Miến xào là một trong các món sở trường của Ôn Cố, sợi miến mảnh dai có vị, gắp cùng với rau xanh và thịt bằm lùa vào trong miệng, cực kỳ thỏa mãn. Kết hợp thêm với mướp đắng xào thịt hun khói không hề có vị đắng, thanh sảng giải ngấy lại kích thích thèm ăn.
Chẳng mấy chốc đã rỗng nồi, mọi người ăn no uống đủ, hài lòng vươn vai rời đi.
Hồ Điệp quay về chỗ ở, tắm rửa xong nằm trên giường nghỉ ngơi, chỉ là ban ngày đã ngủ cả buổi chiều, lúc này vẫn chưa buồn ngủ. Cô ấy cầm điện thoại lên đăng nhập phần mềm trò chuyện thường dùng, phát hiện có mấy tin nhắn chưa đọc, đều là của Hạc Giấy.
Cô ấy vội vàng mở nhật ký trò chuyện đọc, Hạc Giấy gửi tin nhắn cho cô ấy sau khi cô ấy kết thúc livestream, hỏi cô ấy ở đâu, người livestream cùng là ai.
Hạc Giấy rất hiểu tình huống của cô ấy, biết cô ấy quanh năm ở một mình, ngoài vứt rác ra thì không bao giờ ra ngoài, trong hiện thực cũng không có bất cứ người bạn nào, đột nhiên đổi địa điểm livestream, hơn nữa còn có bạn bè vào, thật sự rất kỳ quái.
Hồ Điệp nhìn điện thoại suy nghĩ rất lâu, đáy mắt toàn là đấu tranh. Sau khi cô ấy chấp nhận lời tỏ tình của Hạc Giấy, hai người luôn rất vui vẻ với nhau, không lâu trước đây Hạc Giấy từng đề nghị tới làng du lịch Thần Thú gặp mặt. Nơi này có con ngỗng rất nổi tiếng, nghe nói cặp đôi yêu qua mạng đều sẽ hẹn nhau tới cho ngỗng ăn, nếu ngỗng không chịu nhận đồ của một trong hai người đút, vậy mối tình này rất có thể đã đi tong.
Khi đó Hồ Điệp không đồng ý ngay, cô ấy chỉ nói mình cần thời gian suy nghĩ, Hạc Giấy cho cô ấy một tháng, cô ấy cũng đồng ý.
Sau đó cô ấy trở nên vô cùng lo lắng bất an, mỗi ngày mở mắt ra chỉ nghĩ đến chuyện này, ngay cả ngủ cũng sẽ mơ thấy Hạc Giấy bị gương mặt thật của mình dọa chạy. Trong lúc đó, cô ấy đã tìm rất nhiều tài liệu về làng du lịch Thần Thú, một cơ hội ngẫu nhiên lướt được video nấu ăn do Ôn Cố đăng, sau khi nhìn thấy tiểu sử của đối phương, cô ấy quỷ sai ma khiến đã gửi tin nhắn bộc bạch.
Sau đó phát hiện mình được chọn trúng, Hồ Điệp cảm thấy đây có lẽ chính là ý trời, cuối cùng khích lệ mình ra ngoài chạy tới đây…
Bây giờ Hạc Giấy hỏi, cô ấy có nên nói thật cho anh ấy biết không, nếu nói thì anh ta sẽ lập tức chạy tới tìm cô ấy nhỉ.
Hồ Điệp vô cùng rối ren, một mặt không muốn nói dối, một mặt lại sợ gặp mặt xong thì mối tình này cũng tàn.
Cô ấy nhập rồi xóa mấy lần, cuối cùng vẫn gõ xuống hai dòng chữ gửi đi:
Em ở làng du lịch Thần Thú.
Người bạn ca hát lúc livestream là nhân viên trong thôn.
Đối phương dường như vẫn luôn đợi tin nhắn của cô ấy, gần như lập tức nhắn lại:
Ngày mai anh tới tìm em.
Hồ Điệp nhìn thấy sáu chữ này, nhịp tim bất giác tăng nhanh lên một chút, cô ấy run tay nhập một chữ “vâng’ trong ô đối thoại.
*
Hơn bảy giờ sáng, Ôn Cố làm việc xong ngồi bên bàn ăn sáng. Khẩu vị của cô khá thanh đạm, ăn rất lành mạnh, cháo trắng đơn giản kết hợp với rau muối, còn có một cái trứng chiên và xíu mại nhân chay.
Rau mặn là do cô tự muối, sạch sẽ vệ sinh lại dễ ăn, trứng chiên là trứng lòng đao chín một nửa, ổ gà nuôi trên núi Ngô Đồng đã bắt đầu đẻ trứng, chúng ăn cỏ dại trùng nhỏ trên núi mà lớn, thi thoảng còn có Xuân Thập thêm thức ăn cho chúng, trứng đẻ ra vô cùng ngon, rất thơm. Xíu mại nhân chay là một trong những món ăn sáng mà các nhân viên trong làng du lịch thích nhất, vỏ bột bao bọc gạo nếp và các loại nấm, mùi vị rất ngon và chống đói.
Ôn Cố hưởng thụ những mỹ vị này, đang ăn vui vẻ thì thấy Hồ Điệp tới.
Hôm nay Hồ Điệp dốc lòng sửa soạn, áo lông vũ phùng phình đổi thành áo bành tô vừa người, giày thể thao thoải mái cũng đổi thành boot, phẩm vị của cô ấy không tồi, phối đồ trông rất thời thượng và gầy đi, ngoài khăn trùm đầu bao trên mặt, như hai người so với ngày hôm qua.
“Wow, hôm nay rất xinh đẹp đó.” Ôn Cố khen một câu, gọi cô ấy ngồi xuống cùng ăn sáng: “Có hẹn sao?”
Cô nhớ Hồ Điệp có một người bạn trai yêu qua mạng.
Hồ Điệp đi múc bát cháo trắng, ngồi đối diện Ôn Cố, gật đầu nói: “Hôm nay bạn trai của tôi muốn tới gặp tôi.”
Ôn Cố thấy cô ấy như rất căng thẳng bèn đẩy lồng hấp nhỏ tới trước mặt cô ấy: “Sớm muộn cũng phải tới bước này, đừng nghĩ nhiều quá, mùi vị của món xíu mại này không tồi, cô nếm thử xem, nhân chay, nếu ăn không quen thì có thể chấm chút xì dầu hoặc giấm gì đó.”