Virtus's Reader

Hồ Điệp gắp một miếng xíu mại ăn, kích thước xíu mại không lớn, vừa miệng, nóng hổi. Lúc cắn xuống vị nấm thơm ngào ngạt túa ra trong khoang miệng, sự dai giòn của nấm và sự mềm mại của gạo nếp quyện vào nhau, khiến người ta không nhịn được nhai kỹ không nỡ nuốt xuống.

Bữa sáng này Hồ Điệp ăn rất lâu, hôm qua cô ấy đã bị tay nghề nấu nướng của Ôn Cố làm cho kinh ngạc, không ngờ hôm nay vẫn kinh hỉ. Cô ấy không khỏi cảm thán: “Trưởng thôn, cô thật sự rất lợi hại.”

Mặc kệ là tay nghề nấu nướng cao siêu hay là dáng vẻ thản nhiên như không khi ở trong cùng một nhóm nhân viên có vẻ ngoài vô cùng ưu tú đều khiến cô ấy vô cùng khâm phục.

Nếu người bị hủy dung là Ôn Cố, cô chắc chắn sẽ không sợ đông sợ tây, không dám tiếp xúc với ai giống như mình…

Hồ Điệp lặng lẽ nghĩ ngợi, đáy lòng bỗng nhiên sinh ra dũng khí, cô ấy cũng nên thản nhiên đối mặt với chính mình, không thể trốn tránh tiếp nữa.

Ôn Cố thấy Hồ Điệp nhìn ngơ ngác vào bát bất động, đang nghĩ có phải là vẫn chưa ăn no nhưng ngại nói không, cô đang định múc thêm một bát cháo trắng cho cô ấy, bỗng nhiên cảm thấy không khí xung quanh xảy ra thay đổi. Linh khí mạnh mẽ từ bốn phương tám hướng tràn tới, chùi vào trong da của cô, tựa như một lốc xoáy to lớn cuộn xoắn trong không trung, mà cô chính là trung tâm của lốc xoáy.

Ôn Cố chậm rãi nhắm mắt lại, cỗ khí tức yếu ớt đại biểu Huyết Ngô Đồng trong ý thức dường như mạnh hơn trước một chút, cô có thể cảm nhận được mạch đập sinh mệnh và sức mạnh cường đại hàm chứa bên trong nó.

Chẳng trách Xuân Thập nói Huyết Ngô Đồng là nguồn năng lượng chống đỡ cả ngọn núi Ngô Đồng tồn tại, là mệnh môn của núi Ngô Đồng. Cho dù ở trạng thái nửa sống nửa chết, nó vẫn có năng lượng khủng bố khiến người ta run rẩy.

Quá trình hấp thụ linh khí kéo dài chừng mười phút, đợi lúc Ôn Cố mở mắt ra đã thấy Hồ Điệp đang lo lắng nhìn mình: “Trưởng thôn, cô bị sao vậy, không khỏe sao?”

Ôn Cố chớp mắt, cười nói: “Không hề, tôi khỏe lắm.”

Huyết Ngô Đồng mạnh lên, cô vui còn không kịp.

Lúc này, Xuân Thập bất thình lình xuất hiện ngoài cửa, sáng sớm hôm nay anh đã cõng gùi ra ngoài, hỏi anh đi đâu cũng không nói, thần thần bí bí. Lúc này, cõng gùi vui vẻ đi vào, hỏi: “Thu hoạch lần này không tồi?”

Ôn Cố hiểu ý của anh, gật đầu nói: “Cảm thấy không tồi, cảm giác tồn tại mạnh lên một chút.”

Xuân Thập nghe vậy, vui vẻ nói: “Vậy hôm nay phải chúc mừng một phen, buổi trưa ăn thịt thỏ cay và đầu thỏ cay!”

“Không được, không được động tới con trai của ngỗng trắng.” Ôn Cố dứt khoát từ chối.

“Ai động con của nó, cô đợi đó.” Xuân Thập búng tay, xoay người xách hai con thỏ rừng lông xám nhảy nhót tung tăng từ trong gùi ra: “May mắn, gặp được hai con béo, một con chiên một con nướng than, bỏ nhiều ớt chút.”

Ôn Cố thấy không phải là ổ thỏ do ngỗng trắng nuôi, gật đầu đồng ý: “Anh làm sạch sẽ chúng rồi đưa tôi.”

Ở phương diện ăn uống, hai người luôn phân công rõ ràng, một người phụ trách làm thịt, một người phụ trách nấu nướng.

Xuân Thập không nói hai lời lấy dao, xách thỏ đi ra.

Hồ Điệp hơi ngơ ngác, hai người này nói chuyện giống như đố chữ, phần trước cô ấy nghe khá mơ hồ, cũng không hiểu sao bỗng nhiên phải chúc mừng. Nhưng lúc nghe tới con trai của ngỗng trắng, cô ấy đã nghĩ tới chuyện mà Hạc Giấy từng nhắc tới, hay là đợi lát nữa nhân lúc Hạc Giấy còn chưa tới, cô ấy đi cho ngỗng ăn thử trước?

Ăn cơm xong, Hồ Điệp chủ động giúp Ôn Cố cùng dọn dẹp nhà bếp, sau đó ra ngoài tìm ngỗng. Bất đắc dĩ ngỗng trắng quá biết chạy, cô ấy tìm một vòng cũng không nhìn thấy bóng dáng của nó, thế là chỉ đành thay đổi ý đến trung tâm tiếp đãi du khách tìm Đế Giang, cô ấy muốn thỉnh giáo Đế Giang một số vấn đề ở phương diện kỹ nghệ ca hát.

Trung tâm tiếp đãi du khách, Đế Giang đang cầm một quyển “Thủy Hử Truyện” vắt chân dựa vào ghế lật đọc, Bạch Trạch ngồi bên cạnh chơi máy tính. Máy tính là đồ mới sắm mấy ngày trước, Đế Giang ngay cả điện thoại cũng không chơi hết, càng không có hứng thú với máy tính. Ngược lại Bạch Trạch chơi rất mê đắm. Bạch Trạch cực kỳ thích chơi bài tú lơ khơ có sẵn trên máy tính, tuy luôn thua nhưng cậu ấy chơi trò này không mệt, có thể chơi lút cả ngày, ngay cả bữa trưa cũng không về viện ăn.

Lúc Hồ Điệp đi vào đã thấy Bạch Trạch phẫn nộ trừng Đế Giang nói: “Tôi sắp thắng rồi, đều tại anh!”

Đế Giang đọc sách không thèm ngẩng đầu: “Thua tức là thua, đừng tìm cớ.”

Bạch Trạch rất giận: “Chính là do anh hại, anh đụng trúng tôi, tôi mới ấn nhầm.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!