chức cố vấn nghệ thuật của làng du lịch, thiết kế kiến trúc, trang trí nội thất gì đó đều do một tay anh ta làm, dù sao thì người giỏi làm nhiều mà.

Mà cô và thôn dân khác chỉ phụ trách thực hiện phương án do Phu Gia đưa ra, động tay không động não.

Ví dụ những hương thơm này, Phu Gia điều chế ra, cô và Xuân Thập phụ trách đặt hương thơm vào các phòng khách là được.

Ôn Cố căn dặn xong rồi rời đi, Hồ Điệp đứng xuất thần một mình trong phòng, qua một lúc, cô ấy lấy điện thoại ra mở màn hình, trên màn hình hiển thị một giao diện trò chuyện của phần mềm mạng xã hội, người liên hệ được ghim ở đầu là một chàng trai tên Hạc Giấy, cô ấy do dự một lúc mới cất điện thoại.

Mùi của hương an thần bằng cây oải hương nhanh chóng tỏa ra trong phòng, hiệu quả của hương giống như thuốc mê, chỉ một lúc, Hồ Điệp đã buồn ngủ. Cô ấy cưỡng ép tỉnh táo lấy quần áo đi đến nhà tắm tắm rửa, mất đi sự che đậy của quần áo, vết thương lớn nhỏ trên người cô ấy lộ hết ra, những dấu vết thương tích đó rất giống với làn da trên gương mặt của cô ấy, loang lổ nhăn nheo, phân bố từng mảng trên làn da trắng nõn, vùng nhỏ chỉ cỡ nắm tay, vùng lớn gần như đã che phủ nửa tấm lưng của cô ấy, thoáng nhìn qua cực kỳ đáng sợ.

Tắm rửa xong, Hồ Điệp chui vào chăn nghỉ ngơi, dưới tác dụng của chăn đệm mềm mại và hương an thần, cô ấy nhắm mắt đã ngủ.

*

Sau khi trời tối, du khách trên đường trong làng du lịch dần ít đi, Ôn Cố và Tất Phương kết thúc công việc cùng về viện, liếc mắt đã nhìn thấy Hồ Điệp ngồi dưới tường viện.

Ôn Cố đi tới: “Cô dậy rồi, đã ăn tối chưa?”

Hồ Điệp lập tức đứng dậy, cẩn thận nhìn Tất Phương, lắc đầu nói: “Tôi không vào nhà hàng.”

Cô ấy đến cửa nhà hàng dạo một vòng rồi rời đi, bên trong quá đông người, cô ấy không muốn cởi bỏ khăn trùm đầu ăn ở trước mặt nhiều người lạ như thế, lỡ như ảnh hưởng tới người khác ăn uống thì phải làm sao.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!