Virtus's Reader

Đế Giang gặm một miếng khoai sọ nướng, vị ngọt thơm lập tức tỏa ra: “Không hề.”

Hồ Điệp khó tin nói: “Vậy sao anh có thể soạn nhạc tại chỗ được? Hơn nữa còn là ngôn ngữ xa lạ, trong thời gian ngắn như vậy tổ thành một bài hát hoàn chỉnh bi thương động lòng người, độ khó không phải lớn bình thường.”

Đế Giang nhíu mày, vẻ mặt vi diệu: “A, có lẽ là thiên phú chủng tộc.”

Phu Gia ở một bên nghe vậy không nhịn được cười to lên, sau đó thôn dân khác cũng cười theo, Hồ Điệp và Tiểu Đồng, Tiêu Anh Tuấn thấy vậy rất khó hiểu.

Ôn Cố cũng hơi dở khóc dở cười, chủ động giải thích: “Thực ra ca từ anh ấy vừa hát chỉ là lời nói nhảm than thở ăn tối chưa no, chỉ là ngữ điệu khá ưu thương mà thôi, không khéo các người bị gạt rồi.”

Hồ Điệp: “…”

Tiểu Đồng, Tiêu Anh Tuấn: “…”

Thần thú có ngôn ngữ của mình, mới đầu Ôn Cố nghe không hiểu cũng bị Đế Giang gạt một phen, cho tới sau này Xuân Thập tàn nhẫn vạch trần chân tướng, dạy cô một số từ ngữ thường dùng. Cô miễn cưỡng cũng có thể nghe hiểu Đế Giang đang hát gì, không còn bị giọng hát của anh ấy cảm động nữa.

Còn bài hát, Đế Giang nói là thiên phú chủng tộc cũng không sai, cho dù là lời xàm xí, anh ấy hát lên cũng cực kỳ hay, người không nghe hiểu có thể còn sẽ cảm thấy vô cùng phi phàm.

Hồ Điệp ngẩn ngơ một lúc: “Cho dù chỉ là hát bừa, cũng rất lợi hại rồi.”

Khóe môi của Đế Giang nhếch lên, giả tạo nói: “Bình thường thôi, cũng chỉ là mức độ nghe được. Cô rất có tiềm lực, cố gắng thật nhiều, nói không chừng cũng có thể đạt tới.”

Hồ Điệp nghe vậy có hơi vui sướng, nghiêm túc phản ứng một lúc, đau buồn suy sụp: “…”

Cho nên trình độ hiện giờ của cô ấy vẫn thuộc dạng không thể nghe sao?

Đế Giang cười ha ha chuyển chủ đề: “Trưởng thôn, còn gì ăn không, bụng chưa no, nửa đêm không nhịn được ăn thứ không nên ăn thì sao mà được.”

“…” Ôn Cố ăn xong miếng khoai lang cuối cùng, lau tro đen trên tay, đứng dậy vào bếp, bất đắc dĩ nói: “Tôi đi nấu chút gì ăn.”

Trong thôn nuôi một bầy dạ dày vương, còn thường lấy việc ăn người ra uy hiếp cô, là người chăn nuôi, cô thật sự rất khổ.

*

Nguyên liệu còn trong bếp không nhiều, buổi tối cũng không thích hợp ăn đồ nặng mùi. Ôn Cố nhìn kệ bếp suy nghĩ một lúc, dứt khoát thái mỏng mướp đắng và chân giò hun khói tùy tiện xào lên, sau đó bào vỏ tách hạt lê, bỏ thêm quả ươi và đường phèn vào trong chén chưng, cuối cùng nấu thêm một nồi miến xào thịt bằm cải xanh, bưng đồ ăn ra ngoài, mặc họ thích ăn gì thì ăn.

Các thần thú không kén chọn, điểm này rất tốt, ngoài Tất Phương và Phu Gia bởi vì không ăn đồ chín, cho nên không vào bàn ăn cơm, các thần thú khác về cơ bản là cô nấu gì sẽ ăn đó.

Hồ Điệp cực kỳ chú trọng bảo vệ cổ họng, cô ấy không chạm vào miến và mướp đắng xào chân giò hun khói chứa dầu, chỉ lấy một chén lê hấp ươi. Mở nắp chén, hơi nóng ngọt lịm chậm rãi bốc ra, trong nước đường trong veo nổi lên một cái lê rỗng tâm, ươi bên trong căng phồng lên, vừa hay lấp đầy tâm rỗng của lê. Cô ấy lấy muỗng múc miếng lê nếm thử, sau khi chưng hấp, lê trở nên vô cùng mềm, vị ngọt nhàn nhạt và vị dược thảo đặc thù của ươi hòa quyện vào nhau, hình thành một mùi vị hoàn toàn mới, không được coi là cực kỳ mỹ vị nhưng lại khiến người ta không dừng lại được.

Hồ Điệp im lặng ăn xong một quả lên, cũng thuận thế giải quyết cả ươi và nước đường. Cổ họng đã làm việc hơn hai tiếng được nước đường xoa dịu nên cực kỳ thoải mái. Trạng thái dây thanh quản còn tốt hơn trước khi livestream, Hồ Điệp cảm thấy trạng thái này của mình còn có thể hát tiếp hai tiếng nữa.

Cô ấy không nhịn được hỏi: “Trưởng thôn, có tiện cho tôi biết cách làm nước đường này không?”

Nếu mỗi ngày cổ họng của cô ấy đều có thể có trạng thái tốt như vậy, trình độ livestream nhất định sẽ hơn hẳn!

Ôn Cố phóng khoáng nói cho cô ấy biết cách làm, lại nói: “Nhưng cô dùng nguyên liệu bên ngoài có thể không đạt được mùi vị và hiệu quả tương tự, nguyên liệu được dùng trong thôn chúng tôi đều là đồ tự trồng, cô có thể theo dõi shop online của chúng tôi, trái cây rau củ đều có thể mua được.”

Hồ Điệp vội lên mạng theo dõi vườn rau núi Ngô Đồng, nhấn vào tùy ý nhìn, đập ngay vào mắt là một mỹ nữ tóc trắng cầm bí đỏ in trên poster trang chủ, cô ấy ngẩn người, sau đó nâng mắt nhìn về hướng Phu Gia.

Đây là cùng một người sao?

Chắc không phải đâu…tuy giống nhau, nhưng khí chất hoàn toàn khác, có lẽ là chị em…

Không ai chú ý tới vẻ mặt của Hồ Điệp, mọi người đều bận ăn đêm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!