Virtus's Reader

Đế Giang ung dung lật sang một trang nói: “Cậu tự ngồi gần như thế còn trách ai, chân dài là lỗi của tôi sao?”

Thấy hai người sắp cãi nhau tới nơi, Hồ Điệp vội vàng đi lên ngắt lời hai người: “Anh Đế Giang, tôi có vài vấn đề muốn thỉnh giáo anh.”

Đế Giang gấp sách ngẩng đầu nhìn cô ấy: “Vấn đề gì?”

Hồ Điệp mím môi: “Tôi muốn biết, phải làm sao mới có thể nâng cao khả năng thể hiện của bản thân với ca khúc?”

Đế Giang thu hồi chân nhìn thời gian: “Cái này đơn giản, lên sân khấu thử nhiều là được, chốc nữa là thời gian biểu diễn, cô đi cùng tôi chơi.”

*

Đế Giang dẫn Hồ Điệp tới nhà hát kịch, trước cổng nhà hát kịch đã xếp một hàng dài người, trong đó có không ít gương mặt quen thuộc tuần nào cũng có thể nhìn thấy.

Họ vòng qua cổng từ hậu đài đi vào trong sân khấu, Đế Giang đi thay một bộ trường bào tay rộng rộng rãi, nhân tiện ném cho Hồ Điệp một bộ quần áo kiểu dáng tương tự, vừa đeo mặt nạ vừa nói: “Đây là đồ diễn, cô đi thay đi. Phải rồi, đừng đeo mặt nạ đó của cô lên sân khấu, rất nhói mắt, dùng cái này.”

Hồ Điệp ngẩn người nhận đồ diễn và mặt nạ mới: “Tôi lên sân khấu biểu diễn cái gì?”

Đế Giang giấu hai lọn tóc mai đỏ rực vào sau mặt nạ, mỉm cười nói: “Tùy ý thôi, muốn làm gì thì làm đó, đừng đuổi khán giả chạy là được.”

Hồ Điệp vô thức sờ khẩu trang, hơi lúng túng: “Nhất định phải lên sân khấu sao?”

Đế Giang nhún vai nói: “Đương nhiên không, nhưng không phải cô muốn nâng cao năng lực thể hiện?”

Hồ Điệp chần chừ một lúc, quyết tâm xoay người vào phòng thay đồ.

Đồ diễn vẫn là do Phu Gia may, trường bào tay rộng mang phong cách Ngụy Tấn, trên tấm vải trắng bắn vài đường mực nước, còn có chấm đỏ linh tinh, vô cùng chấm phá. Mặt nạ là hình tượng cáo trắng mỏ nhọn, tai còn cài hoa đỏ, trong đơn điệu tĩnh lặng có vài phần xinh đẹp.

Hồ Điệp thay đồ và đeo mặt nạ, tóc dài bới ra phía sau, lúc soi gương suýt chút không nhận ra chính mình.

Trường bào rộng thùng thình che đi khuyết điểm trên dáng người của cô ấy, kết hợp với mặt nạ cáo trắng, trông văn nghệ đẹp đẽ, ngay cả chút vết sẹo lộ ra dưới xương quai xanh cũng không nổi bật như thế nữa.

Lúc Hồ Điệp từ phòng thay đồ đi ra, Ôn Cố vừa hay đi tới, cô phụ trách công việc thắp sáng trên sân khấu và đóng mở cổng sân khấu kịch.

Lúc nhìn thấy Hồ Điệp, Ôn Cố lập tức không nhận ra, còn tưởng là nhân viên nào trong thôn chạy tới góp vui, nhìn kỹ chiều cao và dáng người mới phát hiện không giống nhân viên nào, cô nghĩ ngợi, vỗ trán nói: “Hồ Điệp?”

Hồ Điệp: “Là tôi…”

Ôn Cố cũng không hỏi sao cô ấy lại mặc đồ diễn, thấy đã đến giờ, lập tức chạy tới trước cửa mở cổng sân khấu ra.

Các du khách nhanh chóng ùa vào khán đài, chẳng mấy chốc đã ngồi kín cả rạp, ngay cả trên đường đi cũng có người chen chúc. Du khách tới muộn ở phía sau còn muốn chen vào, Ôn Cố lựa lời từ chối họ, bảo họ ngày mai tới sớm một chút.

Đóng cửa lại, Ôn Cố quay về hậu dài tắt toàn bộ đèn trong khán đài, kéo màn ra sau, sân khấu sáng đèn lên, tất cả ánh đèn tập trung trên người Đế Giang ở giữa sân khấu. Sau khi hoàn thành xong một chuỗi công việc này, Ôn Cố kéo ghế ngồi bên sân khấu xem biểu diễn, Hồ Điệp nắm chặt tay đứng bên cạnh, toàn thân tỏa ra khí tức ngưng trọng.

“Đừng căng thẳng, biểu diễn sân khấu kịch của chúng tôi vốn dĩ chỉ là hạng mục giải trí miễn phí thưởng thức, khán giả không có yêu cầu nghiêm khắc như thế, bình thường cô hát thế nào thì chốc nữa hát như vậy.” Ôn Cố trấn an nói, nghĩ rồi lại nói: “Phải rồi, cô muốn hát nhạc gì? Đợi chốc nữa tôi mở nhạc đệm giúp cô.”

Hồ Điệp nói tên bài hát, Ôn Cố mở điện thoại ra tìm nhạc đệm tải xuống.

Tiết mục đầu tiên của Đế Giang nhanh chóng kết thúc, anh ấy quay lại hậu đài ra hiệu Hồ Điệp lên, Hồ Điệp cắn răng bước ra.

Khán giả đều lấy làm lạ, trước đây đều là một diễn viên biểu diễn từ đầu tới cuối, đây là lần đầu tiên đổi người.

Tiếng bàn tán xôn xao truyền ra khán đài:

“Đây là nhân viên mới của làng du lịch?”

“Hình như là nữ, không biết năng lực như thế nào.”

“Dựa theo thẩm mỹ tuyển nhân viên của trưởng thôn là biết tuyệt đối không có vấn đề gì, tôi chắc chắn sẽ không khiến chúng ta thất vọng.”

“Vóc dáng của diễn viên này không bằng người còn lại, thiết đi rất nhiều hưởng thụ thị giác…”

“Ây ya ca sĩ mà, nghe nhạc là được rồi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!