Trên sân khấu, ánh đèn sáng tỏ chiếu lên người Hồ Điệp, cô ấy đối mặt với khán đài, ánh sáng mãnh liệt làm tầm mắt của cô ấy mơ hồ đi, dưới sân khấu tối đen, hoàn toàn không nhìn rõ gương mặt của khán giả, nhưng cô ấy biết lúc này đang có hàng trăm đôi mắt đang nhìn mình, cô ấy còn nghe thấy tiếng bàn tán nhỏ bé, chỉ là khoảng cách hơi xa, không nghe rõ.
Tuy khán giả ở đây không nhiều bằng khán giả lúc livestream nhưng cảm giác mặt đối mặt và cách màn hình máy tính thật sự rất khác.
Đáy lòng Hồ Điệp có nỗi băn khoăn trong tích tắc, cho tới khi trong tai vang lên tiếng nhạc đệm quen thuộc, cô ấy mới bình tĩnh lại, dần dần thả lỏng theo tiết tấu của âm nhạc, đắm mình vào trong ca khúc.
Khi giọng nữ du dương vang lên, tiếng ồn ào trong khán đài biến mất, mọi người đều được dẫn vào trong ý cảnh của ca khúc, cảm nhận tình cảm tươi đẹp động lòng người đó.
Ôn Cố và Đế Giang ngồi bên cạnh sân khấu, thưởng thức màn biểu diễn của Hồ Điệp một lúc, quay đầu hỏi: “Chắc thiên phú của cô ấy không tồi nhỉ?”
Đế Giang: “Cũng được, hơn Côn Bằng một chút.”
Ôn Cố tò mò nói: “Côn Bằng cũng giỏi ca hát?”
Đế Giang âm u nhìn cô: “Xin đừng sỉ nhục chữ “giỏi”.”
Ôn Cố: “…”
Xem ra là một câu chuyện quá khứ đáng để nghiên cứu sâu, sau này tìm Xuân Thập hỏi thăm.
Một người một thú khá im ắng một lúc, Hồ Điệp trên sân khấu đã hát xong, trong khán đài bùng lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, xem ra mọi người đều rất hài lòng với giọng hát của Hồ Điệp.
Hồ Điệp quay lại hậu đài, đôi mắt lộ ra trên mặt nạ cáo trắng cong thành hai mặt trăng lưỡi liềm, kích động nói: “Tôi thành công rồi!”
Thế mà cô ấy lại thể hiện hoàn chỉnh một bài hát dưới ánh nhìn của nhiều người như thế! Hơn nữa còn phát huy vượt trội, biểu hiện tốt hơn trước kia!
Ôn Cố vỗ tay nói: “Chúc mừng chúc mừng, Bươm Bướm Nhỏ, tôi thấy cô biểu hiện trên sân khấu rất tốt, có muốn cân nhắc tới thôn chúng tôi làm việc không?”
Hồ Điệp hơi ngẩn người: “Tôi? Có thể sao?”
Tuy cô ấy chỉ ở cùng với các nhân viên trong làng du lịch nửa ngày, nhưng không khó để phát hiện các nhân viên đều là nhân tài hiếm hoi, cho dù là Tiểu Đồng tương đối bình thường, cô ấy cũng là một sinh viên giỏi tốt nghiệp đại học nổi tiếng ở Hải Thành. Cô ấy cần văn bằng không có văn bằng, cần dung mạo không có dung mạo, sở trường ca hát duy nhất cũng không bằng được với Đế Giang, đâu có gì để vào thôn làm việc.
Ôn Cố vẫy tay nói: “Đương nhiên được, trong thôn chỉ có một mình diễn viên là Đế Giang, lần nào cũng để một mình anh ấy hoàn thành cả màn biểu diễn cũng rất đơn điệu, thi thoảng có một diễn viên khác tới sẽ khá có cảm giác mới mẻ.”
Hồ Điệp chớp mắt, dao động nói: “Tôi rất thích môi trường làm việc ở đây, nhưng nhà tôi ở vùng ngoài…”
“Trong thôn sẽ sắp xếp chỗ ở cho nhân viên, chuyện này không cần lo lắng.” Ôn Cố cười nói: “Nhưng mức lương của thôn chúng tôi bình thường, cương vị bình thường mỗi tháng nhận được năm sáu nghìn tệ, thi thoảng một người phải làm nhiều việc vặt, lợi ích duy nhất chính là bao ăn bao ở.”
Hồ Điệp nghe xong càng thêm dao động, có lẽ mức lương năm sáu nghìn tệ ở Hải Thành là rất thấp, nhưng ở quê cô ấy đã nằm trên mức bình quân rồi. Hơn nữa cô ấy ở quê luôn một mình thuê nhà ở riêng bên ngoài, nếu trong thôn bao ăn ở, chi tiêu hàng ngày sẽ giảm đi rất nhiều. Lương trong thôn cộng với tiền cô ấy kiếm được từ livestream, mỗi tháng ít nhất có thể để dành hơn ba mươi nghìn tệ.
Nghĩ tới đây, Hồ Điệp hỏi: “Nếu đi làm ở đây, tôi còn có thể tiếp tục livestream không? Thời gian livestream của tôi đều là buổi tối, không có mâu thuẫn gì với công việc.”
“Được chứ.” Ôn Cố cười híp mắt nói: “Tôi còn hi vọng cô có thể livestream hoành tráng hơn, nếu nổi tiếng, sau này thôn chúng ta cũng là nơi từng có người nổi tiếng.”
Hồ Điệp lập tức rất ngại, cô ấy cũng chỉ là có được một cổ họng tốt, chỉ dựa vào trình độ ca hát, xách giày cho Đế Giang cũng không xứng.
Hai người đã quyết định công việc như vậy, thêm wechat nhau, lúc này mới chuyên tâm xem Đế Giang biểu diễn.
*
Sau khi màn biểu diễn sân khấu kịch kết thúc, cuối cùng Hạc Giấy cũng tới làng du lịch.
Anh ấy đeo balo du lịch đi vào thôn, ngồi máy bay và xe bus trúc trắc cả chặng đường khiến anh ấy trông khá phong trần, hình tượng hơi lôi thôi.