Virtus's Reader

“Vậy thì ăn cùng nhân viên chúng tôi đi.” Ôn Cố hỏi cô ấy: “Cô có kiêng kỵ gì không?”

Hồ Điệp nói nhỏ: “Không ăn được đồ ăn quá cay, hải sản cũng không được.”

Ôn Cố gật đầu xoay người vào bếp, cô định nấu một nồi cơm sườn khoai tây, đơn giản lại ngon, còn không cần kiêng kỵ gì, bớt việc hơn xào rau nhiều.

Cô bận rộn trong bếp, Tất Phương và Hồ Điệp lặng lẽ ngồi trong viện, không khí nhất thời hơi ngưng trệ. Tất Phương xưa nay kiệm lời, chuyện có thể dùng hành động giải quyết tuyệt đối sẽ không dùng miệng, Hồ Điệp thì không dám bắt chuyện với Tất Phương. Tất Phương xinh đẹp rực rỡ hơn trong các video người khác quay lưu truyền trên mạng nhiều, hơn nữa khí tràng cường đại, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh, cô ấy cũng cảm thấy rất áp lực, ngay cả hô hấp cũng không dám dùng sức.

Vừa nghĩ tới buổi tối phải dùng bữa chung với cô gái hoàn mỹ như vậy, Hồ Điệp cảm thấy thế giới tối sầm lại.

Qua một lúc, các nhân viên của làng du lịch đều kết thúc công việc, tụ tập trong viện, nhìn thấy trong viện có thêm một cô gái trùm khăn trùm đầu cũng không phản ứng gì, mọi người đều biết hôm nay người có duyên tới, người có duyên lần này khá đặc biệt, là một cô gái bị hủy dung, người này chắc là cô gái ấy rồi.

Ngược lại Hồ Điệp nhìn thấy nhiều người như vậy càng căng thẳng, bàn tay co quắp trong tay áo cũng siết chặt lại, lòng bàn tay toàn là mồ hôi lạnh.

Tiểu Đồng nhìn Hồ Điệp mấy lần, lúc này Hồ Điệp không đeo kính râm, đôi mắt lộ ra ngoài, vô cùng xinh đẹp, chỉ là giữa mi tâm bao trùm một khí tức u buồn. Tiểu Đồng không nhịn được bắt chuyện với cô ấy: “Chào cô, tôi là nhân viên của làng du lịch, cô có thể gọi tôi là Tiểu Đồng.”

Hồ Điệp nâng mắt nhìn cô ấy, thấy cô ấy vô cùng có thiện ý, trong lòng khẽ thở phào, gật đầu nói: “Chào cô, tôi tên Hồ Điệp.”

“Hồ Điệp à, cái tên này rất hay.” Tiểu Đồng cười nói: “Cô may mắn thật, có thể được chọn làm người có duyên. Đúng rồi, chỗ chúng tôi có đồng nghiệp trước đây cũng từng được chọn trúng.”

Tiểu Đồng quay người vẫy tay với Tiêu Anh Tuấn, lại nói với Hồ Điệp: “Trước kia anh ấy là công tử nhà giàu, gia đình phá sản suýt chút không nghĩ thoáng muốn tự sát, may có lời mời của trưởng thôn, bây giờ sống rất vui vẻ.”

Hồ Điệp xa xa nhìn Tiêu Anh Tuấn, anh ta đang ăn bánh ngọt, dáng vẻ mãn nguyện vui vẻ hoàn toàn không giống người từng muốn tự sát, cô ấy nghĩ ngợi rồi nói: “Trưởng thôn là một người tốt.”

Tiểu Đồng cười ha ha nói: “Không sai, trưởng thôn quả thật rất tốt.”

Cơm sườn khoai tây rất nhanh đã ra lò, các nhân viên mỗi người cầm bát đi vào bếp múc cơm, Hồ Điệp cũng lấy cái bát nhỏ theo vào, một nồi cơm mặn đầy ắp tỏa ra hương thơm mê người, chỉ ngửi mùi nước bọt trong miệng cũng sắp không kiềm được.

Hồ Điệp bưng cơm ngồi vào chỗ trống bên bàn, nhìn thấy người khác đều bắt đầu ăn, cô ấy không chần chừ thêm nữa, tháo khẩu trang vùi đầu ăn cùng.

Hạt cơm màu vàng kim căng mọng bao bọc từng miếng sườn có kích thước đều nhau, chất thịt đầy đặn, từng viên khoai tây nhỏ tròn trịa điểm xuyết bên trong, còn có hành thơm xanh biếc, các hương thơm hòa quyện vào nhau tập hợp thành một mùi hương càng thơm hơn, xông thẳng lên đầu.

Hồ Điệp gắp một miếng sườn gặm, sườn được nấu rất chín rất thấm vị, đầu lưỡi tùy ý cuốn một cái, xương và thịt đã tách ra, cảm giác khi vào miệng trơn mềm khiến người ta mê đắm, cơm được trộn ở bên trong rất ngon, trung hòa cảm giác ngấy dầu của sườn. Khoai tây cũng cực kỳ ngon, lớp da được chiên qua, cảm giác hơi giòn xốp, cắn một miếng, bên trong không giòn không bột vừa chuẩn vị.

Hồ Điệp nhanh chóng ăn hết một bát nhỏ, cô ấy nhịn mãi, cuối cùng lại xới thêm một bát.

Trước đây cô ấy rất chuộng cái đẹp, sau khi bị hủy dung và phát phì, cô ấy vô cùng đau buồn, nhưng cũng không mặc kệ bản thân ăn bừa uống bãi, cô ấy luôn rất khắc chế. Kiểu như cơm đêm thế này, bình thường cô ấy đều không ăn, hoặc ăn trái cây thôi, hôm nay chẳng những ăn cơm, còn ăn hai bát, coi như là hoàn toàn phá công rồi.

Ăn cơm xong, trong viện bắt đầu náo nhiệt lên.

Các nhân viên tụ tập dưới tường viện chơi bài, Tiểu Đồng kéo Hồ Điệp chơi cùng, Hồ Điệp do dự một lúc: “Tối nay tôi có buổi livestream.”

Tiểu Đồng chỉ biết người có duyên này là một cô gái đáng thương gặp tai nạn xe và bị hủy dung, không rõ những thông tin khác, nghe tới livestream, cô ấy lập tức tò mò nói: “Livestream cái gì?”

“Ca hát.” Hồ Điệp ngại ngùng nói: “Tôi là streamer, công việc là livestream ca hát.”

Tiểu Đồng sáng hai mắt: “Lợi hại quá, vậy nhất định cô hát rất hay rồi.”

Hồ Điệp nhắc tới ca hát, tự tin lập tức tăng lên không ít, phóng khoáng nói: “Cũng tạm.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!