Virtus's Reader

Tối hôm nay, mọi người tụ tập trong viện của Xuân Thập chơi bài. Chỉ có hai người họ thoát ly khỏi mọi người quay về phòng xem phim.

“Này, mùa mới nhất của Cảm giác nơi đầu lưỡi đã bắt đầu chiếu rồi, hay là xem cái này.” Hồ Điệp nói xong ấn mở video.

Hạc Giấy tới gần nhìn: “Được thôi, anh đi lấy chút gì ăn, đỡ phải xem rồi đói bụng.”

Cảnh phim của “Cảm giác nơi đầu lưỡi” mùa này vẫn được làm rất tinh xảo, mỗi một hình ảnh đều khiến người ta rất thèm ăn. Hồ Điệp xem rất nghiêm túc, khi một bóng dáng quen thuộc từ trong video lướt qua, cô ấy ngẩn người.

Ể, người vừa nãy hình như là trưởng thôn?

*

Đêm khuya, các nhân viên trong viện đều giải tán, Ôn Cố cũng chuẩn bị quay về viện cách vách nghỉ ngơi. Cô vừa ra khỏi cửa đã nhận được tin nhắn đặt phòng của tổng đạo diễn Trần Thôi Cách trong đoàn làm phim “Cảm giác nơi đầu lưỡi”, lúc này mới biết tối nay phim tài liệu đã bắt đầu chiếu, nói là số liệu của kỳ đầu tiên vô cùng xuất sắc, phát sóng chưa đầy một tiếng, lượt xem đã phá hàng trăm triệu, vẫn còn đang tăng đều.

Phản ánh của khán giả cũng rất tốt, đánh giá gần như đều là năm sao và bốn sao, ba sao vô cùng ít, dưới ba sao vốn không có.

Phim tài liệu khởi đầu hot, tổ làm phim quyết định chọn ngày tổ chức tiệc chúc mừng, sau khi mọi người thảo luận, nhất trí bày tỏ hi vọng có thể chọn địa điểm ở làng du lịch Thần Thú.

Ôn Cố chúc mừng Trần Thôi Cách, ghi số lượng phòng đặt và ngày nhận phòng của anh ta vào trong quyển sổ nhỏ.

Trần Thôi Cách: “Phải rồi, trưởng thôn Tiểu Cố, chỗ cô có cung cấp tiệc rượu không?”

Tiệc chúc mừng không thể đến nhà hàng ăn combo hai món xào một món canh, tốt xấu cũng phải dựng bàn tiệc cho ra dáng, mọi người cùng uống rượu cười ha ha.

Ôn Cố nghĩ ngợi, hỏi anh ta muốn tiệc rượu có quy cách nào.

Trần Thôi Cách đã sớm nghĩ xong, lập tức trả lời: “Cứ dựa theo quy cách tám nghìn tệ một bàn. Một bàn hai mươi tư món, năm món lạnh bốn đĩa quả bánh ngọt, ngoài ra còn phải ba món canh, còn lại tùy cô phát huy. Cô nấu gì chúng tôi ăn đó. Còn rượu, lần trước rượu quả hạnh cô cho chúng tôi uống rất ngon, tôi nhớ có nhìn thấy trong viện đã ủ một vò lớn, chắc đủ cho tổ làm phim chúng tôi…”

Ôn Cố thầm nghĩ e là những người này đã nhắm tới rượu quả hạnh của cô từ lâu rồi, lúc nhắc tới ba chữ này, giọng nuốt nước bọt quá rõ ràng, hơn nữa còn vọng tưởng bao hết cả vò của cô, không có cửa.

Ôn Cố khách sáo nói: “Thực ra rượu quả hạnh không nhiều, dạo gần đây trời lạnh chúng tôi thường uống, nếu các anh thích, có thể cho các anh một vò nhỏ. Nếu không đủ thì hết cách, các anh nghĩ cách mang thêm rượu.”

Gọi điện thoại xong, Ôn Cố lập tức chuyển vò rượu ở góc viện ra viện sau, đặt ở đây quá nổi bật, nếu người trong tổ làm phim đi vào nhìn thấy phát hiện còn nhiều, chắc chắn muốn lấy hết. Trong thôn nhiều quỷ rượu như thế cũng không đủ phần, không thể đề hời người ngoài.

Ôn Cố thử chuyển vò rượu, phát hiện đã đánh giá cao sức của mình, chỉ đành xoay người gọi Xuân Thập tới giúp.

Xuân Thập buồn bực: “Đang đặt ở đây yên lành, dời đi làm gì?”

Ôn Cố: “Các anh trai của tổ làm phim “cảm giác nơi đầu lưỡi” muốn tới tổ chức tiệc mừng, không giấu đi sợ là sẽ bị họ uống không còn một giọt.”

Xuân Thập nghe vậy lập tức khiêng vò rượu đến sau viện, vò rượu quả hạnh này là Ôn Cố chuẩn bị cho thôn dùng vào dịp tết, anh đã thèm thuồng từ lâu, đáng tiếc xách hai lần đều không thể uống được, nếu bị những người kia uống, anh tức chết mất.

*

Ngày mai là thứ hai, ngày nghỉ cố định của làng du lịch. Lúc các nhân viên trong thôn tới ăn sáng đều biết chuyện làng du lịch lên tivi, nhân viên chưa xem video lần lượt vây tới trước tivi của siêu thị mini xem phim tài liệu. Hồ Điệp và Hạc Giấy tuy đã xem rồi nhưng vẫn chụm lại hóng náo nhiệt.

Chủ đề của kỳ đầu tiên phát sóng của “cảm giác nơi đầu lưỡi” mùa này là món ăn nhà nông quay ở làng du lịch lúc trước, bên trong đã thu thập món ăn nhà nông độc đáo và phương thức nấu nướng hiếm lạ cổ quái ở các nông thôn.

Ôn Cố nhớ lúc trước đạo diễn từng nói chủ đề món ăn nhà nông là nội dung của kỳ giữa và sau, cũng không biết vì sao lại được đưa lên kỳ đầu.

Mọi người đều quá đỗi quen thuộc tới không thể quen thuộc hơn bóng dáng của trưởng thôn lướt qua trong video, nhìn cái là nhận ra.

Tiểu Đồng kích động nói: “A, nhìn thấy trưởng thôn rồi! Dáng vẻ xóc chảo rất ngầu!”

Hồ Điệp gật đầu lia lịa: “Tôi cũng thấy vậy! Trong phim càng ngầu, kết hợp với BGM và lời thuyết minh, cực kỳ nóng và quyến rũ.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!