Virtus's Reader

Hồ Điệp nhận được tin nhắn chạy tới cổng thôn đón người, xa xa nhìn thấy anh ấy đã nhận ra. Thực ra ngoại hình của Hạc Giấy rất bình thường, chiều cao chỉ hơn 1m7, đeo kính gọng đen, kiểu tóc ngô nghê, ném vào trong nhóm người lập tức không nhận ra được. Nhưng bởi vì từ nhỏ anh ấy đã học nhạc khí, khí chất rất được, nhìn kỹ có hơi khác với fans dior nam bình thường.

Hai người quen trên mạng gần hai năm, nhưng lại là lần đầu tiên gặp mặt ngoài đời, hai người đều hơi e dè.

Hồ Điệp dẫn Hạc Giấy tới trung tâm tiếp đãi du khách tìm Bạch Trạch đặt phòng, đợi Hạc Giấy cất hành lý xong, hai người đi dạo trong thôn.

Hồ Điệp ở trong thôn hai đêm, khá quen thuộc với đường đi, dứt khoát đảm đương vai hướng dẫn viên. Đầu tiên tới siêu thị mini mua hai ly nước ép hoa quả tươi và cà rốt, sau đó vừa uống nước trái cây vừa tìm ngỗng trắng.

Dù sao cũng là người yêu, chẳng mấy chốc hai người đã thân quen, không câu nệ như thế nữa. Hồ Điệp nói chuyện mình muốn ở lại thôn làm việc cho Hạc Giấy nghe, Hạc Giấy rất kinh ngạc: “Mỗi ngày làng du lịch phải tiếp đón nhiều du khách như thế, không phải em không thích tiếp xúc với người khác sao?”

“Bây giờ em đã đổi suy nghĩ rồi, thực ra tiếp xúc với nhiều người lạ cũng rất tốt, nếu cả đời nhốt mình trong căn phòng nhỏ bé, thực ra rất đáng tiếc.” Hồ Điệp nghiêm túc nói.

Hạc Giấy lặng lẽ nhìn cô ấy, khóe miệng câu lên: “Em có thể nghĩ như vậy thì tốt quá rồi, những vết thương đó vốn không thể che đi sự rực rỡ của em, em nên tự tin một chút.”

Hồ Điệp gật đầu, sau đó ngẩn người: “Sao anh biết…”

Chuyện tai nạn xe hủy dung cô ấy chưa từng nói với Hạc Giấy, chỉ nói với anh ấy mặt của mình có khuyết điểm nghiêm trọng, không tiện gặp ai.

“Anh vẫn luôn nghĩ khi nào em mới nhớ ra anh.” Hạc Giấy dừng bước, hơi bất đắc dĩ: “Bây giờ xem ra cái đầu lợn ngốc em không trông mong được rồi.”

“Anh cũng là học sinh của Nhất Cao, khi đó học ở lớp 8, kế bên lớp bọn em.” Anh ấy tiếp tục nói: “Khi đó em là người nổi tiếng trong trường, tất cả bạn nam xung quanh gần như đều thích em, anh cũng không ngoại lệ. Sau đó xảy ra chuyện kia, em cũng không về trường nữa, anh luôn muốn tìm cơ hội đến thăm em. Nhưng sau đó không lâu, bởi vì công việc của người lớn bị điều chuyển, anh tới tỉnh khác, sau đó không tìm được cách liên lạc với em, dần từ bỏ. Cho tới lần nhìn thấy livestream của em, anh vừa nghe đã nhận ra giọng của em, thế là chủ động tiếp cận em…”

Hồ Điệp ngây ngốc nhìn anh ấy: “…”

Ngẩn người một lúc, không biết nói gì mới được.

Hạc Giấy cười: “Anh nói nhiều như vậy không phải để chứng minh anh đã sớm thích em, mà là nói cho em biết, anh biết rõ quá khứ của em, cũng biết vết thương trên người em nghiêm trọng cỡ nào.”

Hồ Điệp chậm rãi lắc đầu: “Anh không biết…”

Giọng còn chưa dứt, một con ngỗng trắng ngậm cái giỏ chứa đầy trái cây rau củ từ bên cạnh họ lảo đảo đi qua, phía sau còn có một bầy thỏ nhảy tung tăng theo, cảnh tượng cực kỳ hề hước.

Hạc Giấy lập tức cầm củ cà rốt đuổi theo: “Ngỗng tới rồi, mau cho nó ăn.”

Hồ Điệp lập tức ném lời muốn nói ra sau đầu, chạy theo anh ấy tới trước mặt ngỗng trắng, đưa cà rốt vào trong giỏ của nó.

Ngỗng trắng dừng bước, ngẩng đầu nhìn hai người, đôi mắt tròn nhỏ xoay chuyển.

Hai người bị nó nhìn rất căng thẳng, sợ cà rốt của mình sẽ bị ném ra đường.

May mà cuối cùng ngỗng trắng đã nhận hai củ cà rốt, lảo đảo đi tiếp.

*

Chuyện làng du lịch có nhân viên mới nhanh chóng truyền vào tai tất cả nhân viên.

Các thôn dân rất bình tĩnh, dù sao nhân viên con người thêm một bớt một không liên quan gì tới họ, chỉ cần trưởng thôn cho họ ăn no đúng giờ là được.

Tiểu Đồng và Tiêu Anh Tuấn khá vui, nhân viên càng nhiều có nghĩa làng du lịch phát triển càng tốt, vậy họ là nhân viên tốp đầu nhất, tiền đồ vô lượng. Họ còn đặc biệt tặng quà chào mừng cho Hồ Điệp, hoan nghênh cô ấy gia nhập đại gia đình làng du lịch.

Sau khi Hồ Điệp chính thức nhậm chức, ban ngày không có nhiều thời gian ở cùng Hạc Giấy, buổi tối lại phải livestream, buổi hẹn hò lập tức bị khấu trừ đi.

Hạc Giấy rất hờn dỗi nhưng lại không thể nói gì, dù sao cũng là chính đáng làm việc. Anh ấy đã suy nghĩ mấy ngày, cuối cùng quyết định ở lại làng du lịch cùng cô ấy, nơi này cơm ngon như vậy, môi trường sống lại tốt, quan trọng nhất là có bạn gái ở cùng, cuộc sống rất đẹp đẽ.

Hơn nữa, dù sao công việc của anh ấy ở đâu cũng có thể làm, chỉ cần nhờ gia đình gửi nhạc khí tới cho anh ấy là được.

Là cặp tình nhân duy nhất của làng du lịch, hai người đều rất tự giác không show ân ái trước mặt người khác, đỡ bị cẩu độc thân phẫn nộ thiêu chết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!